Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là…

Chương 151

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Mật Nương hiểu ý, đây là Ba Hổ đặc biệt mua cho nàng, ừm, tuy hắn không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương tới nàng.“Ta thích lắm.” Mật Nương dựa vào lòng hắn nũng nịu nói, vén tay áo lên giơ tay lên cẩn thận xem xét chiếc vòng trên cổ tay, muốn hắn khen nàng vài câu.Hắn nhìn ra là nàng thích rồi, Ba Hổ cứng đờ người, căng da chịu đựng để Mật Nương duyên dáng xinh đẹp thay đổi tư thế ngắm nghía chiếc vòng trên cổ tay, “Hôm nay nàng làm sao vậy?”“Làm sao là làm sao?” Mật Nương giả vờ không hiểu.Ba Hổ đẩy nàng ra, “Quá cố ý rồi, năm ngoái tặng nàng hai chiếc vòng vàng cũng không thấy nàng ra vẻ này, không giống tính cách của nàng.”Mật Nương lập tức mất hết tâm trạng làm duyên làm dáng làm nũng làm nịu, đồ đầu gỗ, nhìn ra sự cố ý của nàng rồi mà còn không biết mục đích của nàng là gì sao?“Nấu cơm.” Nàng hất tay đi vào phòng bếp.Cảm xúc đến nhanh tan cũng nhanh, không đợi Ba Hổ kịp suy nghĩ thấu đáo, Mật Nương đã đổi sang một vẻ mặt khác, “Ngày nào thì chúng ta lên đường đi bãi chăn thả mùa thu?”“Làm xong cái giường nhỏ thì đi, nàng nói với đám Mộc Hương một tiếng, bảo họ dọn dẹp đồ đạc cho sẵn sàng đi.”Nhưng hôm sau Mộc Hương đã đến nói là không đi cùng Mật Nương nữa, “Hộ huyện thừa thông báo ba ngày nữa sẽ có đại nhi tử của ông ấy dẫn bọn ta đi bãi chăn thả mùa thu, lúc đó bọn ta sẽ cùng hắn lên đường.”“Vậy cũng được.” Mật Nương không miễn cưỡng, nhưng vẫn bảo Ba Hổ đi chào hỏi Hộ huyện thừa một tiếng, sắp xếp cho đám người Mộc Hương và ở gần chỗ nàng.Chiếc giường gỗ làm xong được khiêng ra sông cọ rửa sạch sẽ, phơi nửa ngày rồi được khiêng vào xe lặc lặc. Sáng sớm ngày thứ hai, Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã được bế đi đổi chỗ, khi tỉnh dậy đã ở trên đường rồi. Hai đứa trẻ ngủ đều ngủ rất say, Ba Hổ lại nói là giống Mật Nương.Tối hôm đó là ngủ ngoài trời, Mật Nương đưa hai đứa trẻ ngủ trong lều nỉ dựng tạm, Ba Hổ dẫn theo Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ canh đêm. Trước khi ngủ Mật Nương và Ba Hổ còn lo lắng ban đêm có sói sẽ làm hai đứa trẻ sợ hãi, may mắn thay, mãi đến khi mặt trời mọc cũng không thấy bóng dáng chó sói đâu.“Có lẽ là do người Tuất Thủy chuyển bãi đã dụ hết sói hoang đi rồi.” Đây là lần đầu tiên Ba Hổ dẫn một đàn bò cừu lớn mà không gặp chó sói. Hắn nhấc lũ chó con đã bị nhốt trong xe suốt đêm xuống, trước đây khi nhị cữu hắn đến không nói muốn chó con, Ba Hổ cũng giả vờ ngây ngô không nhắc đến, tám con chó con hắn đều mang theo hết.Khi Mật Nương làm bữa sáng, Ba Hổ trải chăn nỉ nằm trên đất, bế hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ xuống, đặt vào lòng hắn, một đứa bên trái, một đứa bên phải, “Ăn cơm xong đi sớm, nửa buổi chiều là đến nơi rồi.”Chân trước vừa mới nói chuyện, sau lưng đã không còn tiếng động, Mật Nương thái thức ăn quay đầu lại thì thấy hắn đã nhắm mắt ngủ rồi, một lớn hai nhỏ nằm kề vai nhau, một đen hai trắng, giống như một cục phân bò khô và hai cục tuyết nhỏ, nghĩ đến đây, nàng lại phì cười vui vẻ.Trải qua một mùa hè, Ba Hổ càng lúc càng đen hơn.“Không gọi chủ nhà dậy ăn cơm sao?” Triều Bảo nhìn về phía xe lặc lặc, tính cách Ba Hổ lạnh lùng, nhưng lại khá kiên nhẫn với hai đứa trẻ. Từ khi chúng ra đời, ngày nào cũng thấy hắn ngồi xổm ở hạ nguồn con sông giặt tã, từ nửa chậu lúc ban đầu đến bây giờ là hai chậu, nhìn là biết sau này còn tăng thêm nữa.“Không gọi chàng ấy, lúc đi hãy gọi.” Mật Nương đã múc cơm của Ba Hổ ra giữ ấm trong nồi rồi.Ăn cơm xong rửa chén bát, vừa lúc nhấc lò lửa lên xe lặc lặc, Ba Hổ nghe thấy động tĩnh liền ngồi dậy, chợp mắt một lát đã tỉnh táo hơn nhiều.Mật Nương bưng cho hắn một bát cháo thịt bò rau củ ấm nóng và hai cái bánh nướng giòn, “Tối qua chàng không chợp mắt sao?”“Có chợp mắt một lát.” Phía trước là bò cừu, phía sau là con cái, Ba Hổ căng thẳng không dám thả lỏng mình mà ngủ say, chỉ dựa vào xe lặc lặc ngủ gà ngủ gật, ngủ một lát rồi đứng dậy dẫn theo ba con chó đi dạo một vòng.“Vậy lát nữa chàng mang theo con cái ngủ trong xe lặc lặc đi, hôm nay ta cùng Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ lùa bò cừu.”Ba Hổ vẫn đang uống cháo, nhấc mí mắt nhìn nàng nhưng không nói gì.“Ánh mắt này là ý gì?”“Đừng lại chạy theo sau mông cừu mà đuổi nữa.”Hắn nói là chuyện lúc trở về năm ngoái, Mật Nương cũng không giận, “Ta không biết lùa nhưng chẳng phải vẫn còn Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ sao.” Không biết lùa bò cừu nhưng nàng sẽ học, học xong có thể chia sẻ gánh nặng với Ba Hổ.Ba Hổ nghĩ cũng phải, gật đầu đồng ý. Đợi Mật Nương cho con bú xong, hắn liền ôm con nằm lên giường nhỏ, hai tay nhấc lên nhét vào xe.“Dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi.” Ba Hổ gọi một tiếng, chỉ vào Mật Nương nói: “Bà chủ nhà hôm nay ra trận, đổi đến lượt ta chăm sóc con cái.”Lời nói có vẻ rất vui vẻ.Cừu con và bê mới sinh năm nay không ngoan ngoãn nhất, nhảy tưng tưng làm người ta đau cả đầu, chỉ cần có một con chuột, một con thỏ, hay một con bướm bay qua, cũng có thể khiến chúng bị dụ đi hoặc đứng ngây ra không nhúc nhích, khiến đội ngũ ngày càng kéo dài.Mất nửa ngày Mật Nương mới mò ra chút bí quyết, Ba Hổ muốn đến đổi cho nàng vào xe lặc lặc nghỉ ngơi, nàng còn có chút không tình nguyện, “Ta vừa mới nghiên cứu ra chút kỹ xảo, để ta luyện thêm chút nữa đã.”“Lại muốn đi hai hàng à?” Ba Hổ lấy cây gậy dài trong tay nàng đi, “Nghe lời, vào xe nghỉ đi, ta đã ngủ đủ rồi.”Mệnh lệnh nửa cưỡng ép khiến Mật Nương bất giác vâng lời, so với sự ấm ức nhỏ nhặt của mấy ngày trước, nàng vẫn mê cái dáng vẻ bây giờ của hắn hơn.

Mật Nương hiểu ý, đây là Ba Hổ đặc biệt mua cho nàng, ừm, tuy hắn không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương tới nàng.

“Ta thích lắm.” Mật Nương dựa vào lòng hắn nũng nịu nói, vén tay áo lên giơ tay lên cẩn thận xem xét chiếc vòng trên cổ tay, muốn hắn khen nàng vài câu.

Hắn nhìn ra là nàng thích rồi, Ba Hổ cứng đờ người, căng da chịu đựng để Mật Nương duyên dáng xinh đẹp thay đổi tư thế ngắm nghía chiếc vòng trên cổ tay, “Hôm nay nàng làm sao vậy?”

“Làm sao là làm sao?” Mật Nương giả vờ không hiểu.

Ba Hổ đẩy nàng ra, “Quá cố ý rồi, năm ngoái tặng nàng hai chiếc vòng vàng cũng không thấy nàng ra vẻ này, không giống tính cách của nàng.”

Mật Nương lập tức mất hết tâm trạng làm duyên làm dáng làm nũng làm nịu, đồ đầu gỗ, nhìn ra sự cố ý của nàng rồi mà còn không biết mục đích của nàng là gì sao?

“Nấu cơm.” Nàng hất tay đi vào phòng bếp.

Cảm xúc đến nhanh tan cũng nhanh, không đợi Ba Hổ kịp suy nghĩ thấu đáo, Mật Nương đã đổi sang một vẻ mặt khác, “Ngày nào thì chúng ta lên đường đi bãi chăn thả mùa thu?”

“Làm xong cái giường nhỏ thì đi, nàng nói với đám Mộc Hương một tiếng, bảo họ dọn dẹp đồ đạc cho sẵn sàng đi.”

Nhưng hôm sau Mộc Hương đã đến nói là không đi cùng Mật Nương nữa, “Hộ huyện thừa thông báo ba ngày nữa sẽ có đại nhi tử của ông ấy dẫn bọn ta đi bãi chăn thả mùa thu, lúc đó bọn ta sẽ cùng hắn lên đường.”

“Vậy cũng được.” Mật Nương không miễn cưỡng, nhưng vẫn bảo Ba Hổ đi chào hỏi Hộ huyện thừa một tiếng, sắp xếp cho đám người Mộc Hương và ở gần chỗ nàng.

Chiếc giường gỗ làm xong được khiêng ra sông cọ rửa sạch sẽ, phơi nửa ngày rồi được khiêng vào xe lặc lặc. Sáng sớm ngày thứ hai, Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã được bế đi đổi chỗ, khi tỉnh dậy đã ở trên đường rồi. Hai đứa trẻ ngủ đều ngủ rất say, Ba Hổ lại nói là giống Mật Nương.

Tối hôm đó là ngủ ngoài trời, Mật Nương đưa hai đứa trẻ ngủ trong lều nỉ dựng tạm, Ba Hổ dẫn theo Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ canh đêm. Trước khi ngủ Mật Nương và Ba Hổ còn lo lắng ban đêm có sói sẽ làm hai đứa trẻ sợ hãi, may mắn thay, mãi đến khi mặt trời mọc cũng không thấy bóng dáng chó sói đâu.

“Có lẽ là do người Tuất Thủy chuyển bãi đã dụ hết sói hoang đi rồi.” Đây là lần đầu tiên Ba Hổ dẫn một đàn bò cừu lớn mà không gặp chó sói. Hắn nhấc lũ chó con đã bị nhốt trong xe suốt đêm xuống, trước đây khi nhị cữu hắn đến không nói muốn chó con, Ba Hổ cũng giả vờ ngây ngô không nhắc đến, tám con chó con hắn đều mang theo hết.

Khi Mật Nương làm bữa sáng, Ba Hổ trải chăn nỉ nằm trên đất, bế hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ xuống, đặt vào lòng hắn, một đứa bên trái, một đứa bên phải, “Ăn cơm xong đi sớm, nửa buổi chiều là đến nơi rồi.”

Chân trước vừa mới nói chuyện, sau lưng đã không còn tiếng động, Mật Nương thái thức ăn quay đầu lại thì thấy hắn đã nhắm mắt ngủ rồi, một lớn hai nhỏ nằm kề vai nhau, một đen hai trắng, giống như một cục phân bò khô và hai cục tuyết nhỏ, nghĩ đến đây, nàng lại phì cười vui vẻ.

Trải qua một mùa hè, Ba Hổ càng lúc càng đen hơn.

“Không gọi chủ nhà dậy ăn cơm sao?” Triều Bảo nhìn về phía xe lặc lặc, tính cách Ba Hổ lạnh lùng, nhưng lại khá kiên nhẫn với hai đứa trẻ. Từ khi chúng ra đời, ngày nào cũng thấy hắn ngồi xổm ở hạ nguồn con sông giặt tã, từ nửa chậu lúc ban đầu đến bây giờ là hai chậu, nhìn là biết sau này còn tăng thêm nữa.

“Không gọi chàng ấy, lúc đi hãy gọi.” Mật Nương đã múc cơm của Ba Hổ ra giữ ấm trong nồi rồi.

Ăn cơm xong rửa chén bát, vừa lúc nhấc lò lửa lên xe lặc lặc, Ba Hổ nghe thấy động tĩnh liền ngồi dậy, chợp mắt một lát đã tỉnh táo hơn nhiều.

Mật Nương bưng cho hắn một bát cháo thịt bò rau củ ấm nóng và hai cái bánh nướng giòn, “Tối qua chàng không chợp mắt sao?”

“Có chợp mắt một lát.” Phía trước là bò cừu, phía sau là con cái, Ba Hổ căng thẳng không dám thả lỏng mình mà ngủ say, chỉ dựa vào xe lặc lặc ngủ gà ngủ gật, ngủ một lát rồi đứng dậy dẫn theo ba con chó đi dạo một vòng.

“Vậy lát nữa chàng mang theo con cái ngủ trong xe lặc lặc đi, hôm nay ta cùng Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ lùa bò cừu.”

Ba Hổ vẫn đang uống cháo, nhấc mí mắt nhìn nàng nhưng không nói gì.

“Ánh mắt này là ý gì?”

“Đừng lại chạy theo sau mông cừu mà đuổi nữa.”

Hắn nói là chuyện lúc trở về năm ngoái, Mật Nương cũng không giận, “Ta không biết lùa nhưng chẳng phải vẫn còn Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ sao.” Không biết lùa bò cừu nhưng nàng sẽ học, học xong có thể chia sẻ gánh nặng với Ba Hổ.

Ba Hổ nghĩ cũng phải, gật đầu đồng ý. Đợi Mật Nương cho con bú xong, hắn liền ôm con nằm lên giường nhỏ, hai tay nhấc lên nhét vào xe.

“Dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi.” Ba Hổ gọi một tiếng, chỉ vào Mật Nương nói: “Bà chủ nhà hôm nay ra trận, đổi đến lượt ta chăm sóc con cái.”

Lời nói có vẻ rất vui vẻ.

Cừu con và bê mới sinh năm nay không ngoan ngoãn nhất, nhảy tưng tưng làm người ta đau cả đầu, chỉ cần có một con chuột, một con thỏ, hay một con bướm bay qua, cũng có thể khiến chúng bị dụ đi hoặc đứng ngây ra không nhúc nhích, khiến đội ngũ ngày càng kéo dài.

Mất nửa ngày Mật Nương mới mò ra chút bí quyết, Ba Hổ muốn đến đổi cho nàng vào xe lặc lặc nghỉ ngơi, nàng còn có chút không tình nguyện, “Ta vừa mới nghiên cứu ra chút kỹ xảo, để ta luyện thêm chút nữa đã.”

“Lại muốn đi hai hàng à?” Ba Hổ lấy cây gậy dài trong tay nàng đi, “Nghe lời, vào xe nghỉ đi, ta đã ngủ đủ rồi.”

Mệnh lệnh nửa cưỡng ép khiến Mật Nương bất giác vâng lời, so với sự ấm ức nhỏ nhặt của mấy ngày trước, nàng vẫn mê cái dáng vẻ bây giờ của hắn hơn.

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Mật Nương hiểu ý, đây là Ba Hổ đặc biệt mua cho nàng, ừm, tuy hắn không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương tới nàng.“Ta thích lắm.” Mật Nương dựa vào lòng hắn nũng nịu nói, vén tay áo lên giơ tay lên cẩn thận xem xét chiếc vòng trên cổ tay, muốn hắn khen nàng vài câu.Hắn nhìn ra là nàng thích rồi, Ba Hổ cứng đờ người, căng da chịu đựng để Mật Nương duyên dáng xinh đẹp thay đổi tư thế ngắm nghía chiếc vòng trên cổ tay, “Hôm nay nàng làm sao vậy?”“Làm sao là làm sao?” Mật Nương giả vờ không hiểu.Ba Hổ đẩy nàng ra, “Quá cố ý rồi, năm ngoái tặng nàng hai chiếc vòng vàng cũng không thấy nàng ra vẻ này, không giống tính cách của nàng.”Mật Nương lập tức mất hết tâm trạng làm duyên làm dáng làm nũng làm nịu, đồ đầu gỗ, nhìn ra sự cố ý của nàng rồi mà còn không biết mục đích của nàng là gì sao?“Nấu cơm.” Nàng hất tay đi vào phòng bếp.Cảm xúc đến nhanh tan cũng nhanh, không đợi Ba Hổ kịp suy nghĩ thấu đáo, Mật Nương đã đổi sang một vẻ mặt khác, “Ngày nào thì chúng ta lên đường đi bãi chăn thả mùa thu?”“Làm xong cái giường nhỏ thì đi, nàng nói với đám Mộc Hương một tiếng, bảo họ dọn dẹp đồ đạc cho sẵn sàng đi.”Nhưng hôm sau Mộc Hương đã đến nói là không đi cùng Mật Nương nữa, “Hộ huyện thừa thông báo ba ngày nữa sẽ có đại nhi tử của ông ấy dẫn bọn ta đi bãi chăn thả mùa thu, lúc đó bọn ta sẽ cùng hắn lên đường.”“Vậy cũng được.” Mật Nương không miễn cưỡng, nhưng vẫn bảo Ba Hổ đi chào hỏi Hộ huyện thừa một tiếng, sắp xếp cho đám người Mộc Hương và ở gần chỗ nàng.Chiếc giường gỗ làm xong được khiêng ra sông cọ rửa sạch sẽ, phơi nửa ngày rồi được khiêng vào xe lặc lặc. Sáng sớm ngày thứ hai, Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã được bế đi đổi chỗ, khi tỉnh dậy đã ở trên đường rồi. Hai đứa trẻ ngủ đều ngủ rất say, Ba Hổ lại nói là giống Mật Nương.Tối hôm đó là ngủ ngoài trời, Mật Nương đưa hai đứa trẻ ngủ trong lều nỉ dựng tạm, Ba Hổ dẫn theo Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ canh đêm. Trước khi ngủ Mật Nương và Ba Hổ còn lo lắng ban đêm có sói sẽ làm hai đứa trẻ sợ hãi, may mắn thay, mãi đến khi mặt trời mọc cũng không thấy bóng dáng chó sói đâu.“Có lẽ là do người Tuất Thủy chuyển bãi đã dụ hết sói hoang đi rồi.” Đây là lần đầu tiên Ba Hổ dẫn một đàn bò cừu lớn mà không gặp chó sói. Hắn nhấc lũ chó con đã bị nhốt trong xe suốt đêm xuống, trước đây khi nhị cữu hắn đến không nói muốn chó con, Ba Hổ cũng giả vờ ngây ngô không nhắc đến, tám con chó con hắn đều mang theo hết.Khi Mật Nương làm bữa sáng, Ba Hổ trải chăn nỉ nằm trên đất, bế hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ xuống, đặt vào lòng hắn, một đứa bên trái, một đứa bên phải, “Ăn cơm xong đi sớm, nửa buổi chiều là đến nơi rồi.”Chân trước vừa mới nói chuyện, sau lưng đã không còn tiếng động, Mật Nương thái thức ăn quay đầu lại thì thấy hắn đã nhắm mắt ngủ rồi, một lớn hai nhỏ nằm kề vai nhau, một đen hai trắng, giống như một cục phân bò khô và hai cục tuyết nhỏ, nghĩ đến đây, nàng lại phì cười vui vẻ.Trải qua một mùa hè, Ba Hổ càng lúc càng đen hơn.“Không gọi chủ nhà dậy ăn cơm sao?” Triều Bảo nhìn về phía xe lặc lặc, tính cách Ba Hổ lạnh lùng, nhưng lại khá kiên nhẫn với hai đứa trẻ. Từ khi chúng ra đời, ngày nào cũng thấy hắn ngồi xổm ở hạ nguồn con sông giặt tã, từ nửa chậu lúc ban đầu đến bây giờ là hai chậu, nhìn là biết sau này còn tăng thêm nữa.“Không gọi chàng ấy, lúc đi hãy gọi.” Mật Nương đã múc cơm của Ba Hổ ra giữ ấm trong nồi rồi.Ăn cơm xong rửa chén bát, vừa lúc nhấc lò lửa lên xe lặc lặc, Ba Hổ nghe thấy động tĩnh liền ngồi dậy, chợp mắt một lát đã tỉnh táo hơn nhiều.Mật Nương bưng cho hắn một bát cháo thịt bò rau củ ấm nóng và hai cái bánh nướng giòn, “Tối qua chàng không chợp mắt sao?”“Có chợp mắt một lát.” Phía trước là bò cừu, phía sau là con cái, Ba Hổ căng thẳng không dám thả lỏng mình mà ngủ say, chỉ dựa vào xe lặc lặc ngủ gà ngủ gật, ngủ một lát rồi đứng dậy dẫn theo ba con chó đi dạo một vòng.“Vậy lát nữa chàng mang theo con cái ngủ trong xe lặc lặc đi, hôm nay ta cùng Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ lùa bò cừu.”Ba Hổ vẫn đang uống cháo, nhấc mí mắt nhìn nàng nhưng không nói gì.“Ánh mắt này là ý gì?”“Đừng lại chạy theo sau mông cừu mà đuổi nữa.”Hắn nói là chuyện lúc trở về năm ngoái, Mật Nương cũng không giận, “Ta không biết lùa nhưng chẳng phải vẫn còn Triều Bảo và Hi Cát Nhĩ sao.” Không biết lùa bò cừu nhưng nàng sẽ học, học xong có thể chia sẻ gánh nặng với Ba Hổ.Ba Hổ nghĩ cũng phải, gật đầu đồng ý. Đợi Mật Nương cho con bú xong, hắn liền ôm con nằm lên giường nhỏ, hai tay nhấc lên nhét vào xe.“Dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi.” Ba Hổ gọi một tiếng, chỉ vào Mật Nương nói: “Bà chủ nhà hôm nay ra trận, đổi đến lượt ta chăm sóc con cái.”Lời nói có vẻ rất vui vẻ.Cừu con và bê mới sinh năm nay không ngoan ngoãn nhất, nhảy tưng tưng làm người ta đau cả đầu, chỉ cần có một con chuột, một con thỏ, hay một con bướm bay qua, cũng có thể khiến chúng bị dụ đi hoặc đứng ngây ra không nhúc nhích, khiến đội ngũ ngày càng kéo dài.Mất nửa ngày Mật Nương mới mò ra chút bí quyết, Ba Hổ muốn đến đổi cho nàng vào xe lặc lặc nghỉ ngơi, nàng còn có chút không tình nguyện, “Ta vừa mới nghiên cứu ra chút kỹ xảo, để ta luyện thêm chút nữa đã.”“Lại muốn đi hai hàng à?” Ba Hổ lấy cây gậy dài trong tay nàng đi, “Nghe lời, vào xe nghỉ đi, ta đã ngủ đủ rồi.”Mệnh lệnh nửa cưỡng ép khiến Mật Nương bất giác vâng lời, so với sự ấm ức nhỏ nhặt của mấy ngày trước, nàng vẫn mê cái dáng vẻ bây giờ của hắn hơn.

Chương 151