Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là…
Chương 3
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… “Phía trước đó chính là khu lều nỉ mà các ngươi sẽ tạm thời ở, cứ tưởng sẽ có hàng ngàn người đến, lều nỉ dựng còn thừa ra. Bây giờ nghe khẩu lệnh của ta, người đi một mình đứng bên phải, người có gia đình đứng bên trái.” Người quản sự cao giọng chỉ huy.Mật Nương nhìn xung quanh, sau một hồi hỗn loạn, bên cạnh nàng có hơn mười người đứng, trong đó chỉ có sáu cô nương, nàng vô thức liếc sang bên kia, Uyển Nhi bắt gặp ánh mắt của nàng, vẫy tay chào đầy nhiệt tình.“Ta họ Vạn, sau này các ngươi gọi ta là Vạn chủ bộ là được. Bây giờ ta sẽ thống kê tình hình của các ngươi một chút, tên là gì, bao nhiêu tuổi, lúc ở Đại Khang là người ở đâu, gia đình làm nghề gì, đều nói rõ ràng cho ta.” Một ông lão râu tóc bạc phơ cầm một cuốn sổ dày đi tới, ông ta có diện mạo người Hán, điều này mang lại cho những người Đại Khang mới đến Mạc Bắc một cảm giác thân thuộc và dễ chịu thỏa đáng.“Vạn chủ bộ, trước đó ta nghe vị quan gia kia nói đến Mạc Bắc cũng sẽ được chia nhà cửa, những cái lều rách này chính là nhà ở Mạc Bắc sao?” Một nam nhân trung niên lấy hết can đảm hỏi, lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức im lặng, mọi người đều ghé tai về phía này.“Cuối thu các ngươi sẽ cùng với người dân địa phương di cư về Cổ Xuyên, Cổ Xuyên có nhà gạch ngói, đến lúc đó sẽ chia cho các ngươi, lều nỉ ở đây chỉ là nơi các ngươi tạm trú thôi.” Vạn chủ bộ viết lia lịa vào sổ, bị hỏi cũng không thấy bị làm phiền, ông ta gọi người tiếp theo, tiếp tục nói: “Cổ Xuyên là đô thành của bọn ta, cũng là nơi Đại cư thứ cư trú, còn nơi này là Lâm Sơn, mới được phân định thành khu chăn nuôi gia súc cách đây năm năm, những người ở đây chuyển đến chưa được năm năm. Mạc Bắc khác với Đại Khang, người dân ở đây sống chính là cuộc sống du mục, đi lại không cố định. Bây giờ thì tốt hơn một chút rồi, đồng cỏ đã cố định, mỗi năm chỉ di cư đường dài quy mô lớn vào cuối xuân và cuối thu.”“Nói nhiều các ngươi cũng không hiểu đâu, không hiểu thì cứ nghe hiệu lệnh, qua một năm nửa năm gì đó mọi thứ đều sẽ rõ ràng, cuộc sống chăn thả cũng đơn giản.” Vạn chủ bộ liếc nhìn một người một chó đi đến trước mặt, liếc mắt nhìn Mật Nương một cái, hỏi: “Ngươi còn mang theo cả chó đến sao? Nó tên là gì?”“Đại Hoàng, nó tên là Đại Hoàng, rất ngoan ngoãn.” Mật Nương có chút lo lắng, nàng sợ người ở đây không cho nàng nuôi, siết chặt dây dắt chó nói: “Ta sẽ trông chừng nó cẩn thận, không để nó chạy lung tung hay sủa bậy.”“Ồ, không sao, chó tốt mà, ở đây của bọn ta nhà nào cũng nuôi chó.” Vạn chủ bộ vẫy tay ra hiệu cho một nhóm người khác đến, thản nhiên bổ sung: “Trên thảo nguyên có nhiều sói, ban đêm các ngươi không có việc gì thì tuyệt đối đừng ra ngoài, nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng đừng mở cửa đấy.”“Sói! Ở đây còn có sói sao?” Có người the thé hỏi.“Thì sao? Đại Khang không có sói hay không có lợn rừng? Ta thấy trong số các ngươi còn có thợ săn nữa kìa.” Vạn chủ bộ hừ một tiếng: “Cố làm ra vẻ.”Khoảng nửa canh giờ sau, Vạn chủ bộ cầm cuốn sổ đứng dậy, nói vài câu với nam nhân đeo đao ở phía sau bên phải, lát sau có người đến gọi tên và chia lều nỉ.“Mật Nương, ta ở cùng lều với ngươi này, có phải họ chia theo người cùng một địa phương không?” Vừa vào lều nỉ, Uyển Nhi đã líu lo kéo Mật Nương lại.“Chắc không phải, ta không phải người ở trấn Thiên Trà.” Một cô nương gầy gò phía sau tiếp lời, nàng ta nói: “Ta tên là Bạch Mai, mười hai tuổi, còn các người thì sao?”.“Ta tên Uyển Nhi, mười bốn tuổi.”.Được phân lều nỉ này có tổng cộng bảy tiểu cô nương, Mật Nương là người lớn tuổi nhất, mười sáu tuổi. Đứa nhỏ nhất mới bảy tuổi, tên là Oanh Nương.“Lão thẩm tử, lều nỉ này giao cho thẩm quản lý, thẩm chú ý một chút, đám nha đầu tính tình hoạt bát, không biết nặng nhẹ, trời tối mà vẫn có người chưa về thì nhanh chóng đến nha môn tìm Hộ huyện thừa.” Có người ở ngoài cửa nói chuyện, nam nhân có dung mạo sâu sắc, thân hình cao lớn, khẩu âm quan thoại của hắn ta còn chính tông hơn cả a nãi của Uyển Nhi.“Đã đến thì hãy an tâm ở lại, đừng lo lắng sẽ bị bắt nạt, Hộ huyện thừa ở huyện nha được Thứ sử phái đến chuyên phụ trách xử lý những công việc hàng ngày của nhóm người các ngươi chuyển đến Lâm Sơn.” Nam nhân ôn hòa dặn dò.“Vâng, cảm ơn quan gia.” A nãi của Uyển Nhi tiễn thị vệ đi đến các lều nỉ khác, quay người bước vào lều, ngạc nhiên nói: “Cửa làm thấp, bên trong lại khá cao, cũng khá rộng rãi.”“Chỉ là không có giường, vậy mà phải trải ngủ dưới đất.” Uyển Nhi nhíu mày, từ nhỏ đến lớn nàng ta chưa từng thấy nhà nào ngủ dưới đất.“Ở đây cỏ nhiều, tranh thủ trời còn sớm, các ngươi ra ngoài cắt thêm nhiều cỏ mang về phơi, phơi khô rồi mang vào lót dưới đất.”Nước lũ đến quá nhanh, hầu hết mọi người chỉ lo chạy thoát thân, làm sao kịp mang theo đồ đạc. Suốt quãng đường vừa rồi đều nằm trên đống cỏ để ngủ, bây giờ có một nơi che mưa che gió, bọn họ cũng nên biết đủ rồi.Nhà chồng của a nãi Uyển Nhi họ Triệu, bà bảo mọi người gọi mình là Triệu a nãi.Mật Nương chọn một nơi gần cửa, đặt cái bát xuống để giữ chỗ, Triệu a nãi bảo nàng vào trong ngủ, nàng lắc đầu nói: “Ngoài ngài ra, ở đây chỉ có cháu là lớn tuổi nhất, với lại bên ngoài còn có con chó của cháu, có động tĩnh gì cháu cũng có thể để ý.” Gần cửa thì không ai ngủ sát nàng, được yên tĩnh.“Vậy cũng được, tối nay cứ tạm bợ một đêm, ngày mai có cỏ khô rồi thì sẽ ngủ ngon.”
“Phía trước đó chính là khu lều nỉ mà các ngươi sẽ tạm thời ở, cứ tưởng sẽ có hàng ngàn người đến, lều nỉ dựng còn thừa ra. Bây giờ nghe khẩu lệnh của ta, người đi một mình đứng bên phải, người có gia đình đứng bên trái.” Người quản sự cao giọng chỉ huy.
Mật Nương nhìn xung quanh, sau một hồi hỗn loạn, bên cạnh nàng có hơn mười người đứng, trong đó chỉ có sáu cô nương, nàng vô thức liếc sang bên kia, Uyển Nhi bắt gặp ánh mắt của nàng, vẫy tay chào đầy nhiệt tình.
“Ta họ Vạn, sau này các ngươi gọi ta là Vạn chủ bộ là được. Bây giờ ta sẽ thống kê tình hình của các ngươi một chút, tên là gì, bao nhiêu tuổi, lúc ở Đại Khang là người ở đâu, gia đình làm nghề gì, đều nói rõ ràng cho ta.” Một ông lão râu tóc bạc phơ cầm một cuốn sổ dày đi tới, ông ta có diện mạo người Hán, điều này mang lại cho những người Đại Khang mới đến Mạc Bắc một cảm giác thân thuộc và dễ chịu thỏa đáng.
“Vạn chủ bộ, trước đó ta nghe vị quan gia kia nói đến Mạc Bắc cũng sẽ được chia nhà cửa, những cái lều rách này chính là nhà ở Mạc Bắc sao?” Một nam nhân trung niên lấy hết can đảm hỏi, lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức im lặng, mọi người đều ghé tai về phía này.
“Cuối thu các ngươi sẽ cùng với người dân địa phương di cư về Cổ Xuyên, Cổ Xuyên có nhà gạch ngói, đến lúc đó sẽ chia cho các ngươi, lều nỉ ở đây chỉ là nơi các ngươi tạm trú thôi.” Vạn chủ bộ viết lia lịa vào sổ, bị hỏi cũng không thấy bị làm phiền, ông ta gọi người tiếp theo, tiếp tục nói: “Cổ Xuyên là đô thành của bọn ta, cũng là nơi Đại cư thứ cư trú, còn nơi này là Lâm Sơn, mới được phân định thành khu chăn nuôi gia súc cách đây năm năm, những người ở đây chuyển đến chưa được năm năm. Mạc Bắc khác với Đại Khang, người dân ở đây sống chính là cuộc sống du mục, đi lại không cố định. Bây giờ thì tốt hơn một chút rồi, đồng cỏ đã cố định, mỗi năm chỉ di cư đường dài quy mô lớn vào cuối xuân và cuối thu.”
“Nói nhiều các ngươi cũng không hiểu đâu, không hiểu thì cứ nghe hiệu lệnh, qua một năm nửa năm gì đó mọi thứ đều sẽ rõ ràng, cuộc sống chăn thả cũng đơn giản.” Vạn chủ bộ liếc nhìn một người một chó đi đến trước mặt, liếc mắt nhìn Mật Nương một cái, hỏi: “Ngươi còn mang theo cả chó đến sao? Nó tên là gì?”
“Đại Hoàng, nó tên là Đại Hoàng, rất ngoan ngoãn.” Mật Nương có chút lo lắng, nàng sợ người ở đây không cho nàng nuôi, siết chặt dây dắt chó nói: “Ta sẽ trông chừng nó cẩn thận, không để nó chạy lung tung hay sủa bậy.”
“Ồ, không sao, chó tốt mà, ở đây của bọn ta nhà nào cũng nuôi chó.” Vạn chủ bộ vẫy tay ra hiệu cho một nhóm người khác đến, thản nhiên bổ sung: “Trên thảo nguyên có nhiều sói, ban đêm các ngươi không có việc gì thì tuyệt đối đừng ra ngoài, nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng đừng mở cửa đấy.”
“Sói! Ở đây còn có sói sao?” Có người the thé hỏi.
“Thì sao? Đại Khang không có sói hay không có lợn rừng? Ta thấy trong số các ngươi còn có thợ săn nữa kìa.” Vạn chủ bộ hừ một tiếng: “Cố làm ra vẻ.”
Khoảng nửa canh giờ sau, Vạn chủ bộ cầm cuốn sổ đứng dậy, nói vài câu với nam nhân đeo đao ở phía sau bên phải, lát sau có người đến gọi tên và chia lều nỉ.
“Mật Nương, ta ở cùng lều với ngươi này, có phải họ chia theo người cùng một địa phương không?” Vừa vào lều nỉ, Uyển Nhi đã líu lo kéo Mật Nương lại.
“Chắc không phải, ta không phải người ở trấn Thiên Trà.” Một cô nương gầy gò phía sau tiếp lời, nàng ta nói: “Ta tên là Bạch Mai, mười hai tuổi, còn các người thì sao?”.
“Ta tên Uyển Nhi, mười bốn tuổi.”.
Được phân lều nỉ này có tổng cộng bảy tiểu cô nương, Mật Nương là người lớn tuổi nhất, mười sáu tuổi. Đứa nhỏ nhất mới bảy tuổi, tên là Oanh Nương.
“Lão thẩm tử, lều nỉ này giao cho thẩm quản lý, thẩm chú ý một chút, đám nha đầu tính tình hoạt bát, không biết nặng nhẹ, trời tối mà vẫn có người chưa về thì nhanh chóng đến nha môn tìm Hộ huyện thừa.” Có người ở ngoài cửa nói chuyện, nam nhân có dung mạo sâu sắc, thân hình cao lớn, khẩu âm quan thoại của hắn ta còn chính tông hơn cả a nãi của Uyển Nhi.
“Đã đến thì hãy an tâm ở lại, đừng lo lắng sẽ bị bắt nạt, Hộ huyện thừa ở huyện nha được Thứ sử phái đến chuyên phụ trách xử lý những công việc hàng ngày của nhóm người các ngươi chuyển đến Lâm Sơn.” Nam nhân ôn hòa dặn dò.
“Vâng, cảm ơn quan gia.” A nãi của Uyển Nhi tiễn thị vệ đi đến các lều nỉ khác, quay người bước vào lều, ngạc nhiên nói: “Cửa làm thấp, bên trong lại khá cao, cũng khá rộng rãi.”
“Chỉ là không có giường, vậy mà phải trải ngủ dưới đất.” Uyển Nhi nhíu mày, từ nhỏ đến lớn nàng ta chưa từng thấy nhà nào ngủ dưới đất.
“Ở đây cỏ nhiều, tranh thủ trời còn sớm, các ngươi ra ngoài cắt thêm nhiều cỏ mang về phơi, phơi khô rồi mang vào lót dưới đất.”
Nước lũ đến quá nhanh, hầu hết mọi người chỉ lo chạy thoát thân, làm sao kịp mang theo đồ đạc. Suốt quãng đường vừa rồi đều nằm trên đống cỏ để ngủ, bây giờ có một nơi che mưa che gió, bọn họ cũng nên biết đủ rồi.
Nhà chồng của a nãi Uyển Nhi họ Triệu, bà bảo mọi người gọi mình là Triệu a nãi.
Mật Nương chọn một nơi gần cửa, đặt cái bát xuống để giữ chỗ, Triệu a nãi bảo nàng vào trong ngủ, nàng lắc đầu nói: “Ngoài ngài ra, ở đây chỉ có cháu là lớn tuổi nhất, với lại bên ngoài còn có con chó của cháu, có động tĩnh gì cháu cũng có thể để ý.” Gần cửa thì không ai ngủ sát nàng, được yên tĩnh.
“Vậy cũng được, tối nay cứ tạm bợ một đêm, ngày mai có cỏ khô rồi thì sẽ ngủ ngon.”
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… “Phía trước đó chính là khu lều nỉ mà các ngươi sẽ tạm thời ở, cứ tưởng sẽ có hàng ngàn người đến, lều nỉ dựng còn thừa ra. Bây giờ nghe khẩu lệnh của ta, người đi một mình đứng bên phải, người có gia đình đứng bên trái.” Người quản sự cao giọng chỉ huy.Mật Nương nhìn xung quanh, sau một hồi hỗn loạn, bên cạnh nàng có hơn mười người đứng, trong đó chỉ có sáu cô nương, nàng vô thức liếc sang bên kia, Uyển Nhi bắt gặp ánh mắt của nàng, vẫy tay chào đầy nhiệt tình.“Ta họ Vạn, sau này các ngươi gọi ta là Vạn chủ bộ là được. Bây giờ ta sẽ thống kê tình hình của các ngươi một chút, tên là gì, bao nhiêu tuổi, lúc ở Đại Khang là người ở đâu, gia đình làm nghề gì, đều nói rõ ràng cho ta.” Một ông lão râu tóc bạc phơ cầm một cuốn sổ dày đi tới, ông ta có diện mạo người Hán, điều này mang lại cho những người Đại Khang mới đến Mạc Bắc một cảm giác thân thuộc và dễ chịu thỏa đáng.“Vạn chủ bộ, trước đó ta nghe vị quan gia kia nói đến Mạc Bắc cũng sẽ được chia nhà cửa, những cái lều rách này chính là nhà ở Mạc Bắc sao?” Một nam nhân trung niên lấy hết can đảm hỏi, lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức im lặng, mọi người đều ghé tai về phía này.“Cuối thu các ngươi sẽ cùng với người dân địa phương di cư về Cổ Xuyên, Cổ Xuyên có nhà gạch ngói, đến lúc đó sẽ chia cho các ngươi, lều nỉ ở đây chỉ là nơi các ngươi tạm trú thôi.” Vạn chủ bộ viết lia lịa vào sổ, bị hỏi cũng không thấy bị làm phiền, ông ta gọi người tiếp theo, tiếp tục nói: “Cổ Xuyên là đô thành của bọn ta, cũng là nơi Đại cư thứ cư trú, còn nơi này là Lâm Sơn, mới được phân định thành khu chăn nuôi gia súc cách đây năm năm, những người ở đây chuyển đến chưa được năm năm. Mạc Bắc khác với Đại Khang, người dân ở đây sống chính là cuộc sống du mục, đi lại không cố định. Bây giờ thì tốt hơn một chút rồi, đồng cỏ đã cố định, mỗi năm chỉ di cư đường dài quy mô lớn vào cuối xuân và cuối thu.”“Nói nhiều các ngươi cũng không hiểu đâu, không hiểu thì cứ nghe hiệu lệnh, qua một năm nửa năm gì đó mọi thứ đều sẽ rõ ràng, cuộc sống chăn thả cũng đơn giản.” Vạn chủ bộ liếc nhìn một người một chó đi đến trước mặt, liếc mắt nhìn Mật Nương một cái, hỏi: “Ngươi còn mang theo cả chó đến sao? Nó tên là gì?”“Đại Hoàng, nó tên là Đại Hoàng, rất ngoan ngoãn.” Mật Nương có chút lo lắng, nàng sợ người ở đây không cho nàng nuôi, siết chặt dây dắt chó nói: “Ta sẽ trông chừng nó cẩn thận, không để nó chạy lung tung hay sủa bậy.”“Ồ, không sao, chó tốt mà, ở đây của bọn ta nhà nào cũng nuôi chó.” Vạn chủ bộ vẫy tay ra hiệu cho một nhóm người khác đến, thản nhiên bổ sung: “Trên thảo nguyên có nhiều sói, ban đêm các ngươi không có việc gì thì tuyệt đối đừng ra ngoài, nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng đừng mở cửa đấy.”“Sói! Ở đây còn có sói sao?” Có người the thé hỏi.“Thì sao? Đại Khang không có sói hay không có lợn rừng? Ta thấy trong số các ngươi còn có thợ săn nữa kìa.” Vạn chủ bộ hừ một tiếng: “Cố làm ra vẻ.”Khoảng nửa canh giờ sau, Vạn chủ bộ cầm cuốn sổ đứng dậy, nói vài câu với nam nhân đeo đao ở phía sau bên phải, lát sau có người đến gọi tên và chia lều nỉ.“Mật Nương, ta ở cùng lều với ngươi này, có phải họ chia theo người cùng một địa phương không?” Vừa vào lều nỉ, Uyển Nhi đã líu lo kéo Mật Nương lại.“Chắc không phải, ta không phải người ở trấn Thiên Trà.” Một cô nương gầy gò phía sau tiếp lời, nàng ta nói: “Ta tên là Bạch Mai, mười hai tuổi, còn các người thì sao?”.“Ta tên Uyển Nhi, mười bốn tuổi.”.Được phân lều nỉ này có tổng cộng bảy tiểu cô nương, Mật Nương là người lớn tuổi nhất, mười sáu tuổi. Đứa nhỏ nhất mới bảy tuổi, tên là Oanh Nương.“Lão thẩm tử, lều nỉ này giao cho thẩm quản lý, thẩm chú ý một chút, đám nha đầu tính tình hoạt bát, không biết nặng nhẹ, trời tối mà vẫn có người chưa về thì nhanh chóng đến nha môn tìm Hộ huyện thừa.” Có người ở ngoài cửa nói chuyện, nam nhân có dung mạo sâu sắc, thân hình cao lớn, khẩu âm quan thoại của hắn ta còn chính tông hơn cả a nãi của Uyển Nhi.“Đã đến thì hãy an tâm ở lại, đừng lo lắng sẽ bị bắt nạt, Hộ huyện thừa ở huyện nha được Thứ sử phái đến chuyên phụ trách xử lý những công việc hàng ngày của nhóm người các ngươi chuyển đến Lâm Sơn.” Nam nhân ôn hòa dặn dò.“Vâng, cảm ơn quan gia.” A nãi của Uyển Nhi tiễn thị vệ đi đến các lều nỉ khác, quay người bước vào lều, ngạc nhiên nói: “Cửa làm thấp, bên trong lại khá cao, cũng khá rộng rãi.”“Chỉ là không có giường, vậy mà phải trải ngủ dưới đất.” Uyển Nhi nhíu mày, từ nhỏ đến lớn nàng ta chưa từng thấy nhà nào ngủ dưới đất.“Ở đây cỏ nhiều, tranh thủ trời còn sớm, các ngươi ra ngoài cắt thêm nhiều cỏ mang về phơi, phơi khô rồi mang vào lót dưới đất.”Nước lũ đến quá nhanh, hầu hết mọi người chỉ lo chạy thoát thân, làm sao kịp mang theo đồ đạc. Suốt quãng đường vừa rồi đều nằm trên đống cỏ để ngủ, bây giờ có một nơi che mưa che gió, bọn họ cũng nên biết đủ rồi.Nhà chồng của a nãi Uyển Nhi họ Triệu, bà bảo mọi người gọi mình là Triệu a nãi.Mật Nương chọn một nơi gần cửa, đặt cái bát xuống để giữ chỗ, Triệu a nãi bảo nàng vào trong ngủ, nàng lắc đầu nói: “Ngoài ngài ra, ở đây chỉ có cháu là lớn tuổi nhất, với lại bên ngoài còn có con chó của cháu, có động tĩnh gì cháu cũng có thể để ý.” Gần cửa thì không ai ngủ sát nàng, được yên tĩnh.“Vậy cũng được, tối nay cứ tạm bợ một đêm, ngày mai có cỏ khô rồi thì sẽ ngủ ngon.”