Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là…

Chương 100

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Nửa đêm gió lớn, những viên ngói trên mái nhà bị thổi đến run rẩy, hình như trong chuồng chó ngoài sân cũng có động tĩnh, Ba Hổ nhẹ tay nhẹ chân vén chăn xuống giường mặc quần áo, rụt cổ mở cửa, cơn gió suýt chút nữa lại đẩy hắn vào trong nhà.Trận bão tuyết thực sự sắp đến rồi.Mật Nương trong lúc ngủ mơ nghe thấy tiếng bước chân trong sân, nàng đưa tay sờ thử, bên cạnh không có người.“Ba Hổ? Chàng ở ngoài đó sao?” Nàng ngồi dậy gọi một tiếng.“Là ta, nàng cứ ngủ tiếp đi, ta thêm củi vào bếp lửa rồi sẽ vào ngay.” Trời lạnh đến nỗi chó cũng không muốn ra ngoài, gió hất tung lớp tuyết đọng trên đất, cuộn lại rồi thổi bay đi, giữa đêm tối mịt mùng, bông tuyết đập vào mặt người ta thấy đau rát.Ba Hổ phủi sạch tuyết trên người, đẩy cửa vào rồi nhanh chóng đóng lại, “Ngoài trời gió lớn lắm, mai sẽ có bão tuyết.”“Chàng ra ngoài là để xem bò cừu sao?” Mật Nương xê dịch vào trong, nhường chỗ cho Ba Hổ nằm xuống.“Ừ, ta lo gió sẽ thổi đổ chuồng trại, nhỡ đâu bò cừu chạy mất.” Ba Hổ đặt hai tay xuống dưới mông để làm ấm rồi mới ôm Mật Nương, còn nói đùa: “Trời thế này mà chúng chạy mất thì không tìm lại được đâu, năm sau nàng chỉ có thể cùng ta ăn cám nuốt rau thôi.”Hù dọa ai chứ, Mật Nương lườm một cái trắng mắt, nghiêng người gác chân lên nam nhân, giả vờ hung dữ nói: “Sống là người của chàng, chết là quỷ của chàng, có chết đói ta cũng quấn lấy chàng.” Vừa nói nàng vừa đưa tay ra muốn bóp cổ hắn, “Chính là quấn kiểu này này.”Ba Hổ nghẹn lời, nói tốt nói xấu đều không ổn, hắn nhắm mắt lại thúc giục nàng đi ngủ. Nửa đêm nửa hôm gặp quỷ, nói gì mà chết với chóc.Đến nửa đêm sau, cả hai lại bị đánh thức, mấy miếng ngói trên mái nhà bị gió thổi bay đi, rơi xuống tuyết làm Đại Hoàng giật mình ngơ ngác sủa hai tiếng, cửa nhà trước sân sau bị gió lớn thổi kêu cành cạch, còn có tiếng tuyết đập vào cửa vào tường sàn sạt. Bão tuyết đã đến rồi.“Nàng cứ ở trong nhà, ta ra chuồng cừu xem sao.” Ba Hổ không yên tâm, nhanh nhẹn mặc quần áo mở cửa đi ra. Đây là chuyện mà mỗi mùa đông hắn đều phải trải qua, tuy lo lắng nhưng cũng đã quen rồi.Mái chuồng cừu lợp bằng cỏ lau, dùng dây thừng lông cừu buộc vào xà nhà, rồi lại thả xuống buộc vào cột. Chỉ cần một tấm bị gió tốc lên là cả mái chuồng sẽ bị ảnh hưởng. Không giống như ngói trong nhà, rớt một hai miếng cùng lắm chỉ là bị dột mưa dột tuyết mà thôi.Ba Hổ mặc ủng da bò dài bước vào chuồng cừu, lần lượt kiểm tra cột nhà có vững không, dây thừng lông cừu có bị lỏng không.“Chủ nhà? Ngài đã đến rồi à?” Triệu Lỗ đại thúc chống gậy khó khăn bước đi trong gió tuyết, vào đến chuồng cừu, ông ta thở phào nhẹ nhõm, “Cái đồ chó má, mới vào đông mà đã gió lớn bão tuyết thế này, còn cho người ta sống nữa không chứ.”“Phải tế Ovoo rồi, đến lúc đó ta sẽ mổ thêm hai con cừu để cúng Trường Sinh Thiên.” Ba Hổ cũng cảm thấy năm nay rất lạnh, cứ thế này thì số bò cừu bị chết cóng trong mùa đông này sẽ không ít. Đặc biệt là những dân chạy nạn Trung Nguyên sống trong nhà cứu tế, cừu của bọn họ tính riêng từng người thì ít, nhưng gộp lại cũng phải năm sáu ngàn con.*Ovoo: người Mông Cổ dùng ụ đá làm cột mốc hoặc biên giới, có lúc được thờ cúng như ở nơi của thần linh.Hai người đang nói chuyện thì có thêm ba bốn nam nhân khác đi tới, họ chia nhau kiểm tra hai chuồng trại, bọn họ còn sợ bò cừu bị thiệt hại hơn cả Ba Hổ, một khi chủ nhà gặp khó khăn thì cảnh ngộ của họ chỉ càng tệ hơn mà thôi.Mãi cho đến hừng đông, sáu người không một ai rời đi, họ đốt lửa trong chuồng cừu để thắp sáng, lấy dây thừng lông cừu, một đầu buộc vào cột nhà, một đầu buộc vào khúc gỗ rồi đóng xuống đất, chỉ sợ gió lớn thêm chút nữa sẽ lật tung mái chuồng.Mật Nương kể sau khi Ba Hổ ra ngoài lại chợp mắt một lúc, đợi trời tờ mờ sáng thì nàng dậy chuẩn bị nấu cơm. Lúc mặc quần áo, nàng nhìn xuống, q**n l*t còn sạch sẽ, mặt nàng lập tức nở nụ cười.Mở cửa ra, Mật Nương liền rùng mình một cái, cánh cửa vừa mở, tuyết chất cao chưa qua khỏi ngưỡng cửa mất chỗ dựa đổ ập vào nhà, gặp hơi ấm, đợi Mật Nương lấy xẻng ra, chắc đã tan thành nước hết rồi.“Gâu ——”“Đến đây, đừng sủa nữa.” Mật Nương bước vào lớp tuyết gần ngang đầu gối, cầm xẻng đi đào chuồng chó, chuồng chó nơi con chó ngủ đã bị tuyết vùi lấp một nửa, Đại Hoàng chỉ có thể ló cái đầu ra ngoài.Tuyết trên mái nhà phải quét, tuyết trong sân phải xúc. Lúc Mật Nương nấu cơm thì Ba Hổ vác thang lên mái nhà, hắn gần như nằm rạp trên đỉnh nóc để đẩy tuyết trên mái nhà xuống.“Mật Nương, nàng cứ ngồi trong nhà đi, đừng ra ngoài, cẩn thận tuyết rơi trúng.” Ba Hổ ở trên mái nhà vẫn không quên nhắc nhở, ở trên đó hắn không nhìn thấy bên dưới có ai đi qua hay không.Mật Nương đáp lại một tiếng, nàng nấu một nồi canh gừng lớn, chỉ đợi bọn họ làm xong thì mỗi người uống hai bát, đã chịu đựng gió lạnh cả nửa đêm, thân thể có tốt đến mấy cũng phải xua đi cái lạnh.Mái chuồng trại không chịu được sức nặng của người, đám người Triệu Lỗ đại thúc chỉ có thể đứng bên dưới dùng sào dài chống lên, dùng cách chậm chạp này để chọc tuyết rơi xuống.

Nửa đêm gió lớn, những viên ngói trên mái nhà bị thổi đến run rẩy, hình như trong chuồng chó ngoài sân cũng có động tĩnh, Ba Hổ nhẹ tay nhẹ chân vén chăn xuống giường mặc quần áo, rụt cổ mở cửa, cơn gió suýt chút nữa lại đẩy hắn vào trong nhà.

Trận bão tuyết thực sự sắp đến rồi.

Mật Nương trong lúc ngủ mơ nghe thấy tiếng bước chân trong sân, nàng đưa tay sờ thử, bên cạnh không có người.

“Ba Hổ? Chàng ở ngoài đó sao?” Nàng ngồi dậy gọi một tiếng.

“Là ta, nàng cứ ngủ tiếp đi, ta thêm củi vào bếp lửa rồi sẽ vào ngay.” Trời lạnh đến nỗi chó cũng không muốn ra ngoài, gió hất tung lớp tuyết đọng trên đất, cuộn lại rồi thổi bay đi, giữa đêm tối mịt mùng, bông tuyết đập vào mặt người ta thấy đau rát.

Ba Hổ phủi sạch tuyết trên người, đẩy cửa vào rồi nhanh chóng đóng lại, “Ngoài trời gió lớn lắm, mai sẽ có bão tuyết.”

“Chàng ra ngoài là để xem bò cừu sao?” Mật Nương xê dịch vào trong, nhường chỗ cho Ba Hổ nằm xuống.

“Ừ, ta lo gió sẽ thổi đổ chuồng trại, nhỡ đâu bò cừu chạy mất.” Ba Hổ đặt hai tay xuống dưới mông để làm ấm rồi mới ôm Mật Nương, còn nói đùa: “Trời thế này mà chúng chạy mất thì không tìm lại được đâu, năm sau nàng chỉ có thể cùng ta ăn cám nuốt rau thôi.”

Hù dọa ai chứ, Mật Nương lườm một cái trắng mắt, nghiêng người gác chân lên nam nhân, giả vờ hung dữ nói: “Sống là người của chàng, chết là quỷ của chàng, có chết đói ta cũng quấn lấy chàng.” Vừa nói nàng vừa đưa tay ra muốn bóp cổ hắn, “Chính là quấn kiểu này này.”

Ba Hổ nghẹn lời, nói tốt nói xấu đều không ổn, hắn nhắm mắt lại thúc giục nàng đi ngủ. Nửa đêm nửa hôm gặp quỷ, nói gì mà chết với chóc.

Đến nửa đêm sau, cả hai lại bị đánh thức, mấy miếng ngói trên mái nhà bị gió thổi bay đi, rơi xuống tuyết làm Đại Hoàng giật mình ngơ ngác sủa hai tiếng, cửa nhà trước sân sau bị gió lớn thổi kêu cành cạch, còn có tiếng tuyết đập vào cửa vào tường sàn sạt. Bão tuyết đã đến rồi.

“Nàng cứ ở trong nhà, ta ra chuồng cừu xem sao.” Ba Hổ không yên tâm, nhanh nhẹn mặc quần áo mở cửa đi ra. Đây là chuyện mà mỗi mùa đông hắn đều phải trải qua, tuy lo lắng nhưng cũng đã quen rồi.

Mái chuồng cừu lợp bằng cỏ lau, dùng dây thừng lông cừu buộc vào xà nhà, rồi lại thả xuống buộc vào cột. Chỉ cần một tấm bị gió tốc lên là cả mái chuồng sẽ bị ảnh hưởng. Không giống như ngói trong nhà, rớt một hai miếng cùng lắm chỉ là bị dột mưa dột tuyết mà thôi.

Ba Hổ mặc ủng da bò dài bước vào chuồng cừu, lần lượt kiểm tra cột nhà có vững không, dây thừng lông cừu có bị lỏng không.

“Chủ nhà? Ngài đã đến rồi à?” Triệu Lỗ đại thúc chống gậy khó khăn bước đi trong gió tuyết, vào đến chuồng cừu, ông ta thở phào nhẹ nhõm, “Cái đồ chó má, mới vào đông mà đã gió lớn bão tuyết thế này, còn cho người ta sống nữa không chứ.”

“Phải tế Ovoo rồi, đến lúc đó ta sẽ mổ thêm hai con cừu để cúng Trường Sinh Thiên.” Ba Hổ cũng cảm thấy năm nay rất lạnh, cứ thế này thì số bò cừu bị chết cóng trong mùa đông này sẽ không ít. Đặc biệt là những dân chạy nạn Trung Nguyên sống trong nhà cứu tế, cừu của bọn họ tính riêng từng người thì ít, nhưng gộp lại cũng phải năm sáu ngàn con.

*Ovoo: người Mông Cổ dùng ụ đá làm cột mốc hoặc biên giới, có lúc được thờ cúng như ở nơi của thần linh.

Hai người đang nói chuyện thì có thêm ba bốn nam nhân khác đi tới, họ chia nhau kiểm tra hai chuồng trại, bọn họ còn sợ bò cừu bị thiệt hại hơn cả Ba Hổ, một khi chủ nhà gặp khó khăn thì cảnh ngộ của họ chỉ càng tệ hơn mà thôi.

Mãi cho đến hừng đông, sáu người không một ai rời đi, họ đốt lửa trong chuồng cừu để thắp sáng, lấy dây thừng lông cừu, một đầu buộc vào cột nhà, một đầu buộc vào khúc gỗ rồi đóng xuống đất, chỉ sợ gió lớn thêm chút nữa sẽ lật tung mái chuồng.

Mật Nương kể sau khi Ba Hổ ra ngoài lại chợp mắt một lúc, đợi trời tờ mờ sáng thì nàng dậy chuẩn bị nấu cơm. Lúc mặc quần áo, nàng nhìn xuống, q**n l*t còn sạch sẽ, mặt nàng lập tức nở nụ cười.

Mở cửa ra, Mật Nương liền rùng mình một cái, cánh cửa vừa mở, tuyết chất cao chưa qua khỏi ngưỡng cửa mất chỗ dựa đổ ập vào nhà, gặp hơi ấm, đợi Mật Nương lấy xẻng ra, chắc đã tan thành nước hết rồi.

“Gâu ——”

“Đến đây, đừng sủa nữa.” Mật Nương bước vào lớp tuyết gần ngang đầu gối, cầm xẻng đi đào chuồng chó, chuồng chó nơi con chó ngủ đã bị tuyết vùi lấp một nửa, Đại Hoàng chỉ có thể ló cái đầu ra ngoài.

Tuyết trên mái nhà phải quét, tuyết trong sân phải xúc. Lúc Mật Nương nấu cơm thì Ba Hổ vác thang lên mái nhà, hắn gần như nằm rạp trên đỉnh nóc để đẩy tuyết trên mái nhà xuống.

“Mật Nương, nàng cứ ngồi trong nhà đi, đừng ra ngoài, cẩn thận tuyết rơi trúng.” Ba Hổ ở trên mái nhà vẫn không quên nhắc nhở, ở trên đó hắn không nhìn thấy bên dưới có ai đi qua hay không.

Mật Nương đáp lại một tiếng, nàng nấu một nồi canh gừng lớn, chỉ đợi bọn họ làm xong thì mỗi người uống hai bát, đã chịu đựng gió lạnh cả nửa đêm, thân thể có tốt đến mấy cũng phải xua đi cái lạnh.

Mái chuồng trại không chịu được sức nặng của người, đám người Triệu Lỗ đại thúc chỉ có thể đứng bên dưới dùng sào dài chống lên, dùng cách chậm chạp này để chọc tuyết rơi xuống.

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Nửa đêm gió lớn, những viên ngói trên mái nhà bị thổi đến run rẩy, hình như trong chuồng chó ngoài sân cũng có động tĩnh, Ba Hổ nhẹ tay nhẹ chân vén chăn xuống giường mặc quần áo, rụt cổ mở cửa, cơn gió suýt chút nữa lại đẩy hắn vào trong nhà.Trận bão tuyết thực sự sắp đến rồi.Mật Nương trong lúc ngủ mơ nghe thấy tiếng bước chân trong sân, nàng đưa tay sờ thử, bên cạnh không có người.“Ba Hổ? Chàng ở ngoài đó sao?” Nàng ngồi dậy gọi một tiếng.“Là ta, nàng cứ ngủ tiếp đi, ta thêm củi vào bếp lửa rồi sẽ vào ngay.” Trời lạnh đến nỗi chó cũng không muốn ra ngoài, gió hất tung lớp tuyết đọng trên đất, cuộn lại rồi thổi bay đi, giữa đêm tối mịt mùng, bông tuyết đập vào mặt người ta thấy đau rát.Ba Hổ phủi sạch tuyết trên người, đẩy cửa vào rồi nhanh chóng đóng lại, “Ngoài trời gió lớn lắm, mai sẽ có bão tuyết.”“Chàng ra ngoài là để xem bò cừu sao?” Mật Nương xê dịch vào trong, nhường chỗ cho Ba Hổ nằm xuống.“Ừ, ta lo gió sẽ thổi đổ chuồng trại, nhỡ đâu bò cừu chạy mất.” Ba Hổ đặt hai tay xuống dưới mông để làm ấm rồi mới ôm Mật Nương, còn nói đùa: “Trời thế này mà chúng chạy mất thì không tìm lại được đâu, năm sau nàng chỉ có thể cùng ta ăn cám nuốt rau thôi.”Hù dọa ai chứ, Mật Nương lườm một cái trắng mắt, nghiêng người gác chân lên nam nhân, giả vờ hung dữ nói: “Sống là người của chàng, chết là quỷ của chàng, có chết đói ta cũng quấn lấy chàng.” Vừa nói nàng vừa đưa tay ra muốn bóp cổ hắn, “Chính là quấn kiểu này này.”Ba Hổ nghẹn lời, nói tốt nói xấu đều không ổn, hắn nhắm mắt lại thúc giục nàng đi ngủ. Nửa đêm nửa hôm gặp quỷ, nói gì mà chết với chóc.Đến nửa đêm sau, cả hai lại bị đánh thức, mấy miếng ngói trên mái nhà bị gió thổi bay đi, rơi xuống tuyết làm Đại Hoàng giật mình ngơ ngác sủa hai tiếng, cửa nhà trước sân sau bị gió lớn thổi kêu cành cạch, còn có tiếng tuyết đập vào cửa vào tường sàn sạt. Bão tuyết đã đến rồi.“Nàng cứ ở trong nhà, ta ra chuồng cừu xem sao.” Ba Hổ không yên tâm, nhanh nhẹn mặc quần áo mở cửa đi ra. Đây là chuyện mà mỗi mùa đông hắn đều phải trải qua, tuy lo lắng nhưng cũng đã quen rồi.Mái chuồng cừu lợp bằng cỏ lau, dùng dây thừng lông cừu buộc vào xà nhà, rồi lại thả xuống buộc vào cột. Chỉ cần một tấm bị gió tốc lên là cả mái chuồng sẽ bị ảnh hưởng. Không giống như ngói trong nhà, rớt một hai miếng cùng lắm chỉ là bị dột mưa dột tuyết mà thôi.Ba Hổ mặc ủng da bò dài bước vào chuồng cừu, lần lượt kiểm tra cột nhà có vững không, dây thừng lông cừu có bị lỏng không.“Chủ nhà? Ngài đã đến rồi à?” Triệu Lỗ đại thúc chống gậy khó khăn bước đi trong gió tuyết, vào đến chuồng cừu, ông ta thở phào nhẹ nhõm, “Cái đồ chó má, mới vào đông mà đã gió lớn bão tuyết thế này, còn cho người ta sống nữa không chứ.”“Phải tế Ovoo rồi, đến lúc đó ta sẽ mổ thêm hai con cừu để cúng Trường Sinh Thiên.” Ba Hổ cũng cảm thấy năm nay rất lạnh, cứ thế này thì số bò cừu bị chết cóng trong mùa đông này sẽ không ít. Đặc biệt là những dân chạy nạn Trung Nguyên sống trong nhà cứu tế, cừu của bọn họ tính riêng từng người thì ít, nhưng gộp lại cũng phải năm sáu ngàn con.*Ovoo: người Mông Cổ dùng ụ đá làm cột mốc hoặc biên giới, có lúc được thờ cúng như ở nơi của thần linh.Hai người đang nói chuyện thì có thêm ba bốn nam nhân khác đi tới, họ chia nhau kiểm tra hai chuồng trại, bọn họ còn sợ bò cừu bị thiệt hại hơn cả Ba Hổ, một khi chủ nhà gặp khó khăn thì cảnh ngộ của họ chỉ càng tệ hơn mà thôi.Mãi cho đến hừng đông, sáu người không một ai rời đi, họ đốt lửa trong chuồng cừu để thắp sáng, lấy dây thừng lông cừu, một đầu buộc vào cột nhà, một đầu buộc vào khúc gỗ rồi đóng xuống đất, chỉ sợ gió lớn thêm chút nữa sẽ lật tung mái chuồng.Mật Nương kể sau khi Ba Hổ ra ngoài lại chợp mắt một lúc, đợi trời tờ mờ sáng thì nàng dậy chuẩn bị nấu cơm. Lúc mặc quần áo, nàng nhìn xuống, q**n l*t còn sạch sẽ, mặt nàng lập tức nở nụ cười.Mở cửa ra, Mật Nương liền rùng mình một cái, cánh cửa vừa mở, tuyết chất cao chưa qua khỏi ngưỡng cửa mất chỗ dựa đổ ập vào nhà, gặp hơi ấm, đợi Mật Nương lấy xẻng ra, chắc đã tan thành nước hết rồi.“Gâu ——”“Đến đây, đừng sủa nữa.” Mật Nương bước vào lớp tuyết gần ngang đầu gối, cầm xẻng đi đào chuồng chó, chuồng chó nơi con chó ngủ đã bị tuyết vùi lấp một nửa, Đại Hoàng chỉ có thể ló cái đầu ra ngoài.Tuyết trên mái nhà phải quét, tuyết trong sân phải xúc. Lúc Mật Nương nấu cơm thì Ba Hổ vác thang lên mái nhà, hắn gần như nằm rạp trên đỉnh nóc để đẩy tuyết trên mái nhà xuống.“Mật Nương, nàng cứ ngồi trong nhà đi, đừng ra ngoài, cẩn thận tuyết rơi trúng.” Ba Hổ ở trên mái nhà vẫn không quên nhắc nhở, ở trên đó hắn không nhìn thấy bên dưới có ai đi qua hay không.Mật Nương đáp lại một tiếng, nàng nấu một nồi canh gừng lớn, chỉ đợi bọn họ làm xong thì mỗi người uống hai bát, đã chịu đựng gió lạnh cả nửa đêm, thân thể có tốt đến mấy cũng phải xua đi cái lạnh.Mái chuồng trại không chịu được sức nặng của người, đám người Triệu Lỗ đại thúc chỉ có thể đứng bên dưới dùng sào dài chống lên, dùng cách chậm chạp này để chọc tuyết rơi xuống.

Chương 100