Lớp trưởng thi đỗ Thanh Hoa bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với tôi. Tôi suy nghĩ nửa ngày, đáp lại một câu: [ Cậu có thể chuyển cho tôi 5000 tệ không? ] Một giây sau, anh ta xoá kết bạn với tôi. Chậc... Tôi biết ngay đó là lừa đảo. Lớp trưởng vốn là người lạnh lùng, cao cao tại thượng, chưa từng nói với tôi một câu, sao có thể thêm tôi làm bạn? Sau này trong buổi họp lớp, anh ấy khoác tay một cô gái, mỉm cười giới thiệu với chúng tôi rằng cuối năm nay sẽ đính hôn. Trời ơi... Lần này, tôi lại phải tặng phong bì cưới 5000 tệ? Nghe nói tôi đã trốn giữa chừng, anh ấy lại chặn tôi dưới nhà: [ Trần Viên Viên, em định trốn anh đến bao giờ? ] 1. Chỉ vì tôi đi vệ sinh mà bị bạn trai chia tay. "Cậu có sửa được cái tính trì hoãn không, người ta đi vệ sinh 5 phút, cậu kéo dài đến 10 phút là sao." Cố Tri Hành cau mày, nói lời chia tay. Tôi khóc lóc cầu xin cậu ấy suốt một ngày một đêm: "Tri Tri à, cậu nhẫn tâm vậy sao, cậu chắc chứ?" Cố Tri Hành đối diện với…
Chương 2
Hẹn Ước Bên AnhTác giả: Khuyết DanhTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngLớp trưởng thi đỗ Thanh Hoa bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với tôi. Tôi suy nghĩ nửa ngày, đáp lại một câu: [ Cậu có thể chuyển cho tôi 5000 tệ không? ] Một giây sau, anh ta xoá kết bạn với tôi. Chậc... Tôi biết ngay đó là lừa đảo. Lớp trưởng vốn là người lạnh lùng, cao cao tại thượng, chưa từng nói với tôi một câu, sao có thể thêm tôi làm bạn? Sau này trong buổi họp lớp, anh ấy khoác tay một cô gái, mỉm cười giới thiệu với chúng tôi rằng cuối năm nay sẽ đính hôn. Trời ơi... Lần này, tôi lại phải tặng phong bì cưới 5000 tệ? Nghe nói tôi đã trốn giữa chừng, anh ấy lại chặn tôi dưới nhà: [ Trần Viên Viên, em định trốn anh đến bao giờ? ] 1. Chỉ vì tôi đi vệ sinh mà bị bạn trai chia tay. "Cậu có sửa được cái tính trì hoãn không, người ta đi vệ sinh 5 phút, cậu kéo dài đến 10 phút là sao." Cố Tri Hành cau mày, nói lời chia tay. Tôi khóc lóc cầu xin cậu ấy suốt một ngày một đêm: "Tri Tri à, cậu nhẫn tâm vậy sao, cậu chắc chứ?" Cố Tri Hành đối diện với… Vì sợ bố tôi đành nuốt ấm ức vào bụng, viết hai chữ: "Không phải." Cậu ấy ngẩng đầu, trông rất ngạc nhiên, nhưng tất nhiên không nói thêm với tôi câu nào. Sau đó vì bận ôn thi, tôi cũng quên mất. Thi đại học xong, tôi như lột xác, quên đi nhiều chuyện, quên luôn cả cậu ấy. Chỉ nhớ là nghe thoáng qua bố tôi nói cậu ấy đậu Thanh Hoa. Trong nhóm lớp, Văn Tu- người từ trước đến giờ không bao giờ lên tiếng đột nhiên tag tôi: "Sao cậu không thi Bắc Đại, có một ngành rất hợp với cậu." Nhóm lớp đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên im lặng. Mọi người đều nín thở, chờ đợi câu trả lời của tôi. Tôi lập tức cảm thấy da đầu tê dại, run rẩy trả lời một câu: "Xa nhà quá, nói thật là tớ thấy Bắc Đại cũng bình thường." Sau đó, cả nhóm vẫn không ai dám lên tiếng. Một lúc sau, cậu ấy chỉ gửi một chữ: "Ồ." Ồ? Chớt tiệt... Sau khi cậu ấy rời nhóm, cả lớp bỗng cười ầm lên. "Ha ha ha ha." "Trâu bò thật, hahah…xa nhà quá…." "Bình thường? Sao cậu không nói thẳng tên trường Thanh Hoa nghe không hay, giống như trường dạy nghề Ngũ Đạo Khẩu ấy?" "Cậu làm lớp trưởng tức đến mức thoát nhóm luôn rồi kìa." "Trời ơi cười xỉu mất..." ... Nhìn nhóm lớp đang sôi nổi bàn tán, tôi xấu hổ muốn độn thổ. Cái người tên Văn Tu kia rõ ràng đang chế nhạo tôi, tức ch.ết đi được. 3. Sau này, tôi và cậu ấy không còn liên lạc gì nữa. Tin tức duy nhất liên quan đến cậu ấy mà tôi nhận được là nhờ một bạn trong lớp gửi bức ảnh nhận giải của cậu ấy lên nhóm. Tôi lén lút nhìn một chút. Cậu ấy mặc vest, cầm bó hoa, thoát khỏi vẻ ngây ngô niên thiếu ngày xưa, đẹp trai đến mức làm tôi choáng váng. Trước đây tôi đã biết cậu ấy đẹp trai nhưng vì nhớ kỹ lời bố dặn nên không dám nhìn nhiều. Không ngờ, giờ đây Văn Tu đã đẹp đến mức nghiêng thùng đổ nước luôn rồi . "Bên cạnh cậu ấy là bạn gái á?" "Học bá của Khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Thanh Hoa đấy." "Chà, trai tài gái sắc, đẹp đôi quá à." "Đúng kiểu cơm chó cao cấp, chúng ta ăn không nổi." ... Nhìn tin nhắn trong nhóm, lòng tôi bỗng chốc nặng nề. Cậu ấy có bạn gái rồi. Khi mọi người trong nhóm gửi lời chúc mừng, tôi nhân lúc loạn lạc mà gửi một câu: "Chúc mừng chúc mừng, hôm nay nhận cơm chó đủ rồi." Người luôn im lặng bỗng xuất hiện, chỉ gửi một dấu: "…" Ý là xem thường đám chúng tôi không đủ tư cách ăn cơm chó của cậu sao? Chớt tiệt... Khinh người thế cơ á? Bố tôi ngày nào cũng càm ràm bên tai: "Bố là giáo viên, mẹ con cũng là giáo viên, tại sao con chỉ đỗ vào Đại học Tây Hoa hả?" "Bố à, Tây Hoa cũng được mà, gần nhà, lỡ bố mẹ nhớ con, con chỉ cần đi bộ nửa tiếng là về đến nhà rồi." Tôi vừa cười vừa nói. Mẹ tôi nghiêm túc: "Chuẩn bị thi cao học rồi, con thi vào Bắc Đại đi." Tôi không biết nói gì. Hai người lập tức lên kế hoạch thi cao học cho tôi. Còn ra lệnh trong thời gian đại học không được yêu đương, để tập trung học hành. Tôi áp lực đến không thở nổi. Một ngày nọ, tôi bùng nổ, lên cơn lao thẳng vào Khoa Toán, tìm đại một người bạn trai. "Cậu thi Giải tích có đạt 100 không?" "Được." Chàng trai đeo kính bị tôi dọa, lùi ra sau một chút. "Vậy là cậu rồi." "Gì cơ?" Cậu ấy có vẻ ngơ ngác."Tớ tự giới thiệu một chút nhé." Tôi bình tĩnh ngồi xuống cạnh cậu ấy, mỉm cười: " Tớ là Trần Viên Viên, 20 tuổi, cao 1m65, nặng 45kg, số đo ba vòng..." "Đừng... đừng nói nữa!" Cậu ấy vội đưa tay bịt miệng tôi, cuối cùng thở dài, hạ giọng nói: "Đừng nói mà." "Được thôi. Nhưng tớ chỉ nghe lời bạn trai tôi." Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy. "..." Cậu ấy mím môi không nói, tai đỏ bừng. Thế là tôi và Cố Tri Hành yêu nhau.
Vì sợ bố tôi đành nuốt ấm ức vào bụng, viết hai chữ:
"Không phải."
Cậu ấy ngẩng đầu, trông rất ngạc nhiên, nhưng tất nhiên không nói thêm với tôi câu nào.
Sau đó vì bận ôn thi, tôi cũng quên mất.
Thi đại học xong, tôi như lột xác, quên đi nhiều chuyện, quên luôn cả cậu ấy.
Chỉ nhớ là nghe thoáng qua bố tôi nói cậu ấy đậu Thanh Hoa.
Trong nhóm lớp, Văn Tu- người từ trước đến giờ không bao giờ lên tiếng đột nhiên tag tôi:
"Sao cậu không thi Bắc Đại, có một ngành rất hợp với cậu."
Nhóm lớp đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên im lặng.
Mọi người đều nín thở, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi lập tức cảm thấy da đầu tê dại, run rẩy trả lời một câu:
"Xa nhà quá, nói thật là tớ thấy Bắc Đại cũng bình thường."
Sau đó, cả nhóm vẫn không ai dám lên tiếng.
Một lúc sau, cậu ấy chỉ gửi một chữ: "Ồ."
Ồ?
Chớt tiệt...
Sau khi cậu ấy rời nhóm, cả lớp bỗng cười ầm lên.
"Ha ha ha ha."
"Trâu bò thật, hahah…xa nhà quá…."
"Bình thường? Sao cậu không nói thẳng tên trường Thanh Hoa nghe không hay, giống như trường dạy nghề Ngũ Đạo Khẩu ấy?"
"Cậu làm lớp trưởng tức đến mức thoát nhóm luôn rồi kìa."
"Trời ơi cười xỉu mất..."
...
Nhìn nhóm lớp đang sôi nổi bàn tán, tôi xấu hổ muốn độn thổ.
Cái người tên Văn Tu kia rõ ràng đang chế nhạo tôi, tức ch.ết đi được.
3.
Sau này, tôi và cậu ấy không còn liên lạc gì nữa.
Tin tức duy nhất liên quan đến cậu ấy mà tôi nhận được là nhờ một bạn trong lớp gửi bức ảnh nhận giải của cậu ấy lên nhóm.
Tôi lén lút nhìn một chút.
Cậu ấy mặc vest, cầm bó hoa, thoát khỏi vẻ ngây ngô niên thiếu ngày xưa, đẹp trai đến mức làm tôi choáng váng.
Trước đây tôi đã biết cậu ấy đẹp trai nhưng vì nhớ kỹ lời bố dặn nên không dám nhìn nhiều.
Không ngờ, giờ đây Văn Tu đã đẹp đến mức nghiêng thùng đổ nước luôn rồi .
"Bên cạnh cậu ấy là bạn gái á?"
"Học bá của Khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Thanh Hoa đấy."
"Chà, trai tài gái sắc, đẹp đôi quá à."
"Đúng kiểu cơm chó cao cấp, chúng ta ăn không nổi."
...
Nhìn tin nhắn trong nhóm, lòng tôi bỗng chốc nặng nề.
Cậu ấy có bạn gái rồi.
Khi mọi người trong nhóm gửi lời chúc mừng, tôi nhân lúc loạn lạc mà gửi một câu:
"Chúc mừng chúc mừng, hôm nay nhận cơm chó đủ rồi."
Người luôn im lặng bỗng xuất hiện, chỉ gửi một dấu: "…"
Ý là xem thường đám chúng tôi không đủ tư cách ăn cơm chó của cậu sao?
Chớt tiệt...
Khinh người thế cơ á?
Bố tôi ngày nào cũng càm ràm bên tai:
"Bố là giáo viên, mẹ con cũng là giáo viên, tại sao con chỉ đỗ vào Đại học Tây Hoa hả?"
"Bố à, Tây Hoa cũng được mà, gần nhà, lỡ bố mẹ nhớ con, con chỉ cần đi bộ nửa tiếng là về đến nhà rồi." Tôi vừa cười vừa nói.
Mẹ tôi nghiêm túc:
"Chuẩn bị thi cao học rồi, con thi vào Bắc Đại đi."
Tôi không biết nói gì.
Hai người lập tức lên kế hoạch thi cao học cho tôi.
Còn ra lệnh trong thời gian đại học không được yêu đương, để tập trung học hành.
Tôi áp lực đến không thở nổi.
Một ngày nọ, tôi bùng nổ, lên cơn lao thẳng vào Khoa Toán, tìm đại một người bạn trai.
"Cậu thi Giải tích có đạt 100 không?"
"Được." Chàng trai đeo kính bị tôi dọa, lùi ra sau một chút.
"Vậy là cậu rồi."
"Gì cơ?" Cậu ấy có vẻ ngơ ngác.
"Tớ tự giới thiệu một chút nhé." Tôi bình tĩnh ngồi xuống cạnh cậu ấy, mỉm cười:
" Tớ là Trần Viên Viên, 20 tuổi, cao 1m65, nặng 45kg, số đo ba vòng..."
"Đừng... đừng nói nữa!" Cậu ấy vội đưa tay bịt miệng tôi, cuối cùng thở dài, hạ giọng nói:
"Đừng nói mà."
"Được thôi. Nhưng tớ chỉ nghe lời bạn trai tôi." Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy.
"..." Cậu ấy mím môi không nói, tai đỏ bừng.
Thế là tôi và Cố Tri Hành yêu nhau.
Hẹn Ước Bên AnhTác giả: Khuyết DanhTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngLớp trưởng thi đỗ Thanh Hoa bỗng nhiên gửi lời mời kết bạn với tôi. Tôi suy nghĩ nửa ngày, đáp lại một câu: [ Cậu có thể chuyển cho tôi 5000 tệ không? ] Một giây sau, anh ta xoá kết bạn với tôi. Chậc... Tôi biết ngay đó là lừa đảo. Lớp trưởng vốn là người lạnh lùng, cao cao tại thượng, chưa từng nói với tôi một câu, sao có thể thêm tôi làm bạn? Sau này trong buổi họp lớp, anh ấy khoác tay một cô gái, mỉm cười giới thiệu với chúng tôi rằng cuối năm nay sẽ đính hôn. Trời ơi... Lần này, tôi lại phải tặng phong bì cưới 5000 tệ? Nghe nói tôi đã trốn giữa chừng, anh ấy lại chặn tôi dưới nhà: [ Trần Viên Viên, em định trốn anh đến bao giờ? ] 1. Chỉ vì tôi đi vệ sinh mà bị bạn trai chia tay. "Cậu có sửa được cái tính trì hoãn không, người ta đi vệ sinh 5 phút, cậu kéo dài đến 10 phút là sao." Cố Tri Hành cau mày, nói lời chia tay. Tôi khóc lóc cầu xin cậu ấy suốt một ngày một đêm: "Tri Tri à, cậu nhẫn tâm vậy sao, cậu chắc chứ?" Cố Tri Hành đối diện với… Vì sợ bố tôi đành nuốt ấm ức vào bụng, viết hai chữ: "Không phải." Cậu ấy ngẩng đầu, trông rất ngạc nhiên, nhưng tất nhiên không nói thêm với tôi câu nào. Sau đó vì bận ôn thi, tôi cũng quên mất. Thi đại học xong, tôi như lột xác, quên đi nhiều chuyện, quên luôn cả cậu ấy. Chỉ nhớ là nghe thoáng qua bố tôi nói cậu ấy đậu Thanh Hoa. Trong nhóm lớp, Văn Tu- người từ trước đến giờ không bao giờ lên tiếng đột nhiên tag tôi: "Sao cậu không thi Bắc Đại, có một ngành rất hợp với cậu." Nhóm lớp đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên im lặng. Mọi người đều nín thở, chờ đợi câu trả lời của tôi. Tôi lập tức cảm thấy da đầu tê dại, run rẩy trả lời một câu: "Xa nhà quá, nói thật là tớ thấy Bắc Đại cũng bình thường." Sau đó, cả nhóm vẫn không ai dám lên tiếng. Một lúc sau, cậu ấy chỉ gửi một chữ: "Ồ." Ồ? Chớt tiệt... Sau khi cậu ấy rời nhóm, cả lớp bỗng cười ầm lên. "Ha ha ha ha." "Trâu bò thật, hahah…xa nhà quá…." "Bình thường? Sao cậu không nói thẳng tên trường Thanh Hoa nghe không hay, giống như trường dạy nghề Ngũ Đạo Khẩu ấy?" "Cậu làm lớp trưởng tức đến mức thoát nhóm luôn rồi kìa." "Trời ơi cười xỉu mất..." ... Nhìn nhóm lớp đang sôi nổi bàn tán, tôi xấu hổ muốn độn thổ. Cái người tên Văn Tu kia rõ ràng đang chế nhạo tôi, tức ch.ết đi được. 3. Sau này, tôi và cậu ấy không còn liên lạc gì nữa. Tin tức duy nhất liên quan đến cậu ấy mà tôi nhận được là nhờ một bạn trong lớp gửi bức ảnh nhận giải của cậu ấy lên nhóm. Tôi lén lút nhìn một chút. Cậu ấy mặc vest, cầm bó hoa, thoát khỏi vẻ ngây ngô niên thiếu ngày xưa, đẹp trai đến mức làm tôi choáng váng. Trước đây tôi đã biết cậu ấy đẹp trai nhưng vì nhớ kỹ lời bố dặn nên không dám nhìn nhiều. Không ngờ, giờ đây Văn Tu đã đẹp đến mức nghiêng thùng đổ nước luôn rồi . "Bên cạnh cậu ấy là bạn gái á?" "Học bá của Khoa Quản trị Kinh doanh, Đại học Thanh Hoa đấy." "Chà, trai tài gái sắc, đẹp đôi quá à." "Đúng kiểu cơm chó cao cấp, chúng ta ăn không nổi." ... Nhìn tin nhắn trong nhóm, lòng tôi bỗng chốc nặng nề. Cậu ấy có bạn gái rồi. Khi mọi người trong nhóm gửi lời chúc mừng, tôi nhân lúc loạn lạc mà gửi một câu: "Chúc mừng chúc mừng, hôm nay nhận cơm chó đủ rồi." Người luôn im lặng bỗng xuất hiện, chỉ gửi một dấu: "…" Ý là xem thường đám chúng tôi không đủ tư cách ăn cơm chó của cậu sao? Chớt tiệt... Khinh người thế cơ á? Bố tôi ngày nào cũng càm ràm bên tai: "Bố là giáo viên, mẹ con cũng là giáo viên, tại sao con chỉ đỗ vào Đại học Tây Hoa hả?" "Bố à, Tây Hoa cũng được mà, gần nhà, lỡ bố mẹ nhớ con, con chỉ cần đi bộ nửa tiếng là về đến nhà rồi." Tôi vừa cười vừa nói. Mẹ tôi nghiêm túc: "Chuẩn bị thi cao học rồi, con thi vào Bắc Đại đi." Tôi không biết nói gì. Hai người lập tức lên kế hoạch thi cao học cho tôi. Còn ra lệnh trong thời gian đại học không được yêu đương, để tập trung học hành. Tôi áp lực đến không thở nổi. Một ngày nọ, tôi bùng nổ, lên cơn lao thẳng vào Khoa Toán, tìm đại một người bạn trai. "Cậu thi Giải tích có đạt 100 không?" "Được." Chàng trai đeo kính bị tôi dọa, lùi ra sau một chút. "Vậy là cậu rồi." "Gì cơ?" Cậu ấy có vẻ ngơ ngác."Tớ tự giới thiệu một chút nhé." Tôi bình tĩnh ngồi xuống cạnh cậu ấy, mỉm cười: " Tớ là Trần Viên Viên, 20 tuổi, cao 1m65, nặng 45kg, số đo ba vòng..." "Đừng... đừng nói nữa!" Cậu ấy vội đưa tay bịt miệng tôi, cuối cùng thở dài, hạ giọng nói: "Đừng nói mà." "Được thôi. Nhưng tớ chỉ nghe lời bạn trai tôi." Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy. "..." Cậu ấy mím môi không nói, tai đỏ bừng. Thế là tôi và Cố Tri Hành yêu nhau.