Tác giả:

Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác bị cuốn vào một thứ gì đó đến mức không thể dứt ra chưa?   Tôi không chỉ đang nói về việc nghĩ rằng: “Ồ, điều này thật thú vị,” mà là cảm giác bị ấn tượng đến. mức sẵn sàng bỏ thêm thời gian và tiền bạc để theo đuổi. nó.   Chắc chắn bạn đã từng trải qua cảm giác đó, đúng không?   Nếu là phim ảnh, có thể bạn sẽ tìm bản cắt đặc biệt của đạo diễn. Nếu là truyện tranh mạng, bạn sẵn lòng trả tiền để đọc trước. Nếu là ca sĩ, bạn sẽ đến dự buổi hòa nhạc của họ…   Thậm chí, đi xa hơn một chút, bạn có thể mua bất cứ những món đồ có liên quan đến thần tượng của mình.   Đúng vậy, tôi đang nói đến cái mà người ta gọi là “goods”*.   Mô hình nhân vật, biểu ngữ, huy hiệu, búp bê… của thần tượng.   Tôi tự tin nói rằng cả đời mình chưa từng bỏ tiền ra mua những thứ đó.   Cho đến hôm nay.   ------   Hiện tại, tôi đang đứng ở trung tâm thương mại.   Một gian hàng sự kiện vừa mở và đã thu hút lượng lớn người tham gia, đến mức ngay khi gian hàng mở cửa lúc 10 giờ sáng, tất…

Chương 251: Làng Jisan - Trái tim bạc

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi LàmTác giả: Khuyết DanhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámBạn đã bao giờ trải qua cảm giác bị cuốn vào một thứ gì đó đến mức không thể dứt ra chưa?   Tôi không chỉ đang nói về việc nghĩ rằng: “Ồ, điều này thật thú vị,” mà là cảm giác bị ấn tượng đến. mức sẵn sàng bỏ thêm thời gian và tiền bạc để theo đuổi. nó.   Chắc chắn bạn đã từng trải qua cảm giác đó, đúng không?   Nếu là phim ảnh, có thể bạn sẽ tìm bản cắt đặc biệt của đạo diễn. Nếu là truyện tranh mạng, bạn sẵn lòng trả tiền để đọc trước. Nếu là ca sĩ, bạn sẽ đến dự buổi hòa nhạc của họ…   Thậm chí, đi xa hơn một chút, bạn có thể mua bất cứ những món đồ có liên quan đến thần tượng của mình.   Đúng vậy, tôi đang nói đến cái mà người ta gọi là “goods”*.   Mô hình nhân vật, biểu ngữ, huy hiệu, búp bê… của thần tượng.   Tôi tự tin nói rằng cả đời mình chưa từng bỏ tiền ra mua những thứ đó.   Cho đến hôm nay.   ------   Hiện tại, tôi đang đứng ở trung tâm thương mại.   Một gian hàng sự kiện vừa mở và đã thu hút lượng lớn người tham gia, đến mức ngay khi gian hàng mở cửa lúc 10 giờ sáng, tất… Tôi thấy giận dữ, chán ghét, sự việc xảy ra với mình khiến sự bức xúc và cảm giác oan ức dâng trào, đầu óc phải quay cuồng để tìm đường thoát ra.Đúng là lẽ ra phải như vậy.Nhưng lạ thay… lại không phải vậy.Thay vào đó, kỳ lạ… lòng tôi thấy yên ổn.Cái cảm giác như thể ngày mai rối rắm và tương lai gần trở nên mờ mịt một chút.‘Vì bị nhốt ở đây nên không cần nghĩ đến chuyện khác nữa mà.’Không còn điều ước nào, không còn lệnh cấm của Giám đốc Ho, cũng không cần phải ưu tiên tìm thông tin trong vòng một tháng, hay phải suy nghĩ nên xử lý đặc vụ đã bị lộ thân phận thế nào.‘Đúng nghĩa là trốn chạy khỏi thực tại sao.’Thật buồn cười và vô lý khi bị đe dọa tính mạng lại khiến mình thấy nhẹ nhõm.Nhưng… đó là sự thật.Vì thế nên tôi có thể nói một cách bình thản.Không thương hại, không tức giận.“Ra vậy. Tôi hiểu rồi.”“Hiểu?”Trong mắt Baek Sa-heon, sự đề phòng lại xuất hiện.“Lại sắp nói kiểu ‘Thật tội nghiệp, tôi hiểu cho anh… nhưng mà không thể như thế này được đâu, xin hãy thả tôi ra’ đúng không?”“Có lẽ vậy. Nhưng…”“Sống trong một tình cảnh không thể yên tâm, lúc nào cũng như sắp chết, mỗi ngày trôi qua đều đầy sợ hãi.”“……”“Cái đó… tôi hiểu.”Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lắng.“Dù sao thì trong hai đặc vụ, cậu cũng đã chọn đúng người may mắn hơn đấy.”“Tại sao? Anh muốn chết đến thế à?”……“Cũng hơi hơi.”Hiện giờ thì… tôi cũng chẳng rõ nữa.“Cậu chưa bao giờ từng muốn chết à? Dù chỉ một lần?”“……”“Ra là có.”“Không đời nào.”Baek Sa-heon nói cộc lốc.“Tôi không muốn chết. Còn anh mà muốn chết thì tốt rồi còn gì. Cứ ở yên như thế là được.”“……”Thật kỳ lạ.Trong lời đó không hề có ý cười nhạo kiểu “Đáng đời anh” hay cảm giác chế giễu. Dù hoàn toàn có thể trêu chọc tôi lúc này, nhưng dường như hắn cũng chẳng thấy vui vẻ gì.Chỉ toàn là sự tuyệt vọng ích kỷ, một bản năng sinh tồn tr*n tr**.Không hẳn là cảm thấy tội lỗi, nhưng… phải nói sao nhỉ—dường như hắn không còn cả chỗ dư để cảm thấy tội lỗi.‘Giờ nghĩ lại thì… cậu ta lúc nào cũng vậy.’Chỉ biết bảo vệ lợi ích của bản thân, liều mạng để sống còn.Nhưng, nếu hắn không phải loại người lấy việc dồn người khác vào đường cùng làm thú vui… thì có thể tiếp cận hắn theo cách khác.Có thể khai thác được.‘…Dù sao thì mình cũng không thể tiếp tục trốn chạy khỏi thực tại cho đến khi chết như thế này.’Cuối cùng, tôi lên tiếng.“Sa-heon. Nếu có cách để cả cậu và tôi cùng sống, thì cậu sẽ giúp chứ?”“…Cái gì?”“Chỉ là nó sẽ vất vả hơn bây giờ, và cậu phải chấp nhận rủi ro bị lộ.”“Giúp á? Đồ điên.”Chính lúc đó…- Trời ơi, đủ rồi! Có giới hạn cho việc gọi là ‘tình tiết kịch tính’ chứ! Sao mà có thể vô lễ đến thế được chứ!– À, bạn thân mến. Dạo này sao lại có nhiều kẻ lấy lòng tốt của người khác rồi đáp lại bằng sự phản bội đến thế! Ngay cả Brown này cũng cảm thấy đau lòng thay....Con búp bê vải lại bắt đầu lên tiếng.– Tôi sẽ giúp bạn. Trước hết, hãy ra khỏi đây đã.– Sau đó, hãy cho bọn họ biết thế nào là nghiệp báo. Chà, hẳn sẽ là một cảnh tượng thật sảng khoái và phấn khích đấy nhỉ?…….‘À, không sao.’Con búp bê vải ngừng nói.‘Tôi sẽ tự làm. Như vậy mới thú vị, đúng không?’– Cái đó thì… ừm. Tôi nghĩ nếu có sự trợ giúp đúng lúc thì mọi chuyện sẽ tiến triển tốt hơn cơ!‘Không sao.’Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với con búp bê vải và quay lại nhìn Baek Sa-heon.Vì là người tôi chẳng hề mong đợi điều gì từ đầu, nên lời nói ra rất nhẹ nhàng.“Nhưng mà này, Sa-heon. Tôi sẽ chết là vì cậu đấy.”“……”“Tôi là người đến để cứu cậu, chỉ là không có cách nào nên không làm được thôi. Nhưng tôi chết là vì cậu đã đẩy tôi vào chỗ này.”“Tại sao lại là do tôi?”Gương mặt Baek Sa-heon méo mó.“Tôi có X nào nói là nếu bốc được giải đặc biệt thì phải giết người à? Tôi có nhét người vào Seonangdang để giết đâu? Kẻ giết là thằng khác cơ mà! Vậy tôi phải chết thay chắc? Cái...”—*Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.“……!!”Tôi và Baek Sa-heon đồng thời quay đầu về phía cửa trượt bằng giấy.Một tiếng lẩm bẩm vang lên:Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Âm thanh vang vọng.Baek Sa-heon nhìn chằm chằm về phía cửa trượt với khuôn mặt tái nhợt.Rõ ràng chẳng có gì ở đó cả, vậy mà tiếng nhạc của đoàn lễ hội dân gian cứ lớn dần lên…“Baek Sa-heon.”“Không được.”Hắn chui ra phía đối diện cửa trượt, cúi rạp người và trùm đầu lại.Sự bất lực không tin nổi từ kẻ vẫn luôn hành động bộc phát không màng hậu quả.‘Phản ứng chấn thương tâm lý à.’Có lẽ điều này sẽ hiệu nghiệm.Tôi suy nghĩ một lát, rồi mở miệng.Hướng về phía cửa trượt.“Xin lỗi. Tôi hoảng loạn quá nên đã chửi thề.”Âm thanh dừng lại.“Thái độ đó không thích hợp trong lễ hội. Từ giờ tôi sẽ cố gắng ăn nói đàng hoàng hơn.”Cửa trượt vẫn im lìm, không nhúc nhích như thể mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.  Và rồi...Hiyáááá!Âm thanh của trò chơi nhạc cụ dân gian lại vang lên, rồi dần dần xa dần.Cho đến khi hoàn toàn tan vào tiếng ồn của lễ hội, như thể chưa từng tồn tại.“……”“……”“Baek Sa-heon.”Baek Sa-heon, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, đứng dậy từ một góc cửa giấy kéo.Rồi với ánh mắt rối loạn, hắn ta nhìn tôi.“Tôi vừa mới giúp cậu không chết đấy.”“……”“Không thấy biết ơn một chút nào sao?”“…Nếu biết ơn thì anh muốn tôi chết thay à?”“cậu nói cứ như thể nói lời cảm ơn là phải trả một cái giá khủng khiếp vậy.”Baek Sa-heon nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang hỏi “Anh đang nói điều hiển nhiên à?”Phải rồi.“Cứ làm theo ý cậu đi. Trông có vẻ mạng sống của cậu quý giá lắm.”Tôi cúi xuống nhìn đôi chân mình.“Nhưng mạng sống của tôi cũng quý. Dù đôi khi tôi vẫn nghĩ đến chuyện muốn chết.”“……”“……”Sau một hồi im lặng dài.Miệng Baek Sa-heon cất lời.“Cách để cả hai cùng sống… rốt cuộc là cái gì?”“……”“Là cái gì chứ?”Tôi đưa tay chưa bị trói vào túi, và xoay xoay chiếc huy hiệu bạc trong đó.Trái tim bạc.“Đơn giản thôi.”Vì tôi vừa mới nhận ra khi nghe những lời Baek Sa-heon nói.Rằng đây là loại truyền thuyết kinh dị gì.“Tôi sẽ gieo nghi ngờ vào đức tin của bọn họ.”Sáng tạo thần thánh, giải thoát khỏi chân lý của thế gian, ngẫu nhiên và định mệnh, nghi thức cúng tế chỉ có số ít biết đến, người chết quay trở lại, vật hiến tế...Tất cả đều chỉ về một thứ duy nhất.Đây là một truyền thuyết kinh dị thuộc giáo hội Vô Danh Rực Rỡ. 

Tôi thấy giận dữ, chán ghét, sự việc xảy ra với mình khiến sự bức xúc và cảm giác oan ức dâng trào, đầu óc phải quay cuồng để tìm đường thoát ra.

Đúng là lẽ ra phải như vậy.

Nhưng lạ thay… lại không phải vậy.

Thay vào đó, kỳ lạ… lòng tôi thấy yên ổn.

Cái cảm giác như thể ngày mai rối rắm và tương lai gần trở nên mờ mịt một chút.

‘Vì bị nhốt ở đây nên không cần nghĩ đến chuyện khác nữa mà.’

Không còn điều ước nào, không còn lệnh cấm của Giám đốc Ho, cũng không cần phải ưu tiên tìm thông tin trong vòng một tháng, hay phải suy nghĩ nên xử lý đặc vụ đã bị lộ thân phận thế nào.

‘Đúng nghĩa là trốn chạy khỏi thực tại sao.’

Thật buồn cười và vô lý khi bị đe dọa tính mạng lại khiến mình thấy nhẹ nhõm.

Nhưng… đó là sự thật.

Vì thế nên tôi có thể nói một cách bình thản.

Không thương hại, không tức giận.

“Ra vậy. Tôi hiểu rồi.”

“Hiểu?”

Trong mắt Baek Sa-heon, sự đề phòng lại xuất hiện.

“Lại sắp nói kiểu ‘Thật tội nghiệp, tôi hiểu cho anh… nhưng mà không thể như thế này được đâu, xin hãy thả tôi ra’ đúng không?”

“Có lẽ vậy. Nhưng…”

“Sống trong một tình cảnh không thể yên tâm, lúc nào cũng như sắp chết, mỗi ngày trôi qua đều đầy sợ hãi.”

“……”

“Cái đó… tôi hiểu.”

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lắng.

“Dù sao thì trong hai đặc vụ, cậu cũng đã chọn đúng người may mắn hơn đấy.”

“Tại sao? Anh muốn chết đến thế à?”

……

“Cũng hơi hơi.”

Hiện giờ thì… tôi cũng chẳng rõ nữa.

“Cậu chưa bao giờ từng muốn chết à? Dù chỉ một lần?”

“……”

“Ra là có.”

“Không đời nào.”

Baek Sa-heon nói cộc lốc.

“Tôi không muốn chết. Còn anh mà muốn chết thì tốt rồi còn gì. Cứ ở yên như thế là được.”

“……”

Thật kỳ lạ.

Trong lời đó không hề có ý cười nhạo kiểu “Đáng đời anh” hay cảm giác chế giễu. Dù hoàn toàn có thể trêu chọc tôi lúc này, nhưng dường như hắn cũng chẳng thấy vui vẻ gì.

Chỉ toàn là sự tuyệt vọng ích kỷ, một bản năng sinh tồn tr*n tr**.

Không hẳn là cảm thấy tội lỗi, nhưng… phải nói sao nhỉ—dường như hắn không còn cả chỗ dư để cảm thấy tội lỗi.

‘Giờ nghĩ lại thì… cậu ta lúc nào cũng vậy.’

Chỉ biết bảo vệ lợi ích của bản thân, liều mạng để sống còn.

Nhưng, nếu hắn không phải loại người lấy việc dồn người khác vào đường cùng làm thú vui… thì có thể tiếp cận hắn theo cách khác.

Có thể khai thác được.

‘…Dù sao thì mình cũng không thể tiếp tục trốn chạy khỏi thực tại cho đến khi chết như thế này.’

Cuối cùng, tôi lên tiếng.

“Sa-heon. Nếu có cách để cả cậu và tôi cùng sống, thì cậu sẽ giúp chứ?”

“…Cái gì?”

“Chỉ là nó sẽ vất vả hơn bây giờ, và cậu phải chấp nhận rủi ro bị lộ.”

“Giúp á? Đồ điên.”

Chính lúc đó…

- Trời ơi, đủ rồi! Có giới hạn cho việc gọi là ‘tình tiết kịch tính’ chứ! Sao mà có thể vô lễ đến thế được chứ!

– À, bạn thân mến. Dạo này sao lại có nhiều kẻ lấy lòng tốt của người khác rồi đáp lại bằng sự phản bội đến thế! Ngay cả Brown này cũng cảm thấy đau lòng thay.

...Con búp bê vải lại bắt đầu lên tiếng.

– Tôi sẽ giúp bạn. Trước hết, hãy ra khỏi đây đã.

– Sau đó, hãy cho bọn họ biết thế nào là nghiệp báo. Chà, hẳn sẽ là một cảnh tượng thật sảng khoái và phấn khích đấy nhỉ?

…….

‘À, không sao.’

Con búp bê vải ngừng nói.

‘Tôi sẽ tự làm. Như vậy mới thú vị, đúng không?’

– Cái đó thì… ừm. Tôi nghĩ nếu có sự trợ giúp đúng lúc thì mọi chuyện sẽ tiến triển tốt hơn cơ!

‘Không sao.’

Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với con búp bê vải và quay lại nhìn Baek Sa-heon.

Vì là người tôi chẳng hề mong đợi điều gì từ đầu, nên lời nói ra rất nhẹ nhàng.

“Nhưng mà này, Sa-heon. Tôi sẽ chết là vì cậu đấy.”

“……”

“Tôi là người đến để cứu cậu, chỉ là không có cách nào nên không làm được thôi. Nhưng tôi chết là vì cậu đã đẩy tôi vào chỗ này.”

“Tại sao lại là do tôi?”

Gương mặt Baek Sa-heon méo mó.

“Tôi có X nào nói là nếu bốc được giải đặc biệt thì phải giết người à? Tôi có nhét người vào Seonangdang để giết đâu? Kẻ giết là thằng khác cơ mà! Vậy tôi phải chết thay chắc? Cái...”—

*

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

“……!!”

Tôi và Baek Sa-heon đồng thời quay đầu về phía cửa trượt bằng giấy.

Một tiếng lẩm bẩm vang lên:

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Kẻ đã quên, hãy biến mất.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.

Âm thanh vang vọng.

Baek Sa-heon nhìn chằm chằm về phía cửa trượt với khuôn mặt tái nhợt.

Rõ ràng chẳng có gì ở đó cả, vậy mà tiếng nhạc của đoàn lễ hội dân gian cứ lớn dần lên…

“Baek Sa-heon.”

“Không được.”

Hắn chui ra phía đối diện cửa trượt, cúi rạp người và trùm đầu lại.

Sự bất lực không tin nổi từ kẻ vẫn luôn hành động bộc phát không màng hậu quả.

‘Phản ứng chấn thương tâm lý à.’

Có lẽ điều này sẽ hiệu nghiệm.

Tôi suy nghĩ một lát, rồi mở miệng.

Hướng về phía cửa trượt.

“Xin lỗi. Tôi hoảng loạn quá nên đã chửi thề.”

Âm thanh dừng lại.

“Thái độ đó không thích hợp trong lễ hội. Từ giờ tôi sẽ cố gắng ăn nói đàng hoàng hơn.”

Cửa trượt vẫn im lìm, không nhúc nhích như thể mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.

 

 

Và rồi...

Hiyáááá!

Âm thanh của trò chơi nhạc cụ dân gian lại vang lên, rồi dần dần xa dần.

Cho đến khi hoàn toàn tan vào tiếng ồn của lễ hội, như thể chưa từng tồn tại.

“……”

“……”

“Baek Sa-heon.”

Baek Sa-heon, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, đứng dậy từ một góc cửa giấy kéo.

Rồi với ánh mắt rối loạn, hắn ta nhìn tôi.

“Tôi vừa mới giúp cậu không chết đấy.”

“……”

“Không thấy biết ơn một chút nào sao?”

“…Nếu biết ơn thì anh muốn tôi chết thay à?”

“cậu nói cứ như thể nói lời cảm ơn là phải trả một cái giá khủng khiếp vậy.”

Baek Sa-heon nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang hỏi “Anh đang nói điều hiển nhiên à?”

Phải rồi.

“Cứ làm theo ý cậu đi. Trông có vẻ mạng sống của cậu quý giá lắm.”

Tôi cúi xuống nhìn đôi chân mình.

“Nhưng mạng sống của tôi cũng quý. Dù đôi khi tôi vẫn nghĩ đến chuyện muốn chết.”

“……”

“……”

Sau một hồi im lặng dài.

Miệng Baek Sa-heon cất lời.

“Cách để cả hai cùng sống… rốt cuộc là cái gì?”

“……”

“Là cái gì chứ?”

Tôi đưa tay chưa bị trói vào túi, và xoay xoay chiếc huy hiệu bạc trong đó.

Trái tim bạc.

“Đơn giản thôi.”

Vì tôi vừa mới nhận ra khi nghe những lời Baek Sa-heon nói.

Rằng đây là loại truyền thuyết kinh dị gì.

“Tôi sẽ gieo nghi ngờ vào đức tin của bọn họ.”

Sáng tạo thần thánh, giải thoát khỏi chân lý của thế gian, ngẫu nhiên và định mệnh, nghi thức cúng tế chỉ có số ít biết đến, người chết quay trở lại, vật hiến tế...

Tất cả đều chỉ về một thứ duy nhất.

Đây là một truyền thuyết kinh dị thuộc giáo hội Vô Danh Rực Rỡ.

 

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi LàmTác giả: Khuyết DanhTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámBạn đã bao giờ trải qua cảm giác bị cuốn vào một thứ gì đó đến mức không thể dứt ra chưa?   Tôi không chỉ đang nói về việc nghĩ rằng: “Ồ, điều này thật thú vị,” mà là cảm giác bị ấn tượng đến. mức sẵn sàng bỏ thêm thời gian và tiền bạc để theo đuổi. nó.   Chắc chắn bạn đã từng trải qua cảm giác đó, đúng không?   Nếu là phim ảnh, có thể bạn sẽ tìm bản cắt đặc biệt của đạo diễn. Nếu là truyện tranh mạng, bạn sẵn lòng trả tiền để đọc trước. Nếu là ca sĩ, bạn sẽ đến dự buổi hòa nhạc của họ…   Thậm chí, đi xa hơn một chút, bạn có thể mua bất cứ những món đồ có liên quan đến thần tượng của mình.   Đúng vậy, tôi đang nói đến cái mà người ta gọi là “goods”*.   Mô hình nhân vật, biểu ngữ, huy hiệu, búp bê… của thần tượng.   Tôi tự tin nói rằng cả đời mình chưa từng bỏ tiền ra mua những thứ đó.   Cho đến hôm nay.   ------   Hiện tại, tôi đang đứng ở trung tâm thương mại.   Một gian hàng sự kiện vừa mở và đã thu hút lượng lớn người tham gia, đến mức ngay khi gian hàng mở cửa lúc 10 giờ sáng, tất… Tôi thấy giận dữ, chán ghét, sự việc xảy ra với mình khiến sự bức xúc và cảm giác oan ức dâng trào, đầu óc phải quay cuồng để tìm đường thoát ra.Đúng là lẽ ra phải như vậy.Nhưng lạ thay… lại không phải vậy.Thay vào đó, kỳ lạ… lòng tôi thấy yên ổn.Cái cảm giác như thể ngày mai rối rắm và tương lai gần trở nên mờ mịt một chút.‘Vì bị nhốt ở đây nên không cần nghĩ đến chuyện khác nữa mà.’Không còn điều ước nào, không còn lệnh cấm của Giám đốc Ho, cũng không cần phải ưu tiên tìm thông tin trong vòng một tháng, hay phải suy nghĩ nên xử lý đặc vụ đã bị lộ thân phận thế nào.‘Đúng nghĩa là trốn chạy khỏi thực tại sao.’Thật buồn cười và vô lý khi bị đe dọa tính mạng lại khiến mình thấy nhẹ nhõm.Nhưng… đó là sự thật.Vì thế nên tôi có thể nói một cách bình thản.Không thương hại, không tức giận.“Ra vậy. Tôi hiểu rồi.”“Hiểu?”Trong mắt Baek Sa-heon, sự đề phòng lại xuất hiện.“Lại sắp nói kiểu ‘Thật tội nghiệp, tôi hiểu cho anh… nhưng mà không thể như thế này được đâu, xin hãy thả tôi ra’ đúng không?”“Có lẽ vậy. Nhưng…”“Sống trong một tình cảnh không thể yên tâm, lúc nào cũng như sắp chết, mỗi ngày trôi qua đều đầy sợ hãi.”“……”“Cái đó… tôi hiểu.”Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lắng.“Dù sao thì trong hai đặc vụ, cậu cũng đã chọn đúng người may mắn hơn đấy.”“Tại sao? Anh muốn chết đến thế à?”……“Cũng hơi hơi.”Hiện giờ thì… tôi cũng chẳng rõ nữa.“Cậu chưa bao giờ từng muốn chết à? Dù chỉ một lần?”“……”“Ra là có.”“Không đời nào.”Baek Sa-heon nói cộc lốc.“Tôi không muốn chết. Còn anh mà muốn chết thì tốt rồi còn gì. Cứ ở yên như thế là được.”“……”Thật kỳ lạ.Trong lời đó không hề có ý cười nhạo kiểu “Đáng đời anh” hay cảm giác chế giễu. Dù hoàn toàn có thể trêu chọc tôi lúc này, nhưng dường như hắn cũng chẳng thấy vui vẻ gì.Chỉ toàn là sự tuyệt vọng ích kỷ, một bản năng sinh tồn tr*n tr**.Không hẳn là cảm thấy tội lỗi, nhưng… phải nói sao nhỉ—dường như hắn không còn cả chỗ dư để cảm thấy tội lỗi.‘Giờ nghĩ lại thì… cậu ta lúc nào cũng vậy.’Chỉ biết bảo vệ lợi ích của bản thân, liều mạng để sống còn.Nhưng, nếu hắn không phải loại người lấy việc dồn người khác vào đường cùng làm thú vui… thì có thể tiếp cận hắn theo cách khác.Có thể khai thác được.‘…Dù sao thì mình cũng không thể tiếp tục trốn chạy khỏi thực tại cho đến khi chết như thế này.’Cuối cùng, tôi lên tiếng.“Sa-heon. Nếu có cách để cả cậu và tôi cùng sống, thì cậu sẽ giúp chứ?”“…Cái gì?”“Chỉ là nó sẽ vất vả hơn bây giờ, và cậu phải chấp nhận rủi ro bị lộ.”“Giúp á? Đồ điên.”Chính lúc đó…- Trời ơi, đủ rồi! Có giới hạn cho việc gọi là ‘tình tiết kịch tính’ chứ! Sao mà có thể vô lễ đến thế được chứ!– À, bạn thân mến. Dạo này sao lại có nhiều kẻ lấy lòng tốt của người khác rồi đáp lại bằng sự phản bội đến thế! Ngay cả Brown này cũng cảm thấy đau lòng thay....Con búp bê vải lại bắt đầu lên tiếng.– Tôi sẽ giúp bạn. Trước hết, hãy ra khỏi đây đã.– Sau đó, hãy cho bọn họ biết thế nào là nghiệp báo. Chà, hẳn sẽ là một cảnh tượng thật sảng khoái và phấn khích đấy nhỉ?…….‘À, không sao.’Con búp bê vải ngừng nói.‘Tôi sẽ tự làm. Như vậy mới thú vị, đúng không?’– Cái đó thì… ừm. Tôi nghĩ nếu có sự trợ giúp đúng lúc thì mọi chuyện sẽ tiến triển tốt hơn cơ!‘Không sao.’Tôi kết thúc cuộc trò chuyện với con búp bê vải và quay lại nhìn Baek Sa-heon.Vì là người tôi chẳng hề mong đợi điều gì từ đầu, nên lời nói ra rất nhẹ nhàng.“Nhưng mà này, Sa-heon. Tôi sẽ chết là vì cậu đấy.”“……”“Tôi là người đến để cứu cậu, chỉ là không có cách nào nên không làm được thôi. Nhưng tôi chết là vì cậu đã đẩy tôi vào chỗ này.”“Tại sao lại là do tôi?”Gương mặt Baek Sa-heon méo mó.“Tôi có X nào nói là nếu bốc được giải đặc biệt thì phải giết người à? Tôi có nhét người vào Seonangdang để giết đâu? Kẻ giết là thằng khác cơ mà! Vậy tôi phải chết thay chắc? Cái...”—*Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.“……!!”Tôi và Baek Sa-heon đồng thời quay đầu về phía cửa trượt bằng giấy.Một tiếng lẩm bẩm vang lên:Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Nổi giận và chửi rủa sẽ mang đến ô uế.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Kẻ đã quên, hãy biến mất.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Xin hãy ban phước vô tận lên giấy trắng, hỡi người đại diện.Âm thanh vang vọng.Baek Sa-heon nhìn chằm chằm về phía cửa trượt với khuôn mặt tái nhợt.Rõ ràng chẳng có gì ở đó cả, vậy mà tiếng nhạc của đoàn lễ hội dân gian cứ lớn dần lên…“Baek Sa-heon.”“Không được.”Hắn chui ra phía đối diện cửa trượt, cúi rạp người và trùm đầu lại.Sự bất lực không tin nổi từ kẻ vẫn luôn hành động bộc phát không màng hậu quả.‘Phản ứng chấn thương tâm lý à.’Có lẽ điều này sẽ hiệu nghiệm.Tôi suy nghĩ một lát, rồi mở miệng.Hướng về phía cửa trượt.“Xin lỗi. Tôi hoảng loạn quá nên đã chửi thề.”Âm thanh dừng lại.“Thái độ đó không thích hợp trong lễ hội. Từ giờ tôi sẽ cố gắng ăn nói đàng hoàng hơn.”Cửa trượt vẫn im lìm, không nhúc nhích như thể mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.  Và rồi...Hiyáááá!Âm thanh của trò chơi nhạc cụ dân gian lại vang lên, rồi dần dần xa dần.Cho đến khi hoàn toàn tan vào tiếng ồn của lễ hội, như thể chưa từng tồn tại.“……”“……”“Baek Sa-heon.”Baek Sa-heon, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, đứng dậy từ một góc cửa giấy kéo.Rồi với ánh mắt rối loạn, hắn ta nhìn tôi.“Tôi vừa mới giúp cậu không chết đấy.”“……”“Không thấy biết ơn một chút nào sao?”“…Nếu biết ơn thì anh muốn tôi chết thay à?”“cậu nói cứ như thể nói lời cảm ơn là phải trả một cái giá khủng khiếp vậy.”Baek Sa-heon nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang hỏi “Anh đang nói điều hiển nhiên à?”Phải rồi.“Cứ làm theo ý cậu đi. Trông có vẻ mạng sống của cậu quý giá lắm.”Tôi cúi xuống nhìn đôi chân mình.“Nhưng mạng sống của tôi cũng quý. Dù đôi khi tôi vẫn nghĩ đến chuyện muốn chết.”“……”“……”Sau một hồi im lặng dài.Miệng Baek Sa-heon cất lời.“Cách để cả hai cùng sống… rốt cuộc là cái gì?”“……”“Là cái gì chứ?”Tôi đưa tay chưa bị trói vào túi, và xoay xoay chiếc huy hiệu bạc trong đó.Trái tim bạc.“Đơn giản thôi.”Vì tôi vừa mới nhận ra khi nghe những lời Baek Sa-heon nói.Rằng đây là loại truyền thuyết kinh dị gì.“Tôi sẽ gieo nghi ngờ vào đức tin của bọn họ.”Sáng tạo thần thánh, giải thoát khỏi chân lý của thế gian, ngẫu nhiên và định mệnh, nghi thức cúng tế chỉ có số ít biết đến, người chết quay trở lại, vật hiến tế...Tất cả đều chỉ về một thứ duy nhất.Đây là một truyền thuyết kinh dị thuộc giáo hội Vô Danh Rực Rỡ. 

Chương 251: Làng Jisan - Trái tim bạc