Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,…

Chương 18

Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Sau khi chạy vạy gần nửa buổi chiều trên phố, Hứa Nghiên mới dọn dẹp căn nhà thuê thành nơi có thể ở được, Hứa đại tẩu lại khát nước muốn uống nước ấm cũng không có, không có củi, không có bếp, không có bát, không có đũa.Nghĩ lại trong nhà không có bếp lò để nấu nướng vẫn không được, thị cố nhịn sự khó chịu nói với tiểu cô tử: “Ở đây không có bếp thì không được rồi, uống nước ấm tắm rửa thì làm sao? Hôm nay trời đã tối, ta và ca ca của muội về trước, ngày mai sẽ bảo chàng ấy đến xây cho muội một cái bếp nhỏ, rồi mua thêm cái nồi sắt nhỏ, trời lạnh rồi muội cũng có thể hâm nóng cơm canh.”Vừa dứt lời lại nhớ ra tối nay không thể ở lại được, làm sao có thể không rửa mặt rửa chân? Thị nhanh nhẹn đẩy Hứa Nghiên một cái: “Tối nay về nhà ca tẩu ngủ tạm hai đêm đi, chỗ này của muội không ngủ được, mau vào dọn dẹp một chút, kẻo đi đường trời tối.”Hứa Nghiên nương theo lực đẩy của đại tẩu nghiêng người đi vào nhà một cách kỳ quặc: “Ta quên mất, chỉ nghĩ đến việc ăn uống tạm bợ ở ngoài, lại quên mất chuyện nước ấm, hì hì, ta phải về làm phiền ca tẩu hai ngày rồi.”“Tiểu Nghiên đừng nói lời này, cô nãi nãi đã xuất giá trở về ở nhà ca tẩu, chúng ta ở cùng nhau được vui vẻ, người ngoài nhìn vào cũng khen ca tẩu tốt, bọn ta không ngại phiền phức, nếu muội không ở lại trấn được, cũng có thể về nhà ở, không thiếu cái miếng ăn kia của muội.”Hứa Nghiên không cố ý quan sát biểu cảm của đại tẩu, thị nói là lời thật lòng, nhưng mình đã xuất giá sáu năm, lại với thân phận quả phụ rời khỏi nhà chồng, nhà đại tẩu cũng đã có tức phụ, vẫn là không nên can dự vào nhà người ta. Hơn nữa mang thân phận quả phụ luôn khiến người ta có chút khó chịu. Lâu ngày hai bên có lẽ sẽ nảy sinh mâu thuẫn, vốn dĩ huynh muội cách nhau quá nhiều tuổi, cũng không có nhiều tình cảm đồng cam cộng khổ.Hứa Nghiên khoác túi đồ, khoác tay đại tẩu đi ra ngoài: “Đại tẩu,nhà tẩu một nhà lớn như vậy, đừng lo co ta, tình trạng hiện tại của ta vẫn khá tốt, hơn nữa ta cũng không giấu tẩu, ta dự định an ổn rồi sẽ đi tìm việc làm ở nhà địa chủ hoặc nhà buôn lớn. Sáu năm gả vào Trần gia, sách của Trần Bảo Vũ đều bị ta lật đến rách cả mép, đến lúc đó xem có ai muốn tìm nữ tiên sinh cho nữ nhi chất nữ trong nhà không, ta sẽ đi thử xem, dù không tìm được ta còn có thể chép sách, thêu thùa kiếm tiền, có thể duy trì cuộc sống của ta, tẩu cứ sống tốt cuộc sống của mình đi, ta đã đến tuổi làm mẫu thân, đừng cứ ôm ta vào trên người tẩu, không thấy mệt sao.”Nói đến đoạn sau, nàng cảm thấy quá ủy mị, mặt hơi đỏ lên vì ngượng, cho nên cố tình vỗ vai đại tẩu kiểu huynh đệ tốt: “Tẩu đi trước đi, ta khóa cửa.”“Hây, chỉ có một hai bước đường, sao đáng để ta đi trước.” Thị bị lời tiểu cô tử nói muốn đi làm nữ tiên sinh làm cho kinh ngạc, cũng không để ý đến sự khác thường của nàng, khi chương phụ là tú tài còn sống, trong nhà cũng không có tiên sinh dạy học.Bây giờ tiểu cô tử sắp trở thành nữ tiên sinh, mà khuê nữ của mình sắp gả đi, chữ còn chưa biết viết được một giỏ.Điều này thật sự không thể không phục, người có tâm tính kiên định làm người làm việc đều có quy củ, dù hoàn cảnh có tệ đến đâu, người ta vẫn luôn có thu hoạch, điều này khiến người ngoài nhìn vào, ngược lại nàng như đang đi hưởng phúc.Trong lòng nghĩ như vậy, miệng cũng nói ra: “Chủ yếu là Tiểu Nghiên muội biết phấn đấu, đọc được sách, chứ nếu đổi người khác vào Trần gia, có lẽ không phải ngày nào cũng lau nước mắt, thì cũng nghe lời Trần lão đầu mà ở lại Trần gia làm người nuôi dưỡng rồi, muội không biết bộ dạng của muội bây giờ, nói là xuất thân tiểu thư khuê các cũng có người tin.”Hứa Nghiên nắn nót ngón tay, cố gắng không để chúng đan vào nhau, kể chuyện cũ Trần gia như đang nói chuyện của người khác: “Quả thật, nếu lúc đó phụ thân bán ta cho một nông hộ hay thương hộ, thì ta tuyệt đối không thể trở thành bộ dạng bây giờ, bà mẫu trước kia của ta tuy ngày nào cũng mặt mày âm u, tìm cách bắt bẻ ta để xả giận, nhưng bà ta không phải là người không đánh thì mắng, không muốn thấy tức phụ không làm việc. Còn Trần Bảo Vũ… hắn, tâm của hắn không xấu, bị bệnh tật giày vò nên sức khỏe không tốt. Một người bình thường nằm liệt giường mỗi ngày cũng không thể có tính tình tốt được, ta nhìn sắc mặt hắn mà làm việc, không có ý kiến riêng cũng có thể nhẫn nhịn. May mắn là ta biết chữ, ban đầu chỉ là đọc sách cho hắn nghe để hắn yên tĩnh, cũng coi như tìm việc để cả hai bọn ta làm, nữ nhân chạm vào sách thánh hiền, ha, công bà của ta nhìn không thích cũng không sao, bọn họ không thể thắng được dòng độc đinh tính khí nóng nảy lại yếu ớt. Lâu ngày, ta cũng có thể tùy ý lật sách đọc khi Trần Bảo Vũ đã ngủ.”Nói đến cuối, nàng rõ ràng dừng lại một chút, nhanh nhẹn nhảy hai bước: “Nếu đã định trước bị lão đầu bán, bán cho Trần gia xung hỉ là cái may mắn của ta, có cơ hội đọc sách, khiến ta có được một kỹ năng chuyên môn sau khi được tự do.”Rồi nàng nhìn vào mắt đại tẩu: “Nhưng điều này không có nghĩa là ta sẽ biết ơn Trần gia, càng sẽ không sau khi rời khỏi rồi mà còn qua lại với tư cách là thân thích.”Sáu năm này ta đã sống như thế nào, chỉ có mình ta mới biết được. 

Sau khi chạy vạy gần nửa buổi chiều trên phố, Hứa Nghiên mới dọn dẹp căn nhà thuê thành nơi có thể ở được, Hứa đại tẩu lại khát nước muốn uống nước ấm cũng không có, không có củi, không có bếp, không có bát, không có đũa.

Nghĩ lại trong nhà không có bếp lò để nấu nướng vẫn không được, thị cố nhịn sự khó chịu nói với tiểu cô tử: “Ở đây không có bếp thì không được rồi, uống nước ấm tắm rửa thì làm sao? Hôm nay trời đã tối, ta và ca ca của muội về trước, ngày mai sẽ bảo chàng ấy đến xây cho muội một cái bếp nhỏ, rồi mua thêm cái nồi sắt nhỏ, trời lạnh rồi muội cũng có thể hâm nóng cơm canh.”

Vừa dứt lời lại nhớ ra tối nay không thể ở lại được, làm sao có thể không rửa mặt rửa chân? Thị nhanh nhẹn đẩy Hứa Nghiên một cái: “Tối nay về nhà ca tẩu ngủ tạm hai đêm đi, chỗ này của muội không ngủ được, mau vào dọn dẹp một chút, kẻo đi đường trời tối.”

Hứa Nghiên nương theo lực đẩy của đại tẩu nghiêng người đi vào nhà một cách kỳ quặc: “Ta quên mất, chỉ nghĩ đến việc ăn uống tạm bợ ở ngoài, lại quên mất chuyện nước ấm, hì hì, ta phải về làm phiền ca tẩu hai ngày rồi.”

“Tiểu Nghiên đừng nói lời này, cô nãi nãi đã xuất giá trở về ở nhà ca tẩu, chúng ta ở cùng nhau được vui vẻ, người ngoài nhìn vào cũng khen ca tẩu tốt, bọn ta không ngại phiền phức, nếu muội không ở lại trấn được, cũng có thể về nhà ở, không thiếu cái miếng ăn kia của muội.”

Hứa Nghiên không cố ý quan sát biểu cảm của đại tẩu, thị nói là lời thật lòng, nhưng mình đã xuất giá sáu năm, lại với thân phận quả phụ rời khỏi nhà chồng, nhà đại tẩu cũng đã có tức phụ, vẫn là không nên can dự vào nhà người ta. Hơn nữa mang thân phận quả phụ luôn khiến người ta có chút khó chịu. Lâu ngày hai bên có lẽ sẽ nảy sinh mâu thuẫn, vốn dĩ huynh muội cách nhau quá nhiều tuổi, cũng không có nhiều tình cảm đồng cam cộng khổ.

Hứa Nghiên khoác túi đồ, khoác tay đại tẩu đi ra ngoài: “Đại tẩu,nhà tẩu một nhà lớn như vậy, đừng lo co ta, tình trạng hiện tại của ta vẫn khá tốt, hơn nữa ta cũng không giấu tẩu, ta dự định an ổn rồi sẽ đi tìm việc làm ở nhà địa chủ hoặc nhà buôn lớn. Sáu năm gả vào Trần gia, sách của Trần Bảo Vũ đều bị ta lật đến rách cả mép, đến lúc đó xem có ai muốn tìm nữ tiên sinh cho nữ nhi chất nữ trong nhà không, ta sẽ đi thử xem, dù không tìm được ta còn có thể chép sách, thêu thùa kiếm tiền, có thể duy trì cuộc sống của ta, tẩu cứ sống tốt cuộc sống của mình đi, ta đã đến tuổi làm mẫu thân, đừng cứ ôm ta vào trên người tẩu, không thấy mệt sao.”

Nói đến đoạn sau, nàng cảm thấy quá ủy mị, mặt hơi đỏ lên vì ngượng, cho nên cố tình vỗ vai đại tẩu kiểu huynh đệ tốt: “Tẩu đi trước đi, ta khóa cửa.”

“Hây, chỉ có một hai bước đường, sao đáng để ta đi trước.” Thị bị lời tiểu cô tử nói muốn đi làm nữ tiên sinh làm cho kinh ngạc, cũng không để ý đến sự khác thường của nàng, khi chương phụ là tú tài còn sống, trong nhà cũng không có tiên sinh dạy học.

Bây giờ tiểu cô tử sắp trở thành nữ tiên sinh, mà khuê nữ của mình sắp gả đi, chữ còn chưa biết viết được một giỏ.

Điều này thật sự không thể không phục, người có tâm tính kiên định làm người làm việc đều có quy củ, dù hoàn cảnh có tệ đến đâu, người ta vẫn luôn có thu hoạch, điều này khiến người ngoài nhìn vào, ngược lại nàng như đang đi hưởng phúc.

Trong lòng nghĩ như vậy, miệng cũng nói ra: “Chủ yếu là Tiểu Nghiên muội biết phấn đấu, đọc được sách, chứ nếu đổi người khác vào Trần gia, có lẽ không phải ngày nào cũng lau nước mắt, thì cũng nghe lời Trần lão đầu mà ở lại Trần gia làm người nuôi dưỡng rồi, muội không biết bộ dạng của muội bây giờ, nói là xuất thân tiểu thư khuê các cũng có người tin.”

Hứa Nghiên nắn nót ngón tay, cố gắng không để chúng đan vào nhau, kể chuyện cũ Trần gia như đang nói chuyện của người khác: “Quả thật, nếu lúc đó phụ thân bán ta cho một nông hộ hay thương hộ, thì ta tuyệt đối không thể trở thành bộ dạng bây giờ, bà mẫu trước kia của ta tuy ngày nào cũng mặt mày âm u, tìm cách bắt bẻ ta để xả giận, nhưng bà ta không phải là người không đánh thì mắng, không muốn thấy tức phụ không làm việc. Còn Trần Bảo Vũ… hắn, tâm của hắn không xấu, bị bệnh tật giày vò nên sức khỏe không tốt. Một người bình thường nằm liệt giường mỗi ngày cũng không thể có tính tình tốt được, ta nhìn sắc mặt hắn mà làm việc, không có ý kiến riêng cũng có thể nhẫn nhịn. May mắn là ta biết chữ, ban đầu chỉ là đọc sách cho hắn nghe để hắn yên tĩnh, cũng coi như tìm việc để cả hai bọn ta làm, nữ nhân chạm vào sách thánh hiền, ha, công bà của ta nhìn không thích cũng không sao, bọn họ không thể thắng được dòng độc đinh tính khí nóng nảy lại yếu ớt. Lâu ngày, ta cũng có thể tùy ý lật sách đọc khi Trần Bảo Vũ đã ngủ.”

Nói đến cuối, nàng rõ ràng dừng lại một chút, nhanh nhẹn nhảy hai bước: “Nếu đã định trước bị lão đầu bán, bán cho Trần gia xung hỉ là cái may mắn của ta, có cơ hội đọc sách, khiến ta có được một kỹ năng chuyên môn sau khi được tự do.”

Rồi nàng nhìn vào mắt đại tẩu: “Nhưng điều này không có nghĩa là ta sẽ biết ơn Trần gia, càng sẽ không sau khi rời khỏi rồi mà còn qua lại với tư cách là thân thích.”

Sáu năm này ta đã sống như thế nào, chỉ có mình ta mới biết được.

 

Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Sau khi chạy vạy gần nửa buổi chiều trên phố, Hứa Nghiên mới dọn dẹp căn nhà thuê thành nơi có thể ở được, Hứa đại tẩu lại khát nước muốn uống nước ấm cũng không có, không có củi, không có bếp, không có bát, không có đũa.Nghĩ lại trong nhà không có bếp lò để nấu nướng vẫn không được, thị cố nhịn sự khó chịu nói với tiểu cô tử: “Ở đây không có bếp thì không được rồi, uống nước ấm tắm rửa thì làm sao? Hôm nay trời đã tối, ta và ca ca của muội về trước, ngày mai sẽ bảo chàng ấy đến xây cho muội một cái bếp nhỏ, rồi mua thêm cái nồi sắt nhỏ, trời lạnh rồi muội cũng có thể hâm nóng cơm canh.”Vừa dứt lời lại nhớ ra tối nay không thể ở lại được, làm sao có thể không rửa mặt rửa chân? Thị nhanh nhẹn đẩy Hứa Nghiên một cái: “Tối nay về nhà ca tẩu ngủ tạm hai đêm đi, chỗ này của muội không ngủ được, mau vào dọn dẹp một chút, kẻo đi đường trời tối.”Hứa Nghiên nương theo lực đẩy của đại tẩu nghiêng người đi vào nhà một cách kỳ quặc: “Ta quên mất, chỉ nghĩ đến việc ăn uống tạm bợ ở ngoài, lại quên mất chuyện nước ấm, hì hì, ta phải về làm phiền ca tẩu hai ngày rồi.”“Tiểu Nghiên đừng nói lời này, cô nãi nãi đã xuất giá trở về ở nhà ca tẩu, chúng ta ở cùng nhau được vui vẻ, người ngoài nhìn vào cũng khen ca tẩu tốt, bọn ta không ngại phiền phức, nếu muội không ở lại trấn được, cũng có thể về nhà ở, không thiếu cái miếng ăn kia của muội.”Hứa Nghiên không cố ý quan sát biểu cảm của đại tẩu, thị nói là lời thật lòng, nhưng mình đã xuất giá sáu năm, lại với thân phận quả phụ rời khỏi nhà chồng, nhà đại tẩu cũng đã có tức phụ, vẫn là không nên can dự vào nhà người ta. Hơn nữa mang thân phận quả phụ luôn khiến người ta có chút khó chịu. Lâu ngày hai bên có lẽ sẽ nảy sinh mâu thuẫn, vốn dĩ huynh muội cách nhau quá nhiều tuổi, cũng không có nhiều tình cảm đồng cam cộng khổ.Hứa Nghiên khoác túi đồ, khoác tay đại tẩu đi ra ngoài: “Đại tẩu,nhà tẩu một nhà lớn như vậy, đừng lo co ta, tình trạng hiện tại của ta vẫn khá tốt, hơn nữa ta cũng không giấu tẩu, ta dự định an ổn rồi sẽ đi tìm việc làm ở nhà địa chủ hoặc nhà buôn lớn. Sáu năm gả vào Trần gia, sách của Trần Bảo Vũ đều bị ta lật đến rách cả mép, đến lúc đó xem có ai muốn tìm nữ tiên sinh cho nữ nhi chất nữ trong nhà không, ta sẽ đi thử xem, dù không tìm được ta còn có thể chép sách, thêu thùa kiếm tiền, có thể duy trì cuộc sống của ta, tẩu cứ sống tốt cuộc sống của mình đi, ta đã đến tuổi làm mẫu thân, đừng cứ ôm ta vào trên người tẩu, không thấy mệt sao.”Nói đến đoạn sau, nàng cảm thấy quá ủy mị, mặt hơi đỏ lên vì ngượng, cho nên cố tình vỗ vai đại tẩu kiểu huynh đệ tốt: “Tẩu đi trước đi, ta khóa cửa.”“Hây, chỉ có một hai bước đường, sao đáng để ta đi trước.” Thị bị lời tiểu cô tử nói muốn đi làm nữ tiên sinh làm cho kinh ngạc, cũng không để ý đến sự khác thường của nàng, khi chương phụ là tú tài còn sống, trong nhà cũng không có tiên sinh dạy học.Bây giờ tiểu cô tử sắp trở thành nữ tiên sinh, mà khuê nữ của mình sắp gả đi, chữ còn chưa biết viết được một giỏ.Điều này thật sự không thể không phục, người có tâm tính kiên định làm người làm việc đều có quy củ, dù hoàn cảnh có tệ đến đâu, người ta vẫn luôn có thu hoạch, điều này khiến người ngoài nhìn vào, ngược lại nàng như đang đi hưởng phúc.Trong lòng nghĩ như vậy, miệng cũng nói ra: “Chủ yếu là Tiểu Nghiên muội biết phấn đấu, đọc được sách, chứ nếu đổi người khác vào Trần gia, có lẽ không phải ngày nào cũng lau nước mắt, thì cũng nghe lời Trần lão đầu mà ở lại Trần gia làm người nuôi dưỡng rồi, muội không biết bộ dạng của muội bây giờ, nói là xuất thân tiểu thư khuê các cũng có người tin.”Hứa Nghiên nắn nót ngón tay, cố gắng không để chúng đan vào nhau, kể chuyện cũ Trần gia như đang nói chuyện của người khác: “Quả thật, nếu lúc đó phụ thân bán ta cho một nông hộ hay thương hộ, thì ta tuyệt đối không thể trở thành bộ dạng bây giờ, bà mẫu trước kia của ta tuy ngày nào cũng mặt mày âm u, tìm cách bắt bẻ ta để xả giận, nhưng bà ta không phải là người không đánh thì mắng, không muốn thấy tức phụ không làm việc. Còn Trần Bảo Vũ… hắn, tâm của hắn không xấu, bị bệnh tật giày vò nên sức khỏe không tốt. Một người bình thường nằm liệt giường mỗi ngày cũng không thể có tính tình tốt được, ta nhìn sắc mặt hắn mà làm việc, không có ý kiến riêng cũng có thể nhẫn nhịn. May mắn là ta biết chữ, ban đầu chỉ là đọc sách cho hắn nghe để hắn yên tĩnh, cũng coi như tìm việc để cả hai bọn ta làm, nữ nhân chạm vào sách thánh hiền, ha, công bà của ta nhìn không thích cũng không sao, bọn họ không thể thắng được dòng độc đinh tính khí nóng nảy lại yếu ớt. Lâu ngày, ta cũng có thể tùy ý lật sách đọc khi Trần Bảo Vũ đã ngủ.”Nói đến cuối, nàng rõ ràng dừng lại một chút, nhanh nhẹn nhảy hai bước: “Nếu đã định trước bị lão đầu bán, bán cho Trần gia xung hỉ là cái may mắn của ta, có cơ hội đọc sách, khiến ta có được một kỹ năng chuyên môn sau khi được tự do.”Rồi nàng nhìn vào mắt đại tẩu: “Nhưng điều này không có nghĩa là ta sẽ biết ơn Trần gia, càng sẽ không sau khi rời khỏi rồi mà còn qua lại với tư cách là thân thích.”Sáu năm này ta đã sống như thế nào, chỉ có mình ta mới biết được. 

Chương 18