Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng.
Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích.