Tác giả: Tần Tam Kiến Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa. Ba tôi quát: “Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: “Thằng nhóc kia, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả. Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm tới nhà của tôi cậu ấy mới mười bốn. Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn. Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu ra vẻ, hay lên giọng, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành trai đẹp đi đâu cũng ngời ngời khí chất. Ngày nào đến trường là cũng hất mặt khinh đời, ném được một cú ba điểm* là tưởng mấy nữ sinh trong trường đều mê mệt mình. *Là thuật ngữ trong bóng rổ. Ném rổ 3 điểm được tính điểm khi cầu thủ đứng ở trước vạch 3 điểm, có khoảng cách tới rổ 6,25m (theo kích thước sân bóng rổ tiêu chuẩn) Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi…
Tác giả: