1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi…
Chương 7
Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 22.Tôi nghĩ hôm nay Đan Xa cũng không về nên đưa Nguyễn Nhuyễn về nhà, cho cậu ấy ngủ phòng cho khách, ngày mai thì bảo cậu ấy ra ngoài ở, dù sao ở khách sạn cũng không quá tiện, xung quanh đều là khu biệt thự.Nhưng tôi không ngờ, khi tôi đặt cơm về, đi tắm rửa một hồi, Nguyễn Nhuyễn đã biến mất. Sau đó chuông cửa vang lên, Đan Xa cầm vali Pikachu của cậu ấy vào, cho tôi một cái ôm nồng nhiệt.“Sao anh biết đêm nay em trở về? Đến cơm hộp cũng gọi hai suất, chẳng phải em đã bảo đêm nay em không về hay sao?” Trông Đan Xa rất vui vẻ, cậu ấy vứt vali rồi ngồi xuống bàn ăn cơm.Cậu ấy cơm nước xong thì lập tức bế tôi lên, trên người cậu ấy vẫn còn vết nước của tuyết khi tan chảy, người thì lạnh băng ướt đẫm, tôi thấy cảm động vì cậu ấy đã về suốt đêm, nhưng bởi vì Nguyễn Nhuyễn còn ở trong nhà nên tôi không dám làm gì!23.Tiết mục giằng co giữa ánh trăng sáng và tính nhân thay thế đã hiện ra trong đầu tôi cả trăm lần, nhưng cả trăm tiết mục đó đều không đáng sợ bằng sự thật đang diễn ra.Nguyễn Nhuyễn nằm trên giường của tôi và Đan Xa, trên người nửa che nửa lộ, cậu ta mặc áo sơmi của tôi, còn dùng cà vạt của tôi để trói cổ tay lại. Bởi vì một mình cậu ta làm nên khiing tiện lắm, đến cả bịt miệng lẫn trói chân mà cậu ra cũng dùng, trông rất buồn cười.Đan Xa ngây ngẩn cả người, tôi cũng ngây ngẩn cả người, Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người.Nguyễn Nhuyễn kinh ngạc nhìn Đan Xa ôm tôi, tôi cũng rất kinh ngạc nhìn Nguyễn Nhuyễn đang trong tư thế chó l**m trứng, Đan Xa thì rất kinh ngạc nhìn hai người chúng tôi.24.Đan Xa ném tôi xuống đất: “Em đờ mờ anh Phó Thu Thủy, anh bị em ch*ch xong còn dẫn người về cho em ch*ch, em không có tâm trạng ch*ch anh xong lại ch*ch người khác đâu, tự anh xử lý đi.”Tôi nhìn Nguyễn Nhuyễn mà không biết nên nói như nào cho cậu ấy. Thật ra người này là tình nhân cũ của tôi, tuy vẻ bề ngoài thay đổi rất nhiều, chắc vì có phẫu thuật thẩm mỹ khi vào giới giải trí, nhưng đây đúng là ánh trăng sáng khi trước của tôi.Mà ánh trăng sáng tới đây có thể là vì muốn bị tôi làm.Nguyễn Nhuyễn cởi trói hai tay của cậu ta, thu cà vạt của tôi lại, sau đó bắt đầu lã chã chực khóc, than khổ với tôi: “Anh Phó, có phải em đã quấy rầy đến anh rồi không? Anh nói em có thể coi đây là nhà mình, nên em cho rằng…… cho rằng…… Trước kia anh nói anh thích em, em nghĩ em muốn trải qua những chuyện tốt đẹp với anh trước khi đi, nhưng mà…… Nhưng mà……”Lòng tôi sốt ruột, cậu mau nói “Cho rằng” và “Nhưng mà” của cậu cho xong đi, cậu ta cứ nói một nửa giấu một nửa, ai không biết còn tưởng mối quan hệ giữa chúng ta sâu xa lắm!Chúng ta chỉ mới nắm tay, sau đó thì cậu ta ốm không thể gặp tôi, tôi thông cảm với điều đó nên cũng không tiếp tục quấy rầy cậu ta. Hiện giờ tôi đã có thế thân đáng thương của tôi, giờ cậu xuất hiện lại thành dư thừa.“Nguyễn Nhuyễn, hay hôm nay cậu về trước đi, cậu tìm khách sạn, ngày mai tôi giải thích cho cậu sau.” Tôi nói.Tính tình của Đan Xa không tốt, tôi không rõ khi nào cậu ấy sẽ phát giận. Hiện giờ cậu ấy đã tức tối lắm rồi, tôi rất nghi ngờ sau nửa đêm tôi sẽ không ổn lắm.Nguyễn Nhuyễn bò dậy từ trên giường, sau đó lại ngã xuống giường, cứ như mọc rễ trên giường vậy.Đan Xa đi tới, Nguyễn Nhuyễn đột nhiên văng ra xa như nam châm cùng chiều, sau đó đập đầu vào tủ đầu giường, còn khiến đèn đầu giường Đan Xa mua bị rơi xuống đất làm nó vỡ nát luôn.Trán Đan Xa nổi gân xanh.Hiện giờ tôi chỉ muốn chạy, Đan Xa mà nổi giận thì chỉ có tôi bị vạ lây, Nguyễn Nhuyễn là người ngoài thì hẳn là Đan Xa sẽ không ra tay tàn nhẫn.Trong lúc tôi đang tính toán chạy ra ngoài, Nguyễn Nhuyễn bỗng dưng gọi tôi: “Thu Thủy, anh xem cậu ta đi, em đau quá à.”Giọng Nguyễn Nhuyễn là kiểu nũng nịu, hơn nữa cậu ta là diễn viên nên diễn rất tốt lời kịch tiêu chuẩn của bạch liên hoa, ít nhất sẽ không làm người ta cảm thấy giả tạo. Tuy với tôi là không giả tạo, nhưng với Đan Xa thì tôi không biết.
22.
Tôi nghĩ hôm nay Đan Xa cũng không về nên đưa Nguyễn Nhuyễn về nhà, cho cậu ấy ngủ phòng cho khách, ngày mai thì bảo cậu ấy ra ngoài ở, dù sao ở khách sạn cũng không quá tiện, xung quanh đều là khu biệt thự.
Nhưng tôi không ngờ, khi tôi đặt cơm về, đi tắm rửa một hồi, Nguyễn Nhuyễn đã biến mất. Sau đó chuông cửa vang lên, Đan Xa cầm vali Pikachu của cậu ấy vào, cho tôi một cái ôm nồng nhiệt.
“Sao anh biết đêm nay em trở về? Đến cơm hộp cũng gọi hai suất, chẳng phải em đã bảo đêm nay em không về hay sao?” Trông Đan Xa rất vui vẻ, cậu ấy vứt vali rồi ngồi xuống bàn ăn cơm.
Cậu ấy cơm nước xong thì lập tức bế tôi lên, trên người cậu ấy vẫn còn vết nước của tuyết khi tan chảy, người thì lạnh băng ướt đẫm, tôi thấy cảm động vì cậu ấy đã về suốt đêm, nhưng bởi vì Nguyễn Nhuyễn còn ở trong nhà nên tôi không dám làm gì!
23.
Tiết mục giằng co giữa ánh trăng sáng và tính nhân thay thế đã hiện ra trong đầu tôi cả trăm lần, nhưng cả trăm tiết mục đó đều không đáng sợ bằng sự thật đang diễn ra.
Nguyễn Nhuyễn nằm trên giường của tôi và Đan Xa, trên người nửa che nửa lộ, cậu ta mặc áo sơmi của tôi, còn dùng cà vạt của tôi để trói cổ tay lại. Bởi vì một mình cậu ta làm nên khiing tiện lắm, đến cả bịt miệng lẫn trói chân mà cậu ra cũng dùng, trông rất buồn cười.
Đan Xa ngây ngẩn cả người, tôi cũng ngây ngẩn cả người, Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người.
Nguyễn Nhuyễn kinh ngạc nhìn Đan Xa ôm tôi, tôi cũng rất kinh ngạc nhìn Nguyễn Nhuyễn đang trong tư thế chó l**m trứng, Đan Xa thì rất kinh ngạc nhìn hai người chúng tôi.
24.
Đan Xa ném tôi xuống đất: “Em đờ mờ anh Phó Thu Thủy, anh bị em ch*ch xong còn dẫn người về cho em ch*ch, em không có tâm trạng ch*ch anh xong lại ch*ch người khác đâu, tự anh xử lý đi.”
Tôi nhìn Nguyễn Nhuyễn mà không biết nên nói như nào cho cậu ấy. Thật ra người này là tình nhân cũ của tôi, tuy vẻ bề ngoài thay đổi rất nhiều, chắc vì có phẫu thuật thẩm mỹ khi vào giới giải trí, nhưng đây đúng là ánh trăng sáng khi trước của tôi.
Mà ánh trăng sáng tới đây có thể là vì muốn bị tôi làm.
Nguyễn Nhuyễn cởi trói hai tay của cậu ta, thu cà vạt của tôi lại, sau đó bắt đầu lã chã chực khóc, than khổ với tôi: “Anh Phó, có phải em đã quấy rầy đến anh rồi không? Anh nói em có thể coi đây là nhà mình, nên em cho rằng…… cho rằng…… Trước kia anh nói anh thích em, em nghĩ em muốn trải qua những chuyện tốt đẹp với anh trước khi đi, nhưng mà…… Nhưng mà……”
Lòng tôi sốt ruột, cậu mau nói “Cho rằng” và “Nhưng mà” của cậu cho xong đi, cậu ta cứ nói một nửa giấu một nửa, ai không biết còn tưởng mối quan hệ giữa chúng ta sâu xa lắm!
Chúng ta chỉ mới nắm tay, sau đó thì cậu ta ốm không thể gặp tôi, tôi thông cảm với điều đó nên cũng không tiếp tục quấy rầy cậu ta. Hiện giờ tôi đã có thế thân đáng thương của tôi, giờ cậu xuất hiện lại thành dư thừa.
“Nguyễn Nhuyễn, hay hôm nay cậu về trước đi, cậu tìm khách sạn, ngày mai tôi giải thích cho cậu sau.” Tôi nói.
Tính tình của Đan Xa không tốt, tôi không rõ khi nào cậu ấy sẽ phát giận. Hiện giờ cậu ấy đã tức tối lắm rồi, tôi rất nghi ngờ sau nửa đêm tôi sẽ không ổn lắm.
Nguyễn Nhuyễn bò dậy từ trên giường, sau đó lại ngã xuống giường, cứ như mọc rễ trên giường vậy.
Đan Xa đi tới, Nguyễn Nhuyễn đột nhiên văng ra xa như nam châm cùng chiều, sau đó đập đầu vào tủ đầu giường, còn khiến đèn đầu giường Đan Xa mua bị rơi xuống đất làm nó vỡ nát luôn.
Trán Đan Xa nổi gân xanh.
Hiện giờ tôi chỉ muốn chạy, Đan Xa mà nổi giận thì chỉ có tôi bị vạ lây, Nguyễn Nhuyễn là người ngoài thì hẳn là Đan Xa sẽ không ra tay tàn nhẫn.
Trong lúc tôi đang tính toán chạy ra ngoài, Nguyễn Nhuyễn bỗng dưng gọi tôi: “Thu Thủy, anh xem cậu ta đi, em đau quá à.”
Giọng Nguyễn Nhuyễn là kiểu nũng nịu, hơn nữa cậu ta là diễn viên nên diễn rất tốt lời kịch tiêu chuẩn của bạch liên hoa, ít nhất sẽ không làm người ta cảm thấy giả tạo. Tuy với tôi là không giả tạo, nhưng với Đan Xa thì tôi không biết.
Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 22.Tôi nghĩ hôm nay Đan Xa cũng không về nên đưa Nguyễn Nhuyễn về nhà, cho cậu ấy ngủ phòng cho khách, ngày mai thì bảo cậu ấy ra ngoài ở, dù sao ở khách sạn cũng không quá tiện, xung quanh đều là khu biệt thự.Nhưng tôi không ngờ, khi tôi đặt cơm về, đi tắm rửa một hồi, Nguyễn Nhuyễn đã biến mất. Sau đó chuông cửa vang lên, Đan Xa cầm vali Pikachu của cậu ấy vào, cho tôi một cái ôm nồng nhiệt.“Sao anh biết đêm nay em trở về? Đến cơm hộp cũng gọi hai suất, chẳng phải em đã bảo đêm nay em không về hay sao?” Trông Đan Xa rất vui vẻ, cậu ấy vứt vali rồi ngồi xuống bàn ăn cơm.Cậu ấy cơm nước xong thì lập tức bế tôi lên, trên người cậu ấy vẫn còn vết nước của tuyết khi tan chảy, người thì lạnh băng ướt đẫm, tôi thấy cảm động vì cậu ấy đã về suốt đêm, nhưng bởi vì Nguyễn Nhuyễn còn ở trong nhà nên tôi không dám làm gì!23.Tiết mục giằng co giữa ánh trăng sáng và tính nhân thay thế đã hiện ra trong đầu tôi cả trăm lần, nhưng cả trăm tiết mục đó đều không đáng sợ bằng sự thật đang diễn ra.Nguyễn Nhuyễn nằm trên giường của tôi và Đan Xa, trên người nửa che nửa lộ, cậu ta mặc áo sơmi của tôi, còn dùng cà vạt của tôi để trói cổ tay lại. Bởi vì một mình cậu ta làm nên khiing tiện lắm, đến cả bịt miệng lẫn trói chân mà cậu ra cũng dùng, trông rất buồn cười.Đan Xa ngây ngẩn cả người, tôi cũng ngây ngẩn cả người, Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người.Nguyễn Nhuyễn kinh ngạc nhìn Đan Xa ôm tôi, tôi cũng rất kinh ngạc nhìn Nguyễn Nhuyễn đang trong tư thế chó l**m trứng, Đan Xa thì rất kinh ngạc nhìn hai người chúng tôi.24.Đan Xa ném tôi xuống đất: “Em đờ mờ anh Phó Thu Thủy, anh bị em ch*ch xong còn dẫn người về cho em ch*ch, em không có tâm trạng ch*ch anh xong lại ch*ch người khác đâu, tự anh xử lý đi.”Tôi nhìn Nguyễn Nhuyễn mà không biết nên nói như nào cho cậu ấy. Thật ra người này là tình nhân cũ của tôi, tuy vẻ bề ngoài thay đổi rất nhiều, chắc vì có phẫu thuật thẩm mỹ khi vào giới giải trí, nhưng đây đúng là ánh trăng sáng khi trước của tôi.Mà ánh trăng sáng tới đây có thể là vì muốn bị tôi làm.Nguyễn Nhuyễn cởi trói hai tay của cậu ta, thu cà vạt của tôi lại, sau đó bắt đầu lã chã chực khóc, than khổ với tôi: “Anh Phó, có phải em đã quấy rầy đến anh rồi không? Anh nói em có thể coi đây là nhà mình, nên em cho rằng…… cho rằng…… Trước kia anh nói anh thích em, em nghĩ em muốn trải qua những chuyện tốt đẹp với anh trước khi đi, nhưng mà…… Nhưng mà……”Lòng tôi sốt ruột, cậu mau nói “Cho rằng” và “Nhưng mà” của cậu cho xong đi, cậu ta cứ nói một nửa giấu một nửa, ai không biết còn tưởng mối quan hệ giữa chúng ta sâu xa lắm!Chúng ta chỉ mới nắm tay, sau đó thì cậu ta ốm không thể gặp tôi, tôi thông cảm với điều đó nên cũng không tiếp tục quấy rầy cậu ta. Hiện giờ tôi đã có thế thân đáng thương của tôi, giờ cậu xuất hiện lại thành dư thừa.“Nguyễn Nhuyễn, hay hôm nay cậu về trước đi, cậu tìm khách sạn, ngày mai tôi giải thích cho cậu sau.” Tôi nói.Tính tình của Đan Xa không tốt, tôi không rõ khi nào cậu ấy sẽ phát giận. Hiện giờ cậu ấy đã tức tối lắm rồi, tôi rất nghi ngờ sau nửa đêm tôi sẽ không ổn lắm.Nguyễn Nhuyễn bò dậy từ trên giường, sau đó lại ngã xuống giường, cứ như mọc rễ trên giường vậy.Đan Xa đi tới, Nguyễn Nhuyễn đột nhiên văng ra xa như nam châm cùng chiều, sau đó đập đầu vào tủ đầu giường, còn khiến đèn đầu giường Đan Xa mua bị rơi xuống đất làm nó vỡ nát luôn.Trán Đan Xa nổi gân xanh.Hiện giờ tôi chỉ muốn chạy, Đan Xa mà nổi giận thì chỉ có tôi bị vạ lây, Nguyễn Nhuyễn là người ngoài thì hẳn là Đan Xa sẽ không ra tay tàn nhẫn.Trong lúc tôi đang tính toán chạy ra ngoài, Nguyễn Nhuyễn bỗng dưng gọi tôi: “Thu Thủy, anh xem cậu ta đi, em đau quá à.”Giọng Nguyễn Nhuyễn là kiểu nũng nịu, hơn nữa cậu ta là diễn viên nên diễn rất tốt lời kịch tiêu chuẩn của bạch liên hoa, ít nhất sẽ không làm người ta cảm thấy giả tạo. Tuy với tôi là không giả tạo, nhưng với Đan Xa thì tôi không biết.