Tác giả:

Hôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới…

Chương 101: Ngoại truyện 2

Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú MiêuTác giả: Tú MiêuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhHôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới… Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Ký Nhu, Tả Khưu Ngọc vẫn như thường nhật, chống sào ra hồ vớt lại những món tang vật bị bọn đạo tặc ném xuống đáy nước. Sóng nước lăn tăn dưới mái chèo, còn đôi mắt u trầm của hắn lại càng nhuốm nét u buồn. Bao năm đứng giữ cổng thành, dầm mưa dãi nắng, nhìn kẻ đến người đi, lòng hắn đã lạnh lẽo như giếng cổ. Chỉ mỗi khi nhớ đến Ký Nhu, nhớ đến Lương vương, lòng hắn mới lặng lẽ dậy lên chút gợn sóng, như một hồ nước tưởng chừng đã phẳng lặng từ lâu.Ký Nhu đã ngủ mê suốt nửa tháng, vẫn chưa tỉnh lại.Ngoài việc trên giường thêm một người, Tả Khưu Ngọc đành lấy hai chiếc ghế dài ghép tạm thành chiếc giường con, mỗi ngày nằm ngoài sân ngủ tạm. Trong cái viện nhỏ gió lùa tứ phía, cửa nẻo hỏng hóc, vốn yên tĩnh như chẳng có ai sống, nay cũng chỉ thêm một tiếng hô hấp nữa mà thôi. May mà đã vào mùa hạ, đêm không còn lạnh, Tả Khưu ngọc tay chân co quắp trên chiếc giường hẹp, ngước mắt nhìn vòm trời đen thẫm ánh sao.Từ nha môn vẫn có tin tức đưa về đều đều .Ngoài kia, Bình Tây vương và Lương vương đang giao chiến kịch liệt. Lương vương gian trá, Bình Tây vương cẩn trọng, đôi bên mỗi người một phần thắng. Tả Khưu ngọc trở mình, cảm thấy hơi bức bối , mỗi lần nghĩ đến chiến trường, máu trong người hắn lại sôi trào, như dòng nước lũ chảy ào ào đến huyệt thái dương, thôi thúc một cơn khát khao bộc phát. Thế nhưng hắn vẫn kiềm chế, tựa như một con sư tử từng tung hoành ngang dọc, nay lông bờm rụng hết, móng vuốt cùn mòn, chỉ còn biết nằm trong hang, nhẩn nha hồi tưởng hào quang dĩ vãng để tiêu khiển mà thôi.Hồi tưởng một hồi, hắn mơ màng thiếp đi.Trong mơ có ai đó đang cởi áo hắn. Một đôi tay linh hoạt luồn vào trong lớp áo mỏng, trượt trên ngực rồi xuống đến bụng. Tạ Khưu Ngọc choàng tỉnh, tung chân đá thẳng đối phương văng ra ngoài. Người kia rên lên “áy da” một tiếng yếu ớt. Hắn sững lại, nhìn kỹ dưới ánh sao, mới nhận ra đó là phu nhân của huyện lệnh.Phu nhân mới chừng hơn hai mươi, đang độ yêu kiều phong vận, từ lâu đã tơ tưởng vị quan giữ cổng thành tuổi trẻ tuấn tú này. Tả Khưu ngọc cũng từng len lén tư thông với nàng, nhưng chưa bao giờ đi đến cùng. Thỏ chẳng ăn cỏ gần hang, huống chi mỗi khi nàng cất tiếng gọi “phu nhân”, hắn lại bất giác nhớ đến Phùng phu nhân từng như mẫu thân của mình, liền sinh ra chán ghét.Phu nhân nằm trên đất, rên khe khẽ một lúc, thấy hắn không đoái hoài, lại lồm cồm bò lên. Tả Khưu Ngọc xoay người tránh, nàng lại sấn tới, lần này thì cởi phăng áo mình, kéo tay hắn đặt lên b* ng*c m*m m**.Hắn bị dây dưa đến phát bực, mạnh tay xô nàng ngã nhào: “Cút! Ông đây phiền chết đi được!”Phu nhân mất mặt, ôm ngực nằm bệt dưới đất, khóc thút thít như con thú nhỏ bị thương. Tả Khưu ngọc quay lưng về phía nàng, bị tiếng khóc ấy làm cho càng thêm bực dọc, thở dài một tiếng, nói: “Thôi vậy, muốn thì làm!”Hắn túm lấy nàng quăng lên giường, liền đè xuống. Phu nhân từ trước đến nay chưa từng bị huyện lệnh thô bạo đến thế, lại càng phấn khích, chân tay quấn chặt lấy hắn, hai thân thể cuốn vào nhau, vật lộn hồi lâu, rốt cuộc rầm một tiếng lớn , chiếc ghế ghép thành giường đổ sập. Hai người lăn xuống đất. Phu nhân vẫn quàng tay ôm lấy cổ hắn. Tả Khưu ngọc khó xử xoay đầu, bỗng trông thấy nơi hành lang có một cái bóng người đang đứng.Người đó mặc chiếc áo vải thô rộng thùng thình, treo lủng lẳng trên thân hình gầy gò, đôi mắt đen nhánh lặng lẽ nhìn hắn, như tràn đầy tò mò.“Ôi…” Tả Khưu Ngọc ngẩn ra, rồi cất tiếng chào mừng đầy mừng rỡ.Nàng thu ánh mắt về, nhìn quanh sân, tỏ vẻ nghi hoặc, rồi cứ thế, bước đi chập chờn như kẻ mộng du, trở về phòng.Hắn thở sâu một hơi, ngửa mặt nằm thẳng trên nền đất, bao d*c v*ng bỗng tan biến sạch. Phu nhân thấy có người ngoài, vội vã che ngực, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.Tả Khưu ngọc nằm thêm một lát, rồi kéo áo lên mặc lại, nhẹ nhàng bước vào nhà. Trên giường có một cái bóng cuộn tròn. Hắn khẽ khàng hắng giọng, bóng kia không động đậy. Hắn lại rướn cổ, dùng đầu ngón tay thử dưới mũi nàng, thấy hơi thở đều đều, quả nhiên là đang ngủ.Tả Khưu Ngọc nhẹ nhõm hẳn, ngồi xuống mép giường, tựa đầu vào vách tường, cảm giác như vừa trải qua một cơn trọng bệnh, toàn thân mỏi rã, yếu ớt không nhúc nhích nổi.Qua một lúc lâu, hắn dùng chân đá nhẹ nàng. Lần này nàng phản ứng rất nhanh, lập tức ngồi bật dậy. Trông thấy Tả Khưu Ngọc, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh.“Ta chưa chết sao?”“Cô chưa chết.” Hắn bỗng cảm khái thở ra một hơi.“Ta muốn về phương nam, đến thăm vú nuôi,” Ký Nhu khẽ nói, trong lòng lại nghĩ đến đứa bé kia, đứa bé mà nàng cả đời chưa từng được gặp mặt.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Ký Nhu, Tả Khưu Ngọc vẫn như thường nhật, chống sào ra hồ vớt lại những món tang vật bị bọn đạo tặc ném xuống đáy nước. Sóng nước lăn tăn dưới mái chèo, còn đôi mắt u trầm của hắn lại càng nhuốm nét u buồn. Bao năm đứng giữ cổng thành, dầm mưa dãi nắng, nhìn kẻ đến người đi, lòng hắn đã lạnh lẽo như giếng cổ. Chỉ mỗi khi nhớ đến Ký Nhu, nhớ đến Lương vương, lòng hắn mới lặng lẽ dậy lên chút gợn sóng, như một hồ nước tưởng chừng đã phẳng lặng từ lâu.

Ký Nhu đã ngủ mê suốt nửa tháng, vẫn chưa tỉnh lại.

Ngoài việc trên giường thêm một người, Tả Khưu Ngọc đành lấy hai chiếc ghế dài ghép tạm thành chiếc giường con, mỗi ngày nằm ngoài sân ngủ tạm. Trong cái viện nhỏ gió lùa tứ phía, cửa nẻo hỏng hóc, vốn yên tĩnh như chẳng có ai sống, nay cũng chỉ thêm một tiếng hô hấp nữa mà thôi. May mà đã vào mùa hạ, đêm không còn lạnh, Tả Khưu ngọc tay chân co quắp trên chiếc giường hẹp, ngước mắt nhìn vòm trời đen thẫm ánh sao.

Từ nha môn vẫn có tin tức đưa về đều đều .Ngoài kia, Bình Tây vương và Lương vương đang giao chiến kịch liệt. Lương vương gian trá, Bình Tây vương cẩn trọng, đôi bên mỗi người một phần thắng. Tả Khưu ngọc trở mình, cảm thấy hơi bức bối , mỗi lần nghĩ đến chiến trường, máu trong người hắn lại sôi trào, như dòng nước lũ chảy ào ào đến huyệt thái dương, thôi thúc một cơn khát khao bộc phát. Thế nhưng hắn vẫn kiềm chế, tựa như một con sư tử từng tung hoành ngang dọc, nay lông bờm rụng hết, móng vuốt cùn mòn, chỉ còn biết nằm trong hang, nhẩn nha hồi tưởng hào quang dĩ vãng để tiêu khiển mà thôi.

Hồi tưởng một hồi, hắn mơ màng thiếp đi.

Trong mơ có ai đó đang cởi áo hắn. Một đôi tay linh hoạt luồn vào trong lớp áo mỏng, trượt trên ngực rồi xuống đến bụng. Tạ Khưu Ngọc choàng tỉnh, tung chân đá thẳng đối phương văng ra ngoài. Người kia rên lên “áy da” một tiếng yếu ớt. Hắn sững lại, nhìn kỹ dưới ánh sao, mới nhận ra đó là phu nhân của huyện lệnh.

Phu nhân mới chừng hơn hai mươi, đang độ yêu kiều phong vận, từ lâu đã tơ tưởng vị quan giữ cổng thành tuổi trẻ tuấn tú này. Tả Khưu ngọc cũng từng len lén tư thông với nàng, nhưng chưa bao giờ đi đến cùng. Thỏ chẳng ăn cỏ gần hang, huống chi mỗi khi nàng cất tiếng gọi “phu nhân”, hắn lại bất giác nhớ đến Phùng phu nhân từng như mẫu thân của mình, liền sinh ra chán ghét.

Phu nhân nằm trên đất, rên khe khẽ một lúc, thấy hắn không đoái hoài, lại lồm cồm bò lên. Tả Khưu Ngọc xoay người tránh, nàng lại sấn tới, lần này thì cởi phăng áo mình, kéo tay hắn đặt lên b* ng*c m*m m**.

Hắn bị dây dưa đến phát bực, mạnh tay xô nàng ngã nhào: “Cút! Ông đây phiền chết đi được!”

Phu nhân mất mặt, ôm ngực nằm bệt dưới đất, khóc thút thít như con thú nhỏ bị thương. Tả Khưu ngọc quay lưng về phía nàng, bị tiếng khóc ấy làm cho càng thêm bực dọc, thở dài một tiếng, nói: “Thôi vậy, muốn thì làm!”

Hắn túm lấy nàng quăng lên giường, liền đè xuống. Phu nhân từ trước đến nay chưa từng bị huyện lệnh thô bạo đến thế, lại càng phấn khích, chân tay quấn chặt lấy hắn, hai thân thể cuốn vào nhau, vật lộn hồi lâu, rốt cuộc rầm một tiếng lớn , chiếc ghế ghép thành giường đổ sập. Hai người lăn xuống đất. Phu nhân vẫn quàng tay ôm lấy cổ hắn. Tả Khưu ngọc khó xử xoay đầu, bỗng trông thấy nơi hành lang có một cái bóng người đang đứng.

Người đó mặc chiếc áo vải thô rộng thùng thình, treo lủng lẳng trên thân hình gầy gò, đôi mắt đen nhánh lặng lẽ nhìn hắn, như tràn đầy tò mò.

“Ôi…” Tả Khưu Ngọc ngẩn ra, rồi cất tiếng chào mừng đầy mừng rỡ.

Nàng thu ánh mắt về, nhìn quanh sân, tỏ vẻ nghi hoặc, rồi cứ thế, bước đi chập chờn như kẻ mộng du, trở về phòng.

Hắn thở sâu một hơi, ngửa mặt nằm thẳng trên nền đất, bao d*c v*ng bỗng tan biến sạch. Phu nhân thấy có người ngoài, vội vã che ngực, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Tả Khưu ngọc nằm thêm một lát, rồi kéo áo lên mặc lại, nhẹ nhàng bước vào nhà. Trên giường có một cái bóng cuộn tròn. Hắn khẽ khàng hắng giọng, bóng kia không động đậy. Hắn lại rướn cổ, dùng đầu ngón tay thử dưới mũi nàng, thấy hơi thở đều đều, quả nhiên là đang ngủ.

Tả Khưu Ngọc nhẹ nhõm hẳn, ngồi xuống mép giường, tựa đầu vào vách tường, cảm giác như vừa trải qua một cơn trọng bệnh, toàn thân mỏi rã, yếu ớt không nhúc nhích nổi.

Qua một lúc lâu, hắn dùng chân đá nhẹ nàng. Lần này nàng phản ứng rất nhanh, lập tức ngồi bật dậy. Trông thấy Tả Khưu Ngọc, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh.

“Ta chưa chết sao?”

“Cô chưa chết.” Hắn bỗng cảm khái thở ra một hơi.

“Ta muốn về phương nam, đến thăm vú nuôi,” Ký Nhu khẽ nói, trong lòng lại nghĩ đến đứa bé kia, đứa bé mà nàng cả đời chưa từng được gặp mặt.

Hồng Sương Ngưng Lệ - Tú MiêuTác giả: Tú MiêuTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhHôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên. Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng. Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?” Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.” Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…” Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới… Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Ký Nhu, Tả Khưu Ngọc vẫn như thường nhật, chống sào ra hồ vớt lại những món tang vật bị bọn đạo tặc ném xuống đáy nước. Sóng nước lăn tăn dưới mái chèo, còn đôi mắt u trầm của hắn lại càng nhuốm nét u buồn. Bao năm đứng giữ cổng thành, dầm mưa dãi nắng, nhìn kẻ đến người đi, lòng hắn đã lạnh lẽo như giếng cổ. Chỉ mỗi khi nhớ đến Ký Nhu, nhớ đến Lương vương, lòng hắn mới lặng lẽ dậy lên chút gợn sóng, như một hồ nước tưởng chừng đã phẳng lặng từ lâu.Ký Nhu đã ngủ mê suốt nửa tháng, vẫn chưa tỉnh lại.Ngoài việc trên giường thêm một người, Tả Khưu Ngọc đành lấy hai chiếc ghế dài ghép tạm thành chiếc giường con, mỗi ngày nằm ngoài sân ngủ tạm. Trong cái viện nhỏ gió lùa tứ phía, cửa nẻo hỏng hóc, vốn yên tĩnh như chẳng có ai sống, nay cũng chỉ thêm một tiếng hô hấp nữa mà thôi. May mà đã vào mùa hạ, đêm không còn lạnh, Tả Khưu ngọc tay chân co quắp trên chiếc giường hẹp, ngước mắt nhìn vòm trời đen thẫm ánh sao.Từ nha môn vẫn có tin tức đưa về đều đều .Ngoài kia, Bình Tây vương và Lương vương đang giao chiến kịch liệt. Lương vương gian trá, Bình Tây vương cẩn trọng, đôi bên mỗi người một phần thắng. Tả Khưu ngọc trở mình, cảm thấy hơi bức bối , mỗi lần nghĩ đến chiến trường, máu trong người hắn lại sôi trào, như dòng nước lũ chảy ào ào đến huyệt thái dương, thôi thúc một cơn khát khao bộc phát. Thế nhưng hắn vẫn kiềm chế, tựa như một con sư tử từng tung hoành ngang dọc, nay lông bờm rụng hết, móng vuốt cùn mòn, chỉ còn biết nằm trong hang, nhẩn nha hồi tưởng hào quang dĩ vãng để tiêu khiển mà thôi.Hồi tưởng một hồi, hắn mơ màng thiếp đi.Trong mơ có ai đó đang cởi áo hắn. Một đôi tay linh hoạt luồn vào trong lớp áo mỏng, trượt trên ngực rồi xuống đến bụng. Tạ Khưu Ngọc choàng tỉnh, tung chân đá thẳng đối phương văng ra ngoài. Người kia rên lên “áy da” một tiếng yếu ớt. Hắn sững lại, nhìn kỹ dưới ánh sao, mới nhận ra đó là phu nhân của huyện lệnh.Phu nhân mới chừng hơn hai mươi, đang độ yêu kiều phong vận, từ lâu đã tơ tưởng vị quan giữ cổng thành tuổi trẻ tuấn tú này. Tả Khưu ngọc cũng từng len lén tư thông với nàng, nhưng chưa bao giờ đi đến cùng. Thỏ chẳng ăn cỏ gần hang, huống chi mỗi khi nàng cất tiếng gọi “phu nhân”, hắn lại bất giác nhớ đến Phùng phu nhân từng như mẫu thân của mình, liền sinh ra chán ghét.Phu nhân nằm trên đất, rên khe khẽ một lúc, thấy hắn không đoái hoài, lại lồm cồm bò lên. Tả Khưu Ngọc xoay người tránh, nàng lại sấn tới, lần này thì cởi phăng áo mình, kéo tay hắn đặt lên b* ng*c m*m m**.Hắn bị dây dưa đến phát bực, mạnh tay xô nàng ngã nhào: “Cút! Ông đây phiền chết đi được!”Phu nhân mất mặt, ôm ngực nằm bệt dưới đất, khóc thút thít như con thú nhỏ bị thương. Tả Khưu ngọc quay lưng về phía nàng, bị tiếng khóc ấy làm cho càng thêm bực dọc, thở dài một tiếng, nói: “Thôi vậy, muốn thì làm!”Hắn túm lấy nàng quăng lên giường, liền đè xuống. Phu nhân từ trước đến nay chưa từng bị huyện lệnh thô bạo đến thế, lại càng phấn khích, chân tay quấn chặt lấy hắn, hai thân thể cuốn vào nhau, vật lộn hồi lâu, rốt cuộc rầm một tiếng lớn , chiếc ghế ghép thành giường đổ sập. Hai người lăn xuống đất. Phu nhân vẫn quàng tay ôm lấy cổ hắn. Tả Khưu ngọc khó xử xoay đầu, bỗng trông thấy nơi hành lang có một cái bóng người đang đứng.Người đó mặc chiếc áo vải thô rộng thùng thình, treo lủng lẳng trên thân hình gầy gò, đôi mắt đen nhánh lặng lẽ nhìn hắn, như tràn đầy tò mò.“Ôi…” Tả Khưu Ngọc ngẩn ra, rồi cất tiếng chào mừng đầy mừng rỡ.Nàng thu ánh mắt về, nhìn quanh sân, tỏ vẻ nghi hoặc, rồi cứ thế, bước đi chập chờn như kẻ mộng du, trở về phòng.Hắn thở sâu một hơi, ngửa mặt nằm thẳng trên nền đất, bao d*c v*ng bỗng tan biến sạch. Phu nhân thấy có người ngoài, vội vã che ngực, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.Tả Khưu ngọc nằm thêm một lát, rồi kéo áo lên mặc lại, nhẹ nhàng bước vào nhà. Trên giường có một cái bóng cuộn tròn. Hắn khẽ khàng hắng giọng, bóng kia không động đậy. Hắn lại rướn cổ, dùng đầu ngón tay thử dưới mũi nàng, thấy hơi thở đều đều, quả nhiên là đang ngủ.Tả Khưu Ngọc nhẹ nhõm hẳn, ngồi xuống mép giường, tựa đầu vào vách tường, cảm giác như vừa trải qua một cơn trọng bệnh, toàn thân mỏi rã, yếu ớt không nhúc nhích nổi.Qua một lúc lâu, hắn dùng chân đá nhẹ nàng. Lần này nàng phản ứng rất nhanh, lập tức ngồi bật dậy. Trông thấy Tả Khưu Ngọc, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh.“Ta chưa chết sao?”“Cô chưa chết.” Hắn bỗng cảm khái thở ra một hơi.“Ta muốn về phương nam, đến thăm vú nuôi,” Ký Nhu khẽ nói, trong lòng lại nghĩ đến đứa bé kia, đứa bé mà nàng cả đời chưa từng được gặp mặt.

Chương 101: Ngoại truyện 2