Cánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,…

Chương 176

Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Lần này ra khỏi cửa y quán, Đồ Tiểu Quỳ rõ ràng tinh thần khác hẳn, nhảy nhót đi báo tin mừng cho phụ thân: “Đại phu nói nếu con học được cách bào chế thảo dược, ông ấy sẽ nhận con làm học đồ, phụ thân, người đến huyện mua sách giúp khuê nữ đi.”“Người ta có ý là đợi con học được cách bào chế thảo dược rồi nói, con bây giờ ngay cả thảo dược còn không nhận ra, ai biết con có thể kiên trì được không, nói sớm quá rồi.” Hứa Nghiên gõ đầu bé, để bé đừng nói bừa mà đến lúc tự chính bé còn tin là thật.“Chỉ vậy thôi sao? Hết rồi ư?” Đồ Đại Ngưu nghi hoặc hỏi Hứa Nghiên.“Có vậy đã là tốt lắm rồi, hai y quán kia đã nói rõ là không nhận nữ học đồ, chỉ có chỗ này có chút manh mối, trước tiên mua sách về cho Tiểu Quỳ học trước, đợi con bé học xong rồi nói, đến lúc đó biết viết chữ, biết bào chế, có lẽ sẽ có đại phu nguyện ý nhận nữ học đồ.”“Vậy bây giờ chúng ta về nhà hay đi dạo thêm một chút?” Đồ Đại Ngưu hỏi.“Đến Hàng gia một chuyến đi, xem nhà bọn họ có ai trong thời gian này đi huyện không, nhờ họ mang sách về, như vậy càng cũng không cần vì một cuốn sách mà đi lên huyện, đi đi về về mất hai ngày, mệt mỏi lắm.” Hứa Nghiên nói.Lần này đi thật khéo, Hàng đại tẩu cũng ở nhà, chồng của nàng ta ở huyện, nàng ta đa số thời gian ở huyện bầu bạn cùng chồng. Nghe lời Hứa Nghiên nói, nàng ta liền trực tiếp đồng ý, nói: “Vài ngày nữa ta sẽ về, đến lúc đó ta mua rồi nhờ người vận chuyển lương thực mang về, còn ngươi sao lại nghĩ muốn cho Tiểu Quỳ học y nhận thuốc? Nhà ngươi đâu phải không nuôi nổi con cái, ở nhà cùng ngươi học hành tử tế, gả chồng rồi cũng như ngươi chăm sóc con cái đàng hoàng, đến lúc đó mua một cửa hàng, không muốn kinh doanh thì cho thuê đi, mỗi năm bốn năm chục lượng, tích góp cũng có thể cứu nguy, hà tất phải chịu khổ này?”“Là con bé thích, chứ không phải ta ép con bé phải học cái này,” Hứa Nghiên không gánh tiếng xấu là đàn áp Tiểu Quỳ đi làm học đồ, kẻo đến lúc bé chịu khổ mệt mỏi muốn rút lui lại oán trách mình, nàng nói: “Đều không phải người ngoài, đây cũng đâu phải chuyện gì không thể nói, lúc ta ở cữ, nha đầu này giấu người lớn lén đến chuồng lợn đòi học cách chữa bệnh cho lợn, bị phát hiện con bé còn không có tinh thần, cứ chấp nhặt mãi, nói đọc sách nhận chữ chẳng có ích gì, con bé lại không thể thi tú tài.”“Ta nghĩ con bé có hứng thú với phương diện này, nên dẫn con bé đến y quán xem có nhận nữ học đồ không, lăn lộn hai ngày cuối cùng cũng có chút manh mối.” Hứa Nghiên nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm, vị đại phu của Bách Thảo Đường còn khá dễ nói chuyện, đến lúc đó dạy Tiểu Quỳ nếu gặp bất cứ điều gì không hiểu cứ mặt dày đến cầu hỏi, hai ba năm xuống chung quy cũng có chút tình nghĩa chứ.“Ngươi chính là chiều con đấy, với điều kiện nhà ngươi thế này, Tiểu Quỳ có gả chồng cũng sẽ không gả cho kẻ nghèo rớt mồng tơi, không lo ăn mặc, hà cớ gì nữ nhân phải ra ngoài kiếm tiền chứ.” Hàng đại tẩu nói, Hàng nhị tẩu nghe cũng gật đầu đồng tình.“Chính vì điều kiện gia đình không tồi, con cái không phải lo lắng về ăn uống, cũng không cần chúng nhỏ tuổi đã phải kiếm tiền, vậy thì muốn làm gì thì làm chứ, muốn học y thì đi học, học thành tài thì tốt nhất, học một thời gian mà không muốn làm nữa thì thôi vậy.” Hứa Nghiên giang tay biểu thị: “Ta cũng không hy vọng Tiểu Quỳ có thể học thành một đời danh y, con bé ở nhà ngoài việc đọc sách cũng nhàn rỗi, có việc yêu thích làm còn hơn là cứ quanh quẩn chuồng lợn, nếu học thành công, con bé có một nghề trong tay, nói năng làm việc có khí chất, trong nhà có người bệnh, tìm con bé cũng an tâm hơn tìm người ngoài.”Cuối cùng nàng nói: “Con người ai cũng sẽ có bệnh, làm đại phu vĩnh viễn được người đời tôn kính.”Những lời này của nàng đã khiến hai trục lý Hàng gia đều kinh ngạc, Hàng nhị tẩu thậm chí còn nói muốn gửi Tân Như đi học y, quay sang đại tẩu của mình nói: “Đại tẩu, cuốn sách thảo dược kia, tẩu mua thêm một cuốn nữa mang về, ta cho Tân Như xem, biết đâu con bé cũng có hứng thú.”“Muội nói thật sao?” Hàng đại tẩu bị người đệ muội này làm cho giật mình, đệ muội quản lý cái phủ đệ to lớn này mười hai mươi năm, cũng là người có kiến thức và chủ kiến, vài câu nói đã làm đẹ muội mất đi lập trường rồi sao? Trước đây hai tỷ muội Tân Như Tân Cừ muốn đi cửa hàng học kinh doanh đệ muội còn kiên quyết phủ định.“Thật mà, Tân Như tính tình hoạt bát, không giống Tân Cừ có thể ngồi yên đọc sách. Mua một cuốn sách thuốc về cho con bé xem, nói không chừng có thể nhận thêm được nhiều chữ, thảo dược thứ này, nếu có thể nhận biết được thì luôn tốt.” Nàng ta ngược lại giảng đạo lý cho đại tẩu mình, nói một cách rất có lý lẽ.“Tùy các ngươi, mùi thảo dược nồng lắm, hễ đụng vào là cả người đều có mùi.” Đại tẩu vẫn không từ bỏ ý định khuyên nhủ, Tân Cừ sống chung một viện với Tân Như, lo lắng Tân Cừ cũng sẽ theo đó mà làm bậy.“Không sao, nhà ta đâu phải không mua nổi hương xông.” Nàng ta phất tay một cái, quyết định ngay lập tức.Hứa Nghiên cũng không ngờ nàng đến một chuyến mà còn tìm được bạn bè cho Đồ Tiểu Quỳ, nhìn sắc mặt Hàng đại tẩu không tốt lắm, nàng vỗ vỗ mông nhanh chóng rời đi, để hai trục lý bọn họ cũng có thể nói chuyện riêng tư.Mà trong thôn, những đứa trẻ do đại tôn tử của trưởng thôn là Đại Mao cầm đầu, lén lút cắt cỏ phơi khô, nghe Ngũ đại gia trong thôn nói vài ngày nữa sẽ có mưa, chúng lặng lẽ trèo vào căn nhà hoang không người ở, trải hết đống cỏ khô dưới mái che ra sân phơi cả ngày, nhân lúc mặt trời chưa lặn thì bó thành từng bó chất vào mái che.“Hứa phu tử khi nào thì ở nhà? Chúng ta muốn mang cỏ đến cho ngài ấy, tặng ngài ấy một bất ngờ.” Chúng bàn tán đầy mong đợi.“Sáng mai chúng ta tìm Tiểu Quỳ đi cắt cỏ, muội ấy biết mẫu thân muội ấy khi nào thì ở nhà.” A Phiến ngồi trên đống cỏ khô thì thầm.“Tiểu Quỳ đã mấy ngày không ra cắt cỏ rồi, ngày mai gọi nàng ấy hỏi cho rõ, trước hết chúng ta chất cỏ khô ở đường sau nhà nàng ấy, gọi Hứa phu tử ra xem, thấy một đống lớn như vậy ngài ấy nhất định sẽ rất vui.” Tôn Hạc cũng mặt mày hớn hở đưa ra ý kiến, cậu ta và bọn trẻ trong thôn ngày nào cũng chơi với nhau, trên mặt không còn vẻ u ám như trước nữa.

Lần này ra khỏi cửa y quán, Đồ Tiểu Quỳ rõ ràng tinh thần khác hẳn, nhảy nhót đi báo tin mừng cho phụ thân: “Đại phu nói nếu con học được cách bào chế thảo dược, ông ấy sẽ nhận con làm học đồ, phụ thân, người đến huyện mua sách giúp khuê nữ đi.”

“Người ta có ý là đợi con học được cách bào chế thảo dược rồi nói, con bây giờ ngay cả thảo dược còn không nhận ra, ai biết con có thể kiên trì được không, nói sớm quá rồi.” Hứa Nghiên gõ đầu bé, để bé đừng nói bừa mà đến lúc tự chính bé còn tin là thật.

“Chỉ vậy thôi sao? Hết rồi ư?” Đồ Đại Ngưu nghi hoặc hỏi Hứa Nghiên.

“Có vậy đã là tốt lắm rồi, hai y quán kia đã nói rõ là không nhận nữ học đồ, chỉ có chỗ này có chút manh mối, trước tiên mua sách về cho Tiểu Quỳ học trước, đợi con bé học xong rồi nói, đến lúc đó biết viết chữ, biết bào chế, có lẽ sẽ có đại phu nguyện ý nhận nữ học đồ.”

“Vậy bây giờ chúng ta về nhà hay đi dạo thêm một chút?” Đồ Đại Ngưu hỏi.

“Đến Hàng gia một chuyến đi, xem nhà bọn họ có ai trong thời gian này đi huyện không, nhờ họ mang sách về, như vậy càng cũng không cần vì một cuốn sách mà đi lên huyện, đi đi về về mất hai ngày, mệt mỏi lắm.” Hứa Nghiên nói.

Lần này đi thật khéo, Hàng đại tẩu cũng ở nhà, chồng của nàng ta ở huyện, nàng ta đa số thời gian ở huyện bầu bạn cùng chồng. Nghe lời Hứa Nghiên nói, nàng ta liền trực tiếp đồng ý, nói: “Vài ngày nữa ta sẽ về, đến lúc đó ta mua rồi nhờ người vận chuyển lương thực mang về, còn ngươi sao lại nghĩ muốn cho Tiểu Quỳ học y nhận thuốc? Nhà ngươi đâu phải không nuôi nổi con cái, ở nhà cùng ngươi học hành tử tế, gả chồng rồi cũng như ngươi chăm sóc con cái đàng hoàng, đến lúc đó mua một cửa hàng, không muốn kinh doanh thì cho thuê đi, mỗi năm bốn năm chục lượng, tích góp cũng có thể cứu nguy, hà tất phải chịu khổ này?”

“Là con bé thích, chứ không phải ta ép con bé phải học cái này,” Hứa Nghiên không gánh tiếng xấu là đàn áp Tiểu Quỳ đi làm học đồ, kẻo đến lúc bé chịu khổ mệt mỏi muốn rút lui lại oán trách mình, nàng nói: “Đều không phải người ngoài, đây cũng đâu phải chuyện gì không thể nói, lúc ta ở cữ, nha đầu này giấu người lớn lén đến chuồng lợn đòi học cách chữa bệnh cho lợn, bị phát hiện con bé còn không có tinh thần, cứ chấp nhặt mãi, nói đọc sách nhận chữ chẳng có ích gì, con bé lại không thể thi tú tài.”

“Ta nghĩ con bé có hứng thú với phương diện này, nên dẫn con bé đến y quán xem có nhận nữ học đồ không, lăn lộn hai ngày cuối cùng cũng có chút manh mối.” Hứa Nghiên nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm, vị đại phu của Bách Thảo Đường còn khá dễ nói chuyện, đến lúc đó dạy Tiểu Quỳ nếu gặp bất cứ điều gì không hiểu cứ mặt dày đến cầu hỏi, hai ba năm xuống chung quy cũng có chút tình nghĩa chứ.

“Ngươi chính là chiều con đấy, với điều kiện nhà ngươi thế này, Tiểu Quỳ có gả chồng cũng sẽ không gả cho kẻ nghèo rớt mồng tơi, không lo ăn mặc, hà cớ gì nữ nhân phải ra ngoài kiếm tiền chứ.” Hàng đại tẩu nói, Hàng nhị tẩu nghe cũng gật đầu đồng tình.

“Chính vì điều kiện gia đình không tồi, con cái không phải lo lắng về ăn uống, cũng không cần chúng nhỏ tuổi đã phải kiếm tiền, vậy thì muốn làm gì thì làm chứ, muốn học y thì đi học, học thành tài thì tốt nhất, học một thời gian mà không muốn làm nữa thì thôi vậy.” Hứa Nghiên giang tay biểu thị: “Ta cũng không hy vọng Tiểu Quỳ có thể học thành một đời danh y, con bé ở nhà ngoài việc đọc sách cũng nhàn rỗi, có việc yêu thích làm còn hơn là cứ quanh quẩn chuồng lợn, nếu học thành công, con bé có một nghề trong tay, nói năng làm việc có khí chất, trong nhà có người bệnh, tìm con bé cũng an tâm hơn tìm người ngoài.”

Cuối cùng nàng nói: “Con người ai cũng sẽ có bệnh, làm đại phu vĩnh viễn được người đời tôn kính.”

Những lời này của nàng đã khiến hai trục lý Hàng gia đều kinh ngạc, Hàng nhị tẩu thậm chí còn nói muốn gửi Tân Như đi học y, quay sang đại tẩu của mình nói: “Đại tẩu, cuốn sách thảo dược kia, tẩu mua thêm một cuốn nữa mang về, ta cho Tân Như xem, biết đâu con bé cũng có hứng thú.”

“Muội nói thật sao?” Hàng đại tẩu bị người đệ muội này làm cho giật mình, đệ muội quản lý cái phủ đệ to lớn này mười hai mươi năm, cũng là người có kiến thức và chủ kiến, vài câu nói đã làm đẹ muội mất đi lập trường rồi sao? Trước đây hai tỷ muội Tân Như Tân Cừ muốn đi cửa hàng học kinh doanh đệ muội còn kiên quyết phủ định.

“Thật mà, Tân Như tính tình hoạt bát, không giống Tân Cừ có thể ngồi yên đọc sách. Mua một cuốn sách thuốc về cho con bé xem, nói không chừng có thể nhận thêm được nhiều chữ, thảo dược thứ này, nếu có thể nhận biết được thì luôn tốt.” Nàng ta ngược lại giảng đạo lý cho đại tẩu mình, nói một cách rất có lý lẽ.

“Tùy các ngươi, mùi thảo dược nồng lắm, hễ đụng vào là cả người đều có mùi.” Đại tẩu vẫn không từ bỏ ý định khuyên nhủ, Tân Cừ sống chung một viện với Tân Như, lo lắng Tân Cừ cũng sẽ theo đó mà làm bậy.

“Không sao, nhà ta đâu phải không mua nổi hương xông.” Nàng ta phất tay một cái, quyết định ngay lập tức.

Hứa Nghiên cũng không ngờ nàng đến một chuyến mà còn tìm được bạn bè cho Đồ Tiểu Quỳ, nhìn sắc mặt Hàng đại tẩu không tốt lắm, nàng vỗ vỗ mông nhanh chóng rời đi, để hai trục lý bọn họ cũng có thể nói chuyện riêng tư.

Mà trong thôn, những đứa trẻ do đại tôn tử của trưởng thôn là Đại Mao cầm đầu, lén lút cắt cỏ phơi khô, nghe Ngũ đại gia trong thôn nói vài ngày nữa sẽ có mưa, chúng lặng lẽ trèo vào căn nhà hoang không người ở, trải hết đống cỏ khô dưới mái che ra sân phơi cả ngày, nhân lúc mặt trời chưa lặn thì bó thành từng bó chất vào mái che.

“Hứa phu tử khi nào thì ở nhà? Chúng ta muốn mang cỏ đến cho ngài ấy, tặng ngài ấy một bất ngờ.” Chúng bàn tán đầy mong đợi.

“Sáng mai chúng ta tìm Tiểu Quỳ đi cắt cỏ, muội ấy biết mẫu thân muội ấy khi nào thì ở nhà.” A Phiến ngồi trên đống cỏ khô thì thầm.

“Tiểu Quỳ đã mấy ngày không ra cắt cỏ rồi, ngày mai gọi nàng ấy hỏi cho rõ, trước hết chúng ta chất cỏ khô ở đường sau nhà nàng ấy, gọi Hứa phu tử ra xem, thấy một đống lớn như vậy ngài ấy nhất định sẽ rất vui.” Tôn Hạc cũng mặt mày hớn hở đưa ra ý kiến, cậu ta và bọn trẻ trong thôn ngày nào cũng chơi với nhau, trên mặt không còn vẻ u ám như trước nữa.

Vợ Góa Của Gã Chăn LợnTác giả: Lục Đậu Hồng ThangTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngCánh cửa gỗ dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh mang theo tro bụi ập vào mặt, Hứa Nghiên bị sặc hắt xì một tiếng, cả người bỗng trở nên tỉnh táo. Ánh sáng trong nhà tối tăm ngột ngạt như khúc xương khô đã phủ đầy bụi nhiều năm, chỉ cần gió thổi qua là đã mục ruỗng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ khiến người bên ngoài đã chờ đợi đến ngẩn ngơ tỉnh hồn lại, con lừa già đang kéo xe gỗ cũng nghiêng đầu nhìn người đứng sau cánh cửa, đôi mắt to chớp chớp, vó lừa cũng vô thức dậm cộp cộp. Hứa Nghiên mắt đẫm lệ nhìn đại ca và đại tẩu đang ngồi ở cửa. Hai năm không gặp, trông họ có vẻ mập hơn trước. “Đại ca, đại tẩu, ta nhớ hai người lắm, ta rốt cuộc cũng được tự do rồi.” Hai người đang ngồi trên bậc đã đứng dậy, phủi quần, có chút kinh ngạc lại có chút câu nệ nhìn vị giai nhân thanh lệ đoan trang trong cửa, Hứa Đại gãi gãi mái tóc được búi gọn gàng, ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ đại khí, nhưng động tác này khiến y trông có phần chất phác, vụng về, “Nghiên Nghiên? Muội đây là… ừm,… Lần này ra khỏi cửa y quán, Đồ Tiểu Quỳ rõ ràng tinh thần khác hẳn, nhảy nhót đi báo tin mừng cho phụ thân: “Đại phu nói nếu con học được cách bào chế thảo dược, ông ấy sẽ nhận con làm học đồ, phụ thân, người đến huyện mua sách giúp khuê nữ đi.”“Người ta có ý là đợi con học được cách bào chế thảo dược rồi nói, con bây giờ ngay cả thảo dược còn không nhận ra, ai biết con có thể kiên trì được không, nói sớm quá rồi.” Hứa Nghiên gõ đầu bé, để bé đừng nói bừa mà đến lúc tự chính bé còn tin là thật.“Chỉ vậy thôi sao? Hết rồi ư?” Đồ Đại Ngưu nghi hoặc hỏi Hứa Nghiên.“Có vậy đã là tốt lắm rồi, hai y quán kia đã nói rõ là không nhận nữ học đồ, chỉ có chỗ này có chút manh mối, trước tiên mua sách về cho Tiểu Quỳ học trước, đợi con bé học xong rồi nói, đến lúc đó biết viết chữ, biết bào chế, có lẽ sẽ có đại phu nguyện ý nhận nữ học đồ.”“Vậy bây giờ chúng ta về nhà hay đi dạo thêm một chút?” Đồ Đại Ngưu hỏi.“Đến Hàng gia một chuyến đi, xem nhà bọn họ có ai trong thời gian này đi huyện không, nhờ họ mang sách về, như vậy càng cũng không cần vì một cuốn sách mà đi lên huyện, đi đi về về mất hai ngày, mệt mỏi lắm.” Hứa Nghiên nói.Lần này đi thật khéo, Hàng đại tẩu cũng ở nhà, chồng của nàng ta ở huyện, nàng ta đa số thời gian ở huyện bầu bạn cùng chồng. Nghe lời Hứa Nghiên nói, nàng ta liền trực tiếp đồng ý, nói: “Vài ngày nữa ta sẽ về, đến lúc đó ta mua rồi nhờ người vận chuyển lương thực mang về, còn ngươi sao lại nghĩ muốn cho Tiểu Quỳ học y nhận thuốc? Nhà ngươi đâu phải không nuôi nổi con cái, ở nhà cùng ngươi học hành tử tế, gả chồng rồi cũng như ngươi chăm sóc con cái đàng hoàng, đến lúc đó mua một cửa hàng, không muốn kinh doanh thì cho thuê đi, mỗi năm bốn năm chục lượng, tích góp cũng có thể cứu nguy, hà tất phải chịu khổ này?”“Là con bé thích, chứ không phải ta ép con bé phải học cái này,” Hứa Nghiên không gánh tiếng xấu là đàn áp Tiểu Quỳ đi làm học đồ, kẻo đến lúc bé chịu khổ mệt mỏi muốn rút lui lại oán trách mình, nàng nói: “Đều không phải người ngoài, đây cũng đâu phải chuyện gì không thể nói, lúc ta ở cữ, nha đầu này giấu người lớn lén đến chuồng lợn đòi học cách chữa bệnh cho lợn, bị phát hiện con bé còn không có tinh thần, cứ chấp nhặt mãi, nói đọc sách nhận chữ chẳng có ích gì, con bé lại không thể thi tú tài.”“Ta nghĩ con bé có hứng thú với phương diện này, nên dẫn con bé đến y quán xem có nhận nữ học đồ không, lăn lộn hai ngày cuối cùng cũng có chút manh mối.” Hứa Nghiên nói xong cũng thở phào nhẹ nhõm, vị đại phu của Bách Thảo Đường còn khá dễ nói chuyện, đến lúc đó dạy Tiểu Quỳ nếu gặp bất cứ điều gì không hiểu cứ mặt dày đến cầu hỏi, hai ba năm xuống chung quy cũng có chút tình nghĩa chứ.“Ngươi chính là chiều con đấy, với điều kiện nhà ngươi thế này, Tiểu Quỳ có gả chồng cũng sẽ không gả cho kẻ nghèo rớt mồng tơi, không lo ăn mặc, hà cớ gì nữ nhân phải ra ngoài kiếm tiền chứ.” Hàng đại tẩu nói, Hàng nhị tẩu nghe cũng gật đầu đồng tình.“Chính vì điều kiện gia đình không tồi, con cái không phải lo lắng về ăn uống, cũng không cần chúng nhỏ tuổi đã phải kiếm tiền, vậy thì muốn làm gì thì làm chứ, muốn học y thì đi học, học thành tài thì tốt nhất, học một thời gian mà không muốn làm nữa thì thôi vậy.” Hứa Nghiên giang tay biểu thị: “Ta cũng không hy vọng Tiểu Quỳ có thể học thành một đời danh y, con bé ở nhà ngoài việc đọc sách cũng nhàn rỗi, có việc yêu thích làm còn hơn là cứ quanh quẩn chuồng lợn, nếu học thành công, con bé có một nghề trong tay, nói năng làm việc có khí chất, trong nhà có người bệnh, tìm con bé cũng an tâm hơn tìm người ngoài.”Cuối cùng nàng nói: “Con người ai cũng sẽ có bệnh, làm đại phu vĩnh viễn được người đời tôn kính.”Những lời này của nàng đã khiến hai trục lý Hàng gia đều kinh ngạc, Hàng nhị tẩu thậm chí còn nói muốn gửi Tân Như đi học y, quay sang đại tẩu của mình nói: “Đại tẩu, cuốn sách thảo dược kia, tẩu mua thêm một cuốn nữa mang về, ta cho Tân Như xem, biết đâu con bé cũng có hứng thú.”“Muội nói thật sao?” Hàng đại tẩu bị người đệ muội này làm cho giật mình, đệ muội quản lý cái phủ đệ to lớn này mười hai mươi năm, cũng là người có kiến thức và chủ kiến, vài câu nói đã làm đẹ muội mất đi lập trường rồi sao? Trước đây hai tỷ muội Tân Như Tân Cừ muốn đi cửa hàng học kinh doanh đệ muội còn kiên quyết phủ định.“Thật mà, Tân Như tính tình hoạt bát, không giống Tân Cừ có thể ngồi yên đọc sách. Mua một cuốn sách thuốc về cho con bé xem, nói không chừng có thể nhận thêm được nhiều chữ, thảo dược thứ này, nếu có thể nhận biết được thì luôn tốt.” Nàng ta ngược lại giảng đạo lý cho đại tẩu mình, nói một cách rất có lý lẽ.“Tùy các ngươi, mùi thảo dược nồng lắm, hễ đụng vào là cả người đều có mùi.” Đại tẩu vẫn không từ bỏ ý định khuyên nhủ, Tân Cừ sống chung một viện với Tân Như, lo lắng Tân Cừ cũng sẽ theo đó mà làm bậy.“Không sao, nhà ta đâu phải không mua nổi hương xông.” Nàng ta phất tay một cái, quyết định ngay lập tức.Hứa Nghiên cũng không ngờ nàng đến một chuyến mà còn tìm được bạn bè cho Đồ Tiểu Quỳ, nhìn sắc mặt Hàng đại tẩu không tốt lắm, nàng vỗ vỗ mông nhanh chóng rời đi, để hai trục lý bọn họ cũng có thể nói chuyện riêng tư.Mà trong thôn, những đứa trẻ do đại tôn tử của trưởng thôn là Đại Mao cầm đầu, lén lút cắt cỏ phơi khô, nghe Ngũ đại gia trong thôn nói vài ngày nữa sẽ có mưa, chúng lặng lẽ trèo vào căn nhà hoang không người ở, trải hết đống cỏ khô dưới mái che ra sân phơi cả ngày, nhân lúc mặt trời chưa lặn thì bó thành từng bó chất vào mái che.“Hứa phu tử khi nào thì ở nhà? Chúng ta muốn mang cỏ đến cho ngài ấy, tặng ngài ấy một bất ngờ.” Chúng bàn tán đầy mong đợi.“Sáng mai chúng ta tìm Tiểu Quỳ đi cắt cỏ, muội ấy biết mẫu thân muội ấy khi nào thì ở nhà.” A Phiến ngồi trên đống cỏ khô thì thầm.“Tiểu Quỳ đã mấy ngày không ra cắt cỏ rồi, ngày mai gọi nàng ấy hỏi cho rõ, trước hết chúng ta chất cỏ khô ở đường sau nhà nàng ấy, gọi Hứa phu tử ra xem, thấy một đống lớn như vậy ngài ấy nhất định sẽ rất vui.” Tôn Hạc cũng mặt mày hớn hở đưa ra ý kiến, cậu ta và bọn trẻ trong thôn ngày nào cũng chơi với nhau, trên mặt không còn vẻ u ám như trước nữa.

Chương 176