Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,…
Chương 48
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Sau đó, Đồ Đại Ngưu cầm bát tự đi xem, người ta nói ngày tốt nhất là mười tám tháng sáu, còn khoảng gần hai tháng, Hứa Nghiên suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định đến nói với đại tỷ của mình một tiếng.Hứa Nguyễn nghe xong cũng vui mừng cho nàng, “Điều kiện gia đình Đồ Đại Ngưu không tệ, tuy nhìn hắn có vẻ cục cằn, nhưng hắn là người có thể làm nên chuyện, trong lòng có chủ kiến. Hơn nữa, đừng thấy hắn nói chuyện khó nghe, nhưng hắn làm việc có trách nhiệm, lại hiếu thuận với lão phụ thân của hắn, muội gả qua đó sẽ được hưởng phúc.”Có người thân giúp đỡ tham khảo ý kiến và đồng ý với Đồ Đại Ngưu, Hứa Nghiên vui vẻ hơn rất nhiều, thầm than may mà đã đến đây, nếu không có lẽ đã đắc tội với gia đình đại tỷ rồi.Mọi việc đã được định đoạt, Hứa Nghiên liền kể về phản ứng của đại ca và đại tẩu, đồng thời nói ra quyết định của mình: “Trước khi ta thành hôn, ta sẽ đặt hai mâm cỗ ở quán ăn, đến lúc đó sẽ mời huynh trưởng tẩu tử chất nhi cùng với gia đình tỷ đến ăn cơm cho vui, ta sẽ xuất giá từ căn nhà thuê của mình, còn phải nhờ tỷ phu và bốn huynh muội Tiểu An đến đưa dâu giúp ta.”Hứa Nguyễn im lặng một lúc, rồi nói: “Ta quên chưa nói với muội, sau khi mẫu thân qua đời, ta và ba huynh trưởng đã không còn qua lại viếng thăm nhau nữa. Cũng không có mâu thuẫn gì, là bọn ta ngồi lại bàn bạc kỹ lưỡng mà quyết định, bọn ta cũng không có tình cảm gì nhiều, bình thường không gặp mặt, gặp nhau là khi nhà có việc để gửi quà, đột nhiên gặp mặt chỉ có ngượng ngùng, cái kiểu tình cảm vì thể diện này chỉ là làm cho người ngoài xem thôi, nhưng phụ thân gây chuyện, ai mà không biết chuyện nhà chúng ta? Cũng không cần thiết phải cố gắng qua lại.”Thấy Hứa Nghiên không nói gì, nàng ta tiếp tục: “Ta thấy, những huynh muội bình thường gặp nhau, thường chuyện trò về phụ mẫu, về những chuyện trước khi chưa thành hôn, dựa trên nền tảng đó mới bàn luận về gia đình riêng của mỗi người. Còn chúng ta, ở bên nhau có thể nói chuyện gì? Nói về trò cười do lão đầu gây ra ư? Hay kể cho con cháu nghe về những khổ sở chúng ta đã chịu?” Nói đến đây, nàng ta cười khổ, “Nỗi khổ của chúng ta cũng khác nhau, trong năm huynh muội, có lẽ ta là người may mắn nhất, gả sớm, gả xa, cồng cũng không tệ. Mà ba huynh trưởng bị phụ thân gây chuyện mà gánh nợ, muội bị lão đầu tử bán cho ma ốm để xung hỉ, tình cảm của chúng ta dành cho ông ấy vẫn có chút khác biệt, giống như ngoài ta ra không ai muốn đi viếng mộ lão đầu cả.”“Nói với muội nhiều như vậy, là muốn muội nghĩ thoáng hơn một chút, đừng cảm thấy huynh tẩu bạc tình, tất cả là do lão đầu gây ra tội nghiệt, ở thôn bọn ta trước đây có một người, khi còn ở trong thôn cũng sống khổ sở, bất đắc dĩ phải bôn ba ra ngoài kiếm sống, sống ổn ở bên ngoài rồi thì không muốn quay lại nơi này nữa, tỷ phu của muội ra ngoài buôn bán đã gặp hắn, người đó nhìn thấy thì coi như không quen. Tỷ phu nói đó là vì hắn không thể chịu đựng được quá khứ của mình, nó quá tồi tệ, đồng thời cũng không muốn gặp lại những người liên quan đến quá khứ. Ta nghĩ huynh tẩu cũng như vậy, không muốn qua lại với những người có liên quan đến lão đầu, nếu có tiền, bọn họ chắc chắn đã sớm dọn đi rồi, giống như muội chẳng phải cũng không muốn về thôn, không muốn gặp những người biết về quá khứ của muội sao?”Hứa Nghiên hoàn toàn thông suốt, nàng bình tĩnh nói: “Ta chưa từng trách huynh tẩu, thậm chí còn đặc biệt biết ơn đại tẩu, tẩu ấy là một người rất tốt, đã giúp đỡ ta rất nhiều, thậm chí ta còn thấy tẩu ấy gả cho đại ca là phí hoài, ha ha. Nhưng nghe tỷ nói, ta cũng thấy mình đã quá cưỡng cầu, bởi vì ta dù là quả phụ, không vướng bận, không có gánh nặng, cuộc sống tương đối dễ dàng, tuy rằng hận phụ mẫu, nhưng họ đã chết rồi nên ta cũng không tính toán nữa. Nhưng huynh tẩu thì khác, họ vẫn sống trong thôn, thường xuyên bị người khác chỉ trỏ, cho dù giáp mặt nói chuyện có tốt đến mấy, sau lưng chưa chắc đã không bị chỉ trỏ, con cái cũng bị lỡ dở, chỉ có Hoành Cần là có việc làm ở trấn, nhiều chất tử như vậy chỉ vì nhà không có tiền, không có nghề nghiệp mà chỉ có thể bó buộc với ruộng đồng.”“Muội hiểu là tốt rồi.”Nhưng Hứa Nghiên vẫn chưa quyết định được, “Vậy ngày mười tám tháng sáu ta thành hôn, có nên mời huynh tẩu hay không? Nếu ta nói không nhận tiền mừng, họ sẽ cảm thấy ngại, còn nếu nhận tiền mừng thì tương đương với việc qua lại tặng quà rồi.”“Mời đi, muội thành hôn là chuyện lớn, không thể để nhà trai chê cười. Hơn nữa, muội thành hôn ở trấn, huynh tẩu không ở xa mà lại không đến dự lễ, người ta cũng sẽ chê cười, còn về tiền mừng, nhận hay không là ở muội, nói rõ ràng sau bữa cơm là được, chỉ đến tham dự một lần này, sau này không qua lại tặng lễ lộc gì nữa là được.”“Được, nghe lời tỷ.”Một việc lớn đã được giải quyết, Hứa Nghiên dễ chịu hơn rất nhiều, thời gian còn lại là kéo Đồ Đại Ngưu đi mua vải đỏ để thêu áo cưới, và cả chuyện của Hoàng gia nữa, nàng cũng không định từ chức, dạy quen còn hơn dạy người lạ, sau khi thành hôn vẫn có thể tiếp tục dạy học, cũng chỉ là viết chữ và giảng bài thôi, bản thân nàng lại biết cưỡi xe bò, đến lúc đó Đồ Đại Ngưu ở nhà nuôi lợn, nàng đi dạy học ở trấn, vừa làm vừa nghỉ ngơi, không mệt mỏi mà lại có tiền để kiếm.Tuy nhiên, mọi việc sẽ không suôn sẻ như nàng nghĩ, khi nàng ra phố mua chỉ thêu thì gặp mấy đứa trẻ Hoàng gia, và cả phụ thân của chúng là ông chủ Hoàng.Hứa Nghiên bị ôm lấy chân là khi đang mua chỉ thêu ở tiệm của Thái Nhị Nương, nàng chỉ nghe thấy Hoàng Lị vui vẻ gọi, “Hứa phu tử, lâu lắm rồi con không gặp ngài”, rồi còn vẫy tay ra phía sau, “Phụ thân, đây chính là vị phu tử mà người luôn khen học thức tốt đó.”Đây là lần đầu tiên Hứa Nghiên chạm mặt Hoàng Tích, nhưng nàng không bỏ qua sự tham lam và tinh ranh trong mắt hắn ta, hắn ta trông lớn tuổi hơn phu nhân Hoàng khá nhiều, bụng phệ, để râu chữ cá trê, nhìn qua đã biết không phải người tốt.
Sau đó, Đồ Đại Ngưu cầm bát tự đi xem, người ta nói ngày tốt nhất là mười tám tháng sáu, còn khoảng gần hai tháng, Hứa Nghiên suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định đến nói với đại tỷ của mình một tiếng.
Hứa Nguyễn nghe xong cũng vui mừng cho nàng, “Điều kiện gia đình Đồ Đại Ngưu không tệ, tuy nhìn hắn có vẻ cục cằn, nhưng hắn là người có thể làm nên chuyện, trong lòng có chủ kiến. Hơn nữa, đừng thấy hắn nói chuyện khó nghe, nhưng hắn làm việc có trách nhiệm, lại hiếu thuận với lão phụ thân của hắn, muội gả qua đó sẽ được hưởng phúc.”
Có người thân giúp đỡ tham khảo ý kiến và đồng ý với Đồ Đại Ngưu, Hứa Nghiên vui vẻ hơn rất nhiều, thầm than may mà đã đến đây, nếu không có lẽ đã đắc tội với gia đình đại tỷ rồi.
Mọi việc đã được định đoạt, Hứa Nghiên liền kể về phản ứng của đại ca và đại tẩu, đồng thời nói ra quyết định của mình: “Trước khi ta thành hôn, ta sẽ đặt hai mâm cỗ ở quán ăn, đến lúc đó sẽ mời huynh trưởng tẩu tử chất nhi cùng với gia đình tỷ đến ăn cơm cho vui, ta sẽ xuất giá từ căn nhà thuê của mình, còn phải nhờ tỷ phu và bốn huynh muội Tiểu An đến đưa dâu giúp ta.”
Hứa Nguyễn im lặng một lúc, rồi nói: “Ta quên chưa nói với muội, sau khi mẫu thân qua đời, ta và ba huynh trưởng đã không còn qua lại viếng thăm nhau nữa. Cũng không có mâu thuẫn gì, là bọn ta ngồi lại bàn bạc kỹ lưỡng mà quyết định, bọn ta cũng không có tình cảm gì nhiều, bình thường không gặp mặt, gặp nhau là khi nhà có việc để gửi quà, đột nhiên gặp mặt chỉ có ngượng ngùng, cái kiểu tình cảm vì thể diện này chỉ là làm cho người ngoài xem thôi, nhưng phụ thân gây chuyện, ai mà không biết chuyện nhà chúng ta? Cũng không cần thiết phải cố gắng qua lại.”
Thấy Hứa Nghiên không nói gì, nàng ta tiếp tục: “Ta thấy, những huynh muội bình thường gặp nhau, thường chuyện trò về phụ mẫu, về những chuyện trước khi chưa thành hôn, dựa trên nền tảng đó mới bàn luận về gia đình riêng của mỗi người. Còn chúng ta, ở bên nhau có thể nói chuyện gì? Nói về trò cười do lão đầu gây ra ư? Hay kể cho con cháu nghe về những khổ sở chúng ta đã chịu?” Nói đến đây, nàng ta cười khổ, “Nỗi khổ của chúng ta cũng khác nhau, trong năm huynh muội, có lẽ ta là người may mắn nhất, gả sớm, gả xa, cồng cũng không tệ. Mà ba huynh trưởng bị phụ thân gây chuyện mà gánh nợ, muội bị lão đầu tử bán cho ma ốm để xung hỉ, tình cảm của chúng ta dành cho ông ấy vẫn có chút khác biệt, giống như ngoài ta ra không ai muốn đi viếng mộ lão đầu cả.”
“Nói với muội nhiều như vậy, là muốn muội nghĩ thoáng hơn một chút, đừng cảm thấy huynh tẩu bạc tình, tất cả là do lão đầu gây ra tội nghiệt, ở thôn bọn ta trước đây có một người, khi còn ở trong thôn cũng sống khổ sở, bất đắc dĩ phải bôn ba ra ngoài kiếm sống, sống ổn ở bên ngoài rồi thì không muốn quay lại nơi này nữa, tỷ phu của muội ra ngoài buôn bán đã gặp hắn, người đó nhìn thấy thì coi như không quen. Tỷ phu nói đó là vì hắn không thể chịu đựng được quá khứ của mình, nó quá tồi tệ, đồng thời cũng không muốn gặp lại những người liên quan đến quá khứ. Ta nghĩ huynh tẩu cũng như vậy, không muốn qua lại với những người có liên quan đến lão đầu, nếu có tiền, bọn họ chắc chắn đã sớm dọn đi rồi, giống như muội chẳng phải cũng không muốn về thôn, không muốn gặp những người biết về quá khứ của muội sao?”
Hứa Nghiên hoàn toàn thông suốt, nàng bình tĩnh nói: “Ta chưa từng trách huynh tẩu, thậm chí còn đặc biệt biết ơn đại tẩu, tẩu ấy là một người rất tốt, đã giúp đỡ ta rất nhiều, thậm chí ta còn thấy tẩu ấy gả cho đại ca là phí hoài, ha ha. Nhưng nghe tỷ nói, ta cũng thấy mình đã quá cưỡng cầu, bởi vì ta dù là quả phụ, không vướng bận, không có gánh nặng, cuộc sống tương đối dễ dàng, tuy rằng hận phụ mẫu, nhưng họ đã chết rồi nên ta cũng không tính toán nữa. Nhưng huynh tẩu thì khác, họ vẫn sống trong thôn, thường xuyên bị người khác chỉ trỏ, cho dù giáp mặt nói chuyện có tốt đến mấy, sau lưng chưa chắc đã không bị chỉ trỏ, con cái cũng bị lỡ dở, chỉ có Hoành Cần là có việc làm ở trấn, nhiều chất tử như vậy chỉ vì nhà không có tiền, không có nghề nghiệp mà chỉ có thể bó buộc với ruộng đồng.”
“Muội hiểu là tốt rồi.”
Nhưng Hứa Nghiên vẫn chưa quyết định được, “Vậy ngày mười tám tháng sáu ta thành hôn, có nên mời huynh tẩu hay không? Nếu ta nói không nhận tiền mừng, họ sẽ cảm thấy ngại, còn nếu nhận tiền mừng thì tương đương với việc qua lại tặng quà rồi.”
“Mời đi, muội thành hôn là chuyện lớn, không thể để nhà trai chê cười. Hơn nữa, muội thành hôn ở trấn, huynh tẩu không ở xa mà lại không đến dự lễ, người ta cũng sẽ chê cười, còn về tiền mừng, nhận hay không là ở muội, nói rõ ràng sau bữa cơm là được, chỉ đến tham dự một lần này, sau này không qua lại tặng lễ lộc gì nữa là được.”
“Được, nghe lời tỷ.”
Một việc lớn đã được giải quyết, Hứa Nghiên dễ chịu hơn rất nhiều, thời gian còn lại là kéo Đồ Đại Ngưu đi mua vải đỏ để thêu áo cưới, và cả chuyện của Hoàng gia nữa, nàng cũng không định từ chức, dạy quen còn hơn dạy người lạ, sau khi thành hôn vẫn có thể tiếp tục dạy học, cũng chỉ là viết chữ và giảng bài thôi, bản thân nàng lại biết cưỡi xe bò, đến lúc đó Đồ Đại Ngưu ở nhà nuôi lợn, nàng đi dạy học ở trấn, vừa làm vừa nghỉ ngơi, không mệt mỏi mà lại có tiền để kiếm.
Tuy nhiên, mọi việc sẽ không suôn sẻ như nàng nghĩ, khi nàng ra phố mua chỉ thêu thì gặp mấy đứa trẻ Hoàng gia, và cả phụ thân của chúng là ông chủ Hoàng.
Hứa Nghiên bị ôm lấy chân là khi đang mua chỉ thêu ở tiệm của Thái Nhị Nương, nàng chỉ nghe thấy Hoàng Lị vui vẻ gọi, “Hứa phu tử, lâu lắm rồi con không gặp ngài”, rồi còn vẫy tay ra phía sau, “Phụ thân, đây chính là vị phu tử mà người luôn khen học thức tốt đó.”
Đây là lần đầu tiên Hứa Nghiên chạm mặt Hoàng Tích, nhưng nàng không bỏ qua sự tham lam và tinh ranh trong mắt hắn ta, hắn ta trông lớn tuổi hơn phu nhân Hoàng khá nhiều, bụng phệ, để râu chữ cá trê, nhìn qua đã biết không phải người tốt.
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Sau đó, Đồ Đại Ngưu cầm bát tự đi xem, người ta nói ngày tốt nhất là mười tám tháng sáu, còn khoảng gần hai tháng, Hứa Nghiên suy đi nghĩ lại, vẫn quyết định đến nói với đại tỷ của mình một tiếng.Hứa Nguyễn nghe xong cũng vui mừng cho nàng, “Điều kiện gia đình Đồ Đại Ngưu không tệ, tuy nhìn hắn có vẻ cục cằn, nhưng hắn là người có thể làm nên chuyện, trong lòng có chủ kiến. Hơn nữa, đừng thấy hắn nói chuyện khó nghe, nhưng hắn làm việc có trách nhiệm, lại hiếu thuận với lão phụ thân của hắn, muội gả qua đó sẽ được hưởng phúc.”Có người thân giúp đỡ tham khảo ý kiến và đồng ý với Đồ Đại Ngưu, Hứa Nghiên vui vẻ hơn rất nhiều, thầm than may mà đã đến đây, nếu không có lẽ đã đắc tội với gia đình đại tỷ rồi.Mọi việc đã được định đoạt, Hứa Nghiên liền kể về phản ứng của đại ca và đại tẩu, đồng thời nói ra quyết định của mình: “Trước khi ta thành hôn, ta sẽ đặt hai mâm cỗ ở quán ăn, đến lúc đó sẽ mời huynh trưởng tẩu tử chất nhi cùng với gia đình tỷ đến ăn cơm cho vui, ta sẽ xuất giá từ căn nhà thuê của mình, còn phải nhờ tỷ phu và bốn huynh muội Tiểu An đến đưa dâu giúp ta.”Hứa Nguyễn im lặng một lúc, rồi nói: “Ta quên chưa nói với muội, sau khi mẫu thân qua đời, ta và ba huynh trưởng đã không còn qua lại viếng thăm nhau nữa. Cũng không có mâu thuẫn gì, là bọn ta ngồi lại bàn bạc kỹ lưỡng mà quyết định, bọn ta cũng không có tình cảm gì nhiều, bình thường không gặp mặt, gặp nhau là khi nhà có việc để gửi quà, đột nhiên gặp mặt chỉ có ngượng ngùng, cái kiểu tình cảm vì thể diện này chỉ là làm cho người ngoài xem thôi, nhưng phụ thân gây chuyện, ai mà không biết chuyện nhà chúng ta? Cũng không cần thiết phải cố gắng qua lại.”Thấy Hứa Nghiên không nói gì, nàng ta tiếp tục: “Ta thấy, những huynh muội bình thường gặp nhau, thường chuyện trò về phụ mẫu, về những chuyện trước khi chưa thành hôn, dựa trên nền tảng đó mới bàn luận về gia đình riêng của mỗi người. Còn chúng ta, ở bên nhau có thể nói chuyện gì? Nói về trò cười do lão đầu gây ra ư? Hay kể cho con cháu nghe về những khổ sở chúng ta đã chịu?” Nói đến đây, nàng ta cười khổ, “Nỗi khổ của chúng ta cũng khác nhau, trong năm huynh muội, có lẽ ta là người may mắn nhất, gả sớm, gả xa, cồng cũng không tệ. Mà ba huynh trưởng bị phụ thân gây chuyện mà gánh nợ, muội bị lão đầu tử bán cho ma ốm để xung hỉ, tình cảm của chúng ta dành cho ông ấy vẫn có chút khác biệt, giống như ngoài ta ra không ai muốn đi viếng mộ lão đầu cả.”“Nói với muội nhiều như vậy, là muốn muội nghĩ thoáng hơn một chút, đừng cảm thấy huynh tẩu bạc tình, tất cả là do lão đầu gây ra tội nghiệt, ở thôn bọn ta trước đây có một người, khi còn ở trong thôn cũng sống khổ sở, bất đắc dĩ phải bôn ba ra ngoài kiếm sống, sống ổn ở bên ngoài rồi thì không muốn quay lại nơi này nữa, tỷ phu của muội ra ngoài buôn bán đã gặp hắn, người đó nhìn thấy thì coi như không quen. Tỷ phu nói đó là vì hắn không thể chịu đựng được quá khứ của mình, nó quá tồi tệ, đồng thời cũng không muốn gặp lại những người liên quan đến quá khứ. Ta nghĩ huynh tẩu cũng như vậy, không muốn qua lại với những người có liên quan đến lão đầu, nếu có tiền, bọn họ chắc chắn đã sớm dọn đi rồi, giống như muội chẳng phải cũng không muốn về thôn, không muốn gặp những người biết về quá khứ của muội sao?”Hứa Nghiên hoàn toàn thông suốt, nàng bình tĩnh nói: “Ta chưa từng trách huynh tẩu, thậm chí còn đặc biệt biết ơn đại tẩu, tẩu ấy là một người rất tốt, đã giúp đỡ ta rất nhiều, thậm chí ta còn thấy tẩu ấy gả cho đại ca là phí hoài, ha ha. Nhưng nghe tỷ nói, ta cũng thấy mình đã quá cưỡng cầu, bởi vì ta dù là quả phụ, không vướng bận, không có gánh nặng, cuộc sống tương đối dễ dàng, tuy rằng hận phụ mẫu, nhưng họ đã chết rồi nên ta cũng không tính toán nữa. Nhưng huynh tẩu thì khác, họ vẫn sống trong thôn, thường xuyên bị người khác chỉ trỏ, cho dù giáp mặt nói chuyện có tốt đến mấy, sau lưng chưa chắc đã không bị chỉ trỏ, con cái cũng bị lỡ dở, chỉ có Hoành Cần là có việc làm ở trấn, nhiều chất tử như vậy chỉ vì nhà không có tiền, không có nghề nghiệp mà chỉ có thể bó buộc với ruộng đồng.”“Muội hiểu là tốt rồi.”Nhưng Hứa Nghiên vẫn chưa quyết định được, “Vậy ngày mười tám tháng sáu ta thành hôn, có nên mời huynh tẩu hay không? Nếu ta nói không nhận tiền mừng, họ sẽ cảm thấy ngại, còn nếu nhận tiền mừng thì tương đương với việc qua lại tặng quà rồi.”“Mời đi, muội thành hôn là chuyện lớn, không thể để nhà trai chê cười. Hơn nữa, muội thành hôn ở trấn, huynh tẩu không ở xa mà lại không đến dự lễ, người ta cũng sẽ chê cười, còn về tiền mừng, nhận hay không là ở muội, nói rõ ràng sau bữa cơm là được, chỉ đến tham dự một lần này, sau này không qua lại tặng lễ lộc gì nữa là được.”“Được, nghe lời tỷ.”Một việc lớn đã được giải quyết, Hứa Nghiên dễ chịu hơn rất nhiều, thời gian còn lại là kéo Đồ Đại Ngưu đi mua vải đỏ để thêu áo cưới, và cả chuyện của Hoàng gia nữa, nàng cũng không định từ chức, dạy quen còn hơn dạy người lạ, sau khi thành hôn vẫn có thể tiếp tục dạy học, cũng chỉ là viết chữ và giảng bài thôi, bản thân nàng lại biết cưỡi xe bò, đến lúc đó Đồ Đại Ngưu ở nhà nuôi lợn, nàng đi dạy học ở trấn, vừa làm vừa nghỉ ngơi, không mệt mỏi mà lại có tiền để kiếm.Tuy nhiên, mọi việc sẽ không suôn sẻ như nàng nghĩ, khi nàng ra phố mua chỉ thêu thì gặp mấy đứa trẻ Hoàng gia, và cả phụ thân của chúng là ông chủ Hoàng.Hứa Nghiên bị ôm lấy chân là khi đang mua chỉ thêu ở tiệm của Thái Nhị Nương, nàng chỉ nghe thấy Hoàng Lị vui vẻ gọi, “Hứa phu tử, lâu lắm rồi con không gặp ngài”, rồi còn vẫy tay ra phía sau, “Phụ thân, đây chính là vị phu tử mà người luôn khen học thức tốt đó.”Đây là lần đầu tiên Hứa Nghiên chạm mặt Hoàng Tích, nhưng nàng không bỏ qua sự tham lam và tinh ranh trong mắt hắn ta, hắn ta trông lớn tuổi hơn phu nhân Hoàng khá nhiều, bụng phệ, để râu chữ cá trê, nhìn qua đã biết không phải người tốt.