Giữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành…

Chương 13

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Bị còng tay không động đậy được, hắn cúi đầu khom lưng: "Đây là chị gái tôi, còn kia là vợ tôi."Hắn nhìn Hứa Tiểu Mai: "Mau đi lấy chứng nhận công tác của anh ra."Công an nhíu mày: "Người nhà với nhau sao? Các người báo án giả à?"Ngô Tinh Tinh cũng ngây người, nhìn Trần Miên Miên: "Các người cư nhiên lại là người một nhà?"Vì nguyên chủ trước đó luôn ru rú trong phòng khách nên hai người không quá thân, không có giao lưu.Ngô Tinh Tinh nghe thấy vợ chồng Trần Kim Huy mưu đồ trói người rót thuốc nên mới thành tâm giúp đỡ.Nhưng nếu họ là thân thích, chẳng phải nàng đã báo án giả sao?Việc gia đình thì ngay cả công an tương lai cũng không can thiệp sâu, huống chi là hiện tại.Trần Kim Huy gật đầu như tế sao: "Việc nhà thôi, mâu thuẫn nhỏ ấy mà."Tưởng rằng có vụ lừa bán thật, ai ngờ chỉ là mâu thuẫn gia đình?Hơn nữa trong vụ ẩu đả này, người ra tay trước là Trần Miên Miên nên công an khiển trách cô: "Đồng chí, đánh người là phải bị tạm giam đấy."Một công an khác mở còng tay cho Trần Kim Huy, hỏi: "Ai đánh anh, vì sao đánh?"Hứa Tiểu Mai chỉ vào Trần Miên Miên: "Chính là chị ta, chị ta còn ác nhân trước cáo trạng."Ả móc từ trong túi ra một chiếc ví tiền, lớn tiếng nói: "Tôi có chứng cứ chứng minh chị ta không phải quân tẩu."Giơ ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn, ả hét lớn: "Mau xem đi, chị ta và người chồng quân nhân đã sớm ly hôn rồi."Ngô Tinh Tinh càng ngẩn ngơ: "Trần đồng học, cậu cư nhiên ly hôn rồi sao?"Trần Miên Miên rũ mắt, thầm trợn trắng mắt.Nguyên chủ đúng là đủ ngu xuẩn, giấy ly hôn lại để em dâu giữ hộ.Giám đốc Giang của nhà khách chạy đến cũng nói: "Tôi làm chứng, Trần Kim Huy là nhân viên tuần tra của sở quản lý đường sắt."Hứa Tiểu Mai khắp nơi triển lãm tờ giấy ly hôn: "Xem đi, chị ta ly hôn nửa năm rồi."Dù từng gả cho quân nhân nhưng đã ly hôn, giờ gia đình cãi nhau cô lại gọi công an bắt em trai?Hứa Tiểu Mai hung hăng liếc Trần Miên Miên một cái: "Người nên bị bắt phải là chị ta!"Ngô Tinh Tinh vẫn chưa hết bàng hoàng: "Trần đồng học, chồng cậu tốt như vậy, sao cậu lại ly hôn hả?"Người chồng quân nhân đó vừa cao vừa soái, tuấn tú lịch sự.Lúc Trần Miên Miên nhập học, anh ấy còn đến từng ký túc xá chào hỏi, nhờ mọi người chiếu cố cô nhiều hơn.Các bạn học lúc đó ghen tị đến phát điên, vậy mà cô lại ly hôn, vì sao chứ?Trần Kim Huy không muốn chuyện làm ầm lên, liền nói với công an: "Chút việc nhà thôi, không phiền mọi người nữa."

Bị còng tay không động đậy được, hắn cúi đầu khom lưng: "Đây là chị gái tôi, còn kia là vợ tôi."

Hắn nhìn Hứa Tiểu Mai: "Mau đi lấy chứng nhận công tác của anh ra."

Công an nhíu mày: "Người nhà với nhau sao? Các người báo án giả à?"

Ngô Tinh Tinh cũng ngây người, nhìn Trần Miên Miên: "Các người cư nhiên lại là người một nhà?"

Vì nguyên chủ trước đó luôn ru rú trong phòng khách nên hai người không quá thân, không có giao lưu.

Ngô Tinh Tinh nghe thấy vợ chồng Trần Kim Huy mưu đồ trói người rót thuốc nên mới thành tâm giúp đỡ.

Nhưng nếu họ là thân thích, chẳng phải nàng đã báo án giả sao?

Việc gia đình thì ngay cả công an tương lai cũng không can thiệp sâu, huống chi là hiện tại.

Trần Kim Huy gật đầu như tế sao: "Việc nhà thôi, mâu thuẫn nhỏ ấy mà."

Tưởng rằng có vụ lừa bán thật, ai ngờ chỉ là mâu thuẫn gia đình?

Hơn nữa trong vụ ẩu đả này, người ra tay trước là Trần Miên Miên nên công an khiển trách cô: "Đồng chí, đánh người là phải bị tạm giam đấy."

Một công an khác mở còng tay cho Trần Kim Huy, hỏi: "Ai đánh anh, vì sao đánh?"

Hứa Tiểu Mai chỉ vào Trần Miên Miên: "Chính là chị ta, chị ta còn ác nhân trước cáo trạng."

Ả móc từ trong túi ra một chiếc ví tiền, lớn tiếng nói: "Tôi có chứng cứ chứng minh chị ta không phải quân tẩu."

Giơ ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn, ả hét lớn: "Mau xem đi, chị ta và người chồng quân nhân đã sớm ly hôn rồi."

Ngô Tinh Tinh càng ngẩn ngơ: "Trần đồng học, cậu cư nhiên ly hôn rồi sao?"

Trần Miên Miên rũ mắt, thầm trợn trắng mắt.

Nguyên chủ đúng là đủ ngu xuẩn, giấy ly hôn lại để em dâu giữ hộ.

Giám đốc Giang của nhà khách chạy đến cũng nói: "Tôi làm chứng, Trần Kim Huy là nhân viên tuần tra của sở quản lý đường sắt."

Hứa Tiểu Mai khắp nơi triển lãm tờ giấy ly hôn: "Xem đi, chị ta ly hôn nửa năm rồi."

Dù từng gả cho quân nhân nhưng đã ly hôn, giờ gia đình cãi nhau cô lại gọi công an bắt em trai?

Hứa Tiểu Mai hung hăng liếc Trần Miên Miên một cái: "Người nên bị bắt phải là chị ta!"

Ngô Tinh Tinh vẫn chưa hết bàng hoàng: "Trần đồng học, chồng cậu tốt như vậy, sao cậu lại ly hôn hả?"

Người chồng quân nhân đó vừa cao vừa soái, tuấn tú lịch sự.

Lúc Trần Miên Miên nhập học, anh ấy còn đến từng ký túc xá chào hỏi, nhờ mọi người chiếu cố cô nhiều hơn.

Các bạn học lúc đó ghen tị đến phát điên, vậy mà cô lại ly hôn, vì sao chứ?

Trần Kim Huy không muốn chuyện làm ầm lên, liền nói với công an: "Chút việc nhà thôi, không phiền mọi người nữa."

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60]Tác giả: Hoán Nhược QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiữa linh đường, hoa tươi bao quanh hũ tro cốt mới tinh của liệt sĩ. Trên hộp có ghi tên: [Triệu Lăng Thành 1938 - 1976] Một người phụ nữ với mái tóc khô xác, khuôn mặt tiều tụy, run rẩy mở nắp hộp và đặt vào bên trong một tấm ảnh chụp. Đó là ảnh đen trắng, trên ảnh là một bé gái khoảng năm sáu tuổi. Đôi mắt bé cười híp lại như vầng trăng khuyết, khóe môi hiện rõ lúm đồng tiền sâu hoắm. Tấm ảnh lặng lẽ trôi xuống, mặt sau là một hàng chữ non nớt: "Ba ba, con chờ ba ở thiên đường!" Người phụ nữ nghẹn ngào trong đau đớn: "Đây là ảnh chụp sau khi Nữu Nữu nhận ba, nhìn xem con bé cười hạnh phúc biết bao." "Nữu Nữu nói dù chỉ ở cùng ba ba ba ngày, nhưng người con yêu nhất vẫn là ba. Xin lỗi anh, Lăng Thành. Em thực sự không tìm thấy thi cốt của Nữu Nữu. Hãy để tấm ảnh này bầu bạn với anh nhé." Trần Miên Miên thức đêm đọc truyện, nhưng càng đọc càng thấy lửa giận đầy bụng. Trong truyện niên đại Hương Thơm Những Năm 60, có một nam phụ ưu tú khiến cô vô cùng tiếc nuối tên là Triệu Lăng Thành… Bị còng tay không động đậy được, hắn cúi đầu khom lưng: "Đây là chị gái tôi, còn kia là vợ tôi."Hắn nhìn Hứa Tiểu Mai: "Mau đi lấy chứng nhận công tác của anh ra."Công an nhíu mày: "Người nhà với nhau sao? Các người báo án giả à?"Ngô Tinh Tinh cũng ngây người, nhìn Trần Miên Miên: "Các người cư nhiên lại là người một nhà?"Vì nguyên chủ trước đó luôn ru rú trong phòng khách nên hai người không quá thân, không có giao lưu.Ngô Tinh Tinh nghe thấy vợ chồng Trần Kim Huy mưu đồ trói người rót thuốc nên mới thành tâm giúp đỡ.Nhưng nếu họ là thân thích, chẳng phải nàng đã báo án giả sao?Việc gia đình thì ngay cả công an tương lai cũng không can thiệp sâu, huống chi là hiện tại.Trần Kim Huy gật đầu như tế sao: "Việc nhà thôi, mâu thuẫn nhỏ ấy mà."Tưởng rằng có vụ lừa bán thật, ai ngờ chỉ là mâu thuẫn gia đình?Hơn nữa trong vụ ẩu đả này, người ra tay trước là Trần Miên Miên nên công an khiển trách cô: "Đồng chí, đánh người là phải bị tạm giam đấy."Một công an khác mở còng tay cho Trần Kim Huy, hỏi: "Ai đánh anh, vì sao đánh?"Hứa Tiểu Mai chỉ vào Trần Miên Miên: "Chính là chị ta, chị ta còn ác nhân trước cáo trạng."Ả móc từ trong túi ra một chiếc ví tiền, lớn tiếng nói: "Tôi có chứng cứ chứng minh chị ta không phải quân tẩu."Giơ ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn, ả hét lớn: "Mau xem đi, chị ta và người chồng quân nhân đã sớm ly hôn rồi."Ngô Tinh Tinh càng ngẩn ngơ: "Trần đồng học, cậu cư nhiên ly hôn rồi sao?"Trần Miên Miên rũ mắt, thầm trợn trắng mắt.Nguyên chủ đúng là đủ ngu xuẩn, giấy ly hôn lại để em dâu giữ hộ.Giám đốc Giang của nhà khách chạy đến cũng nói: "Tôi làm chứng, Trần Kim Huy là nhân viên tuần tra của sở quản lý đường sắt."Hứa Tiểu Mai khắp nơi triển lãm tờ giấy ly hôn: "Xem đi, chị ta ly hôn nửa năm rồi."Dù từng gả cho quân nhân nhưng đã ly hôn, giờ gia đình cãi nhau cô lại gọi công an bắt em trai?Hứa Tiểu Mai hung hăng liếc Trần Miên Miên một cái: "Người nên bị bắt phải là chị ta!"Ngô Tinh Tinh vẫn chưa hết bàng hoàng: "Trần đồng học, chồng cậu tốt như vậy, sao cậu lại ly hôn hả?"Người chồng quân nhân đó vừa cao vừa soái, tuấn tú lịch sự.Lúc Trần Miên Miên nhập học, anh ấy còn đến từng ký túc xá chào hỏi, nhờ mọi người chiếu cố cô nhiều hơn.Các bạn học lúc đó ghen tị đến phát điên, vậy mà cô lại ly hôn, vì sao chứ?Trần Kim Huy không muốn chuyện làm ầm lên, liền nói với công an: "Chút việc nhà thôi, không phiền mọi người nữa."

Chương 13