Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,…
Chương 75
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Đến tiết Trung Thu, Đồ lão hán tự mình lên trấn mua về không ít bánh trung thu, cây táo ở hậu viện kia số táo to bằng bắp chân đã chín đỏ gần hết, đám lợn trong nhà là loài được nếm vị trước tiên, gió thổi qua, những quả táo bị sâu đục hoặc chín sớm rơi xuống đất, chúng bị gió cuốn vào chuồng lợn, hoặc rơi xuống giếng nước, tất cả đều được nhặt lên, trộn vào thức ăn cho lợn.Táo sống ăn nhiều dễ bị tiêu chảy, Hứa Nghiên mỗi ngày chỉ ăn nhiều nhất một nắm, Đại Ngưu và phụ thân hắn ăn nhiều đến mấy cũng không kịp tốc độ táo chín đỏ, dến Trung Thu, Đại Ngưu trèo lên cây dùng sào trúc rũ hết táo trên cây xuống, nhặt được đầy hai sọt lớn.Hứa Nghiên ngồi xổm trước sọt, lựa những quả táo đỏ nhất đẹp nhất để ăn, sau khi lựa chọn kỹ càng, số còn lại Đại Ngưu vo sạch một sọt trúc, đem hấp năm sáu nồi. Trên chiếc chiếu được đan bằng thân cao lương ở tiền viện phơi đầy táo đã ra lò, trong nhà vẫn còn dư một sọt táo sống.Đồ lão hán thấy vậy, phẩy tay quyết định: “Chia hết sọt táo còn lại này ra, ngày mai mang đến cho mấy huynh trưởng của con đi, bánh trung thu trong nhà cũng mang theo, lên trấn mua thêm vài cân thịt ba chỉ nữa, con đã mang thai rồi cũng nên nói với mấy huynh tâu con một tiếng, dù không cần thiết phải lễ nghĩa, nhưng cũng nên qua lại thăm hỏi.” Ông nói như thế với Hứa Nghiên.Buổi chiều, Hứa Nghiên cùng Đồ Đại Ngưu trở về nhà cũ để hái nho, dây nho bò ra ngoài tường rào đã bị đám trẻ con trong thôn hái sạch, để ngăn chúng trèo tường vào, Hứa Nghiên mỗi lần đi dạo đều ghé qua xem xét một lượt, nay đã định đi thăm huynh tẩu, tiện thể hái nốt số nho còn lại, nếu để nhà mình tự ăn thì không biết phải ăn đến bao giờ, đa phần đều là hời cho đám chim chóc trên trời.Cỏ trong sân mọc cao hơn đầu gối, đây là lý do không muốn trẻ con trèo tường vào, một là sợ té ngã, hai là sợ có rắn ẩn trong cỏ. Đại Ngưu đứng trên ghế hái nho bỏ vào sọt, Hứa Nghiên cầm sào trúc gõ loạn xạ khắp vòng quanh.Khóa lại ổ khóa đã rỉ sét trên cửa, nàng thấy sau bức tường phía bên trái đối diện có không ít trẻ con ẩn nấp, Hứa Nghiên lần nào đến cũng thấy chúng, nên đã quen thân, trước đây, nàng từng bảo chúng đừng trèo tường, đợi khi Đại Ngưu đến hái nho sẽ chia cho một ít.Quả nhiên, đã tới rồi.Hứa Nghiên vẫy tay ra hiệu cho chúng lại gần, đưa cho chúng khoảng mười mấy chùm nho, thấy chúng lúc nhận vẫn lén lút nhìn sắc mặt nam nhân, nàng thầm buồn cười trong lòng, tiếng xấu của Đồ Đại Ngưu cái kẻ vô lại này, khiến trẻ con cũng phải sợ hắn.Sáng sớm ngày hôm sau, hai người cưỡi xe bò đến nhà Hứa Nguyễn trước, nhà nàng ta cũng có cây táo, nhưng trong con đông con, không sợ ăn không hết, còn có bánh trung thu, nho và nửa con ngỗng còn dư lại từ lễ hôm qua.Hứa Nguyễn biết hai người còn muốn trở về mẫu gia, liền vỗ đùi, khẽ than: “May mà hai đứa đến đây một chuyến, Tiểu Nghiên sao có thể ngồi xe bò lâu như vậy được? Xe bò lại xóc nảy, Đại Ngưu đệ đi một mình đi, Tiểu Nghiên ở lại đây, vừa lúc tỷ phu của đệ cũng ở nhà, để chàng ấy đi cùng đệ, đi đưa lễ vật ngày lễ thì không thể chỉ có một trong hai tỷ muội đi được.”Đến hoàng hôn, hai người mới cưỡi xe bò trở về, trên đường về, Đồ Đại Ngưu còn nói với Hứa Nghiên: Ba vị cữu huynh đều rất nhiệt tình, biết tin nàng có thai, họ đều dặn hắn phải chăm sóc nàng cho thật tốt.“Họ thế nào? Trong nhà đều ổn chứ?” Nàng hỏi.“Trông thì có vẻ rất tốt, hai tiểu tử nhà đại ca nàng hình như sắp thành thân rồi, nhưng huynh tẩu của nàng không nói, ta và tỷ phu nghe người ta nhắc đến một câu.” Đồ Đại Ngưu cảm thán: “Thôn dân ở trong thôn bên mẫu gia nàng quá rảnh rỗi, ta và tỷ phu vừa đến, gần nửa thôn đã kéo đến nhìn ngó hai lượt.”“À, ngời trong thôn có cái tâm rảnh rỗi ấy mà.”Khi bụng Hứa Nghiên đã lộ rõ, khoai lang ngoài đồng cần được thu hoạch về, lá khoai lang sau khi vào thu đã được Bạch thẩm tử ngắt về cho lợn ăn, ba ngày trước, số dây khoai lang còn lại đều đã được cắt về phơi trên sân lúa, một phần dùng để chuẩn bị cho bò, phần còn lại, sau khi vào đông sẽ dùng cối xay nghiền nát, trộn với trấu, cám lúa mạch nấu lên cho lợn ăn.Trong thôn, chỉ có Đồ gia trồng nhiều khoai lang nhất, lúc này cũng dễ dàng thuê được người làm, ngươi dùng cuốc đào, người dùng bò cày, từng mẫu khoai lang được lật lên khỏi mặt đất, những củ bị đào vỡ, cày nát được nhặt về trước để cho lợn nếm thử, những củ lành lặn đều được phơi ngoài đồng một ngày, sau đó mở hầm đất ra, thuê người nhặt khoai lang đóng vào sọt, khiêng lên xe bò kéo về cất vào hầm đất.Những củ khoai lang bị sót lại trong đất, chưa đào hết thì cũng không quản nữa, không còn thời gian để lật lại một lần nữa, liền tuyên bố số khoai lang còn lại trên đồng sẽ không lấy nữa, ý là ai muốn đến nhặt lượm công khai thì cứ đi, không cần lén lút.Khoai lang có sản lượng cao, nhà nhà đều có trồng, nhưng nhà nhà đều có nuôi lợn, cho lợn ăn nhiều một chút chẳng phải lợn sẽ béo hơn đấy sao? Khoai lang ngon và no bụng, kéo lên trấn bán giá sẽ không cao, nhưng không chịu nổi củ to, người trên trấn lại không có ruộng đất, muốn ăn chỉ có thể mua, một bao tải cũng không phải là ít tiền, mỗi khi thu hoạch xong, phụ nhân rảnh rỗi liền đeo gùi xách rổ ra đồng đã gặt lượm lúa còn sót và móc khoai lang, đây là tình trạng bình thường ở thôn quê, rất náo nhiệt.
Đến tiết Trung Thu, Đồ lão hán tự mình lên trấn mua về không ít bánh trung thu, cây táo ở hậu viện kia số táo to bằng bắp chân đã chín đỏ gần hết, đám lợn trong nhà là loài được nếm vị trước tiên, gió thổi qua, những quả táo bị sâu đục hoặc chín sớm rơi xuống đất, chúng bị gió cuốn vào chuồng lợn, hoặc rơi xuống giếng nước, tất cả đều được nhặt lên, trộn vào thức ăn cho lợn.
Táo sống ăn nhiều dễ bị tiêu chảy, Hứa Nghiên mỗi ngày chỉ ăn nhiều nhất một nắm, Đại Ngưu và phụ thân hắn ăn nhiều đến mấy cũng không kịp tốc độ táo chín đỏ, dến Trung Thu, Đại Ngưu trèo lên cây dùng sào trúc rũ hết táo trên cây xuống, nhặt được đầy hai sọt lớn.
Hứa Nghiên ngồi xổm trước sọt, lựa những quả táo đỏ nhất đẹp nhất để ăn, sau khi lựa chọn kỹ càng, số còn lại Đại Ngưu vo sạch một sọt trúc, đem hấp năm sáu nồi. Trên chiếc chiếu được đan bằng thân cao lương ở tiền viện phơi đầy táo đã ra lò, trong nhà vẫn còn dư một sọt táo sống.
Đồ lão hán thấy vậy, phẩy tay quyết định: “Chia hết sọt táo còn lại này ra, ngày mai mang đến cho mấy huynh trưởng của con đi, bánh trung thu trong nhà cũng mang theo, lên trấn mua thêm vài cân thịt ba chỉ nữa, con đã mang thai rồi cũng nên nói với mấy huynh tâu con một tiếng, dù không cần thiết phải lễ nghĩa, nhưng cũng nên qua lại thăm hỏi.” Ông nói như thế với Hứa Nghiên.
Buổi chiều, Hứa Nghiên cùng Đồ Đại Ngưu trở về nhà cũ để hái nho, dây nho bò ra ngoài tường rào đã bị đám trẻ con trong thôn hái sạch, để ngăn chúng trèo tường vào, Hứa Nghiên mỗi lần đi dạo đều ghé qua xem xét một lượt, nay đã định đi thăm huynh tẩu, tiện thể hái nốt số nho còn lại, nếu để nhà mình tự ăn thì không biết phải ăn đến bao giờ, đa phần đều là hời cho đám chim chóc trên trời.
Cỏ trong sân mọc cao hơn đầu gối, đây là lý do không muốn trẻ con trèo tường vào, một là sợ té ngã, hai là sợ có rắn ẩn trong cỏ. Đại Ngưu đứng trên ghế hái nho bỏ vào sọt, Hứa Nghiên cầm sào trúc gõ loạn xạ khắp vòng quanh.
Khóa lại ổ khóa đã rỉ sét trên cửa, nàng thấy sau bức tường phía bên trái đối diện có không ít trẻ con ẩn nấp, Hứa Nghiên lần nào đến cũng thấy chúng, nên đã quen thân, trước đây, nàng từng bảo chúng đừng trèo tường, đợi khi Đại Ngưu đến hái nho sẽ chia cho một ít.
Quả nhiên, đã tới rồi.
Hứa Nghiên vẫy tay ra hiệu cho chúng lại gần, đưa cho chúng khoảng mười mấy chùm nho, thấy chúng lúc nhận vẫn lén lút nhìn sắc mặt nam nhân, nàng thầm buồn cười trong lòng, tiếng xấu của Đồ Đại Ngưu cái kẻ vô lại này, khiến trẻ con cũng phải sợ hắn.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người cưỡi xe bò đến nhà Hứa Nguyễn trước, nhà nàng ta cũng có cây táo, nhưng trong con đông con, không sợ ăn không hết, còn có bánh trung thu, nho và nửa con ngỗng còn dư lại từ lễ hôm qua.
Hứa Nguyễn biết hai người còn muốn trở về mẫu gia, liền vỗ đùi, khẽ than: “May mà hai đứa đến đây một chuyến, Tiểu Nghiên sao có thể ngồi xe bò lâu như vậy được? Xe bò lại xóc nảy, Đại Ngưu đệ đi một mình đi, Tiểu Nghiên ở lại đây, vừa lúc tỷ phu của đệ cũng ở nhà, để chàng ấy đi cùng đệ, đi đưa lễ vật ngày lễ thì không thể chỉ có một trong hai tỷ muội đi được.”
Đến hoàng hôn, hai người mới cưỡi xe bò trở về, trên đường về, Đồ Đại Ngưu còn nói với Hứa Nghiên: Ba vị cữu huynh đều rất nhiệt tình, biết tin nàng có thai, họ đều dặn hắn phải chăm sóc nàng cho thật tốt.
“Họ thế nào? Trong nhà đều ổn chứ?” Nàng hỏi.
“Trông thì có vẻ rất tốt, hai tiểu tử nhà đại ca nàng hình như sắp thành thân rồi, nhưng huynh tẩu của nàng không nói, ta và tỷ phu nghe người ta nhắc đến một câu.” Đồ Đại Ngưu cảm thán: “Thôn dân ở trong thôn bên mẫu gia nàng quá rảnh rỗi, ta và tỷ phu vừa đến, gần nửa thôn đã kéo đến nhìn ngó hai lượt.”
“À, ngời trong thôn có cái tâm rảnh rỗi ấy mà.”
Khi bụng Hứa Nghiên đã lộ rõ, khoai lang ngoài đồng cần được thu hoạch về, lá khoai lang sau khi vào thu đã được Bạch thẩm tử ngắt về cho lợn ăn, ba ngày trước, số dây khoai lang còn lại đều đã được cắt về phơi trên sân lúa, một phần dùng để chuẩn bị cho bò, phần còn lại, sau khi vào đông sẽ dùng cối xay nghiền nát, trộn với trấu, cám lúa mạch nấu lên cho lợn ăn.
Trong thôn, chỉ có Đồ gia trồng nhiều khoai lang nhất, lúc này cũng dễ dàng thuê được người làm, ngươi dùng cuốc đào, người dùng bò cày, từng mẫu khoai lang được lật lên khỏi mặt đất, những củ bị đào vỡ, cày nát được nhặt về trước để cho lợn nếm thử, những củ lành lặn đều được phơi ngoài đồng một ngày, sau đó mở hầm đất ra, thuê người nhặt khoai lang đóng vào sọt, khiêng lên xe bò kéo về cất vào hầm đất.
Những củ khoai lang bị sót lại trong đất, chưa đào hết thì cũng không quản nữa, không còn thời gian để lật lại một lần nữa, liền tuyên bố số khoai lang còn lại trên đồng sẽ không lấy nữa, ý là ai muốn đến nhặt lượm công khai thì cứ đi, không cần lén lút.
Khoai lang có sản lượng cao, nhà nhà đều có trồng, nhưng nhà nhà đều có nuôi lợn, cho lợn ăn nhiều một chút chẳng phải lợn sẽ béo hơn đấy sao? Khoai lang ngon và no bụng, kéo lên trấn bán giá sẽ không cao, nhưng không chịu nổi củ to, người trên trấn lại không có ruộng đất, muốn ăn chỉ có thể mua, một bao tải cũng không phải là ít tiền, mỗi khi thu hoạch xong, phụ nhân rảnh rỗi liền đeo gùi xách rổ ra đồng đã gặt lượm lúa còn sót và móc khoai lang, đây là tình trạng bình thường ở thôn quê, rất náo nhiệt.
Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Đến tiết Trung Thu, Đồ lão hán tự mình lên trấn mua về không ít bánh trung thu, cây táo ở hậu viện kia số táo to bằng bắp chân đã chín đỏ gần hết, đám lợn trong nhà là loài được nếm vị trước tiên, gió thổi qua, những quả táo bị sâu đục hoặc chín sớm rơi xuống đất, chúng bị gió cuốn vào chuồng lợn, hoặc rơi xuống giếng nước, tất cả đều được nhặt lên, trộn vào thức ăn cho lợn.Táo sống ăn nhiều dễ bị tiêu chảy, Hứa Nghiên mỗi ngày chỉ ăn nhiều nhất một nắm, Đại Ngưu và phụ thân hắn ăn nhiều đến mấy cũng không kịp tốc độ táo chín đỏ, dến Trung Thu, Đại Ngưu trèo lên cây dùng sào trúc rũ hết táo trên cây xuống, nhặt được đầy hai sọt lớn.Hứa Nghiên ngồi xổm trước sọt, lựa những quả táo đỏ nhất đẹp nhất để ăn, sau khi lựa chọn kỹ càng, số còn lại Đại Ngưu vo sạch một sọt trúc, đem hấp năm sáu nồi. Trên chiếc chiếu được đan bằng thân cao lương ở tiền viện phơi đầy táo đã ra lò, trong nhà vẫn còn dư một sọt táo sống.Đồ lão hán thấy vậy, phẩy tay quyết định: “Chia hết sọt táo còn lại này ra, ngày mai mang đến cho mấy huynh trưởng của con đi, bánh trung thu trong nhà cũng mang theo, lên trấn mua thêm vài cân thịt ba chỉ nữa, con đã mang thai rồi cũng nên nói với mấy huynh tâu con một tiếng, dù không cần thiết phải lễ nghĩa, nhưng cũng nên qua lại thăm hỏi.” Ông nói như thế với Hứa Nghiên.Buổi chiều, Hứa Nghiên cùng Đồ Đại Ngưu trở về nhà cũ để hái nho, dây nho bò ra ngoài tường rào đã bị đám trẻ con trong thôn hái sạch, để ngăn chúng trèo tường vào, Hứa Nghiên mỗi lần đi dạo đều ghé qua xem xét một lượt, nay đã định đi thăm huynh tẩu, tiện thể hái nốt số nho còn lại, nếu để nhà mình tự ăn thì không biết phải ăn đến bao giờ, đa phần đều là hời cho đám chim chóc trên trời.Cỏ trong sân mọc cao hơn đầu gối, đây là lý do không muốn trẻ con trèo tường vào, một là sợ té ngã, hai là sợ có rắn ẩn trong cỏ. Đại Ngưu đứng trên ghế hái nho bỏ vào sọt, Hứa Nghiên cầm sào trúc gõ loạn xạ khắp vòng quanh.Khóa lại ổ khóa đã rỉ sét trên cửa, nàng thấy sau bức tường phía bên trái đối diện có không ít trẻ con ẩn nấp, Hứa Nghiên lần nào đến cũng thấy chúng, nên đã quen thân, trước đây, nàng từng bảo chúng đừng trèo tường, đợi khi Đại Ngưu đến hái nho sẽ chia cho một ít.Quả nhiên, đã tới rồi.Hứa Nghiên vẫy tay ra hiệu cho chúng lại gần, đưa cho chúng khoảng mười mấy chùm nho, thấy chúng lúc nhận vẫn lén lút nhìn sắc mặt nam nhân, nàng thầm buồn cười trong lòng, tiếng xấu của Đồ Đại Ngưu cái kẻ vô lại này, khiến trẻ con cũng phải sợ hắn.Sáng sớm ngày hôm sau, hai người cưỡi xe bò đến nhà Hứa Nguyễn trước, nhà nàng ta cũng có cây táo, nhưng trong con đông con, không sợ ăn không hết, còn có bánh trung thu, nho và nửa con ngỗng còn dư lại từ lễ hôm qua.Hứa Nguyễn biết hai người còn muốn trở về mẫu gia, liền vỗ đùi, khẽ than: “May mà hai đứa đến đây một chuyến, Tiểu Nghiên sao có thể ngồi xe bò lâu như vậy được? Xe bò lại xóc nảy, Đại Ngưu đệ đi một mình đi, Tiểu Nghiên ở lại đây, vừa lúc tỷ phu của đệ cũng ở nhà, để chàng ấy đi cùng đệ, đi đưa lễ vật ngày lễ thì không thể chỉ có một trong hai tỷ muội đi được.”Đến hoàng hôn, hai người mới cưỡi xe bò trở về, trên đường về, Đồ Đại Ngưu còn nói với Hứa Nghiên: Ba vị cữu huynh đều rất nhiệt tình, biết tin nàng có thai, họ đều dặn hắn phải chăm sóc nàng cho thật tốt.“Họ thế nào? Trong nhà đều ổn chứ?” Nàng hỏi.“Trông thì có vẻ rất tốt, hai tiểu tử nhà đại ca nàng hình như sắp thành thân rồi, nhưng huynh tẩu của nàng không nói, ta và tỷ phu nghe người ta nhắc đến một câu.” Đồ Đại Ngưu cảm thán: “Thôn dân ở trong thôn bên mẫu gia nàng quá rảnh rỗi, ta và tỷ phu vừa đến, gần nửa thôn đã kéo đến nhìn ngó hai lượt.”“À, ngời trong thôn có cái tâm rảnh rỗi ấy mà.”Khi bụng Hứa Nghiên đã lộ rõ, khoai lang ngoài đồng cần được thu hoạch về, lá khoai lang sau khi vào thu đã được Bạch thẩm tử ngắt về cho lợn ăn, ba ngày trước, số dây khoai lang còn lại đều đã được cắt về phơi trên sân lúa, một phần dùng để chuẩn bị cho bò, phần còn lại, sau khi vào đông sẽ dùng cối xay nghiền nát, trộn với trấu, cám lúa mạch nấu lên cho lợn ăn.Trong thôn, chỉ có Đồ gia trồng nhiều khoai lang nhất, lúc này cũng dễ dàng thuê được người làm, ngươi dùng cuốc đào, người dùng bò cày, từng mẫu khoai lang được lật lên khỏi mặt đất, những củ bị đào vỡ, cày nát được nhặt về trước để cho lợn nếm thử, những củ lành lặn đều được phơi ngoài đồng một ngày, sau đó mở hầm đất ra, thuê người nhặt khoai lang đóng vào sọt, khiêng lên xe bò kéo về cất vào hầm đất.Những củ khoai lang bị sót lại trong đất, chưa đào hết thì cũng không quản nữa, không còn thời gian để lật lại một lần nữa, liền tuyên bố số khoai lang còn lại trên đồng sẽ không lấy nữa, ý là ai muốn đến nhặt lượm công khai thì cứ đi, không cần lén lút.Khoai lang có sản lượng cao, nhà nhà đều có trồng, nhưng nhà nhà đều có nuôi lợn, cho lợn ăn nhiều một chút chẳng phải lợn sẽ béo hơn đấy sao? Khoai lang ngon và no bụng, kéo lên trấn bán giá sẽ không cao, nhưng không chịu nổi củ to, người trên trấn lại không có ruộng đất, muốn ăn chỉ có thể mua, một bao tải cũng không phải là ít tiền, mỗi khi thu hoạch xong, phụ nhân rảnh rỗi liền đeo gùi xách rổ ra đồng đã gặt lượm lúa còn sót và móc khoai lang, đây là tình trạng bình thường ở thôn quê, rất náo nhiệt.