1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi…

Chương 9

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 26.Tim tôi bị đâm một cái.Bỗng dưng tôi vô cùng hối hận tại sao tôi lại đưa Nguyễn Nhuyễn về theo lời mẹ, khiến buổi cầu hôn của Đan Xa thành trò cười.Tôi gặp được Đan Xa vào năm 22 tuổi, khi đó cậu ấy chỉ 18 tuổi. Cậu ấy ngồi bên cửa sổ nhà ăn, cầm điện thoại với dáng vẻ trông có vẻ u buồn, ánh đèn chiếu lên sườn mặt cậu ấy, tôi nhìn cậu ấy là nhớ đến ánh trăng sáng của tôi.Sức khoẻ Đan Xa yếu, một bữa chỉ có thể ăn ba bát cơm, cậu ấy mắng chửi gớm là để tự vệ thôi, cậu ấy như một đóa hoa hồng xinh đẹp vậy, trước kia cậu ấy thường xuyên bị bệnh, suốt hai năm mà chúng ta chẳng gặp lần nào, hiện giờ cậu ấy ở bên tôi thì tuần nào cũng đến tìm tôi.Tôi để cậu ấy làm thế thân đã khiến cậu ấy uất ức lắm rồi, mà giờ cậu ấy còn muốn cầu hôn tôi, thế nhưng tôi lại khiến Nguyễn Nhuyễn làm tổn thương cậu ấy.27.Tôi đặt hoa hồng bên người Đan Xa, sắp xếp hoa hồng đỏ xung quanh cậu ấy từ đầu đến chân. Sau đó tôi lấy hộp nhẫn từ trong túi cậu ấy ra, tôi si tình đứng bên mép giường, cúi đầu nhìn cậu ấy bằng ánh nhìn trang nghiêm.Đan Xa vốn đã ngủ rồi, nhưng sau khi bị tôi lăn lộn như vậy thì lại tỉnh. Cậu ấy hoảng sợ, sau đó cậu ấy ngồi dậy, nhìn hoa hồng đỏ bên người mình mà khuôn mặt xám xịt: “Phó Thu Thủy, anh đang trù em chết đúng không? Em ngủ có giấc mà anh suýt nữa mang cả vòng hoa lên cho em, nếu em ngủ đến sáng mai thì anh cũng đào mộ cho em rồi đúng không?”Tôi hơi sửng sốt: “Em có cần không?”Đan Xa nắm chặt tay, nhưng cậu ấy không nổi giận.Tôi quỳ một gối xuống đất, lấy nhẫn ra đưa cho cậu ấy: “Đan Xa, anh rất xin lỗi vì chuyện tối nay, anh gặp Nguyễn Nhuyễn trên đường, mẹ anh gọi điện bảo đưa cậu ta về nhà, vốn anh nên nói với em về chuyện này, nhưng anh nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên anh không nói với em.”Đan Xa ung dung nhìn tôi, tâm trạng tốt tới mức ngồi xếp bằng xong còn nhặt hoa hồng đỏ trên giường.“Tiếp tục nói đi, anh còn sai điều gì.” Đan Xa nói.Tôi cắn môi: “Anh không nên coi em là thế thân, Nguyễn Nhuyễn là Nguyễn Nhuyễn, em là em, cho dù hai người có giống nhau thì cũng là những cá thể khác biệt, anh không nên vì lợi ích riêng của bản thân mà để em phải chịu thiệt.”Đan Xa nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ: “Anh có chắc là mắt anh không sao chứ? Em giống tên giả tạo kia chỗ nào? Em không chỉ không giống cậu ta mà tính cách cũng không, em là công, cậu ta là 0, rốt cuộc anh cảm thấy em giống cậu ta ở điểm nào? Em chẳng hiểu tại sao em lại làm thế thân?”Tôi trấn an cậu ấy: “Hai người đều là đàn ông, hai người đều đẹp, ban đầu hai người đều dùng lý do không khoẻ để từ chối anh, em còn nói em bị ung thư mãn tính, có thể rời khỏi thế gian bất cứ lúc nào.”——————–Đan Xa: Từ chối khéo mà còn dính cái phận thế thân!

26.

Tim tôi bị đâm một cái.

Bỗng dưng tôi vô cùng hối hận tại sao tôi lại đưa Nguyễn Nhuyễn về theo lời mẹ, khiến buổi cầu hôn của Đan Xa thành trò cười.

Tôi gặp được Đan Xa vào năm 22 tuổi, khi đó cậu ấy chỉ 18 tuổi. Cậu ấy ngồi bên cửa sổ nhà ăn, cầm điện thoại với dáng vẻ trông có vẻ u buồn, ánh đèn chiếu lên sườn mặt cậu ấy, tôi nhìn cậu ấy là nhớ đến ánh trăng sáng của tôi.

Sức khoẻ Đan Xa yếu, một bữa chỉ có thể ăn ba bát cơm, cậu ấy mắng chửi gớm là để tự vệ thôi, cậu ấy như một đóa hoa hồng xinh đẹp vậy, trước kia cậu ấy thường xuyên bị bệnh, suốt hai năm mà chúng ta chẳng gặp lần nào, hiện giờ cậu ấy ở bên tôi thì tuần nào cũng đến tìm tôi.

Tôi để cậu ấy làm thế thân đã khiến cậu ấy uất ức lắm rồi, mà giờ cậu ấy còn muốn cầu hôn tôi, thế nhưng tôi lại khiến Nguyễn Nhuyễn làm tổn thương cậu ấy.

27.

Tôi đặt hoa hồng bên người Đan Xa, sắp xếp hoa hồng đỏ xung quanh cậu ấy từ đầu đến chân. Sau đó tôi lấy hộp nhẫn từ trong túi cậu ấy ra, tôi si tình đứng bên mép giường, cúi đầu nhìn cậu ấy bằng ánh nhìn trang nghiêm.

Đan Xa vốn đã ngủ rồi, nhưng sau khi bị tôi lăn lộn như vậy thì lại tỉnh. Cậu ấy hoảng sợ, sau đó cậu ấy ngồi dậy, nhìn hoa hồng đỏ bên người mình mà khuôn mặt xám xịt: “Phó Thu Thủy, anh đang trù em chết đúng không? Em ngủ có giấc mà anh suýt nữa mang cả vòng hoa lên cho em, nếu em ngủ đến sáng mai thì anh cũng đào mộ cho em rồi đúng không?”

Tôi hơi sửng sốt: “Em có cần không?”

Đan Xa nắm chặt tay, nhưng cậu ấy không nổi giận.

Tôi quỳ một gối xuống đất, lấy nhẫn ra đưa cho cậu ấy: “Đan Xa, anh rất xin lỗi vì chuyện tối nay, anh gặp Nguyễn Nhuyễn trên đường, mẹ anh gọi điện bảo đưa cậu ta về nhà, vốn anh nên nói với em về chuyện này, nhưng anh nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên anh không nói với em.”

Đan Xa ung dung nhìn tôi, tâm trạng tốt tới mức ngồi xếp bằng xong còn nhặt hoa hồng đỏ trên giường.

“Tiếp tục nói đi, anh còn sai điều gì.” Đan Xa nói.

Tôi cắn môi: “Anh không nên coi em là thế thân, Nguyễn Nhuyễn là Nguyễn Nhuyễn, em là em, cho dù hai người có giống nhau thì cũng là những cá thể khác biệt, anh không nên vì lợi ích riêng của bản thân mà để em phải chịu thiệt.”

Đan Xa nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ: “Anh có chắc là mắt anh không sao chứ? Em giống tên giả tạo kia chỗ nào? Em không chỉ không giống cậu ta mà tính cách cũng không, em là công, cậu ta là 0, rốt cuộc anh cảm thấy em giống cậu ta ở điểm nào? Em chẳng hiểu tại sao em lại làm thế thân?”

Tôi trấn an cậu ấy: “Hai người đều là đàn ông, hai người đều đẹp, ban đầu hai người đều dùng lý do không khoẻ để từ chối anh, em còn nói em bị ung thư mãn tính, có thể rời khỏi thế gian bất cứ lúc nào.”

——————–

Đan Xa: Từ chối khéo mà còn dính cái phận thế thân!

Người Tình Thay Thế Nhu Nhược Của TôiTác giả: Lương Lương SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước1. Chuyện là như này, lúc tôi 17 tuổi thì tôi đã nhận ra xu hướng tính dục của mình. Lúc ấy tôi vui vẻ thông báo cho mẹ tôi, sau đó mẹ tôi tìm một mối hôn sự cho tôi. Người em họ thứ hai của bạn đồng nghiệp của dì của bà ấy có một cậu bé bằng tuổi tôi, cũng thích đàn ông, mẹ tôi bèn cho tôi đính hôn với cậu ta. Hôn ước chỉ được thông báo bằng miệng, tôi biết vợ tôi tên Nguyễn Nhuyễn từ mẹ tôi. Vừa nghe tên đã biết đối phương tri thức hiểu chuyện, dịu dàng săn sóc, yểu điệu thướt tha. Lúc ấy gia cảnh nhà tôi cũng không tệ lắm, bố tôi là kiểm sát trưởng, mẹ tôi cả ngày chỉ biết gọi anh yêu và chồng, không phải lo chuyện gì, chỉ thích làm đẹp và chơi mạt chược. Tôi rất vừa lòng với người vợ này của tôi, nghe nói đối phương biết đàn dương cầm, biết nhảy múa, thi vào Học viện điện ảnh và còn từng đóng phim điện ảnh. Chúng tôi từng gặp một lần vào năm 22 tuổi, cậu ta cũng rất vừa lòng tôi, tôi cà thẻ mua vài cái túi cho cậu ta. Khi tôi nghe cậu ta bảo đầu tư cho cậu ta vào một đoàn phim nổi… 26.Tim tôi bị đâm một cái.Bỗng dưng tôi vô cùng hối hận tại sao tôi lại đưa Nguyễn Nhuyễn về theo lời mẹ, khiến buổi cầu hôn của Đan Xa thành trò cười.Tôi gặp được Đan Xa vào năm 22 tuổi, khi đó cậu ấy chỉ 18 tuổi. Cậu ấy ngồi bên cửa sổ nhà ăn, cầm điện thoại với dáng vẻ trông có vẻ u buồn, ánh đèn chiếu lên sườn mặt cậu ấy, tôi nhìn cậu ấy là nhớ đến ánh trăng sáng của tôi.Sức khoẻ Đan Xa yếu, một bữa chỉ có thể ăn ba bát cơm, cậu ấy mắng chửi gớm là để tự vệ thôi, cậu ấy như một đóa hoa hồng xinh đẹp vậy, trước kia cậu ấy thường xuyên bị bệnh, suốt hai năm mà chúng ta chẳng gặp lần nào, hiện giờ cậu ấy ở bên tôi thì tuần nào cũng đến tìm tôi.Tôi để cậu ấy làm thế thân đã khiến cậu ấy uất ức lắm rồi, mà giờ cậu ấy còn muốn cầu hôn tôi, thế nhưng tôi lại khiến Nguyễn Nhuyễn làm tổn thương cậu ấy.27.Tôi đặt hoa hồng bên người Đan Xa, sắp xếp hoa hồng đỏ xung quanh cậu ấy từ đầu đến chân. Sau đó tôi lấy hộp nhẫn từ trong túi cậu ấy ra, tôi si tình đứng bên mép giường, cúi đầu nhìn cậu ấy bằng ánh nhìn trang nghiêm.Đan Xa vốn đã ngủ rồi, nhưng sau khi bị tôi lăn lộn như vậy thì lại tỉnh. Cậu ấy hoảng sợ, sau đó cậu ấy ngồi dậy, nhìn hoa hồng đỏ bên người mình mà khuôn mặt xám xịt: “Phó Thu Thủy, anh đang trù em chết đúng không? Em ngủ có giấc mà anh suýt nữa mang cả vòng hoa lên cho em, nếu em ngủ đến sáng mai thì anh cũng đào mộ cho em rồi đúng không?”Tôi hơi sửng sốt: “Em có cần không?”Đan Xa nắm chặt tay, nhưng cậu ấy không nổi giận.Tôi quỳ một gối xuống đất, lấy nhẫn ra đưa cho cậu ấy: “Đan Xa, anh rất xin lỗi vì chuyện tối nay, anh gặp Nguyễn Nhuyễn trên đường, mẹ anh gọi điện bảo đưa cậu ta về nhà, vốn anh nên nói với em về chuyện này, nhưng anh nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên anh không nói với em.”Đan Xa ung dung nhìn tôi, tâm trạng tốt tới mức ngồi xếp bằng xong còn nhặt hoa hồng đỏ trên giường.“Tiếp tục nói đi, anh còn sai điều gì.” Đan Xa nói.Tôi cắn môi: “Anh không nên coi em là thế thân, Nguyễn Nhuyễn là Nguyễn Nhuyễn, em là em, cho dù hai người có giống nhau thì cũng là những cá thể khác biệt, anh không nên vì lợi ích riêng của bản thân mà để em phải chịu thiệt.”Đan Xa nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ: “Anh có chắc là mắt anh không sao chứ? Em giống tên giả tạo kia chỗ nào? Em không chỉ không giống cậu ta mà tính cách cũng không, em là công, cậu ta là 0, rốt cuộc anh cảm thấy em giống cậu ta ở điểm nào? Em chẳng hiểu tại sao em lại làm thế thân?”Tôi trấn an cậu ấy: “Hai người đều là đàn ông, hai người đều đẹp, ban đầu hai người đều dùng lý do không khoẻ để từ chối anh, em còn nói em bị ung thư mãn tính, có thể rời khỏi thế gian bất cứ lúc nào.”——————–Đan Xa: Từ chối khéo mà còn dính cái phận thế thân!

Chương 9