Tác giả:

Lời thơ rằng: Con đường dưới Bắc Mang Sơn xưa nay, hồng trần già cỗi, hết thảy anh hùng. Đời người hận dài như nước chảy về đông. Nỗi lòng u tịch ai cùng sẻ chia, mắt trông xa đưa chim hồng về. Công danh lẫy lừng thế gian có vui, có buồn, xưa kia lầm oán trời xanh; hát một khúc ca hùng tráng, ngàn chung rượu, bước chân nam nhi đi tới, cứ uống cạn bàn chuyện cùng thông. Giang hồ xưa nay nào có là giang hồ bất biến, thiên hạ nào có của riêng một kẻ nào. Dẫu thời gian trôi mãi, dõi theo vương đồ của bậc anh hùng, hỏi khắp đất trời bao la, ai làm chủ cuộc bể dâu! Gió cuối thu thổi khiến xiêm y của người ta càng thêm dày và chặt. Phàm là những kẻ có chỗ dựa sinh kế đều không muốn ở ngoài lâu trong tiết trời như vậy, khiến đường phố trở nên có chút vắng vẻ. Bỗng nhiên, một tiếng thét chói tai xé tan bầu không khí tĩnh lặng: "Tên tiểu tặc đáng chết kia, ngươi lại dám đến trộm Bánh bao của ta, xem lão phu hôm nay có đánh chết ngươi không!" Thế nhưng, những người đi đường nghe vậy chỉ khinh…

Truyện chữ