Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là…

Chương 86

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Không đợi Mật Nương nhìn thêm, nha dịch đi đầu lại gõ thêm một tiếng chiêng vang, đội ngũ uốn lượn đi về phía Nam, khoảng chừng nửa canh giờ, mặt đất đột nhiên bằng phẳng, khác với cỏ dại khô vàng nhìn thấy trước đó, ở đây chỉ còn lại gốc cỏ, đất bùn màu vàng xám lộ ra trong gió lạnh.Mật Nương cũng phản ứng lại, trước đây Mục Nhân đại gia trở về cắt cỏ mục có lẽ là ở đây.Nàng đã đoán đúng, lại đi thêm khoảng một nén nhang nữa, đập vào mắt là những lều nỉ lác đác và một đống lớn cỏ mục chất đống.Người của quan phủ dẫn dân chạy nạn từ Trung Nguyên đến tiếp tục đi về phía Nam, những dân chăn nuôi khác tại chỗ tản ra, lùa bò ngựa không mang vác gì đến lấy cỏ khô. Mật Nương xuống xe bò đi theo, dùng gậy dài chọc một bó cỏ đưa cho Ba Hổ, hắn đứng trên bàn buộc cỏ khô đã được bó kỹ lên lưng bò.“Bây giờ người làm nhiều, không cần nàng giúp đỡ nữa, nếu nàng ngồi mệt rồi thì dẫn Đại Hoàng đi dạo xung quanh đi.” Ba Hổ nhận lấy bó cỏ nhân tiện đoạt luôn gậy dài, rất bá đạo đuổi nàng đi.“Còn bao lâu thì về đến nhà?” Mật Nương khoanh tay không đi, những cỏ khô này được cắt vào đầu thu phơi khô rồi bó lại, trong động tác kéo và ném, cỏ khô được phơi nắng đầy đủ tỏa ra mùi thơm khô ráo dễ chịu. Điều này làm Mật Nương nhớ đến ruộng lúa vàng óng ở Lĩnh Nam, đống rơm rạ sau nhà, có bóng dáng phụ mẫu nàng cúi lưng cắt lúa, cũng có tiếng cười đùa của tiểu đệ nàng đào hang trong đống rơm.“Tối chắc chắn sẽ đến.”Nhưng bây giờ còn chưa đến giữa trưa, con đường di cư của dân chăn nuôi thật quá xa.Mục Nhân đại gia cầm trong tay một đầu gậy dài vác một bó cỏ, thấy Mật Nương đứng bên đống cỏ không biết đang nghĩ gì, lão ta gọi: “Mật Nương ngươi đứng xa ra một chút, kẻo gậy dài trong tay đánh trúng ngươi.”Mật Nương lại đổi chỗ khác, đứng một lúc thì cúi người ôm một bó cỏ đi qua, “Ta vẫn muốn đưa cỏ cho chàng, ta thích làm công việc này.”Ba Hổ nghiêm túc nhìn nàng hai cái, đưa tay nhận lấy, trả lại gậy dài đã đoạt trước đó cho nàng.Trên lưng tất cả bò đều chất cao nửa người cỏ khô, ngay cả trên nóc và thân xe lặc lặc cũng được buộc đầy bằng dây lông cừu, lúc này Mật Nương mới hiểu tại sao đám người Triều Lỗ lại xoắn nhiều dây thừng lông cừu như vậy.Bữa trưa vẫn ăn trên đường, nửa đường chỉ nhai bánh nướng nguội cứng, bụng đã đói đến kêu vang, cuối cùng vào lúc hoàng hôn cũng nhìn thấy được nhà ngói gạch xanh, những người trở về trước đang dỡ cỏ khô, trẻ con giơ roi ngựa lùa bò ngựa đã dỡ cỏ khô và hành lý về phía bờ sông.So với Lâm Sơn, nhà ở đây xây rộng và lớn, nhà gạch cùng chuồng gia súc của hai nhà liền kề cách khá xa nhau, tựa như đầu thôn cuối xóm của thôn làng Trung Nguyên, có đi mượn một chút muối về thì thịt trong nồi đã cháy khô.Không ngoài dự đoán, nơi Ba Hổ ở càng ít người hơn, phía Đông là thảo nguyên rộng lớn, không có người ở.Trời sắp tối, người hầu đang dỡ cỏ khô, Ba Hổ đã giết một con cừu đực con đang lột da, Mật Nương ở trong nhà lau rửa bếp lò phòng bếp, ở đây xây một cái bếp giống hệt Trung Nguyên, dùng nồi sắt, nồi trước xào rau nồi sau hầm cơm.“Mật Nương, nàng ra đây, mấy cô nương đưa nàng về nhà chồng ngày trước đến rồi này.” Ba Hổ không nhớ tên các nàng ta, danh xưng dân chạy nạn cũng không tiện nói ra, mấy chữ này không hay.“Đám người Mộc Hương đến rồi sao?” Mật Nương lau khô nước trên tay, bước ra thì thấy Mộc Hương, Phán Đệ và Lan Nương, Bạch Mai đang giúp dỡ cỏ khô trên lưng bò, họ dỡ xong một con, Oanh Nương liền lùa bò đi bờ sông uống nước.“Ô? Các ngươi sao lại đến? Vào nhà ngồi đi, công việc này có người làm rồi.” Mật Nương nhiệt tình tiếp đón.“Mật Nương ngươi đừng khách khí, bọn ta đến đây là để chuyên giúp nhà ngươi dỡ cỏ khô.” Mộc Hương đưa một bó cỏ khô cho nam bộc trên đống cỏ, nói: “Bọn ta đến từ giữa chiều, hỏi nha dịch quan phủ tìm đến thì các ngươi còn chưa về.”“Tối ở lại ăn cơm đi.” Ba Hổ vội vàng lóc hai cái chân cừu, cố ý đi tới nói với Mật Nương: “Nàng nói chuyện với bọn họ, tối nay ta nấu cơm.”“Bọn ta ăn cơm rồi mới đến, không cần chuẩn bị cho bọn ta đâu.” Mộc Hương vội vàng từ chối, “Các ngươi cứ bận việc của các ngươi, không cần lo cho bọn ta, bọn ta chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm đến tìm việc để giết thời gian.”“Không sao, hầm thịt cừu mất thời gian dài, đợi hầm xong bụng cũng đói rồi.” Mật Nương cũng cầm gậy dài khều bó cỏ đưa lên, hỏi thăm đám người Mộc Hương ăn ở dọc đường ra sao.“Lều là người trong quân đội giúp tháo dỡ và dựng lên, đồ ăn bọn ta tự nấu, đi đường thì ngồi trên lưng bò, ngoại trừ hơi lạnh một chút, những thứ khác đều tốt, dù sao lạnh thì có thể xuống chạy một chút.”Trước khi xuất phát họ còn lo lắng, đi một chuyến này trong lòng lại an tâm thêm một phần, đến Mạc Bắc không sai.

Không đợi Mật Nương nhìn thêm, nha dịch đi đầu lại gõ thêm một tiếng chiêng vang, đội ngũ uốn lượn đi về phía Nam, khoảng chừng nửa canh giờ, mặt đất đột nhiên bằng phẳng, khác với cỏ dại khô vàng nhìn thấy trước đó, ở đây chỉ còn lại gốc cỏ, đất bùn màu vàng xám lộ ra trong gió lạnh.

Mật Nương cũng phản ứng lại, trước đây Mục Nhân đại gia trở về cắt cỏ mục có lẽ là ở đây.

Nàng đã đoán đúng, lại đi thêm khoảng một nén nhang nữa, đập vào mắt là những lều nỉ lác đác và một đống lớn cỏ mục chất đống.

Người của quan phủ dẫn dân chạy nạn từ Trung Nguyên đến tiếp tục đi về phía Nam, những dân chăn nuôi khác tại chỗ tản ra, lùa bò ngựa không mang vác gì đến lấy cỏ khô. Mật Nương xuống xe bò đi theo, dùng gậy dài chọc một bó cỏ đưa cho Ba Hổ, hắn đứng trên bàn buộc cỏ khô đã được bó kỹ lên lưng bò.

“Bây giờ người làm nhiều, không cần nàng giúp đỡ nữa, nếu nàng ngồi mệt rồi thì dẫn Đại Hoàng đi dạo xung quanh đi.” Ba Hổ nhận lấy bó cỏ nhân tiện đoạt luôn gậy dài, rất bá đạo đuổi nàng đi.

“Còn bao lâu thì về đến nhà?” Mật Nương khoanh tay không đi, những cỏ khô này được cắt vào đầu thu phơi khô rồi bó lại, trong động tác kéo và ném, cỏ khô được phơi nắng đầy đủ tỏa ra mùi thơm khô ráo dễ chịu. Điều này làm Mật Nương nhớ đến ruộng lúa vàng óng ở Lĩnh Nam, đống rơm rạ sau nhà, có bóng dáng phụ mẫu nàng cúi lưng cắt lúa, cũng có tiếng cười đùa của tiểu đệ nàng đào hang trong đống rơm.

“Tối chắc chắn sẽ đến.”

Nhưng bây giờ còn chưa đến giữa trưa, con đường di cư của dân chăn nuôi thật quá xa.

Mục Nhân đại gia cầm trong tay một đầu gậy dài vác một bó cỏ, thấy Mật Nương đứng bên đống cỏ không biết đang nghĩ gì, lão ta gọi: “Mật Nương ngươi đứng xa ra một chút, kẻo gậy dài trong tay đánh trúng ngươi.”

Mật Nương lại đổi chỗ khác, đứng một lúc thì cúi người ôm một bó cỏ đi qua, “Ta vẫn muốn đưa cỏ cho chàng, ta thích làm công việc này.”

Ba Hổ nghiêm túc nhìn nàng hai cái, đưa tay nhận lấy, trả lại gậy dài đã đoạt trước đó cho nàng.

Trên lưng tất cả bò đều chất cao nửa người cỏ khô, ngay cả trên nóc và thân xe lặc lặc cũng được buộc đầy bằng dây lông cừu, lúc này Mật Nương mới hiểu tại sao đám người Triều Lỗ lại xoắn nhiều dây thừng lông cừu như vậy.

Bữa trưa vẫn ăn trên đường, nửa đường chỉ nhai bánh nướng nguội cứng, bụng đã đói đến kêu vang, cuối cùng vào lúc hoàng hôn cũng nhìn thấy được nhà ngói gạch xanh, những người trở về trước đang dỡ cỏ khô, trẻ con giơ roi ngựa lùa bò ngựa đã dỡ cỏ khô và hành lý về phía bờ sông.

So với Lâm Sơn, nhà ở đây xây rộng và lớn, nhà gạch cùng chuồng gia súc của hai nhà liền kề cách khá xa nhau, tựa như đầu thôn cuối xóm của thôn làng Trung Nguyên, có đi mượn một chút muối về thì thịt trong nồi đã cháy khô.

Không ngoài dự đoán, nơi Ba Hổ ở càng ít người hơn, phía Đông là thảo nguyên rộng lớn, không có người ở.

Trời sắp tối, người hầu đang dỡ cỏ khô, Ba Hổ đã giết một con cừu đực con đang lột da, Mật Nương ở trong nhà lau rửa bếp lò phòng bếp, ở đây xây một cái bếp giống hệt Trung Nguyên, dùng nồi sắt, nồi trước xào rau nồi sau hầm cơm.

“Mật Nương, nàng ra đây, mấy cô nương đưa nàng về nhà chồng ngày trước đến rồi này.” Ba Hổ không nhớ tên các nàng ta, danh xưng dân chạy nạn cũng không tiện nói ra, mấy chữ này không hay.

“Đám người Mộc Hương đến rồi sao?” Mật Nương lau khô nước trên tay, bước ra thì thấy Mộc Hương, Phán Đệ và Lan Nương, Bạch Mai đang giúp dỡ cỏ khô trên lưng bò, họ dỡ xong một con, Oanh Nương liền lùa bò đi bờ sông uống nước.

“Ô? Các ngươi sao lại đến? Vào nhà ngồi đi, công việc này có người làm rồi.” Mật Nương nhiệt tình tiếp đón.

“Mật Nương ngươi đừng khách khí, bọn ta đến đây là để chuyên giúp nhà ngươi dỡ cỏ khô.” Mộc Hương đưa một bó cỏ khô cho nam bộc trên đống cỏ, nói: “Bọn ta đến từ giữa chiều, hỏi nha dịch quan phủ tìm đến thì các ngươi còn chưa về.”

“Tối ở lại ăn cơm đi.” Ba Hổ vội vàng lóc hai cái chân cừu, cố ý đi tới nói với Mật Nương: “Nàng nói chuyện với bọn họ, tối nay ta nấu cơm.”

“Bọn ta ăn cơm rồi mới đến, không cần chuẩn bị cho bọn ta đâu.” Mộc Hương vội vàng từ chối, “Các ngươi cứ bận việc của các ngươi, không cần lo cho bọn ta, bọn ta chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm đến tìm việc để giết thời gian.”

“Không sao, hầm thịt cừu mất thời gian dài, đợi hầm xong bụng cũng đói rồi.” Mật Nương cũng cầm gậy dài khều bó cỏ đưa lên, hỏi thăm đám người Mộc Hương ăn ở dọc đường ra sao.

“Lều là người trong quân đội giúp tháo dỡ và dựng lên, đồ ăn bọn ta tự nấu, đi đường thì ngồi trên lưng bò, ngoại trừ hơi lạnh một chút, những thứ khác đều tốt, dù sao lạnh thì có thể xuống chạy một chút.”

Trước khi xuất phát họ còn lo lắng, đi một chuyến này trong lòng lại an tâm thêm một phần, đến Mạc Bắc không sai.

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Không đợi Mật Nương nhìn thêm, nha dịch đi đầu lại gõ thêm một tiếng chiêng vang, đội ngũ uốn lượn đi về phía Nam, khoảng chừng nửa canh giờ, mặt đất đột nhiên bằng phẳng, khác với cỏ dại khô vàng nhìn thấy trước đó, ở đây chỉ còn lại gốc cỏ, đất bùn màu vàng xám lộ ra trong gió lạnh.Mật Nương cũng phản ứng lại, trước đây Mục Nhân đại gia trở về cắt cỏ mục có lẽ là ở đây.Nàng đã đoán đúng, lại đi thêm khoảng một nén nhang nữa, đập vào mắt là những lều nỉ lác đác và một đống lớn cỏ mục chất đống.Người của quan phủ dẫn dân chạy nạn từ Trung Nguyên đến tiếp tục đi về phía Nam, những dân chăn nuôi khác tại chỗ tản ra, lùa bò ngựa không mang vác gì đến lấy cỏ khô. Mật Nương xuống xe bò đi theo, dùng gậy dài chọc một bó cỏ đưa cho Ba Hổ, hắn đứng trên bàn buộc cỏ khô đã được bó kỹ lên lưng bò.“Bây giờ người làm nhiều, không cần nàng giúp đỡ nữa, nếu nàng ngồi mệt rồi thì dẫn Đại Hoàng đi dạo xung quanh đi.” Ba Hổ nhận lấy bó cỏ nhân tiện đoạt luôn gậy dài, rất bá đạo đuổi nàng đi.“Còn bao lâu thì về đến nhà?” Mật Nương khoanh tay không đi, những cỏ khô này được cắt vào đầu thu phơi khô rồi bó lại, trong động tác kéo và ném, cỏ khô được phơi nắng đầy đủ tỏa ra mùi thơm khô ráo dễ chịu. Điều này làm Mật Nương nhớ đến ruộng lúa vàng óng ở Lĩnh Nam, đống rơm rạ sau nhà, có bóng dáng phụ mẫu nàng cúi lưng cắt lúa, cũng có tiếng cười đùa của tiểu đệ nàng đào hang trong đống rơm.“Tối chắc chắn sẽ đến.”Nhưng bây giờ còn chưa đến giữa trưa, con đường di cư của dân chăn nuôi thật quá xa.Mục Nhân đại gia cầm trong tay một đầu gậy dài vác một bó cỏ, thấy Mật Nương đứng bên đống cỏ không biết đang nghĩ gì, lão ta gọi: “Mật Nương ngươi đứng xa ra một chút, kẻo gậy dài trong tay đánh trúng ngươi.”Mật Nương lại đổi chỗ khác, đứng một lúc thì cúi người ôm một bó cỏ đi qua, “Ta vẫn muốn đưa cỏ cho chàng, ta thích làm công việc này.”Ba Hổ nghiêm túc nhìn nàng hai cái, đưa tay nhận lấy, trả lại gậy dài đã đoạt trước đó cho nàng.Trên lưng tất cả bò đều chất cao nửa người cỏ khô, ngay cả trên nóc và thân xe lặc lặc cũng được buộc đầy bằng dây lông cừu, lúc này Mật Nương mới hiểu tại sao đám người Triều Lỗ lại xoắn nhiều dây thừng lông cừu như vậy.Bữa trưa vẫn ăn trên đường, nửa đường chỉ nhai bánh nướng nguội cứng, bụng đã đói đến kêu vang, cuối cùng vào lúc hoàng hôn cũng nhìn thấy được nhà ngói gạch xanh, những người trở về trước đang dỡ cỏ khô, trẻ con giơ roi ngựa lùa bò ngựa đã dỡ cỏ khô và hành lý về phía bờ sông.So với Lâm Sơn, nhà ở đây xây rộng và lớn, nhà gạch cùng chuồng gia súc của hai nhà liền kề cách khá xa nhau, tựa như đầu thôn cuối xóm của thôn làng Trung Nguyên, có đi mượn một chút muối về thì thịt trong nồi đã cháy khô.Không ngoài dự đoán, nơi Ba Hổ ở càng ít người hơn, phía Đông là thảo nguyên rộng lớn, không có người ở.Trời sắp tối, người hầu đang dỡ cỏ khô, Ba Hổ đã giết một con cừu đực con đang lột da, Mật Nương ở trong nhà lau rửa bếp lò phòng bếp, ở đây xây một cái bếp giống hệt Trung Nguyên, dùng nồi sắt, nồi trước xào rau nồi sau hầm cơm.“Mật Nương, nàng ra đây, mấy cô nương đưa nàng về nhà chồng ngày trước đến rồi này.” Ba Hổ không nhớ tên các nàng ta, danh xưng dân chạy nạn cũng không tiện nói ra, mấy chữ này không hay.“Đám người Mộc Hương đến rồi sao?” Mật Nương lau khô nước trên tay, bước ra thì thấy Mộc Hương, Phán Đệ và Lan Nương, Bạch Mai đang giúp dỡ cỏ khô trên lưng bò, họ dỡ xong một con, Oanh Nương liền lùa bò đi bờ sông uống nước.“Ô? Các ngươi sao lại đến? Vào nhà ngồi đi, công việc này có người làm rồi.” Mật Nương nhiệt tình tiếp đón.“Mật Nương ngươi đừng khách khí, bọn ta đến đây là để chuyên giúp nhà ngươi dỡ cỏ khô.” Mộc Hương đưa một bó cỏ khô cho nam bộc trên đống cỏ, nói: “Bọn ta đến từ giữa chiều, hỏi nha dịch quan phủ tìm đến thì các ngươi còn chưa về.”“Tối ở lại ăn cơm đi.” Ba Hổ vội vàng lóc hai cái chân cừu, cố ý đi tới nói với Mật Nương: “Nàng nói chuyện với bọn họ, tối nay ta nấu cơm.”“Bọn ta ăn cơm rồi mới đến, không cần chuẩn bị cho bọn ta đâu.” Mộc Hương vội vàng từ chối, “Các ngươi cứ bận việc của các ngươi, không cần lo cho bọn ta, bọn ta chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm đến tìm việc để giết thời gian.”“Không sao, hầm thịt cừu mất thời gian dài, đợi hầm xong bụng cũng đói rồi.” Mật Nương cũng cầm gậy dài khều bó cỏ đưa lên, hỏi thăm đám người Mộc Hương ăn ở dọc đường ra sao.“Lều là người trong quân đội giúp tháo dỡ và dựng lên, đồ ăn bọn ta tự nấu, đi đường thì ngồi trên lưng bò, ngoại trừ hơi lạnh một chút, những thứ khác đều tốt, dù sao lạnh thì có thể xuống chạy một chút.”Trước khi xuất phát họ còn lo lắng, đi một chuyến này trong lòng lại an tâm thêm một phần, đến Mạc Bắc không sai.

Chương 86