Tác giả:

Tác giả: Tần Tam Kiến Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa. Ba tôi quát: “Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: “Thằng nhóc kia, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả. Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm tới nhà của tôi cậu ấy mới mười bốn. Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn. Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu ra vẻ, hay lên giọng, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành trai đẹp đi đâu cũng ngời ngời khí chất. Ngày nào đến trường là cũng hất mặt khinh đời, ném được một cú ba điểm* là tưởng mấy nữ sinh trong trường đều mê mệt mình. *Là thuật ngữ trong bóng rổ. Ném rổ 3 điểm được tính điểm khi cầu thủ đứng ở trước vạch 3 điểm, có khoảng cách tới rổ 6,25m (theo kích thước sân bóng rổ tiêu chuẩn) Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi…

Chương 38

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử TôngTác giả: Tần Tam KiếnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngTác giả: Tần Tam Kiến Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa. Ba tôi quát: “Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: “Thằng nhóc kia, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả. Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm tới nhà của tôi cậu ấy mới mười bốn. Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn. Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu ra vẻ, hay lên giọng, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành trai đẹp đi đâu cũng ngời ngời khí chất. Ngày nào đến trường là cũng hất mặt khinh đời, ném được một cú ba điểm* là tưởng mấy nữ sinh trong trường đều mê mệt mình. *Là thuật ngữ trong bóng rổ. Ném rổ 3 điểm được tính điểm khi cầu thủ đứng ở trước vạch 3 điểm, có khoảng cách tới rổ 6,25m (theo kích thước sân bóng rổ tiêu chuẩn) Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi… Tác giả: Tần Tam KiếnEdit: Cánh Cụt Mộng MơSinh nhật.Rốt cuộc thì ngày này có ý nghĩa gì chứ?Trước đây tôi không hiểu, hàng năm đều tận hưởng cái ngày mà mình có thể đường hoàng làm bất cứ điều gì như một thằng ngốc.Chỉ cần một câu “Hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà”, tôi đã vểnh đuôi lên tận trời.Cứ như thể sinh nhật là một “ngày đặc xá” mà ông trời ban cho mỗi người, trong ngày này, mọi điều không vui đều được miễn trừ, chỉ cần tận hưởng cuộc đời.Nhưng từ sau khi quen Lâm Tử Tông, tôi mới nhận ra, rằng đối với một số người thì sinh nhật như một lời nguyền.Với họ mà nói, họ chỉ mong có thể xóa bỏ ngày này khỏi cuốn lịch hằng năm.Cho nên, mỗi lần gần đến sinh nhật cậu ấy, tôi sẽ cẩn thận hơn bình thường, sợ mình lỡ miệng khiến Lâm Tử Tông không vui.Thế nhưng vào sinh nhật mười tám tuổi, khi cậu ấy nói với tôi “Em quyết định sẽ bước tiếp rồi”, tôi biết cậu ấy đã chuẩn bị xong tất cả. Ngày này đã không thể khiến cậu ấy tổn thương được nữa.Lâm Tử Tông là người dũng cảm nhất mà tôi từng thấy.Chúng tôi ở lại quán bar tới tận 0 giờ, sinh nhật của Lâm Tử Tông chính thức trôi qua, cậu ấy cũng chính thức bước vào tuổi 18.Ban đầu tôi định sẽ tỏ tình thêm một lần nữa. Nhưng tự dưng tôi cảm thấy mình không nên nói ra chuyện đó vào một ngày trọng đại như này.Tôi nên để ngày hôm ấy, khoảnh khắc ấy, hoàn toàn thuộc về cậu ấy. Để sau này khi nhớ lại, cậu ấy sẽ không bị bất cứ ai hay chuyện gì làm phiền.Nhưng thời khắc 0 giờ đã trôi qua, sinh nhật cũng kết thúc rồi.Vậy thì cậu ấy không trốn được đâu.Chúng tôi rời khỏi quán bar, tính tìm một nhà nghỉ gần đó ngủ tạm rồi sáng hôm sau quay lại Bắc Kinh.Khi cậu ấy cầm điện thoại tìm khách sạn, tôi như ma nhập mà ghé sát tai cậu ấy.“Lâm Tử Tông, hẹn hò với anh không?”Hiển nhiên là Lâm Tử Tông bị tôi doạ sợ, cậu ấy giật nảy mình rồi nhảy vọt sang bên cạnh.Phản ứng của cậu ấy suýt nữa làm tôi cười chết, kết quả là tôi lại suýt bị ăn đấm lần nữa.Nhưng cũng may là cậu ấy không đánh tôi.Nhưng cũng không đồng ý hẹn hò với tôi.Thật ra chuyện này cũng nằm trong dự đoán của tôi rồi.Tôi cũng không hiểu tại sao, trước lần tỏ tình này tôi đã cảm thấy cậu ấy sẽ từ chối, nhưng tôi cũng cảm thấy không phải vì cậu ấy không hề thích tôi.Nếu trên đời này Lâm Tử Tông phải thích một ai đó, tôi cảm thấy ngoại trừ tôi thì chẳng có ai khác.Không phải vì tôi tự tin quá đáng, mà vì đó là tính cách của cậu ấy.Trong hai năm đại học, ngoài lúc mới nhập học có Đới Hạ Xuyên lượn qua lượn lại bên cạnh, thì cậu ấy chẳng có lấy một người bạn đúng nghĩa.Trong thế giới cằn cỗi của cậu ấy, chỉ có tôi là mặc đồ lòe loẹt đang nhảy nhót.Mà lúc đó tôi nghĩ: Lần này chưa thành cũng không sao, lâu ngày ắt sinh tình, rồi cậu ấy cũng sẽ yêu tôi thôi.Nhưng thực tế, vào thời điểm đó, Lâm Tử Tông đã phải lòng tôi được một thời gian rồi, chỉ là cậu ấy lo lắng quá nhiều.Giống như những gì cậu ấy từng nói, cậu ấy cảm thấy yêu tôi chẳng khác nào đang phạm tội.Cho nên mới giả vờ không thích, giả vờ không cần, giả vờ vô cảm.Nhưng giả vờ vẫn chỉ là giả vờ thôi.Dù miệng cậu ấy luôn nói không, nhưng hành động lại hướng về tôi từng chút một.Chúng tôi tìm được một nhà nghỉ gần đó, vẫn thuê phòng hai giường như mọi khi.Tôi cố ý trêu cậu ấy: “Anh tỏ tình với em rồi mà em vẫn dám ở chung phòng với anh, không sợ anh cưỡng ép em à?”Lâm Tử Tông bình tĩnh nhìn tôi. Mãi đến khi ấy tôi mới nhận ra, kiểu đùa đó vô hiệu với cậu ấy.Tôi có thể cưỡng ép cậu ấy không?Về tình về lý thì đều không được.Về tình, tôi sẽ không bao giờ làm điều gì khiến cậu ấy khó chịu.Về lý, tôi đánh không lại cậu ấy.Thế là lúc chúng tôi vào phòng, tôi nằm phịch xuống giường, nói: “Hay là em cưỡng ép anh đi.”Lâm Tử Tông cởi áo khoác treo lên lưng ghế, rồi kéo ghế lại ngồi xuống, nhìn tôi rất nghiêm túc.Cậu ấy mà nghiêm túc là tôi bắt đầu thấy căng thẳng.Tôi lập tức ngồi dậy đàng hoàng, giống hệt một học sinh sắp bị mắng —— dù tôi chẳng hiểu thầy giáo Lâm định mắng tôi chuyện gì.May thay, thầy Lâm không mắng tôi.Mà hỏi tôi: “Tiêu Phóng, anh có thể nói với em là anh nghĩ gì không?”“Nghĩ gì cơ?”“Chuyện anh thích em.” Lâm Tử Tông nói, “Anh thật sự cảm thấy là anh muốn hẹn hò với em à? Anh có biết điều đó nghĩa là gì không?”Nghĩa là gì ư?“Là anh thích em chứ sao.” Nói xong, tôi suy nghĩ, lại nghiêm túc điều chỉnh câu từ, “Cũng có thể nói là anh yêu em.”Câu đấy nghe buồn nôn thật.Khi nói từ “yêu”, đến chính tôi cũng thấy ngại ngùng.

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Sinh nhật.

Rốt cuộc thì ngày này có ý nghĩa gì chứ?

Trước đây tôi không hiểu, hàng năm đều tận hưởng cái ngày mà mình có thể đường hoàng làm bất cứ điều gì như một thằng ngốc.

Chỉ cần một câu “Hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà”, tôi đã vểnh đuôi lên tận trời.

Cứ như thể sinh nhật là một “ngày đặc xá” mà ông trời ban cho mỗi người, trong ngày này, mọi điều không vui đều được miễn trừ, chỉ cần tận hưởng cuộc đời.

Nhưng từ sau khi quen Lâm Tử Tông, tôi mới nhận ra, rằng đối với một số người thì sinh nhật như một lời nguyền.

Với họ mà nói, họ chỉ mong có thể xóa bỏ ngày này khỏi cuốn lịch hằng năm.

Cho nên, mỗi lần gần đến sinh nhật cậu ấy, tôi sẽ cẩn thận hơn bình thường, sợ mình lỡ miệng khiến Lâm Tử Tông không vui.

Thế nhưng vào sinh nhật mười tám tuổi, khi cậu ấy nói với tôi “Em quyết định sẽ bước tiếp rồi”, tôi biết cậu ấy đã chuẩn bị xong tất cả. Ngày này đã không thể khiến cậu ấy tổn thương được nữa.

Lâm Tử Tông là người dũng cảm nhất mà tôi từng thấy.

Chúng tôi ở lại quán bar tới tận 0 giờ, sinh nhật của Lâm Tử Tông chính thức trôi qua, cậu ấy cũng chính thức bước vào tuổi 18.

Ban đầu tôi định sẽ tỏ tình thêm một lần nữa. Nhưng tự dưng tôi cảm thấy mình không nên nói ra chuyện đó vào một ngày trọng đại như này.

Tôi nên để ngày hôm ấy, khoảnh khắc ấy, hoàn toàn thuộc về cậu ấy. Để sau này khi nhớ lại, cậu ấy sẽ không bị bất cứ ai hay chuyện gì làm phiền.

Nhưng thời khắc 0 giờ đã trôi qua, sinh nhật cũng kết thúc rồi.

Vậy thì cậu ấy không trốn được đâu.

Chúng tôi rời khỏi quán bar, tính tìm một nhà nghỉ gần đó ngủ tạm rồi sáng hôm sau quay lại Bắc Kinh.

Khi cậu ấy cầm điện thoại tìm khách sạn, tôi như ma nhập mà ghé sát tai cậu ấy.

“Lâm Tử Tông, hẹn hò với anh không?”

Hiển nhiên là Lâm Tử Tông bị tôi doạ sợ, cậu ấy giật nảy mình rồi nhảy vọt sang bên cạnh.

Phản ứng của cậu ấy suýt nữa làm tôi cười chết, kết quả là tôi lại suýt bị ăn đấm lần nữa.

Nhưng cũng may là cậu ấy không đánh tôi.

Nhưng cũng không đồng ý hẹn hò với tôi.

Thật ra chuyện này cũng nằm trong dự đoán của tôi rồi.

Tôi cũng không hiểu tại sao, trước lần tỏ tình này tôi đã cảm thấy cậu ấy sẽ từ chối, nhưng tôi cũng cảm thấy không phải vì cậu ấy không hề thích tôi.

Nếu trên đời này Lâm Tử Tông phải thích một ai đó, tôi cảm thấy ngoại trừ tôi thì chẳng có ai khác.

Không phải vì tôi tự tin quá đáng, mà vì đó là tính cách của cậu ấy.

Trong hai năm đại học, ngoài lúc mới nhập học có Đới Hạ Xuyên lượn qua lượn lại bên cạnh, thì cậu ấy chẳng có lấy một người bạn đúng nghĩa.

Trong thế giới cằn cỗi của cậu ấy, chỉ có tôi là mặc đồ lòe loẹt đang nhảy nhót.

Mà lúc đó tôi nghĩ: Lần này chưa thành cũng không sao, lâu ngày ắt sinh tình, rồi cậu ấy cũng sẽ yêu tôi thôi.

Nhưng thực tế, vào thời điểm đó, Lâm Tử Tông đã phải lòng tôi được một thời gian rồi, chỉ là cậu ấy lo lắng quá nhiều.

Giống như những gì cậu ấy từng nói, cậu ấy cảm thấy yêu tôi chẳng khác nào đang phạm tội.

Cho nên mới giả vờ không thích, giả vờ không cần, giả vờ vô cảm.

Nhưng giả vờ vẫn chỉ là giả vờ thôi.

Dù miệng cậu ấy luôn nói không, nhưng hành động lại hướng về tôi từng chút một.

Chúng tôi tìm được một nhà nghỉ gần đó, vẫn thuê phòng hai giường như mọi khi.

Tôi cố ý trêu cậu ấy: “Anh tỏ tình với em rồi mà em vẫn dám ở chung phòng với anh, không sợ anh cưỡng ép em à?”

Lâm Tử Tông bình tĩnh nhìn tôi. Mãi đến khi ấy tôi mới nhận ra, kiểu đùa đó vô hiệu với cậu ấy.

Tôi có thể cưỡng ép cậu ấy không?

Về tình về lý thì đều không được.

Về tình, tôi sẽ không bao giờ làm điều gì khiến cậu ấy khó chịu.

Về lý, tôi đánh không lại cậu ấy.

Thế là lúc chúng tôi vào phòng, tôi nằm phịch xuống giường, nói: “Hay là em cưỡng ép anh đi.”

Lâm Tử Tông cởi áo khoác treo lên lưng ghế, rồi kéo ghế lại ngồi xuống, nhìn tôi rất nghiêm túc.

Cậu ấy mà nghiêm túc là tôi bắt đầu thấy căng thẳng.

Tôi lập tức ngồi dậy đàng hoàng, giống hệt một học sinh sắp bị mắng —— dù tôi chẳng hiểu thầy giáo Lâm định mắng tôi chuyện gì.

May thay, thầy Lâm không mắng tôi.

Mà hỏi tôi: “Tiêu Phóng, anh có thể nói với em là anh nghĩ gì không?”

“Nghĩ gì cơ?”

“Chuyện anh thích em.” Lâm Tử Tông nói, “Anh thật sự cảm thấy là anh muốn hẹn hò với em à? Anh có biết điều đó nghĩa là gì không?”

Nghĩa là gì ư?

“Là anh thích em chứ sao.” Nói xong, tôi suy nghĩ, lại nghiêm túc điều chỉnh câu từ, “Cũng có thể nói là anh yêu em.”

Câu đấy nghe buồn nôn thật.

Khi nói từ “yêu”, đến chính tôi cũng thấy ngại ngùng.

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử TôngTác giả: Tần Tam KiếnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện SủngTác giả: Tần Tam Kiến Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa. Ba tôi quát: “Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: “Thằng nhóc kia, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?” Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả. Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm tới nhà của tôi cậu ấy mới mười bốn. Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn. Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu ra vẻ, hay lên giọng, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành trai đẹp đi đâu cũng ngời ngời khí chất. Ngày nào đến trường là cũng hất mặt khinh đời, ném được một cú ba điểm* là tưởng mấy nữ sinh trong trường đều mê mệt mình. *Là thuật ngữ trong bóng rổ. Ném rổ 3 điểm được tính điểm khi cầu thủ đứng ở trước vạch 3 điểm, có khoảng cách tới rổ 6,25m (theo kích thước sân bóng rổ tiêu chuẩn) Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi… Tác giả: Tần Tam KiếnEdit: Cánh Cụt Mộng MơSinh nhật.Rốt cuộc thì ngày này có ý nghĩa gì chứ?Trước đây tôi không hiểu, hàng năm đều tận hưởng cái ngày mà mình có thể đường hoàng làm bất cứ điều gì như một thằng ngốc.Chỉ cần một câu “Hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà”, tôi đã vểnh đuôi lên tận trời.Cứ như thể sinh nhật là một “ngày đặc xá” mà ông trời ban cho mỗi người, trong ngày này, mọi điều không vui đều được miễn trừ, chỉ cần tận hưởng cuộc đời.Nhưng từ sau khi quen Lâm Tử Tông, tôi mới nhận ra, rằng đối với một số người thì sinh nhật như một lời nguyền.Với họ mà nói, họ chỉ mong có thể xóa bỏ ngày này khỏi cuốn lịch hằng năm.Cho nên, mỗi lần gần đến sinh nhật cậu ấy, tôi sẽ cẩn thận hơn bình thường, sợ mình lỡ miệng khiến Lâm Tử Tông không vui.Thế nhưng vào sinh nhật mười tám tuổi, khi cậu ấy nói với tôi “Em quyết định sẽ bước tiếp rồi”, tôi biết cậu ấy đã chuẩn bị xong tất cả. Ngày này đã không thể khiến cậu ấy tổn thương được nữa.Lâm Tử Tông là người dũng cảm nhất mà tôi từng thấy.Chúng tôi ở lại quán bar tới tận 0 giờ, sinh nhật của Lâm Tử Tông chính thức trôi qua, cậu ấy cũng chính thức bước vào tuổi 18.Ban đầu tôi định sẽ tỏ tình thêm một lần nữa. Nhưng tự dưng tôi cảm thấy mình không nên nói ra chuyện đó vào một ngày trọng đại như này.Tôi nên để ngày hôm ấy, khoảnh khắc ấy, hoàn toàn thuộc về cậu ấy. Để sau này khi nhớ lại, cậu ấy sẽ không bị bất cứ ai hay chuyện gì làm phiền.Nhưng thời khắc 0 giờ đã trôi qua, sinh nhật cũng kết thúc rồi.Vậy thì cậu ấy không trốn được đâu.Chúng tôi rời khỏi quán bar, tính tìm một nhà nghỉ gần đó ngủ tạm rồi sáng hôm sau quay lại Bắc Kinh.Khi cậu ấy cầm điện thoại tìm khách sạn, tôi như ma nhập mà ghé sát tai cậu ấy.“Lâm Tử Tông, hẹn hò với anh không?”Hiển nhiên là Lâm Tử Tông bị tôi doạ sợ, cậu ấy giật nảy mình rồi nhảy vọt sang bên cạnh.Phản ứng của cậu ấy suýt nữa làm tôi cười chết, kết quả là tôi lại suýt bị ăn đấm lần nữa.Nhưng cũng may là cậu ấy không đánh tôi.Nhưng cũng không đồng ý hẹn hò với tôi.Thật ra chuyện này cũng nằm trong dự đoán của tôi rồi.Tôi cũng không hiểu tại sao, trước lần tỏ tình này tôi đã cảm thấy cậu ấy sẽ từ chối, nhưng tôi cũng cảm thấy không phải vì cậu ấy không hề thích tôi.Nếu trên đời này Lâm Tử Tông phải thích một ai đó, tôi cảm thấy ngoại trừ tôi thì chẳng có ai khác.Không phải vì tôi tự tin quá đáng, mà vì đó là tính cách của cậu ấy.Trong hai năm đại học, ngoài lúc mới nhập học có Đới Hạ Xuyên lượn qua lượn lại bên cạnh, thì cậu ấy chẳng có lấy một người bạn đúng nghĩa.Trong thế giới cằn cỗi của cậu ấy, chỉ có tôi là mặc đồ lòe loẹt đang nhảy nhót.Mà lúc đó tôi nghĩ: Lần này chưa thành cũng không sao, lâu ngày ắt sinh tình, rồi cậu ấy cũng sẽ yêu tôi thôi.Nhưng thực tế, vào thời điểm đó, Lâm Tử Tông đã phải lòng tôi được một thời gian rồi, chỉ là cậu ấy lo lắng quá nhiều.Giống như những gì cậu ấy từng nói, cậu ấy cảm thấy yêu tôi chẳng khác nào đang phạm tội.Cho nên mới giả vờ không thích, giả vờ không cần, giả vờ vô cảm.Nhưng giả vờ vẫn chỉ là giả vờ thôi.Dù miệng cậu ấy luôn nói không, nhưng hành động lại hướng về tôi từng chút một.Chúng tôi tìm được một nhà nghỉ gần đó, vẫn thuê phòng hai giường như mọi khi.Tôi cố ý trêu cậu ấy: “Anh tỏ tình với em rồi mà em vẫn dám ở chung phòng với anh, không sợ anh cưỡng ép em à?”Lâm Tử Tông bình tĩnh nhìn tôi. Mãi đến khi ấy tôi mới nhận ra, kiểu đùa đó vô hiệu với cậu ấy.Tôi có thể cưỡng ép cậu ấy không?Về tình về lý thì đều không được.Về tình, tôi sẽ không bao giờ làm điều gì khiến cậu ấy khó chịu.Về lý, tôi đánh không lại cậu ấy.Thế là lúc chúng tôi vào phòng, tôi nằm phịch xuống giường, nói: “Hay là em cưỡng ép anh đi.”Lâm Tử Tông cởi áo khoác treo lên lưng ghế, rồi kéo ghế lại ngồi xuống, nhìn tôi rất nghiêm túc.Cậu ấy mà nghiêm túc là tôi bắt đầu thấy căng thẳng.Tôi lập tức ngồi dậy đàng hoàng, giống hệt một học sinh sắp bị mắng —— dù tôi chẳng hiểu thầy giáo Lâm định mắng tôi chuyện gì.May thay, thầy Lâm không mắng tôi.Mà hỏi tôi: “Tiêu Phóng, anh có thể nói với em là anh nghĩ gì không?”“Nghĩ gì cơ?”“Chuyện anh thích em.” Lâm Tử Tông nói, “Anh thật sự cảm thấy là anh muốn hẹn hò với em à? Anh có biết điều đó nghĩa là gì không?”Nghĩa là gì ư?“Là anh thích em chứ sao.” Nói xong, tôi suy nghĩ, lại nghiêm túc điều chỉnh câu từ, “Cũng có thể nói là anh yêu em.”Câu đấy nghe buồn nôn thật.Khi nói từ “yêu”, đến chính tôi cũng thấy ngại ngùng.

Chương 38