Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…
Chương 12
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Thay vì tự mình động thủ, không bằng phát huy sức mạnh quần chúng, cô hét lên: "Mau tới đánh bọn buôn người này đi!"Trần Kim Huy vừa định giãy giụa liền ăn mấy nắm đấm, các nam nhân trăm miệng một lời: "Mẹ kiếp, thành thật một chút."Hứa Tiểu Mai thấy tình hình không ổn, vội vàng làm sáng tỏ: "Chị ta đã ly hôn rồi, chị ta không phải... Ái da uy!"Trần Miên Miên không muốn để ả phá hỏng chuyện tốt của mình, cầm gậy liền quất tới tấp.Trên gậy có đinh sắt, quất một cái là để lại một lỗ máu, Hứa Tiểu Mai sợ bị hủy dung nên bỏ chạy ra xa.Quay trở lại, Trần Miên Miên túm lấy chiếc áo len của Trần Kim Huy lột lên.Chỉ vào những vòng dây thừng quấn quanh eo hắn, cô cao giọng: "Đây chính là dây thừng hắn muốn dùng để trói tôi!"Bắt cóc, lại còn lừa bán một quân tẩu đang mang thai?Quần chúng hoàn toàn nổi giận, nắm đấm hung hăng trút xuống người Trần Kim Huy.Hứa Tiểu Mai thấy chồng sắp bị đánh chết, tức giận giậm chân, đá Ngô Tinh Tinh hai cái rồi xoay người đi báo cảnh sát.Vừa đến cổng lớn liền gặp một nhóm mặc sắc phục, ả mừng rỡ kêu lớn: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"Ả muốn dẫn công an đi cứu chồng, nhưng phía sau lại vang lên giọng của Trần Miên Miên: "Công an đồng chí, cứu mạng với!"Giọng cô càng cao vút hơn: "Có người bắt cóc tôi, còn muốn lừa bán tôi."Ả nói hươu nói vượn, còn dám ác nhân trước cáo trạng?Trần Miên Miên nhào vào lòng một vị công an, khóc lóc: "Bọn họ muốn bán tôi cho một lão quang côn vừa già vừa hói."Đúng lúc đó, một nhóm người áp giải Trần Kim Huy tiến lên: "Công an đồng chí, kẻ xấu ở đây."Quần chúng đã bắt được kẻ xấu, công an định lấy còng tay ra tra vào.Nhưng phá án phải dựa trên trình tự.Thấy trên đầu Hứa Tiểu Mai đang chảy máu, công an hỏi ả trước: "Ai đánh cô, vì sao đánh?"Lại nói với Ngô Tinh Tinh: "Cô là người báo án, cô tới chỉ ra xem ai là tội phạm bắt cóc."Ngô Tinh Tinh là một cô nương thành thật, chỉ nói những gì mình biết: "Tôi nghe thấy kế toán Hứa và chồng bàn bạc muốn trói Trần Miên Miên lại, nhưng cậu ấy là bạn học của tôi, còn là quân tẩu, tôi cảm thấy chồng kế toán Hứa là người xấu."Hứa Tiểu Mai tức giận mắng to: "Cô thì biết cái rắm!"Ả định xông tới đánh Ngô Tinh Tinh: "Tôi cho cô cái tội thích xen vào việc người khác!"Có bốn năm vị công an ở đó, mắt thấy sắp lại cãi vã, một người quát: "Đều im miệng hết cho tôi."Người khác đoạt lấy gậy gỗ trong tay Trần Miên Miên: "Cô cũng im miệng luôn."Vừa thấy cảnh sát, Trần Kim Huy lại không sợ.Hắn nói: "Đồng chí, tôi là nhân viên chính phủ thuộc hệ thống đường sắt."
Thay vì tự mình động thủ, không bằng phát huy sức mạnh quần chúng, cô hét lên: "Mau tới đánh bọn buôn người này đi!"
Trần Kim Huy vừa định giãy giụa liền ăn mấy nắm đấm, các nam nhân trăm miệng một lời: "Mẹ kiếp, thành thật một chút."
Hứa Tiểu Mai thấy tình hình không ổn, vội vàng làm sáng tỏ: "Chị ta đã ly hôn rồi, chị ta không phải... Ái da uy!"
Trần Miên Miên không muốn để ả phá hỏng chuyện tốt của mình, cầm gậy liền quất tới tấp.
Trên gậy có đinh sắt, quất một cái là để lại một lỗ máu, Hứa Tiểu Mai sợ bị hủy dung nên bỏ chạy ra xa.
Quay trở lại, Trần Miên Miên túm lấy chiếc áo len của Trần Kim Huy lột lên.
Chỉ vào những vòng dây thừng quấn quanh eo hắn, cô cao giọng: "Đây chính là dây thừng hắn muốn dùng để trói tôi!"
Bắt cóc, lại còn lừa bán một quân tẩu đang mang thai?
Quần chúng hoàn toàn nổi giận, nắm đấm hung hăng trút xuống người Trần Kim Huy.
Hứa Tiểu Mai thấy chồng sắp bị đánh chết, tức giận giậm chân, đá Ngô Tinh Tinh hai cái rồi xoay người đi báo cảnh sát.
Vừa đến cổng lớn liền gặp một nhóm mặc sắc phục, ả mừng rỡ kêu lớn: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"
Ả muốn dẫn công an đi cứu chồng, nhưng phía sau lại vang lên giọng của Trần Miên Miên: "Công an đồng chí, cứu mạng với!"
Giọng cô càng cao vút hơn: "Có người bắt cóc tôi, còn muốn lừa bán tôi."
Ả nói hươu nói vượn, còn dám ác nhân trước cáo trạng?
Trần Miên Miên nhào vào lòng một vị công an, khóc lóc: "Bọn họ muốn bán tôi cho một lão quang côn vừa già vừa hói."
Đúng lúc đó, một nhóm người áp giải Trần Kim Huy tiến lên: "Công an đồng chí, kẻ xấu ở đây."
Quần chúng đã bắt được kẻ xấu, công an định lấy còng tay ra tra vào.
Nhưng phá án phải dựa trên trình tự.
Thấy trên đầu Hứa Tiểu Mai đang chảy máu, công an hỏi ả trước: "Ai đánh cô, vì sao đánh?"
Lại nói với Ngô Tinh Tinh: "Cô là người báo án, cô tới chỉ ra xem ai là tội phạm bắt cóc."
Ngô Tinh Tinh là một cô nương thành thật, chỉ nói những gì mình biết: "Tôi nghe thấy kế toán Hứa và chồng bàn bạc muốn trói Trần Miên Miên lại, nhưng cậu ấy là bạn học của tôi, còn là quân tẩu, tôi cảm thấy chồng kế toán Hứa là người xấu."
Hứa Tiểu Mai tức giận mắng to: "Cô thì biết cái rắm!"
Ả định xông tới đánh Ngô Tinh Tinh: "Tôi cho cô cái tội thích xen vào việc người khác!"
Có bốn năm vị công an ở đó, mắt thấy sắp lại cãi vã, một người quát: "Đều im miệng hết cho tôi."
Người khác đoạt lấy gậy gỗ trong tay Trần Miên Miên: "Cô cũng im miệng luôn."
Vừa thấy cảnh sát, Trần Kim Huy lại không sợ.
Hắn nói: "Đồng chí, tôi là nhân viên chính phủ thuộc hệ thống đường sắt."
Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Thay vì tự mình động thủ, không bằng phát huy sức mạnh quần chúng, cô hét lên: "Mau tới đánh bọn buôn người này đi!"Trần Kim Huy vừa định giãy giụa liền ăn mấy nắm đấm, các nam nhân trăm miệng một lời: "Mẹ kiếp, thành thật một chút."Hứa Tiểu Mai thấy tình hình không ổn, vội vàng làm sáng tỏ: "Chị ta đã ly hôn rồi, chị ta không phải... Ái da uy!"Trần Miên Miên không muốn để ả phá hỏng chuyện tốt của mình, cầm gậy liền quất tới tấp.Trên gậy có đinh sắt, quất một cái là để lại một lỗ máu, Hứa Tiểu Mai sợ bị hủy dung nên bỏ chạy ra xa.Quay trở lại, Trần Miên Miên túm lấy chiếc áo len của Trần Kim Huy lột lên.Chỉ vào những vòng dây thừng quấn quanh eo hắn, cô cao giọng: "Đây chính là dây thừng hắn muốn dùng để trói tôi!"Bắt cóc, lại còn lừa bán một quân tẩu đang mang thai?Quần chúng hoàn toàn nổi giận, nắm đấm hung hăng trút xuống người Trần Kim Huy.Hứa Tiểu Mai thấy chồng sắp bị đánh chết, tức giận giậm chân, đá Ngô Tinh Tinh hai cái rồi xoay người đi báo cảnh sát.Vừa đến cổng lớn liền gặp một nhóm mặc sắc phục, ả mừng rỡ kêu lớn: "Cứu mạng! Cứu mạng với!"Ả muốn dẫn công an đi cứu chồng, nhưng phía sau lại vang lên giọng của Trần Miên Miên: "Công an đồng chí, cứu mạng với!"Giọng cô càng cao vút hơn: "Có người bắt cóc tôi, còn muốn lừa bán tôi."Ả nói hươu nói vượn, còn dám ác nhân trước cáo trạng?Trần Miên Miên nhào vào lòng một vị công an, khóc lóc: "Bọn họ muốn bán tôi cho một lão quang côn vừa già vừa hói."Đúng lúc đó, một nhóm người áp giải Trần Kim Huy tiến lên: "Công an đồng chí, kẻ xấu ở đây."Quần chúng đã bắt được kẻ xấu, công an định lấy còng tay ra tra vào.Nhưng phá án phải dựa trên trình tự.Thấy trên đầu Hứa Tiểu Mai đang chảy máu, công an hỏi ả trước: "Ai đánh cô, vì sao đánh?"Lại nói với Ngô Tinh Tinh: "Cô là người báo án, cô tới chỉ ra xem ai là tội phạm bắt cóc."Ngô Tinh Tinh là một cô nương thành thật, chỉ nói những gì mình biết: "Tôi nghe thấy kế toán Hứa và chồng bàn bạc muốn trói Trần Miên Miên lại, nhưng cậu ấy là bạn học của tôi, còn là quân tẩu, tôi cảm thấy chồng kế toán Hứa là người xấu."Hứa Tiểu Mai tức giận mắng to: "Cô thì biết cái rắm!"Ả định xông tới đánh Ngô Tinh Tinh: "Tôi cho cô cái tội thích xen vào việc người khác!"Có bốn năm vị công an ở đó, mắt thấy sắp lại cãi vã, một người quát: "Đều im miệng hết cho tôi."Người khác đoạt lấy gậy gỗ trong tay Trần Miên Miên: "Cô cũng im miệng luôn."Vừa thấy cảnh sát, Trần Kim Huy lại không sợ.Hắn nói: "Đồng chí, tôi là nhân viên chính phủ thuộc hệ thống đường sắt."