Hôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới…
Chương 100: Ngoại truyện 1
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú MiêuTác giả: Tú MiêuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhHôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới… Lưu Hỗ dùng dao ngắn đào bừa một hố cạn, vốc ít đất phủ qua thi thể, liền muốn rời đi. “Đi thôi.” Hắn giục Trương Hoài.Gương mặt kia đã bị đất phủ kín, không còn thấy rõ. Trương Hoài hoàn hồn, đáp một tiếng “vâng”, vội vã theo sau Lưu Hỗ, vừa đi vừa ngoái đầu lại không thôi.Trong đầu hắn vẫn quẩn quanh bóng dáng người con gái kia. Nàng thật quá đỗi xinh đẹp, đôi mày cong cong, đôi má ửng sắc đào, ánh mắt sáng trong như ngọc lưu ly thấm đẫm sương mai. Một mỹ nhân như thế, Lương vương sao lại nhẫn tâm hạ sát?Trương Hoài nghĩ mãi không thông.Đến lưng chừng núi, rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, nhăn nhó nói với Lưu Hỗ: “Không xong rồi, vừa nãy bị nàng dọa, lại trúng gió, giờ đau bụng không chịu nổi.”Lưu Hỗ chẳng hề sinh nghi, chỉ xua tay bực dọc: “Đi cho nhanh rồi về.”Trương Hoài ôm bụng, khom lưng chạy như bay vào sâu trong rừng. Tới nơi an táng Ký Nhu, hắn th* d*c từng hồi, vội vã bới đống đất còn ẩm, cẩn thận phủi sạch đất bùn trên mặt nàng.Gương mặt trắng mịn như ngọc sứ, giống hệt lòng trắng trứng vừa bóc vỏ, được hắn nâng lên trong tay như nâng vật báu.Trương Hoài xem xét một lát, đưa tay lên trước ngực nàng thử thăm dò. Vẫn còn chút hơi ấm. Không chết. Hắn thầm nhủ. Mũi tên khi nãy, hắn cố tình bắn lệch, chỉ c*m v** giữa xương sườn, chưa chắc mất mạng, chỉ sợ mất máu nhiều quá, không cầm cự được bao lâu.Dọc đường đi, hắn đã hạ quyết tâm: nếu cứu được nàng sống sót, hắn sẽ đưa nàng trốn về phương nam, dựng mái nhà yên ấm, sống những ngày cơm canh thanh đạm. Bao năm chém giết, đầu lưỡi l**m máu đao, sao sánh nổi mùi hương của giai nhân, cảnh con trẻ quấn quýt chân cha?Hắn run rẩy xé áo nàng, bẻ gãy phần mũi tên lộ ra ngoài, bôi thuốc cầm máu. Nhưng thuốc vừa rắc lên đã bị máu tuôn xối xả cuốn trôi. Hắn nghiến răng, gấp rút băng bó sơ sài, cõng nàng lên lưng, chuẩn bị theo lối mòn khác xuống núi.“Trương Hoài!” tiếng Lưu Hỗ đột nhiên vang lên phía sau.Trương Hoài giật mình, vội ném Ký Nhu lại xuống hố. Hắn quay đầu trừng mắt nhìn Lưu Hỗ, lắp bắp:“Ta… ta nhớ ra trên người nàng có mấy món trang sức quý, chôn vội vậy thì uổng quá…”“Mẹ kiếp! Ngươi lo bạc chứ không lo mạng à?” Lưu Hỗ tin là thật, giận dữ mắng, “Của nàng ngươi cũng dám lấy? Suốt ngày lởn vởn dưới mũi Vương gia, bị phát hiện thì mạng ngươi cũng toi!”Trương Hoài rối rít gật đầu. Lưu Hỗ lại bảo: “Khiêng nàng xuống núi.”Trương Hoài hỏi: “Khiêng xác chết xuống núi làm gì?”“Là lệnh Vương gia, ngươi hỏi nhiều làm gì!” Lưu Hỗ định giành việc, Trương Hoài sợ bị phát hiện nàng còn sống, liền nhanh tay cõng lên, liếc thấy sắc mặt nàng đã trắng bệch, lòng đau như dao cắt.Vương gia đã đi trước một bước. Trương Hoài ôm nỗi tiếc thương không dứt, ghé vào nhà dân xin một chiếc chăn, quấn lấy thân thể bất tỉnh của Ký Nhu, rồi cưỡi ngựa suốt đêm. Đến ven đường phía tây Ký châu, tại một cái đình hoang, đoàn người dừng chân nghỉ. Vương gia đứng xa một mình, ánh mắt thâm sâu lặng lẽ dõi theo chiếc chăn quấn xác đặt dưới đất.Lưu Hỗ rất biết xem mặt đoán ý, khẽ hỏi dò: “Vương gia, có muốn nhìn nàng lần cuối?”Trương Hoài thoáng rùng mình, thầm rủa Lưu Hỗ một trận thậm tệ. Ánh mắt hắn dán chặt theo Lục Tông Viễn, trơ mắt thấy chàng bước đến bên tấm chăn, dừng thật lâu, như đang đấu tranh mãnh liệt, định vén chăn lên. Lưu Hỗ ở bên nhẹ giọng nói:“Nhìn thêm một lần cũng là phúc. Người mới mất chưa được nửa ngày, hồn phách còn chưa tan hết. Phùng cô nương biết vương gia tới tiễn nàng, chắc cũng mãn nguyện nơi suối vàng rồi.”Lục Tông Viễn bỗng dừng tay giữa không trung. Giây lát sau, chàng khẽ thu tay lại, im lặng xoay người, dõi mắt nhìn về làn sương mù phía trước, ánh mắt chuyên chú như thể đang mong chờ ai đó bước ra từ sương trắng.Trương Hoài thở phào nhẹ nhõm.Trong màn sương ấy, quả nhiên có người xuất hiện.Là Tả Khưu ngọc — hắn dùng cái chết của Triệu Sắt, đổi lấy một Ký Nhu nửa sống nửa chết.Vốn mang hận trong lòng, định đến Yến Kinh lật đổ Lương vương một phen, nhưng vừa trông thấy Ký Nhu thoi thóp thở, Tả Khưu Ngọc liền đổi ý. Hắn quay trở lại Thọ Dương huyện, vào bái kiến tri huyện, lại tiếp tục làm quan giữ cửa thành như cũ, tuyệt không hé môi nhắc tới nửa lời về những tháng ngày huyết chiến cùng Yến Bắc quân. Dường như suốt nửa năm qua, hắn chỉ đơn giản là về quê thăm thân một chuyến mà thôi ,dù chẳng ai biết quê hắn ở đâu, có còn thân nhân hay không.
Lưu Hỗ dùng dao ngắn đào bừa một hố cạn, vốc ít đất phủ qua thi thể, liền muốn rời đi. “Đi thôi.” Hắn giục Trương Hoài.
Gương mặt kia đã bị đất phủ kín, không còn thấy rõ. Trương Hoài hoàn hồn, đáp một tiếng “vâng”, vội vã theo sau Lưu Hỗ, vừa đi vừa ngoái đầu lại không thôi.
Trong đầu hắn vẫn quẩn quanh bóng dáng người con gái kia. Nàng thật quá đỗi xinh đẹp, đôi mày cong cong, đôi má ửng sắc đào, ánh mắt sáng trong như ngọc lưu ly thấm đẫm sương mai. Một mỹ nhân như thế, Lương vương sao lại nhẫn tâm hạ sát?
Trương Hoài nghĩ mãi không thông.
Đến lưng chừng núi, rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, nhăn nhó nói với Lưu Hỗ: “Không xong rồi, vừa nãy bị nàng dọa, lại trúng gió, giờ đau bụng không chịu nổi.”
Lưu Hỗ chẳng hề sinh nghi, chỉ xua tay bực dọc: “Đi cho nhanh rồi về.”
Trương Hoài ôm bụng, khom lưng chạy như bay vào sâu trong rừng. Tới nơi an táng Ký Nhu, hắn th* d*c từng hồi, vội vã bới đống đất còn ẩm, cẩn thận phủi sạch đất bùn trên mặt nàng.
Gương mặt trắng mịn như ngọc sứ, giống hệt lòng trắng trứng vừa bóc vỏ, được hắn nâng lên trong tay như nâng vật báu.
Trương Hoài xem xét một lát, đưa tay lên trước ngực nàng thử thăm dò. Vẫn còn chút hơi ấm. Không chết. Hắn thầm nhủ. Mũi tên khi nãy, hắn cố tình bắn lệch, chỉ c*m v** giữa xương sườn, chưa chắc mất mạng, chỉ sợ mất máu nhiều quá, không cầm cự được bao lâu.
Dọc đường đi, hắn đã hạ quyết tâm: nếu cứu được nàng sống sót, hắn sẽ đưa nàng trốn về phương nam, dựng mái nhà yên ấm, sống những ngày cơm canh thanh đạm. Bao năm chém giết, đầu lưỡi l**m máu đao, sao sánh nổi mùi hương của giai nhân, cảnh con trẻ quấn quýt chân cha?
Hắn run rẩy xé áo nàng, bẻ gãy phần mũi tên lộ ra ngoài, bôi thuốc cầm máu. Nhưng thuốc vừa rắc lên đã bị máu tuôn xối xả cuốn trôi. Hắn nghiến răng, gấp rút băng bó sơ sài, cõng nàng lên lưng, chuẩn bị theo lối mòn khác xuống núi.
“Trương Hoài!” tiếng Lưu Hỗ đột nhiên vang lên phía sau.
Trương Hoài giật mình, vội ném Ký Nhu lại xuống hố. Hắn quay đầu trừng mắt nhìn Lưu Hỗ, lắp bắp:
“Ta… ta nhớ ra trên người nàng có mấy món trang sức quý, chôn vội vậy thì uổng quá…”
“Mẹ kiếp! Ngươi lo bạc chứ không lo mạng à?” Lưu Hỗ tin là thật, giận dữ mắng, “Của nàng ngươi cũng dám lấy? Suốt ngày lởn vởn dưới mũi Vương gia, bị phát hiện thì mạng ngươi cũng toi!”
Trương Hoài rối rít gật đầu. Lưu Hỗ lại bảo: “Khiêng nàng xuống núi.”
Trương Hoài hỏi: “Khiêng xác chết xuống núi làm gì?”
“Là lệnh Vương gia, ngươi hỏi nhiều làm gì!” Lưu Hỗ định giành việc, Trương Hoài sợ bị phát hiện nàng còn sống, liền nhanh tay cõng lên, liếc thấy sắc mặt nàng đã trắng bệch, lòng đau như dao cắt.
Vương gia đã đi trước một bước. Trương Hoài ôm nỗi tiếc thương không dứt, ghé vào nhà dân xin một chiếc chăn, quấn lấy thân thể bất tỉnh của Ký Nhu, rồi cưỡi ngựa suốt đêm. Đến ven đường phía tây Ký châu, tại một cái đình hoang, đoàn người dừng chân nghỉ. Vương gia đứng xa một mình, ánh mắt thâm sâu lặng lẽ dõi theo chiếc chăn quấn xác đặt dưới đất.
Lưu Hỗ rất biết xem mặt đoán ý, khẽ hỏi dò: “Vương gia, có muốn nhìn nàng lần cuối?”
Trương Hoài thoáng rùng mình, thầm rủa Lưu Hỗ một trận thậm tệ. Ánh mắt hắn dán chặt theo Lục Tông Viễn, trơ mắt thấy chàng bước đến bên tấm chăn, dừng thật lâu, như đang đấu tranh mãnh liệt, định vén chăn lên. Lưu Hỗ ở bên nhẹ giọng nói:
“Nhìn thêm một lần cũng là phúc. Người mới mất chưa được nửa ngày, hồn phách còn chưa tan hết. Phùng cô nương biết vương gia tới tiễn nàng, chắc cũng mãn nguyện nơi suối vàng rồi.”
Lục Tông Viễn bỗng dừng tay giữa không trung. Giây lát sau, chàng khẽ thu tay lại, im lặng xoay người, dõi mắt nhìn về làn sương mù phía trước, ánh mắt chuyên chú như thể đang mong chờ ai đó bước ra từ sương trắng.
Trương Hoài thở phào nhẹ nhõm.
Trong màn sương ấy, quả nhiên có người xuất hiện.
Là Tả Khưu ngọc — hắn dùng cái chết của Triệu Sắt, đổi lấy một Ký Nhu nửa sống nửa chết.
Vốn mang hận trong lòng, định đến Yến Kinh lật đổ Lương vương một phen, nhưng vừa trông thấy Ký Nhu thoi thóp thở, Tả Khưu Ngọc liền đổi ý. Hắn quay trở lại Thọ Dương huyện, vào bái kiến tri huyện, lại tiếp tục làm quan giữ cửa thành như cũ, tuyệt không hé môi nhắc tới nửa lời về những tháng ngày huyết chiến cùng Yến Bắc quân. Dường như suốt nửa năm qua, hắn chỉ đơn giản là về quê thăm thân một chuyến mà thôi ,dù chẳng ai biết quê hắn ở đâu, có còn thân nhân hay không.
Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú MiêuTác giả: Tú MiêuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhHôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới… Lưu Hỗ dùng dao ngắn đào bừa một hố cạn, vốc ít đất phủ qua thi thể, liền muốn rời đi. “Đi thôi.” Hắn giục Trương Hoài.Gương mặt kia đã bị đất phủ kín, không còn thấy rõ. Trương Hoài hoàn hồn, đáp một tiếng “vâng”, vội vã theo sau Lưu Hỗ, vừa đi vừa ngoái đầu lại không thôi.Trong đầu hắn vẫn quẩn quanh bóng dáng người con gái kia. Nàng thật quá đỗi xinh đẹp, đôi mày cong cong, đôi má ửng sắc đào, ánh mắt sáng trong như ngọc lưu ly thấm đẫm sương mai. Một mỹ nhân như thế, Lương vương sao lại nhẫn tâm hạ sát?Trương Hoài nghĩ mãi không thông.Đến lưng chừng núi, rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, nhăn nhó nói với Lưu Hỗ: “Không xong rồi, vừa nãy bị nàng dọa, lại trúng gió, giờ đau bụng không chịu nổi.”Lưu Hỗ chẳng hề sinh nghi, chỉ xua tay bực dọc: “Đi cho nhanh rồi về.”Trương Hoài ôm bụng, khom lưng chạy như bay vào sâu trong rừng. Tới nơi an táng Ký Nhu, hắn th* d*c từng hồi, vội vã bới đống đất còn ẩm, cẩn thận phủi sạch đất bùn trên mặt nàng.Gương mặt trắng mịn như ngọc sứ, giống hệt lòng trắng trứng vừa bóc vỏ, được hắn nâng lên trong tay như nâng vật báu.Trương Hoài xem xét một lát, đưa tay lên trước ngực nàng thử thăm dò. Vẫn còn chút hơi ấm. Không chết. Hắn thầm nhủ. Mũi tên khi nãy, hắn cố tình bắn lệch, chỉ c*m v** giữa xương sườn, chưa chắc mất mạng, chỉ sợ mất máu nhiều quá, không cầm cự được bao lâu.Dọc đường đi, hắn đã hạ quyết tâm: nếu cứu được nàng sống sót, hắn sẽ đưa nàng trốn về phương nam, dựng mái nhà yên ấm, sống những ngày cơm canh thanh đạm. Bao năm chém giết, đầu lưỡi l**m máu đao, sao sánh nổi mùi hương của giai nhân, cảnh con trẻ quấn quýt chân cha?Hắn run rẩy xé áo nàng, bẻ gãy phần mũi tên lộ ra ngoài, bôi thuốc cầm máu. Nhưng thuốc vừa rắc lên đã bị máu tuôn xối xả cuốn trôi. Hắn nghiến răng, gấp rút băng bó sơ sài, cõng nàng lên lưng, chuẩn bị theo lối mòn khác xuống núi.“Trương Hoài!” tiếng Lưu Hỗ đột nhiên vang lên phía sau.Trương Hoài giật mình, vội ném Ký Nhu lại xuống hố. Hắn quay đầu trừng mắt nhìn Lưu Hỗ, lắp bắp:“Ta… ta nhớ ra trên người nàng có mấy món trang sức quý, chôn vội vậy thì uổng quá…”“Mẹ kiếp! Ngươi lo bạc chứ không lo mạng à?” Lưu Hỗ tin là thật, giận dữ mắng, “Của nàng ngươi cũng dám lấy? Suốt ngày lởn vởn dưới mũi Vương gia, bị phát hiện thì mạng ngươi cũng toi!”Trương Hoài rối rít gật đầu. Lưu Hỗ lại bảo: “Khiêng nàng xuống núi.”Trương Hoài hỏi: “Khiêng xác chết xuống núi làm gì?”“Là lệnh Vương gia, ngươi hỏi nhiều làm gì!” Lưu Hỗ định giành việc, Trương Hoài sợ bị phát hiện nàng còn sống, liền nhanh tay cõng lên, liếc thấy sắc mặt nàng đã trắng bệch, lòng đau như dao cắt.Vương gia đã đi trước một bước. Trương Hoài ôm nỗi tiếc thương không dứt, ghé vào nhà dân xin một chiếc chăn, quấn lấy thân thể bất tỉnh của Ký Nhu, rồi cưỡi ngựa suốt đêm. Đến ven đường phía tây Ký châu, tại một cái đình hoang, đoàn người dừng chân nghỉ. Vương gia đứng xa một mình, ánh mắt thâm sâu lặng lẽ dõi theo chiếc chăn quấn xác đặt dưới đất.Lưu Hỗ rất biết xem mặt đoán ý, khẽ hỏi dò: “Vương gia, có muốn nhìn nàng lần cuối?”Trương Hoài thoáng rùng mình, thầm rủa Lưu Hỗ một trận thậm tệ. Ánh mắt hắn dán chặt theo Lục Tông Viễn, trơ mắt thấy chàng bước đến bên tấm chăn, dừng thật lâu, như đang đấu tranh mãnh liệt, định vén chăn lên. Lưu Hỗ ở bên nhẹ giọng nói:“Nhìn thêm một lần cũng là phúc. Người mới mất chưa được nửa ngày, hồn phách còn chưa tan hết. Phùng cô nương biết vương gia tới tiễn nàng, chắc cũng mãn nguyện nơi suối vàng rồi.”Lục Tông Viễn bỗng dừng tay giữa không trung. Giây lát sau, chàng khẽ thu tay lại, im lặng xoay người, dõi mắt nhìn về làn sương mù phía trước, ánh mắt chuyên chú như thể đang mong chờ ai đó bước ra từ sương trắng.Trương Hoài thở phào nhẹ nhõm.Trong màn sương ấy, quả nhiên có người xuất hiện.Là Tả Khưu ngọc — hắn dùng cái chết của Triệu Sắt, đổi lấy một Ký Nhu nửa sống nửa chết.Vốn mang hận trong lòng, định đến Yến Kinh lật đổ Lương vương một phen, nhưng vừa trông thấy Ký Nhu thoi thóp thở, Tả Khưu Ngọc liền đổi ý. Hắn quay trở lại Thọ Dương huyện, vào bái kiến tri huyện, lại tiếp tục làm quan giữ cửa thành như cũ, tuyệt không hé môi nhắc tới nửa lời về những tháng ngày huyết chiến cùng Yến Bắc quân. Dường như suốt nửa năm qua, hắn chỉ đơn giản là về quê thăm thân một chuyến mà thôi ,dù chẳng ai biết quê hắn ở đâu, có còn thân nhân hay không.