1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi…
Chương 8
Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 25.“Đau à?” Đan Xa ngồi lại gần, cậu ấy sờ trán Nguyễn Nhuyễn, còn dùng khăn giấy lau máu cho cậu ta, “Khuôn mặt đẹp như vậy mà bị phá tướng thì tiếc lắm.”Đan Xa mà dịu dàng thì đến tôi cũng không chống đỡ được, cậu ấy có thể mất một tiếng lái xe vượt qua nửa thành phố mua cho bạn đồ ngọt mà bạn thích ăn, cũng có thể trở về gấp ngay trong đêm vì một câu nhớ em, ngày lễ luôn cho bạn những bất ngờ, bạn nói một câu lạnh là sau đó cậu ấy luôn nhớ cho bịch làm ấm vào trong túi bạn lúc trời lạnh.Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người, cậu ta ngơ ngác nhìn Đan Xa, giống như cũng không chống đỡ được sự dịu dàng của Đan Xa, thậm chí còn quên cả đọc lời kịch.“Phá tướng là được rồi, còn muốn tranh cướp với tao hả? Mày là cái mẹ gì? Chạy đến nhà tao ra oai hả? Cái giường này là tao mua, một là mày cút nhanh cho tao, hai là tao đá mày xuống giường.” Đan Xa đứng lên, biểu cảm rất khó coi.Hai chân tôi bắt đầu không biết cố gắng mà nhũn ra —— tôi phải chạy, nếu tôi không chạy thì chắc một tuần kế tiếp tôi chẳng thể ra khỏi cái phòng này, thậm chí không xuống được cái giường này.Nhưng bởi vì tôi đứng khá gần giường, Nguyễn Nhuyễn trực tiếp tới gần lôi kéo tôi. Cậu ta ôm tôi, bắt đầu khóc lóc kể lể, sau đó cậu ta muốn chứng mình là yêu tôi thật nên định hôn tôi, tôi sợ tới mức chân không kịp mềm, đến chạy trốn cũng chưa phản ứng.Giây tiếp theo, Nguyễn Nhuyễn đã bị Đan Xa đá xuống giường, Nguyễn Nhuyễn ngã xuống thảm, cậu ta ngơ người, giơ đồ vật bên cạnh lên rồi ném về phía Đan Xa.Tôi nhanh tay nhanh mắt muốn chắn giúp Đan Xa.Nhưng tốc độ phản ứng của Đan Xa còn nhanh hơn, cậu ấy kéo tôi vào trong lòng, đưa lưng đón lấy đồ vật trang trí làm từ thuỷ tinh đó. Sau khi Đan Xa vào nhà đã cởi áo khoác dày bên ngoài ra, cậu ấy chỉ mặc một cái áo áo dệt kim mỏng hở cổ, thuỷ tinh vỡ ra đâm vào lưng cậu ấy.Lưng Đan Xa lập tức đổ máu.Nguyễn Nhuyễn bị dọa sợ, sau đó cậu ta mặc quần áo rồi nhanh chân chạy, đến huhuhu cũng quên mất.Tôi đỡ Đan Xa lên giường, xử lý miệng vết thương thay cậu ấy.Hộp nhẫn rơi ra từ túi quần Đan Xa, tôi muốn xem nó thì Đan Xa đã mau chóng nhặt hộp lên bỏ vào túi quần.Sau khi bôi thuốc cho cậu ấy xong, tôi định bỏ quần áo trong vali của cậu ấy vào tủ quần áo của tôi, nếu sau đó cậu ấy tắm rửa thì cũng dễ lấy hơn.Sau khi tôi mở khoá vali thì nhận ra không có bất cứ quần áo hay hành lý gì, chỉ có một vali hoa hồng đỏ.Hoa hồng vừa được hái không lâu, vẫn còn mang theo nước tuyết, gai đã được xử li hết, có con gấu bông trắng xinh đẹp được quấn đèn, bởi vì đèn chưa được bật nên không sáng lên.Trong lòng gấu bông ôm một cái gối đầu hình trái tim, phía trên thêu: Marry me.
25.
“Đau à?” Đan Xa ngồi lại gần, cậu ấy sờ trán Nguyễn Nhuyễn, còn dùng khăn giấy lau máu cho cậu ta, “Khuôn mặt đẹp như vậy mà bị phá tướng thì tiếc lắm.”
Đan Xa mà dịu dàng thì đến tôi cũng không chống đỡ được, cậu ấy có thể mất một tiếng lái xe vượt qua nửa thành phố mua cho bạn đồ ngọt mà bạn thích ăn, cũng có thể trở về gấp ngay trong đêm vì một câu nhớ em, ngày lễ luôn cho bạn những bất ngờ, bạn nói một câu lạnh là sau đó cậu ấy luôn nhớ cho bịch làm ấm vào trong túi bạn lúc trời lạnh.
Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người, cậu ta ngơ ngác nhìn Đan Xa, giống như cũng không chống đỡ được sự dịu dàng của Đan Xa, thậm chí còn quên cả đọc lời kịch.
“Phá tướng là được rồi, còn muốn tranh cướp với tao hả? Mày là cái mẹ gì? Chạy đến nhà tao ra oai hả? Cái giường này là tao mua, một là mày cút nhanh cho tao, hai là tao đá mày xuống giường.” Đan Xa đứng lên, biểu cảm rất khó coi.
Hai chân tôi bắt đầu không biết cố gắng mà nhũn ra —— tôi phải chạy, nếu tôi không chạy thì chắc một tuần kế tiếp tôi chẳng thể ra khỏi cái phòng này, thậm chí không xuống được cái giường này.
Nhưng bởi vì tôi đứng khá gần giường, Nguyễn Nhuyễn trực tiếp tới gần lôi kéo tôi. Cậu ta ôm tôi, bắt đầu khóc lóc kể lể, sau đó cậu ta muốn chứng mình là yêu tôi thật nên định hôn tôi, tôi sợ tới mức chân không kịp mềm, đến chạy trốn cũng chưa phản ứng.
Giây tiếp theo, Nguyễn Nhuyễn đã bị Đan Xa đá xuống giường, Nguyễn Nhuyễn ngã xuống thảm, cậu ta ngơ người, giơ đồ vật bên cạnh lên rồi ném về phía Đan Xa.
Tôi nhanh tay nhanh mắt muốn chắn giúp Đan Xa.
Nhưng tốc độ phản ứng của Đan Xa còn nhanh hơn, cậu ấy kéo tôi vào trong lòng, đưa lưng đón lấy đồ vật trang trí làm từ thuỷ tinh đó. Sau khi Đan Xa vào nhà đã cởi áo khoác dày bên ngoài ra, cậu ấy chỉ mặc một cái áo áo dệt kim mỏng hở cổ, thuỷ tinh vỡ ra đâm vào lưng cậu ấy.
Lưng Đan Xa lập tức đổ máu.
Nguyễn Nhuyễn bị dọa sợ, sau đó cậu ta mặc quần áo rồi nhanh chân chạy, đến huhuhu cũng quên mất.
Tôi đỡ Đan Xa lên giường, xử lý miệng vết thương thay cậu ấy.
Hộp nhẫn rơi ra từ túi quần Đan Xa, tôi muốn xem nó thì Đan Xa đã mau chóng nhặt hộp lên bỏ vào túi quần.
Sau khi bôi thuốc cho cậu ấy xong, tôi định bỏ quần áo trong vali của cậu ấy vào tủ quần áo của tôi, nếu sau đó cậu ấy tắm rửa thì cũng dễ lấy hơn.
Sau khi tôi mở khoá vali thì nhận ra không có bất cứ quần áo hay hành lý gì, chỉ có một vali hoa hồng đỏ.
Hoa hồng vừa được hái không lâu, vẫn còn mang theo nước tuyết, gai đã được xử li hết, có con gấu bông trắng xinh đẹp được quấn đèn, bởi vì đèn chưa được bật nên không sáng lên.
Trong lòng gấu bông ôm một cái gối đầu hình trái tim, phía trên thêu: Marry me.
Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 25.“Đau à?” Đan Xa ngồi lại gần, cậu ấy sờ trán Nguyễn Nhuyễn, còn dùng khăn giấy lau máu cho cậu ta, “Khuôn mặt đẹp như vậy mà bị phá tướng thì tiếc lắm.”Đan Xa mà dịu dàng thì đến tôi cũng không chống đỡ được, cậu ấy có thể mất một tiếng lái xe vượt qua nửa thành phố mua cho bạn đồ ngọt mà bạn thích ăn, cũng có thể trở về gấp ngay trong đêm vì một câu nhớ em, ngày lễ luôn cho bạn những bất ngờ, bạn nói một câu lạnh là sau đó cậu ấy luôn nhớ cho bịch làm ấm vào trong túi bạn lúc trời lạnh.Nguyễn Nhuyễn cũng ngây ngẩn cả người, cậu ta ngơ ngác nhìn Đan Xa, giống như cũng không chống đỡ được sự dịu dàng của Đan Xa, thậm chí còn quên cả đọc lời kịch.“Phá tướng là được rồi, còn muốn tranh cướp với tao hả? Mày là cái mẹ gì? Chạy đến nhà tao ra oai hả? Cái giường này là tao mua, một là mày cút nhanh cho tao, hai là tao đá mày xuống giường.” Đan Xa đứng lên, biểu cảm rất khó coi.Hai chân tôi bắt đầu không biết cố gắng mà nhũn ra —— tôi phải chạy, nếu tôi không chạy thì chắc một tuần kế tiếp tôi chẳng thể ra khỏi cái phòng này, thậm chí không xuống được cái giường này.Nhưng bởi vì tôi đứng khá gần giường, Nguyễn Nhuyễn trực tiếp tới gần lôi kéo tôi. Cậu ta ôm tôi, bắt đầu khóc lóc kể lể, sau đó cậu ta muốn chứng mình là yêu tôi thật nên định hôn tôi, tôi sợ tới mức chân không kịp mềm, đến chạy trốn cũng chưa phản ứng.Giây tiếp theo, Nguyễn Nhuyễn đã bị Đan Xa đá xuống giường, Nguyễn Nhuyễn ngã xuống thảm, cậu ta ngơ người, giơ đồ vật bên cạnh lên rồi ném về phía Đan Xa.Tôi nhanh tay nhanh mắt muốn chắn giúp Đan Xa.Nhưng tốc độ phản ứng của Đan Xa còn nhanh hơn, cậu ấy kéo tôi vào trong lòng, đưa lưng đón lấy đồ vật trang trí làm từ thuỷ tinh đó. Sau khi Đan Xa vào nhà đã cởi áo khoác dày bên ngoài ra, cậu ấy chỉ mặc một cái áo áo dệt kim mỏng hở cổ, thuỷ tinh vỡ ra đâm vào lưng cậu ấy.Lưng Đan Xa lập tức đổ máu.Nguyễn Nhuyễn bị dọa sợ, sau đó cậu ta mặc quần áo rồi nhanh chân chạy, đến huhuhu cũng quên mất.Tôi đỡ Đan Xa lên giường, xử lý miệng vết thương thay cậu ấy.Hộp nhẫn rơi ra từ túi quần Đan Xa, tôi muốn xem nó thì Đan Xa đã mau chóng nhặt hộp lên bỏ vào túi quần.Sau khi bôi thuốc cho cậu ấy xong, tôi định bỏ quần áo trong vali của cậu ấy vào tủ quần áo của tôi, nếu sau đó cậu ấy tắm rửa thì cũng dễ lấy hơn.Sau khi tôi mở khoá vali thì nhận ra không có bất cứ quần áo hay hành lý gì, chỉ có một vali hoa hồng đỏ.Hoa hồng vừa được hái không lâu, vẫn còn mang theo nước tuyết, gai đã được xử li hết, có con gấu bông trắng xinh đẹp được quấn đèn, bởi vì đèn chưa được bật nên không sáng lên.Trong lòng gấu bông ôm một cái gối đầu hình trái tim, phía trên thêu: Marry me.