Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, bốn bề lẩn quẩn hương vị thối rữa từ vô số thi cốt. Một nam nhân mặc quan phục nha dịch kéo theo một chiếc xe gỗ nhỏ, dừng lại trước một cái hố sâu. Hắn dùng sức, hai tay nâng mạnh, mấy cỗ thi thể già có trẻ có từ trên xe rơi xuống hố. "Bình bịch—" Âm thanh va chạm khô khốc vang lên, khiến cho bầu không khí chết chóc nơi đây lại càng thêm rõ rệt. Người kia vỗ đi vụn gỗ còn dính trên tay, nhíu mày lẩm bẩm: "Người chết đói càng ngày càng nhiều." Vừa dứt lời, mùi tử khí nồng nặc khiến hắn nhíu mày sâu hơn, lập tức xoay người rời đi. Tiếng bước chân xa dần, bên trong hố chôn tập thể bất chợt truyền ra một chút động tĩnh. Một bàn tay từ đống thi thể vươn ra. "Ọe... khụ khụ... khụ..." Giang Vị Lâm vất vả lắm mới bò ra khỏi đống thi thể, ngay lập tức bị mùi hôi thối xộc vào mũi khiến dạ dày co rút đau đớn. Y ôm bụng nôn khan mấy lần mới run rẩy đưa tay bám vào vách hố. Tứ chi vô lực, sức lực nhanh chóng bị xói mòn. Y dùng đầu ngón tay cào mạnh vào lớp…
Tác giả: