Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,…
Chương 60
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… “Này, Đại Ngưu, uống thuốc đi.”Một nữ nhân mặc áo ngắn tay rộng màu trắng thêu cành mai, bên dưới là váy dài vải bông màu đỏ, bưng nửa bát thuốc đi vào nhà chính, nam nhân đang tựa lưng vào ghế với vẻ mặt rũ rượi, thấy nữ nhân bước vào mới vực dậy tinh thần ngồi thẳng, ánh mắt sáng quắc nhìn chòng chọc vòng eo nhỏ bị váy bó sát phía trước, đón lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch như uống mật, còn chép chép miệng.Hứa Nghiên đưa tay sờ trán hắn, trách mắng: “Mau thu lại ánh mắt không biết đủ của chàng đi, thật là chẳng chịu nhớ lâu gì cả.”Đồ Đại Ngưu chẳng hề biết xấu hổ, sờ vào vòng eo nhỏ của nàng, vẻ mặt hưởng thụ: “Ta nhìn tức phụ của mình thì có làm sao?”“Chậc, đại phu đã nói về chàng thế nào? Chẳng phải nói là hỏa khí quá vượng, nhưng vì thiếu củi nên dẫn đến nội hư ngoại nhiệt sao? Chàng phải dưỡng lại hỏa khí cho tốt vào, đừng để tàn lửa tắt hết, tức phụ của chàng là đang độ xuân thì, đừng để nàng ấy phải ngó nghiêng ra ngoài.” Hứa Nghiên cố tình chọc tức hắn, mấy ngày này nàng cũng bị giày vò không ít, chuyện chăn gối đúng là thoải mái thật, nhưng cái nóng oi bức này, trước và sau đều mồ hôi đầm đìa, chăn đệm cứ như bị ẩm mốc trong ngày mưa dầm, lúc ngủ thật khó chịu.Thấy nữ nhân mặt mày hồng hào bưng bát đi ra, Đồ Đại Ngưu lại đổ rạp ra ghế, thở dài đầy lo lắng: “Đúng là chỉ có bò mệt chết vì làm việc, chứ không có ruộng đồng nào bị cày hỏng.”Đồ lão hán sợ con mình không giữ được mình, dẫn đến Đồ gia nhà lão bị tuyệt hậu, nên tối hôm đó đã kéo hắn về hậu viện ngủ cùng mình, cho đến khi hạ sốt mới thả về.Vì chuyện này mà lão đã có thói quen vào hè là nấu nước đậu xanh vào, Đồ Đại Ngưu dứt hẳn ý định uống nước lạnh ở nhà, bởi vì chỉ cần cầm gáo lên là bị lão đầu nhìn thấy và cằn nhằn, dùng cái lý lẽ cùn của riêng mình mà lải nhải: “Mùa hạ oi bức, trong lòng cũng nóng, nếu không giải nhiệt, hơi nóng trong cơ thể sẽ thoát ra, không tốt cho sức khỏe.”Hứa Nghiên vừa uống nước đậu xanh vừa xem tuồng hay, nàng hiểu lời lão đầu là nói cho mình nghe, mục đích là để lấy lại mặt mũi cho nhi tử của lão. Nhưng lão cứ kiên trì năm này qua năm khác, mỗi năm vào hạ đều nấu nước đậu xanh, dần dà ngay cả bản thân lão cũng bị những lời lẽ mình bịa ra thuyết phục, thế là uống nước đậu xanh giải nhiệt vào mùa hè đã trở thành truyền thống của nhà lão Đồ.Sau bữa cơm, Hứa Nghiên rửa bát, hai phụ tử bọn họ đi ra hậu viện làm việc, hậu viện có một giếng sâu, nước múc lên rất mát lạnh, cứ đến buổi trưa nóng nhất, hai phụ tử Đồ gia, một người tát nước, một người xách nước đi tắm cho lợn. Hứa Nghiên giặt quần áo cũng dùng nước giếng này, bên phải giếng có một cây táo tàu, thân cây to bằng bắp đùi, cành lá sum suê, giờ đang treo đầy những quả táo non.Đây vốn là nơi lý tưởng để hóng mát, nhưng vì cây táo tàu thu hút sâu róm có lông, Hứa Nghiên không dám ở lâu dưới gốc cây, nàng tính tìm thêm một cây nào lớn nhanh để trồng ở hậu viện, vì những ngày hè sắp mưa, trong nhà rất oi bức không thể ở được, mà dưới gốc cây là nơi mát mẻ nhất.Về thôn Hậu Sơn gần mười ngày, số lần ra khỏi nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong nhà lắm việc, nào là lợn, nào là bò, lại còn nuôi hơn chục con gà. Sáng sớm Đại Ngưu dậy nấu cơm, Hứa Nghiên cũng dậy theo để quét dọn tiền viện và hậu viện, đàn gà nghe động cũng đi theo đòi ăn.Cơm nước xong, cả nhà ba người quây quần quanh bàn ở tiền viện dùng bữa, tận hưởng sự mát mẻ trước khi mặt trời mọc, chim chóc trên cây hót líu lo, những con bạo dạn thì đậu trên tường viện, rình cơ hội tranh thức ăn với gà.Về bát đĩa sau bữa cơm, chỉ bữa sáng là Hứa Nghiên rửa, bữa trưa và bữa tối, ai vứt bát cuối cùng thì người đó nhặt đĩa và rửa bát, thường là Đại Ngưu vì hắn ăn nhiều nhất, lại còn thích vừa nhai vừa chép miệng nói chuyện.Lùa gà ra khỏi cổng viện, nữ chủ nhân của gia đình buộc khăn hoa trên đầu, mặc quần áo cũ rách của chồng đi dọn phân gà, chuồng gà nằm ở phía tay phải cuối cùng, đối diện phòng ngủ của hai phu thê, không dọn sạch sẽ thì ngay cả lúc ngủ cũng ngửi thấy mùi phân gà hôi thối.Hơn nữa, nàng lo chuồng gà quá bẩn sẽ phát sinh dịch bệnh gà, giống như việc chuồng lợn phải quét dọn mỗi ngày cũng là vì sợ lợn bị bệnh.Công việc ở tiền viện xong xuôi thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang đốt rát da thịt, nàng bưng chậu gỗ đựng quần áo bẩn vào hậu viện, tát nước ngâm, giã nát bồ kết bỏ vào khuấy đều.“À, con nhớ ra rồi, ở hậu viện chúng ta cũng trồng một cây bồ kết đi, con nhớ cây bồ kết lâu năm sẽ mọc to khỏe, lá cũng dày, rất thích hợp để ngồi hóng mát dưới gốc cây vào mùa hè.”“Được, lát nữa Đại Ngưu rảnh tay, bảo hắn đưa con lên Hậu Sơn đào một cây về, trên núi mọc nhiều cây tạp, ta nhớ người trong thôn hái bồ kết đều tìm ở Hậu Sơn,” Đồ lão hán vừa cầm dao chặt rơm, tiếng “cạc cạc cạc” vang lên, giày của lão bắn đầy nước cỏ xanh.Lúc này không có khoai lang, thức ăn chủ yếu của lợn là cỏ lợn, ví dụ như lá và quả non màu đỏ của cây mao cẩu, lợn thích ăn nhất, nghe Đại Ngưu nói lợn ăn lá mao cẩu xong thích ngủ, nhưng lại mau đói, mà cũng lớn nhanh, mỗi ngày vẫn phải đun nước sôi để trộn cám lúa mạch và bã ngô cho ăn hai bữa.Còn cây đậu dại mà lão đầu đang chặt có dây leo, nếu không chặt đứt thường sẽ bị lợn nuốt thẳng vào bụng thành một đoạn dài vì chưa nhai kỹ, lại còn mạch dại cắt về vào cuối xuân, phơi khô bó lại chất đống trong nhà., nhưng gai mạch dại đâm miệng, cũng phải chặt vụn, khi nấu cháo lợn thì trộn lẫn vào.
“Này, Đại Ngưu, uống thuốc đi.”
Một nữ nhân mặc áo ngắn tay rộng màu trắng thêu cành mai, bên dưới là váy dài vải bông màu đỏ, bưng nửa bát thuốc đi vào nhà chính, nam nhân đang tựa lưng vào ghế với vẻ mặt rũ rượi, thấy nữ nhân bước vào mới vực dậy tinh thần ngồi thẳng, ánh mắt sáng quắc nhìn chòng chọc vòng eo nhỏ bị váy bó sát phía trước, đón lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch như uống mật, còn chép chép miệng.
Hứa Nghiên đưa tay sờ trán hắn, trách mắng: “Mau thu lại ánh mắt không biết đủ của chàng đi, thật là chẳng chịu nhớ lâu gì cả.”
Đồ Đại Ngưu chẳng hề biết xấu hổ, sờ vào vòng eo nhỏ của nàng, vẻ mặt hưởng thụ: “Ta nhìn tức phụ của mình thì có làm sao?”
“Chậc, đại phu đã nói về chàng thế nào? Chẳng phải nói là hỏa khí quá vượng, nhưng vì thiếu củi nên dẫn đến nội hư ngoại nhiệt sao? Chàng phải dưỡng lại hỏa khí cho tốt vào, đừng để tàn lửa tắt hết, tức phụ của chàng là đang độ xuân thì, đừng để nàng ấy phải ngó nghiêng ra ngoài.” Hứa Nghiên cố tình chọc tức hắn, mấy ngày này nàng cũng bị giày vò không ít, chuyện chăn gối đúng là thoải mái thật, nhưng cái nóng oi bức này, trước và sau đều mồ hôi đầm đìa, chăn đệm cứ như bị ẩm mốc trong ngày mưa dầm, lúc ngủ thật khó chịu.
Thấy nữ nhân mặt mày hồng hào bưng bát đi ra, Đồ Đại Ngưu lại đổ rạp ra ghế, thở dài đầy lo lắng: “Đúng là chỉ có bò mệt chết vì làm việc, chứ không có ruộng đồng nào bị cày hỏng.”
Đồ lão hán sợ con mình không giữ được mình, dẫn đến Đồ gia nhà lão bị tuyệt hậu, nên tối hôm đó đã kéo hắn về hậu viện ngủ cùng mình, cho đến khi hạ sốt mới thả về.
Vì chuyện này mà lão đã có thói quen vào hè là nấu nước đậu xanh vào, Đồ Đại Ngưu dứt hẳn ý định uống nước lạnh ở nhà, bởi vì chỉ cần cầm gáo lên là bị lão đầu nhìn thấy và cằn nhằn, dùng cái lý lẽ cùn của riêng mình mà lải nhải: “Mùa hạ oi bức, trong lòng cũng nóng, nếu không giải nhiệt, hơi nóng trong cơ thể sẽ thoát ra, không tốt cho sức khỏe.”
Hứa Nghiên vừa uống nước đậu xanh vừa xem tuồng hay, nàng hiểu lời lão đầu là nói cho mình nghe, mục đích là để lấy lại mặt mũi cho nhi tử của lão. Nhưng lão cứ kiên trì năm này qua năm khác, mỗi năm vào hạ đều nấu nước đậu xanh, dần dà ngay cả bản thân lão cũng bị những lời lẽ mình bịa ra thuyết phục, thế là uống nước đậu xanh giải nhiệt vào mùa hè đã trở thành truyền thống của nhà lão Đồ.
Sau bữa cơm, Hứa Nghiên rửa bát, hai phụ tử bọn họ đi ra hậu viện làm việc, hậu viện có một giếng sâu, nước múc lên rất mát lạnh, cứ đến buổi trưa nóng nhất, hai phụ tử Đồ gia, một người tát nước, một người xách nước đi tắm cho lợn. Hứa Nghiên giặt quần áo cũng dùng nước giếng này, bên phải giếng có một cây táo tàu, thân cây to bằng bắp đùi, cành lá sum suê, giờ đang treo đầy những quả táo non.
Đây vốn là nơi lý tưởng để hóng mát, nhưng vì cây táo tàu thu hút sâu róm có lông, Hứa Nghiên không dám ở lâu dưới gốc cây, nàng tính tìm thêm một cây nào lớn nhanh để trồng ở hậu viện, vì những ngày hè sắp mưa, trong nhà rất oi bức không thể ở được, mà dưới gốc cây là nơi mát mẻ nhất.
Về thôn Hậu Sơn gần mười ngày, số lần ra khỏi nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong nhà lắm việc, nào là lợn, nào là bò, lại còn nuôi hơn chục con gà. Sáng sớm Đại Ngưu dậy nấu cơm, Hứa Nghiên cũng dậy theo để quét dọn tiền viện và hậu viện, đàn gà nghe động cũng đi theo đòi ăn.
Cơm nước xong, cả nhà ba người quây quần quanh bàn ở tiền viện dùng bữa, tận hưởng sự mát mẻ trước khi mặt trời mọc, chim chóc trên cây hót líu lo, những con bạo dạn thì đậu trên tường viện, rình cơ hội tranh thức ăn với gà.
Về bát đĩa sau bữa cơm, chỉ bữa sáng là Hứa Nghiên rửa, bữa trưa và bữa tối, ai vứt bát cuối cùng thì người đó nhặt đĩa và rửa bát, thường là Đại Ngưu vì hắn ăn nhiều nhất, lại còn thích vừa nhai vừa chép miệng nói chuyện.
Lùa gà ra khỏi cổng viện, nữ chủ nhân của gia đình buộc khăn hoa trên đầu, mặc quần áo cũ rách của chồng đi dọn phân gà, chuồng gà nằm ở phía tay phải cuối cùng, đối diện phòng ngủ của hai phu thê, không dọn sạch sẽ thì ngay cả lúc ngủ cũng ngửi thấy mùi phân gà hôi thối.
Hơn nữa, nàng lo chuồng gà quá bẩn sẽ phát sinh dịch bệnh gà, giống như việc chuồng lợn phải quét dọn mỗi ngày cũng là vì sợ lợn bị bệnh.
Công việc ở tiền viện xong xuôi thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang đốt rát da thịt, nàng bưng chậu gỗ đựng quần áo bẩn vào hậu viện, tát nước ngâm, giã nát bồ kết bỏ vào khuấy đều.
“À, con nhớ ra rồi, ở hậu viện chúng ta cũng trồng một cây bồ kết đi, con nhớ cây bồ kết lâu năm sẽ mọc to khỏe, lá cũng dày, rất thích hợp để ngồi hóng mát dưới gốc cây vào mùa hè.”
“Được, lát nữa Đại Ngưu rảnh tay, bảo hắn đưa con lên Hậu Sơn đào một cây về, trên núi mọc nhiều cây tạp, ta nhớ người trong thôn hái bồ kết đều tìm ở Hậu Sơn,” Đồ lão hán vừa cầm dao chặt rơm, tiếng “cạc cạc cạc” vang lên, giày của lão bắn đầy nước cỏ xanh.
Lúc này không có khoai lang, thức ăn chủ yếu của lợn là cỏ lợn, ví dụ như lá và quả non màu đỏ của cây mao cẩu, lợn thích ăn nhất, nghe Đại Ngưu nói lợn ăn lá mao cẩu xong thích ngủ, nhưng lại mau đói, mà cũng lớn nhanh, mỗi ngày vẫn phải đun nước sôi để trộn cám lúa mạch và bã ngô cho ăn hai bữa.
Còn cây đậu dại mà lão đầu đang chặt có dây leo, nếu không chặt đứt thường sẽ bị lợn nuốt thẳng vào bụng thành một đoạn dài vì chưa nhai kỹ, lại còn mạch dại cắt về vào cuối xuân, phơi khô bó lại chất đống trong nhà., nhưng gai mạch dại đâm miệng, cũng phải chặt vụn, khi nấu cháo lợn thì trộn lẫn vào.
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… “Này, Đại Ngưu, uống thuốc đi.”Một nữ nhân mặc áo ngắn tay rộng màu trắng thêu cành mai, bên dưới là váy dài vải bông màu đỏ, bưng nửa bát thuốc đi vào nhà chính, nam nhân đang tựa lưng vào ghế với vẻ mặt rũ rượi, thấy nữ nhân bước vào mới vực dậy tinh thần ngồi thẳng, ánh mắt sáng quắc nhìn chòng chọc vòng eo nhỏ bị váy bó sát phía trước, đón lấy bát thuốc, uống một hơi cạn sạch như uống mật, còn chép chép miệng.Hứa Nghiên đưa tay sờ trán hắn, trách mắng: “Mau thu lại ánh mắt không biết đủ của chàng đi, thật là chẳng chịu nhớ lâu gì cả.”Đồ Đại Ngưu chẳng hề biết xấu hổ, sờ vào vòng eo nhỏ của nàng, vẻ mặt hưởng thụ: “Ta nhìn tức phụ của mình thì có làm sao?”“Chậc, đại phu đã nói về chàng thế nào? Chẳng phải nói là hỏa khí quá vượng, nhưng vì thiếu củi nên dẫn đến nội hư ngoại nhiệt sao? Chàng phải dưỡng lại hỏa khí cho tốt vào, đừng để tàn lửa tắt hết, tức phụ của chàng là đang độ xuân thì, đừng để nàng ấy phải ngó nghiêng ra ngoài.” Hứa Nghiên cố tình chọc tức hắn, mấy ngày này nàng cũng bị giày vò không ít, chuyện chăn gối đúng là thoải mái thật, nhưng cái nóng oi bức này, trước và sau đều mồ hôi đầm đìa, chăn đệm cứ như bị ẩm mốc trong ngày mưa dầm, lúc ngủ thật khó chịu.Thấy nữ nhân mặt mày hồng hào bưng bát đi ra, Đồ Đại Ngưu lại đổ rạp ra ghế, thở dài đầy lo lắng: “Đúng là chỉ có bò mệt chết vì làm việc, chứ không có ruộng đồng nào bị cày hỏng.”Đồ lão hán sợ con mình không giữ được mình, dẫn đến Đồ gia nhà lão bị tuyệt hậu, nên tối hôm đó đã kéo hắn về hậu viện ngủ cùng mình, cho đến khi hạ sốt mới thả về.Vì chuyện này mà lão đã có thói quen vào hè là nấu nước đậu xanh vào, Đồ Đại Ngưu dứt hẳn ý định uống nước lạnh ở nhà, bởi vì chỉ cần cầm gáo lên là bị lão đầu nhìn thấy và cằn nhằn, dùng cái lý lẽ cùn của riêng mình mà lải nhải: “Mùa hạ oi bức, trong lòng cũng nóng, nếu không giải nhiệt, hơi nóng trong cơ thể sẽ thoát ra, không tốt cho sức khỏe.”Hứa Nghiên vừa uống nước đậu xanh vừa xem tuồng hay, nàng hiểu lời lão đầu là nói cho mình nghe, mục đích là để lấy lại mặt mũi cho nhi tử của lão. Nhưng lão cứ kiên trì năm này qua năm khác, mỗi năm vào hạ đều nấu nước đậu xanh, dần dà ngay cả bản thân lão cũng bị những lời lẽ mình bịa ra thuyết phục, thế là uống nước đậu xanh giải nhiệt vào mùa hè đã trở thành truyền thống của nhà lão Đồ.Sau bữa cơm, Hứa Nghiên rửa bát, hai phụ tử bọn họ đi ra hậu viện làm việc, hậu viện có một giếng sâu, nước múc lên rất mát lạnh, cứ đến buổi trưa nóng nhất, hai phụ tử Đồ gia, một người tát nước, một người xách nước đi tắm cho lợn. Hứa Nghiên giặt quần áo cũng dùng nước giếng này, bên phải giếng có một cây táo tàu, thân cây to bằng bắp đùi, cành lá sum suê, giờ đang treo đầy những quả táo non.Đây vốn là nơi lý tưởng để hóng mát, nhưng vì cây táo tàu thu hút sâu róm có lông, Hứa Nghiên không dám ở lâu dưới gốc cây, nàng tính tìm thêm một cây nào lớn nhanh để trồng ở hậu viện, vì những ngày hè sắp mưa, trong nhà rất oi bức không thể ở được, mà dưới gốc cây là nơi mát mẻ nhất.Về thôn Hậu Sơn gần mười ngày, số lần ra khỏi nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong nhà lắm việc, nào là lợn, nào là bò, lại còn nuôi hơn chục con gà. Sáng sớm Đại Ngưu dậy nấu cơm, Hứa Nghiên cũng dậy theo để quét dọn tiền viện và hậu viện, đàn gà nghe động cũng đi theo đòi ăn.Cơm nước xong, cả nhà ba người quây quần quanh bàn ở tiền viện dùng bữa, tận hưởng sự mát mẻ trước khi mặt trời mọc, chim chóc trên cây hót líu lo, những con bạo dạn thì đậu trên tường viện, rình cơ hội tranh thức ăn với gà.Về bát đĩa sau bữa cơm, chỉ bữa sáng là Hứa Nghiên rửa, bữa trưa và bữa tối, ai vứt bát cuối cùng thì người đó nhặt đĩa và rửa bát, thường là Đại Ngưu vì hắn ăn nhiều nhất, lại còn thích vừa nhai vừa chép miệng nói chuyện.Lùa gà ra khỏi cổng viện, nữ chủ nhân của gia đình buộc khăn hoa trên đầu, mặc quần áo cũ rách của chồng đi dọn phân gà, chuồng gà nằm ở phía tay phải cuối cùng, đối diện phòng ngủ của hai phu thê, không dọn sạch sẽ thì ngay cả lúc ngủ cũng ngửi thấy mùi phân gà hôi thối.Hơn nữa, nàng lo chuồng gà quá bẩn sẽ phát sinh dịch bệnh gà, giống như việc chuồng lợn phải quét dọn mỗi ngày cũng là vì sợ lợn bị bệnh.Công việc ở tiền viện xong xuôi thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang đốt rát da thịt, nàng bưng chậu gỗ đựng quần áo bẩn vào hậu viện, tát nước ngâm, giã nát bồ kết bỏ vào khuấy đều.“À, con nhớ ra rồi, ở hậu viện chúng ta cũng trồng một cây bồ kết đi, con nhớ cây bồ kết lâu năm sẽ mọc to khỏe, lá cũng dày, rất thích hợp để ngồi hóng mát dưới gốc cây vào mùa hè.”“Được, lát nữa Đại Ngưu rảnh tay, bảo hắn đưa con lên Hậu Sơn đào một cây về, trên núi mọc nhiều cây tạp, ta nhớ người trong thôn hái bồ kết đều tìm ở Hậu Sơn,” Đồ lão hán vừa cầm dao chặt rơm, tiếng “cạc cạc cạc” vang lên, giày của lão bắn đầy nước cỏ xanh.Lúc này không có khoai lang, thức ăn chủ yếu của lợn là cỏ lợn, ví dụ như lá và quả non màu đỏ của cây mao cẩu, lợn thích ăn nhất, nghe Đại Ngưu nói lợn ăn lá mao cẩu xong thích ngủ, nhưng lại mau đói, mà cũng lớn nhanh, mỗi ngày vẫn phải đun nước sôi để trộn cám lúa mạch và bã ngô cho ăn hai bữa.Còn cây đậu dại mà lão đầu đang chặt có dây leo, nếu không chặt đứt thường sẽ bị lợn nuốt thẳng vào bụng thành một đoạn dài vì chưa nhai kỹ, lại còn mạch dại cắt về vào cuối xuân, phơi khô bó lại chất đống trong nhà., nhưng gai mạch dại đâm miệng, cũng phải chặt vụn, khi nấu cháo lợn thì trộn lẫn vào.