Một học kỳ mới bắt đầu, tôi lại nhận thêm một công việc làm thêm nữa. Nhờ vậy mà trường học gần như trở thành chỗ để ngủ. Tôi ngồi ở bàn cuối lớp, ngủ suốt cho đến khi kết thúc tiết chủ nhiệm. Mỗi lần chợp mắt rồi lại thức dậy, tôi đều nhìn thấy tấm lưng của người ngồi trước mình. Cậu ta cũng ngủ suốt cả ngày. Thấy thế, tôi yên tâm gục xuống ngủ tiếp, nhưng cuối cùng chỉ có mình tôi bị giáo viên gọi tên và mắng cho một trận. Chừng một tuần trôi qua, tôi và cậu bạn ngồi trước đã bị cả lớp gán mác là hai thằng suốt ngày ngủ gật. Cậu ta tên là Yoo Yeon-ho. Khi không ngủ, cậu ấy chơi game. Cậu còn bảo, chắc mỗi tháng tốn vài trăm nghìn won để mua game. Tôi nghe vậy bèn đáp: “Giàu ghê nhỉ.” Cậu ta chỉ thản nhiên nói: “Cũng chẳng có gì khác để tiêu tiền.” Yeon-ho là kiểu người nói rất nhiều. Giờ nghỉ trưa, cậu ấy thao thao bất tuyệt về mấy trò mình đã phá đảo, chê bai chúng dở tệ như thế nào. Theo lời Yeon-ho thì thế giới này toàn những game rác rưởi, vậy mà cậu ta vẫn thức thâu đêm để cày…
Tác giả: