Đàm Ninh là một kẻ kỳ lạ. Ai từng tiếp xúc với cậu đều nói như vậy. Cậu rất kỳ quặc, kiểu người mà nhìn lần đầu thì còn có thể chịu đựng, nhưng tuyệt đối không chịu được đến ngày thứ ba. Cậu luôn đi một mình, đeo ba lô sọc trắng xám, mặc áo hoodie và quần jean rộng thùng thình đơn sắc, đi qua lại giữa khoa Luật và thư viện chính. Giữa hai nơi ấy có một con đường rợp bóng cây rất rộng, Đàm Ninh luôn xuất hiện đúng giờ, bước đi vừa phải, đeo tai nghe, không chớp mắt nhìn thẳng về phía trước, bất kể mưa nắng. Nghe thì có vẻ chẳng có vấn đề gì. Nếu không vì khuôn mặt tinh xảo đến khó tin và dáng người cao gầy khác biệt so với Beta bình thường, thì có lẽ cậu đã không bị chú ý nhiều đến thế. Bị chú ý thì cũng đi kèm với bàn tán. Có người tò mò từ khu Bắc chạy sang tận khu Nam chỉ để chờ gặp Đàm Ninh, vừa thấy cậu xuất hiện liền chạy đến xin WeChat. Đàm Ninh chẳng dừng bước, mặt lạnh tanh đáp: “Không.” Người kia còn định hỏi thêm, nhưng Đàm Ninh dừng lại, không kiên nhẫn hỏi: “Sao cậu cứ đi…
Tác giả: