Năm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là…
Chương 219
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Ba Hổ mặt dính nước sải bước đi tới, trong lúc đi còn mang theo sự dũng mãnh khi thuần ngựa, chỉ là trong mắt đã đổi thành vẻ ôn hòa, hắn một tay nhấc bổng đứa nhi tử đang đưa tay đòi bế lên, nói với Kỳ Kỳ Cách cũng đang đòi bế: “Gọi cha.”“Nàng tránh gì thế?” Nam nhân liếc mắt xuống, nhìn thẳng vào Mật Nương, lúc hắn xuống ngựa đã thấy vẻ thất thần của nàng khi nhìn hắn, ngây ngô hết sức.“Ăn tạp bậy bạ.” Mật Nương xoa xoa mũi, “Chàng đã súc miệng chưa?”Ba Hổ làm sao ngờ được lại bị chê bai vì chuyện này, “Nàng không hiểu, hòn trứng ngựa đại bổ đó.” Mặt hắn đầy vẻ không phục.Hòn trứng cừu bổ, hòn trứng ngựa cũng bổ, vậy hòn trứng bò hòn trứng lạc đà cũng bổ sao? “Lấy hình bổ hình? Vậy chàng đừng ăn nữa, chàng không cần bổ.”Vẻ không phục trên mặt nam nhân ngay lập tức chuyển thành đắc ý, hắn cố nhịn cười xoa xoa cằm, “Ưm” một tiếng, rồi lại xác nhận: “Thật sự không cần?”Mật Nương thề thốt son sắt gật đầu, vẻ mặt không hề giả dối.“Vậy được rồi, hòn trứng ngựa cũng khá tanh, ta cũng không thích ăn.” Giọng nam nhân có chút chênh vênh, xoa đầu nhi tử, hắn hào phóng nói sau này sẽ để Ba Lạp ăn hết, Ba Lạp cần.Hai phu thê nói chuyện thân mật, chẳng ai thèm để ý đến Kỳ Kỳ Cách đang vẻ mặt sốt ruột, chân ôm trong lòng mẫu thân, nửa thân trên nghiêng về phía phụ thân dựa vào, còn muốn kéo Cát Nhã xuống.Ba Hổ lùi lại một bước, nói với con bé: “Gọi cha, không gọi ta không bế con.”“Ngựa!” Ý là muốn hắn bế con bé đi cưỡi ngựa.Ba Hổ không tin hắn lại không bằng một con ngựa, cứ cương với tiểu nha đầu nhỏ, hai bên giằng co, Mật Nương được lợi, tiểu nha đầu nhỏ ôm cổ nàng nức nở, rặn nước mắt lấp la lấp ló gọi mẫu thân.“Ây.” Mật Nương lớn tiếng đáp lại, nháy mắt ra hiệu với Ba Hổ, ra dấu bằng miệng: chàng thua rồi.Không thua không thắng mà thôi, nhưng lúc này Ba Hổ không còn lòng dạ nào để tranh cãi với nàng, hắn huýt sáo gọi đại hắc mã đến, hắn tự mình dẫn Cát Nhã lên ngựa trước, lúc chìa tay về phía Kỳ Kỳ Cách vẫn không cam lòng, khuyên bảo dạy dỗ: “Gọi cha.”Kỳ Kỳ Cách sốt ruột đến mức vặn vẹo như con giun trong lòng Mật Nương, tủi thân đưa tay về phía Ba Hổ, chỉ là không thể gọi ra được từ cha đó.“Được rồi, đừng trêu chọc con bé nữa, sớm muộn gì cũng sẽ gọi thôi.” Cũng chỉ có mấy năm này mới quý hắn, đợi người ta lớn rồi, hắn muốn bế con cưỡi ngựa e rằng còn bị ghét bỏ nữa kìa.“Con ngựa đỏ thẫm thuần phục hôm nay nàng đặt cho nó một cái tên đi, đợi ta mài dũa tính tình nó ôn hòa lại thì nó sẽ là của nàng.” Con ngựa này là hắn cố ý thuần phục cho Mật Nương.“Vậy gọi là Tiểu Tảo đi.”“Tiểu Tảo? Nó to con như vậy, lại còn là đực.”“Vậy thì Đại Tảo, cũng không tính là đực, chỉ có thể coi là thái giám.”…Ngày bò cái sinh, Mật Nương đang bán đậu phụ rán trên chảo sắt, đậu phụ rán bọc đậu phụ và gân bò hầm, mấy chục đứa trẻ cầm bát lấy đũa mua xong là ngồi xổm ngay trước cửa ăn, làm bảy con chó con ngồi một bên ch** n**c miếng.“Mật Nương lấy cho ta hai sợi dây đỏ.” Ba Hổ cưỡi ngựa quay về.“Bê đã sinh ra được rồi sao?” Mật Nương rút sợi chỉ đưa cho hắn, trước đây hắn đã nói với nàng, bê sinh ra năm nay, hai con đầu tiên nhà mình sẽ giữ lại nuôi, là dành cho Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, sau này khi chuyển bãi sẽ mỗi đứa cưỡi bò của mình.Ngoài bò ra, hai con lạc đà con dắt về năm ngoái cũng là của Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, hai đứa trẻ cùng uống một loại sữa với lạc đà con, lớn lên tình cảm chắc chắn không tầm thường.Ba Hổ cái gì cũng nghĩ cho hai đứa con hắn, còn chưa biết đi, bò ngựa lạc đà để đi đường đã được chuẩn bị trước rồi. Hắn còn nói sẽ cắt lông đuôi ngựa để học làm bút lông, đợi con cái đi học thì không cần mua bút lông.“Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã đâu rồi? Đợi bò cái ra sữa ta sẽ vắt sữa non về cho hai đứa uống, nàng cũng uống một chút đi, ta nghe người ta nói sữa đầu tiên của bò cừu lạc đà là tốt nhất.” Ba Hổ nhận dây đỏ nhưng không đi, hắn tựa ở cửa bảo Mật Nương gắp hai miếng đậu phụ rán cho hắn ăn.Mật Nương liếc hắn một cái nói không uống, “Lại là nhân tiện thôi, ta không nhận cái lợi lộc này đâu, cũng không thiếu miếng sữa đó.”Cái tay chọc đến có chút hung dữ, Ba Hổ miễn cưỡng cắn lấy đũa, suy nghĩ từ “lại” trong miệng nàng, làm sao cũng không nhớ ra hắn đã nhân tiện với nàng lúc nào. Nhưng chuyện này không thể bóc mẽ ra được, hắn không nghĩ ra không có nghĩa là Mật Nương không ghi sổ.“Sao không nói gì? Câm rồi à?” Mật Nương liếc hắn một cái.“Đậu phụ rán khá giòn, gân bò hầm vừa mềm vừa thấm vị, đồ ăn nàng làm quả nhiên ngon, khó trách hơn phân nửa trẻ con Lâm Sơn đều bị dụ đến.” Hắn phủi tro bụi trên tay áo, giả vờ ngây ngô trốn tránh: “Ta còn phải ra đàn bò canh gác, không ở lại với nàng nữa.”Mật Nương còn muốn nói nữa, lại có trẻ con cầm bát đến, nàng nhìn chằm chằm váng dầu dưới đáy bát, “Bát thứ mấy rồi? Ăn nhiều vậy tối không ăn cơm nữa sao?”“Mới ăn nửa bát, ta còn đút cho chó nửa bát.”Thật hay giả? Mật Nương hỏi là con chó nào, nghe nói là con một tai, liền biết là Đồ Thích Gây Chuyện.“Bát này a tỷ không lấy tiền, ngươi tự ăn đi, đừng đút cho chó nữa, chúng trưa nay đã ăn thịt cừu gặm xương cừu rồi.” Mật Nương xúc nhẹ một bát cho tiểu cô nương, “Mang ra ngoài ăn đi.”Tiểu cô nương bưng ra ngoài rồi mới thò đầu vào gọi: “A tỷ, hai văn tiền ta để ở chân bàn rồi, phụ thân ta cho ta tiền. Tai của Một Tai là bị sói cắn mất, nó rất dũng cảm, nó ăn ta sẽ trả tiền.”Thảo nào Đồ Thích Gây Chuyện ngày nào cũng oai phong lẫm liệt, không chỉ chó cưng chiều nó, ăn uống đều để nó trước, ngay cả trong đám trẻ con cũng rất được yêu thích.
Ba Hổ mặt dính nước sải bước đi tới, trong lúc đi còn mang theo sự dũng mãnh khi thuần ngựa, chỉ là trong mắt đã đổi thành vẻ ôn hòa, hắn một tay nhấc bổng đứa nhi tử đang đưa tay đòi bế lên, nói với Kỳ Kỳ Cách cũng đang đòi bế: “Gọi cha.”
“Nàng tránh gì thế?” Nam nhân liếc mắt xuống, nhìn thẳng vào Mật Nương, lúc hắn xuống ngựa đã thấy vẻ thất thần của nàng khi nhìn hắn, ngây ngô hết sức.
“Ăn tạp bậy bạ.” Mật Nương xoa xoa mũi, “Chàng đã súc miệng chưa?”
Ba Hổ làm sao ngờ được lại bị chê bai vì chuyện này, “Nàng không hiểu, hòn trứng ngựa đại bổ đó.” Mặt hắn đầy vẻ không phục.
Hòn trứng cừu bổ, hòn trứng ngựa cũng bổ, vậy hòn trứng bò hòn trứng lạc đà cũng bổ sao? “Lấy hình bổ hình? Vậy chàng đừng ăn nữa, chàng không cần bổ.”
Vẻ không phục trên mặt nam nhân ngay lập tức chuyển thành đắc ý, hắn cố nhịn cười xoa xoa cằm, “Ưm” một tiếng, rồi lại xác nhận: “Thật sự không cần?”
Mật Nương thề thốt son sắt gật đầu, vẻ mặt không hề giả dối.
“Vậy được rồi, hòn trứng ngựa cũng khá tanh, ta cũng không thích ăn.” Giọng nam nhân có chút chênh vênh, xoa đầu nhi tử, hắn hào phóng nói sau này sẽ để Ba Lạp ăn hết, Ba Lạp cần.
Hai phu thê nói chuyện thân mật, chẳng ai thèm để ý đến Kỳ Kỳ Cách đang vẻ mặt sốt ruột, chân ôm trong lòng mẫu thân, nửa thân trên nghiêng về phía phụ thân dựa vào, còn muốn kéo Cát Nhã xuống.
Ba Hổ lùi lại một bước, nói với con bé: “Gọi cha, không gọi ta không bế con.”
“Ngựa!” Ý là muốn hắn bế con bé đi cưỡi ngựa.
Ba Hổ không tin hắn lại không bằng một con ngựa, cứ cương với tiểu nha đầu nhỏ, hai bên giằng co, Mật Nương được lợi, tiểu nha đầu nhỏ ôm cổ nàng nức nở, rặn nước mắt lấp la lấp ló gọi mẫu thân.
“Ây.” Mật Nương lớn tiếng đáp lại, nháy mắt ra hiệu với Ba Hổ, ra dấu bằng miệng: chàng thua rồi.
Không thua không thắng mà thôi, nhưng lúc này Ba Hổ không còn lòng dạ nào để tranh cãi với nàng, hắn huýt sáo gọi đại hắc mã đến, hắn tự mình dẫn Cát Nhã lên ngựa trước, lúc chìa tay về phía Kỳ Kỳ Cách vẫn không cam lòng, khuyên bảo dạy dỗ: “Gọi cha.”
Kỳ Kỳ Cách sốt ruột đến mức vặn vẹo như con giun trong lòng Mật Nương, tủi thân đưa tay về phía Ba Hổ, chỉ là không thể gọi ra được từ cha đó.
“Được rồi, đừng trêu chọc con bé nữa, sớm muộn gì cũng sẽ gọi thôi.” Cũng chỉ có mấy năm này mới quý hắn, đợi người ta lớn rồi, hắn muốn bế con cưỡi ngựa e rằng còn bị ghét bỏ nữa kìa.
“Con ngựa đỏ thẫm thuần phục hôm nay nàng đặt cho nó một cái tên đi, đợi ta mài dũa tính tình nó ôn hòa lại thì nó sẽ là của nàng.” Con ngựa này là hắn cố ý thuần phục cho Mật Nương.
“Vậy gọi là Tiểu Tảo đi.”
“Tiểu Tảo? Nó to con như vậy, lại còn là đực.”
“Vậy thì Đại Tảo, cũng không tính là đực, chỉ có thể coi là thái giám.”
…
Ngày bò cái sinh, Mật Nương đang bán đậu phụ rán trên chảo sắt, đậu phụ rán bọc đậu phụ và gân bò hầm, mấy chục đứa trẻ cầm bát lấy đũa mua xong là ngồi xổm ngay trước cửa ăn, làm bảy con chó con ngồi một bên ch** n**c miếng.
“Mật Nương lấy cho ta hai sợi dây đỏ.” Ba Hổ cưỡi ngựa quay về.
“Bê đã sinh ra được rồi sao?” Mật Nương rút sợi chỉ đưa cho hắn, trước đây hắn đã nói với nàng, bê sinh ra năm nay, hai con đầu tiên nhà mình sẽ giữ lại nuôi, là dành cho Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, sau này khi chuyển bãi sẽ mỗi đứa cưỡi bò của mình.
Ngoài bò ra, hai con lạc đà con dắt về năm ngoái cũng là của Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, hai đứa trẻ cùng uống một loại sữa với lạc đà con, lớn lên tình cảm chắc chắn không tầm thường.
Ba Hổ cái gì cũng nghĩ cho hai đứa con hắn, còn chưa biết đi, bò ngựa lạc đà để đi đường đã được chuẩn bị trước rồi. Hắn còn nói sẽ cắt lông đuôi ngựa để học làm bút lông, đợi con cái đi học thì không cần mua bút lông.
“Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã đâu rồi? Đợi bò cái ra sữa ta sẽ vắt sữa non về cho hai đứa uống, nàng cũng uống một chút đi, ta nghe người ta nói sữa đầu tiên của bò cừu lạc đà là tốt nhất.” Ba Hổ nhận dây đỏ nhưng không đi, hắn tựa ở cửa bảo Mật Nương gắp hai miếng đậu phụ rán cho hắn ăn.
Mật Nương liếc hắn một cái nói không uống, “Lại là nhân tiện thôi, ta không nhận cái lợi lộc này đâu, cũng không thiếu miếng sữa đó.”
Cái tay chọc đến có chút hung dữ, Ba Hổ miễn cưỡng cắn lấy đũa, suy nghĩ từ “lại” trong miệng nàng, làm sao cũng không nhớ ra hắn đã nhân tiện với nàng lúc nào. Nhưng chuyện này không thể bóc mẽ ra được, hắn không nghĩ ra không có nghĩa là Mật Nương không ghi sổ.
“Sao không nói gì? Câm rồi à?” Mật Nương liếc hắn một cái.
“Đậu phụ rán khá giòn, gân bò hầm vừa mềm vừa thấm vị, đồ ăn nàng làm quả nhiên ngon, khó trách hơn phân nửa trẻ con Lâm Sơn đều bị dụ đến.” Hắn phủi tro bụi trên tay áo, giả vờ ngây ngô trốn tránh: “Ta còn phải ra đàn bò canh gác, không ở lại với nàng nữa.”
Mật Nương còn muốn nói nữa, lại có trẻ con cầm bát đến, nàng nhìn chằm chằm váng dầu dưới đáy bát, “Bát thứ mấy rồi? Ăn nhiều vậy tối không ăn cơm nữa sao?”
“Mới ăn nửa bát, ta còn đút cho chó nửa bát.”
Thật hay giả? Mật Nương hỏi là con chó nào, nghe nói là con một tai, liền biết là Đồ Thích Gây Chuyện.
“Bát này a tỷ không lấy tiền, ngươi tự ăn đi, đừng đút cho chó nữa, chúng trưa nay đã ăn thịt cừu gặm xương cừu rồi.” Mật Nương xúc nhẹ một bát cho tiểu cô nương, “Mang ra ngoài ăn đi.”
Tiểu cô nương bưng ra ngoài rồi mới thò đầu vào gọi: “A tỷ, hai văn tiền ta để ở chân bàn rồi, phụ thân ta cho ta tiền. Tai của Một Tai là bị sói cắn mất, nó rất dũng cảm, nó ăn ta sẽ trả tiền.”
Thảo nào Đồ Thích Gây Chuyện ngày nào cũng oai phong lẫm liệt, không chỉ chó cưng chiều nó, ăn uống đều để nó trước, ngay cả trong đám trẻ con cũng rất được yêu thích.
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo NguyênTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhNăm Gia Hưng thứ hai mươi bảy, Lô Châu xảy ra trận động đất lớn, mặt đất nứt toác, núi lở, đê đập sụp đổ. chỉ sau một đêm, hàng vạn dân chúng cùng với những căn nhà bị sập đều bị nước lũ cuốn đi, không còn tung tích. Đã hơn một tháng kể từ khi rời khỏi Lô Châu, lúc đó đúng vào mùa xuống đồng cấy mạ, mà nay đã vào hạ, trong khi U Châu nằm ở phía bắc Trường Thành mới bắt đầu nhổ mạ. Mật Nương dắt theo con chó Đại Hoàng lặng lẽ đứng dưới gốc cây chờ quan sai chọn người đi U Châu, nàng không quan tâm là đi U Châu hay Mạc Bắc, nơi nào cũng được. “Nghe nói U Châu ruộng đất nhiều, người đến đó đều có thể được chia mười, hai mươi mẫu ruộng.” Một nam nhân nghe ngóng được tin tức, nhanh nhẹn xách đống hành lý tạp nham, thoăn thoắt chen lên phía trước hàng. “Lão hán kia ta cũng đi! Lão hán ta là tay lão luyện về cày cấy đấy.” Nghe được tin tức, những nam nhân khác dắt díu cả gia đình đi về phía trước, hăng hái tự tiến cử lớn tiếng: “Quan gia, ba đời tổ tiên của ta đều làm nông, vụ mùa nhà ta là… Ba Hổ mặt dính nước sải bước đi tới, trong lúc đi còn mang theo sự dũng mãnh khi thuần ngựa, chỉ là trong mắt đã đổi thành vẻ ôn hòa, hắn một tay nhấc bổng đứa nhi tử đang đưa tay đòi bế lên, nói với Kỳ Kỳ Cách cũng đang đòi bế: “Gọi cha.”“Nàng tránh gì thế?” Nam nhân liếc mắt xuống, nhìn thẳng vào Mật Nương, lúc hắn xuống ngựa đã thấy vẻ thất thần của nàng khi nhìn hắn, ngây ngô hết sức.“Ăn tạp bậy bạ.” Mật Nương xoa xoa mũi, “Chàng đã súc miệng chưa?”Ba Hổ làm sao ngờ được lại bị chê bai vì chuyện này, “Nàng không hiểu, hòn trứng ngựa đại bổ đó.” Mặt hắn đầy vẻ không phục.Hòn trứng cừu bổ, hòn trứng ngựa cũng bổ, vậy hòn trứng bò hòn trứng lạc đà cũng bổ sao? “Lấy hình bổ hình? Vậy chàng đừng ăn nữa, chàng không cần bổ.”Vẻ không phục trên mặt nam nhân ngay lập tức chuyển thành đắc ý, hắn cố nhịn cười xoa xoa cằm, “Ưm” một tiếng, rồi lại xác nhận: “Thật sự không cần?”Mật Nương thề thốt son sắt gật đầu, vẻ mặt không hề giả dối.“Vậy được rồi, hòn trứng ngựa cũng khá tanh, ta cũng không thích ăn.” Giọng nam nhân có chút chênh vênh, xoa đầu nhi tử, hắn hào phóng nói sau này sẽ để Ba Lạp ăn hết, Ba Lạp cần.Hai phu thê nói chuyện thân mật, chẳng ai thèm để ý đến Kỳ Kỳ Cách đang vẻ mặt sốt ruột, chân ôm trong lòng mẫu thân, nửa thân trên nghiêng về phía phụ thân dựa vào, còn muốn kéo Cát Nhã xuống.Ba Hổ lùi lại một bước, nói với con bé: “Gọi cha, không gọi ta không bế con.”“Ngựa!” Ý là muốn hắn bế con bé đi cưỡi ngựa.Ba Hổ không tin hắn lại không bằng một con ngựa, cứ cương với tiểu nha đầu nhỏ, hai bên giằng co, Mật Nương được lợi, tiểu nha đầu nhỏ ôm cổ nàng nức nở, rặn nước mắt lấp la lấp ló gọi mẫu thân.“Ây.” Mật Nương lớn tiếng đáp lại, nháy mắt ra hiệu với Ba Hổ, ra dấu bằng miệng: chàng thua rồi.Không thua không thắng mà thôi, nhưng lúc này Ba Hổ không còn lòng dạ nào để tranh cãi với nàng, hắn huýt sáo gọi đại hắc mã đến, hắn tự mình dẫn Cát Nhã lên ngựa trước, lúc chìa tay về phía Kỳ Kỳ Cách vẫn không cam lòng, khuyên bảo dạy dỗ: “Gọi cha.”Kỳ Kỳ Cách sốt ruột đến mức vặn vẹo như con giun trong lòng Mật Nương, tủi thân đưa tay về phía Ba Hổ, chỉ là không thể gọi ra được từ cha đó.“Được rồi, đừng trêu chọc con bé nữa, sớm muộn gì cũng sẽ gọi thôi.” Cũng chỉ có mấy năm này mới quý hắn, đợi người ta lớn rồi, hắn muốn bế con cưỡi ngựa e rằng còn bị ghét bỏ nữa kìa.“Con ngựa đỏ thẫm thuần phục hôm nay nàng đặt cho nó một cái tên đi, đợi ta mài dũa tính tình nó ôn hòa lại thì nó sẽ là của nàng.” Con ngựa này là hắn cố ý thuần phục cho Mật Nương.“Vậy gọi là Tiểu Tảo đi.”“Tiểu Tảo? Nó to con như vậy, lại còn là đực.”“Vậy thì Đại Tảo, cũng không tính là đực, chỉ có thể coi là thái giám.”…Ngày bò cái sinh, Mật Nương đang bán đậu phụ rán trên chảo sắt, đậu phụ rán bọc đậu phụ và gân bò hầm, mấy chục đứa trẻ cầm bát lấy đũa mua xong là ngồi xổm ngay trước cửa ăn, làm bảy con chó con ngồi một bên ch** n**c miếng.“Mật Nương lấy cho ta hai sợi dây đỏ.” Ba Hổ cưỡi ngựa quay về.“Bê đã sinh ra được rồi sao?” Mật Nương rút sợi chỉ đưa cho hắn, trước đây hắn đã nói với nàng, bê sinh ra năm nay, hai con đầu tiên nhà mình sẽ giữ lại nuôi, là dành cho Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, sau này khi chuyển bãi sẽ mỗi đứa cưỡi bò của mình.Ngoài bò ra, hai con lạc đà con dắt về năm ngoái cũng là của Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã, hai đứa trẻ cùng uống một loại sữa với lạc đà con, lớn lên tình cảm chắc chắn không tầm thường.Ba Hổ cái gì cũng nghĩ cho hai đứa con hắn, còn chưa biết đi, bò ngựa lạc đà để đi đường đã được chuẩn bị trước rồi. Hắn còn nói sẽ cắt lông đuôi ngựa để học làm bút lông, đợi con cái đi học thì không cần mua bút lông.“Kỳ Kỳ Cách và Cát Nhã đâu rồi? Đợi bò cái ra sữa ta sẽ vắt sữa non về cho hai đứa uống, nàng cũng uống một chút đi, ta nghe người ta nói sữa đầu tiên của bò cừu lạc đà là tốt nhất.” Ba Hổ nhận dây đỏ nhưng không đi, hắn tựa ở cửa bảo Mật Nương gắp hai miếng đậu phụ rán cho hắn ăn.Mật Nương liếc hắn một cái nói không uống, “Lại là nhân tiện thôi, ta không nhận cái lợi lộc này đâu, cũng không thiếu miếng sữa đó.”Cái tay chọc đến có chút hung dữ, Ba Hổ miễn cưỡng cắn lấy đũa, suy nghĩ từ “lại” trong miệng nàng, làm sao cũng không nhớ ra hắn đã nhân tiện với nàng lúc nào. Nhưng chuyện này không thể bóc mẽ ra được, hắn không nghĩ ra không có nghĩa là Mật Nương không ghi sổ.“Sao không nói gì? Câm rồi à?” Mật Nương liếc hắn một cái.“Đậu phụ rán khá giòn, gân bò hầm vừa mềm vừa thấm vị, đồ ăn nàng làm quả nhiên ngon, khó trách hơn phân nửa trẻ con Lâm Sơn đều bị dụ đến.” Hắn phủi tro bụi trên tay áo, giả vờ ngây ngô trốn tránh: “Ta còn phải ra đàn bò canh gác, không ở lại với nàng nữa.”Mật Nương còn muốn nói nữa, lại có trẻ con cầm bát đến, nàng nhìn chằm chằm váng dầu dưới đáy bát, “Bát thứ mấy rồi? Ăn nhiều vậy tối không ăn cơm nữa sao?”“Mới ăn nửa bát, ta còn đút cho chó nửa bát.”Thật hay giả? Mật Nương hỏi là con chó nào, nghe nói là con một tai, liền biết là Đồ Thích Gây Chuyện.“Bát này a tỷ không lấy tiền, ngươi tự ăn đi, đừng đút cho chó nữa, chúng trưa nay đã ăn thịt cừu gặm xương cừu rồi.” Mật Nương xúc nhẹ một bát cho tiểu cô nương, “Mang ra ngoài ăn đi.”Tiểu cô nương bưng ra ngoài rồi mới thò đầu vào gọi: “A tỷ, hai văn tiền ta để ở chân bàn rồi, phụ thân ta cho ta tiền. Tai của Một Tai là bị sói cắn mất, nó rất dũng cảm, nó ăn ta sẽ trả tiền.”Thảo nào Đồ Thích Gây Chuyện ngày nào cũng oai phong lẫm liệt, không chỉ chó cưng chiều nó, ăn uống đều để nó trước, ngay cả trong đám trẻ con cũng rất được yêu thích.