“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 409
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Thế là, Vân Bắc đưa tay sờ lên mặt mình, hỏi: "Cô cứ nhìn mặt tôi làm gì? Mặt tôi dính bẩn à?" "Không có!" Bệnh nhân lắc đầu: "Tôi chỉ nhìn cô thấy quen quen. Tôi muốn hỏi một chút, có phải cô tên là Vân Bắc không?" Vân Bắc ngẩn người, gật đầu. "Đúng vậy, tôi là Vân Bắc, cô là?" "Vân Bắc, cô không nhận ra tôi sao? Tôi là Lâm Song Song đây, Lâm Song Song được cô cứu ra từ ổ buôn người ấy, cô còn nhớ không?" "Hóa ra là cô à." Vân Bắc cười rạng rỡ: "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây." "Đúng vậy, tôi cũng không ngờ lại gặp cô ở đây. Càng không ngờ cô lại trở thành bác sĩ." "Tôi cũng không ngờ cô lại trở thành cảnh sát." Cuộc trò chuyện nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người. Vì là người quen nên cả hai đều thoải mái hơn nhiều. Tinh thần Lâm Song Song cũng khá tốt, Vân Bắc liền trò chuyện với cô ấy. Mới biết cô ấy là cảnh sát thành phố, một tháng trước nhận nhiệm vụ thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người. Sau một hồi cải trang, cô ấy dễ dàng thu hút sự chú ý của bọn buôn người, sau đó bị bọn chúng đánh thuốc mê rồi đưa đi. Vì cô ấy có nhan sắc khá, bọn buôn người định bán cô ấy đến Kinh Thành. Cô ấy đến để làm nằm vùng, đương nhiên không thể để bị bán đi. Thế là cô ấy cố ý làm cho mình bị bệnh, bọn kia hết cách, đành phải để cô ấy dưỡng bệnh cho khỏe đã. Nhân lúc dưỡng bệnh, cô ấy tiếp cận được một tên quản lý, từ đó đi theo bên cạnh hắn. Nhưng mấy hôm trước, khi cô ấy truyền tin cho đồng nghiệp thì bị tên quản lý phát hiện, sau đó bị hắn đánh đập và tra tấn dã man. Nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch sợ hãi của Lâm Song Song khi nhắc đến chuyện bị đánh đập, Vân Bắc nhẹ nhàng vỗ tay cô ấy, an ủi: "Không sao rồi, đều qua cả rồi. Những kẻ đó sẽ bị quả báo thôi." "Hy vọng là vậy. Cô không biết đâu, bọn người đó đáng ghê tởm lắm. Hơn một tháng nay, bọn chúng đã bán mười đứa trẻ, năm phụ nữ. Đây mới chỉ là ở huyện này thôi, nếu mở rộng ra cả nước thì không biết bao nhiêu người nữa." "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, bọn chúng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu." Hai người đang nói chuyện thì Cao Lượng Minh đến. Thấy Lâm Song Song đã tỉnh, anh ta vui mừng khôn xiết, reo lên: "Song Song, em tỉnh rồi, thật tốt quá." "Anh Lượng Minh, xin lỗi nhé, làm anh lo lắng rồi." "Song Song, người nên nói xin lỗi là anh mới đúng. Nếu không phải anh quá bất cẩn thì em cũng sẽ không bị lộ." Cao Lượng Minh vẻ mặt đầy hối lỗi, anh ta phụ trách liên lạc với Lâm Song Song. Vì thiếu kinh nghiệm, nhận được tin tình báo quá vui mừng nên không phát hiện ra cái đuôi phía sau, hại Lâm Song Song bị lộ. Cũng may anh ta cứu người kịp thời, nếu không Lâm Song Song e là đã bỏ mạng trong tay bọn buôn người. "Bản thân em cũng có trách nhiệm." Lâm Song Song an ủi Cao Lượng Minh, cô ấy không muốn anh ta quá áy náy. Cao Lượng Minh nói chuyện với Lâm Song Song xong, liền nhìn Vân Bắc hỏi: "Bác sĩ Vân, bây giờ Song Song có thể ăn gì không?" "Được chứ." "Vậy được, tôi đi mua cho cô ấy phần ăn sáng. Đúng rồi, bác sĩ Vân, cô tự ra tiệm cơm quốc doanh ăn hay là tôi mua về luôn?" "Lát nữa tôi tự đi ăn." Vân Bắc nhìn ra được Cao Lượng Minh có ý với Lâm Song Song, cô không muốn ở lại làm kỳ đà cản mũi. Đợi Cao Lượng Minh đi rồi, Lâm Song Song lại không kìm được hỏi Vân Bắc: "Vân Bắc, tôi nhớ cô ở Lương Thành mà? Sao lại chạy đến đây rồi?" "Chồng tôi chuyển công tác đến quân khu bên này nên tôi đi theo." "Cô kết hôn rồi?" Lâm Song Song vẻ mặt kinh ngạc. Theo cô ấy biết thì tuổi của Vân Bắc không lớn lắm. "Đúng vậy, kết hôn hơn một năm rồi." Vân Bắc cười cười giải thích: "Hồi đó tôi đến Lương Thành là để tìm vị hôn phu của tôi đấy." "Hóa ra là vậy." Lâm Song Song gật đầu, lại hỏi: "Vậy cô có con chưa?" "Vẫn chưa. Tôi còn trẻ, chưa muốn sinh con sớm thế. Đúng rồi, cô chắc chưa kết hôn đâu nhỉ, có người yêu chưa? Có cần tôi giới thiệu cho một người không?" "Tạm thời không cần đâu, tôi chưa muốn kết hôn sớm." Lâm Song Song cười lắc đầu, nhưng trong mắt lại thoáng nét buồn bã. Vốn dĩ cô ấy cũng có chút tình cảm với Cao Lượng Minh, chỉ là chưa kịp chọc thủng lớp giấy mỏng đó thì đã nhận nhiệm vụ nằm vùng trong băng nhóm buôn người. Bây giờ, cô ấy lại bị bọn buôn người tra tấn thành ra thế này, cũng chỉ đành chôn chặt tình cảm với Cao Lượng Minh trong lòng. Vân Bắc nhìn ra nỗi buồn của Lâm Song Song nhưng cũng không tiện hỏi nhiều. Cũng may chỉ một lát sau, Cao Lượng Minh đã quay lại. Vân Bắc không làm phiền hai người, ra khỏi phòng đi ăn sáng. Ăn sáng xong, Vân Bắc lại gọi điện cho Tư Nam Chiêu, kể chuyện của Lâm Song Song cho anh nghe, đồng thời cảm thán: "Bọn buôn người đó lộng hành quá, làm em ngứa cả tay, hận không thể kết liễu bọn chúng ngay lập tức." "Bà xã, em đừng có manh động đấy." "Em biết rồi. Em sẽ không manh động đâu, cho dù em thực sự muốn làm gì, chắc chắn sẽ bàn bạc trước với anh." Nghe vậy, Tư Nam Chiêu yên tâm hơn. Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói cho cô biết những lời Chu Ngôn Phương đã nói. Tư Nam Chiêu hiểu Vân Bắc, nếu nói cho cô biết chuyện này, nói không chừng cô sẽ chủ động xin đi nằm vùng trong ổ buôn người ngay. Cúp điện thoại, Vân Bắc quay lại bên cạnh Lâm Song Song, xác định vết thương trên người cô ấy đang chuyển biến tốt mới chuẩn bị về bệnh viện đi làm. Tuy hôm qua cô đã báo cáo với Viện trưởng Tô là đi khám bệnh bên ngoài, nhưng cũng không thể ở bên ngoài mãi được. Nếu tình hình Lâm Song Song không tốt thì không nói làm gì. Bây giờ cô ấy đã không còn vấn đề gì lớn, chỉ cần chú ý đừng cử động mạnh, đừng làm rách vết thương là được. Vì vậy, Vân Bắc cảm thấy mình vẫn nên về bệnh viện khám bệnh cho bệnh nhân thì hơn. Nếu không, rảnh rỗi quá cô lại dễ suy nghĩ lung tung. Khi Vân Bắc về đến bệnh viện thì đã muộn giờ làm. Cũng may Viện trưởng Tô biết cô đi khám bệnh bên ngoài nên không nói gì. Về đến phòng khám, Vân Bắc bắt đầu khám bệnh. Đang khám, cô chợt phát hiện có một bệnh nhân đang xếp hàng trông khá quen mặt. Nếu cô nhớ không lầm thì đối phương chính là tên buôn người cô bắt lần trước. Vân Bắc không biến sắc, vừa khám bệnh cho bệnh nhân vừa để ý đến hắn. Rất nhanh đã đến lượt tên buôn người. Tuy nhiên, hắn có vẻ không nhận ra Vân Bắc. Cũng phải, lần trước khi Vân Bắc đưa hắn đến đồn công an đã thôi miên hắn, xóa bỏ ký ức hắn từng gặp cô. "Anh thấy khó chịu ở đâu?" Vân Bắc nhìn tên buôn người, thản nhiên hỏi. "Bác sĩ, không phải tôi khó chịu, là đứa bé nhà tôi bị bệnh, tôi muốn bốc cho nó ít thuốc." Nghe vậy, ánh mắt Vân Bắc lóe lên, hỏi: "Đứa bé? Đứa bé bao nhiêu tuổi? Có triệu chứng gì?" Tên buôn người không nghĩ nhiều, kể luôn tình trạng của đứa bé cho Vân Bắc nghe. Nghe xong lời kể của tên buôn người, Vân Bắc phán đoán đứa bé chắc là ăn phải đồ hỏng. Bệnh này dễ chữa, nhưng cô không vội kê đơn mà nói với tên buôn người: "Anh nói như vậy thì tôi kê đơn được, nhưng sợ không an toàn."
Thế là, Vân Bắc đưa tay sờ lên mặt mình, hỏi: "Cô cứ nhìn mặt tôi làm gì? Mặt tôi dính bẩn à?"
"Không có!" Bệnh nhân lắc đầu: "Tôi chỉ nhìn cô thấy quen quen. Tôi muốn hỏi một chút, có phải cô tên là Vân Bắc không?"
Vân Bắc ngẩn người, gật đầu.
"Đúng vậy, tôi là Vân Bắc, cô là?"
"Vân Bắc, cô không nhận ra tôi sao? Tôi là Lâm Song Song đây, Lâm Song Song được cô cứu ra từ ổ buôn người ấy, cô còn nhớ không?"
"Hóa ra là cô à." Vân Bắc cười rạng rỡ: "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây."
"Đúng vậy, tôi cũng không ngờ lại gặp cô ở đây. Càng không ngờ cô lại trở thành bác sĩ."
"Tôi cũng không ngờ cô lại trở thành cảnh sát."
Cuộc trò chuyện nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người. Vì là người quen nên cả hai đều thoải mái hơn nhiều.
Tinh thần Lâm Song Song cũng khá tốt, Vân Bắc liền trò chuyện với cô ấy. Mới biết cô ấy là cảnh sát thành phố, một tháng trước nhận nhiệm vụ thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người.
Sau một hồi cải trang, cô ấy dễ dàng thu hút sự chú ý của bọn buôn người, sau đó bị bọn chúng đánh thuốc mê rồi đưa đi.
Vì cô ấy có nhan sắc khá, bọn buôn người định bán cô ấy đến Kinh Thành. Cô ấy đến để làm nằm vùng, đương nhiên không thể để bị bán đi. Thế là cô ấy cố ý làm cho mình bị bệnh, bọn kia hết cách, đành phải để cô ấy dưỡng bệnh cho khỏe đã.
Nhân lúc dưỡng bệnh, cô ấy tiếp cận được một tên quản lý, từ đó đi theo bên cạnh hắn. Nhưng mấy hôm trước, khi cô ấy truyền tin cho đồng nghiệp thì bị tên quản lý phát hiện, sau đó bị hắn đánh đập và tra tấn dã man.
Nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch sợ hãi của Lâm Song Song khi nhắc đến chuyện bị đánh đập, Vân Bắc nhẹ nhàng vỗ tay cô ấy, an ủi: "Không sao rồi, đều qua cả rồi. Những kẻ đó sẽ bị quả báo thôi."
"Hy vọng là vậy. Cô không biết đâu, bọn người đó đáng ghê tởm lắm. Hơn một tháng nay, bọn chúng đã bán mười đứa trẻ, năm phụ nữ. Đây mới chỉ là ở huyện này thôi, nếu mở rộng ra cả nước thì không biết bao nhiêu người nữa."
"Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, bọn chúng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Hai người đang nói chuyện thì Cao Lượng Minh đến. Thấy Lâm Song Song đã tỉnh, anh ta vui mừng khôn xiết, reo lên: "Song Song, em tỉnh rồi, thật tốt quá."
"Anh Lượng Minh, xin lỗi nhé, làm anh lo lắng rồi."
"Song Song, người nên nói xin lỗi là anh mới đúng. Nếu không phải anh quá bất cẩn thì em cũng sẽ không bị lộ." Cao Lượng Minh vẻ mặt đầy hối lỗi, anh ta phụ trách liên lạc với Lâm Song Song.
Vì thiếu kinh nghiệm, nhận được tin tình báo quá vui mừng nên không phát hiện ra cái đuôi phía sau, hại Lâm Song Song bị lộ.
Cũng may anh ta cứu người kịp thời, nếu không Lâm Song Song e là đã bỏ mạng trong tay bọn buôn người.
"Bản thân em cũng có trách nhiệm." Lâm Song Song an ủi Cao Lượng Minh, cô ấy không muốn anh ta quá áy náy.
Cao Lượng Minh nói chuyện với Lâm Song Song xong, liền nhìn Vân Bắc hỏi: "Bác sĩ Vân, bây giờ Song Song có thể ăn gì không?"
"Được chứ."
"Vậy được, tôi đi mua cho cô ấy phần ăn sáng. Đúng rồi, bác sĩ Vân, cô tự ra tiệm cơm quốc doanh ăn hay là tôi mua về luôn?"
"Lát nữa tôi tự đi ăn."
Vân Bắc nhìn ra được Cao Lượng Minh có ý với Lâm Song Song, cô không muốn ở lại làm kỳ đà cản mũi.
Đợi Cao Lượng Minh đi rồi, Lâm Song Song lại không kìm được hỏi Vân Bắc: "Vân Bắc, tôi nhớ cô ở Lương Thành mà? Sao lại chạy đến đây rồi?"
"Chồng tôi chuyển công tác đến quân khu bên này nên tôi đi theo."
"Cô kết hôn rồi?" Lâm Song Song vẻ mặt kinh ngạc. Theo cô ấy biết thì tuổi của Vân Bắc không lớn lắm.
"Đúng vậy, kết hôn hơn một năm rồi." Vân Bắc cười cười giải thích: "Hồi đó tôi đến Lương Thành là để tìm vị hôn phu của tôi đấy."
"Hóa ra là vậy." Lâm Song Song gật đầu, lại hỏi: "Vậy cô có con chưa?"
"Vẫn chưa. Tôi còn trẻ, chưa muốn sinh con sớm thế. Đúng rồi, cô chắc chưa kết hôn đâu nhỉ, có người yêu chưa? Có cần tôi giới thiệu cho một người không?"
"Tạm thời không cần đâu, tôi chưa muốn kết hôn sớm." Lâm Song Song cười lắc đầu, nhưng trong mắt lại thoáng nét buồn bã.
Vốn dĩ cô ấy cũng có chút tình cảm với Cao Lượng Minh, chỉ là chưa kịp chọc thủng lớp giấy mỏng đó thì đã nhận nhiệm vụ nằm vùng trong băng nhóm buôn người.
Bây giờ, cô ấy lại bị bọn buôn người tra tấn thành ra thế này, cũng chỉ đành chôn chặt tình cảm với Cao Lượng Minh trong lòng.
Vân Bắc nhìn ra nỗi buồn của Lâm Song Song nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.
Cũng may chỉ một lát sau, Cao Lượng Minh đã quay lại. Vân Bắc không làm phiền hai người, ra khỏi phòng đi ăn sáng.
Ăn sáng xong, Vân Bắc lại gọi điện cho Tư Nam Chiêu, kể chuyện của Lâm Song Song cho anh nghe, đồng thời cảm thán: "Bọn buôn người đó lộng hành quá, làm em ngứa cả tay, hận không thể kết liễu bọn chúng ngay lập tức."
"Bà xã, em đừng có manh động đấy."
"Em biết rồi. Em sẽ không manh động đâu, cho dù em thực sự muốn làm gì, chắc chắn sẽ bàn bạc trước với anh."
Nghe vậy, Tư Nam Chiêu yên tâm hơn. Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói cho cô biết những lời Chu Ngôn Phương đã nói.
Tư Nam Chiêu hiểu Vân Bắc, nếu nói cho cô biết chuyện này, nói không chừng cô sẽ chủ động xin đi nằm vùng trong ổ buôn người ngay.
Cúp điện thoại, Vân Bắc quay lại bên cạnh Lâm Song Song, xác định vết thương trên người cô ấy đang chuyển biến tốt mới chuẩn bị về bệnh viện đi làm.
Tuy hôm qua cô đã báo cáo với Viện trưởng Tô là đi khám bệnh bên ngoài, nhưng cũng không thể ở bên ngoài mãi được.
Nếu tình hình Lâm Song Song không tốt thì không nói làm gì. Bây giờ cô ấy đã không còn vấn đề gì lớn, chỉ cần chú ý đừng cử động mạnh, đừng làm rách vết thương là được.
Vì vậy, Vân Bắc cảm thấy mình vẫn nên về bệnh viện khám bệnh cho bệnh nhân thì hơn. Nếu không, rảnh rỗi quá cô lại dễ suy nghĩ lung tung.
Khi Vân Bắc về đến bệnh viện thì đã muộn giờ làm. Cũng may Viện trưởng Tô biết cô đi khám bệnh bên ngoài nên không nói gì.
Về đến phòng khám, Vân Bắc bắt đầu khám bệnh.
Đang khám, cô chợt phát hiện có một bệnh nhân đang xếp hàng trông khá quen mặt. Nếu cô nhớ không lầm thì đối phương chính là tên buôn người cô bắt lần trước.
Vân Bắc không biến sắc, vừa khám bệnh cho bệnh nhân vừa để ý đến hắn.
Rất nhanh đã đến lượt tên buôn người. Tuy nhiên, hắn có vẻ không nhận ra Vân Bắc. Cũng phải, lần trước khi Vân Bắc đưa hắn đến đồn công an đã thôi miên hắn, xóa bỏ ký ức hắn từng gặp cô.
"Anh thấy khó chịu ở đâu?" Vân Bắc nhìn tên buôn người, thản nhiên hỏi.
"Bác sĩ, không phải tôi khó chịu, là đứa bé nhà tôi bị bệnh, tôi muốn bốc cho nó ít thuốc."
Nghe vậy, ánh mắt Vân Bắc lóe lên, hỏi: "Đứa bé? Đứa bé bao nhiêu tuổi? Có triệu chứng gì?"
Tên buôn người không nghĩ nhiều, kể luôn tình trạng của đứa bé cho Vân Bắc nghe.
Nghe xong lời kể của tên buôn người, Vân Bắc phán đoán đứa bé chắc là ăn phải đồ hỏng.
Bệnh này dễ chữa, nhưng cô không vội kê đơn mà nói với tên buôn người: "Anh nói như vậy thì tôi kê đơn được, nhưng sợ không an toàn."
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Thế là, Vân Bắc đưa tay sờ lên mặt mình, hỏi: "Cô cứ nhìn mặt tôi làm gì? Mặt tôi dính bẩn à?" "Không có!" Bệnh nhân lắc đầu: "Tôi chỉ nhìn cô thấy quen quen. Tôi muốn hỏi một chút, có phải cô tên là Vân Bắc không?" Vân Bắc ngẩn người, gật đầu. "Đúng vậy, tôi là Vân Bắc, cô là?" "Vân Bắc, cô không nhận ra tôi sao? Tôi là Lâm Song Song đây, Lâm Song Song được cô cứu ra từ ổ buôn người ấy, cô còn nhớ không?" "Hóa ra là cô à." Vân Bắc cười rạng rỡ: "Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây." "Đúng vậy, tôi cũng không ngờ lại gặp cô ở đây. Càng không ngờ cô lại trở thành bác sĩ." "Tôi cũng không ngờ cô lại trở thành cảnh sát." Cuộc trò chuyện nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người. Vì là người quen nên cả hai đều thoải mái hơn nhiều. Tinh thần Lâm Song Song cũng khá tốt, Vân Bắc liền trò chuyện với cô ấy. Mới biết cô ấy là cảnh sát thành phố, một tháng trước nhận nhiệm vụ thâm nhập vào nội bộ bọn buôn người. Sau một hồi cải trang, cô ấy dễ dàng thu hút sự chú ý của bọn buôn người, sau đó bị bọn chúng đánh thuốc mê rồi đưa đi. Vì cô ấy có nhan sắc khá, bọn buôn người định bán cô ấy đến Kinh Thành. Cô ấy đến để làm nằm vùng, đương nhiên không thể để bị bán đi. Thế là cô ấy cố ý làm cho mình bị bệnh, bọn kia hết cách, đành phải để cô ấy dưỡng bệnh cho khỏe đã. Nhân lúc dưỡng bệnh, cô ấy tiếp cận được một tên quản lý, từ đó đi theo bên cạnh hắn. Nhưng mấy hôm trước, khi cô ấy truyền tin cho đồng nghiệp thì bị tên quản lý phát hiện, sau đó bị hắn đánh đập và tra tấn dã man. Nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch sợ hãi của Lâm Song Song khi nhắc đến chuyện bị đánh đập, Vân Bắc nhẹ nhàng vỗ tay cô ấy, an ủi: "Không sao rồi, đều qua cả rồi. Những kẻ đó sẽ bị quả báo thôi." "Hy vọng là vậy. Cô không biết đâu, bọn người đó đáng ghê tởm lắm. Hơn một tháng nay, bọn chúng đã bán mười đứa trẻ, năm phụ nữ. Đây mới chỉ là ở huyện này thôi, nếu mở rộng ra cả nước thì không biết bao nhiêu người nữa." "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, bọn chúng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu." Hai người đang nói chuyện thì Cao Lượng Minh đến. Thấy Lâm Song Song đã tỉnh, anh ta vui mừng khôn xiết, reo lên: "Song Song, em tỉnh rồi, thật tốt quá." "Anh Lượng Minh, xin lỗi nhé, làm anh lo lắng rồi." "Song Song, người nên nói xin lỗi là anh mới đúng. Nếu không phải anh quá bất cẩn thì em cũng sẽ không bị lộ." Cao Lượng Minh vẻ mặt đầy hối lỗi, anh ta phụ trách liên lạc với Lâm Song Song. Vì thiếu kinh nghiệm, nhận được tin tình báo quá vui mừng nên không phát hiện ra cái đuôi phía sau, hại Lâm Song Song bị lộ. Cũng may anh ta cứu người kịp thời, nếu không Lâm Song Song e là đã bỏ mạng trong tay bọn buôn người. "Bản thân em cũng có trách nhiệm." Lâm Song Song an ủi Cao Lượng Minh, cô ấy không muốn anh ta quá áy náy. Cao Lượng Minh nói chuyện với Lâm Song Song xong, liền nhìn Vân Bắc hỏi: "Bác sĩ Vân, bây giờ Song Song có thể ăn gì không?" "Được chứ." "Vậy được, tôi đi mua cho cô ấy phần ăn sáng. Đúng rồi, bác sĩ Vân, cô tự ra tiệm cơm quốc doanh ăn hay là tôi mua về luôn?" "Lát nữa tôi tự đi ăn." Vân Bắc nhìn ra được Cao Lượng Minh có ý với Lâm Song Song, cô không muốn ở lại làm kỳ đà cản mũi. Đợi Cao Lượng Minh đi rồi, Lâm Song Song lại không kìm được hỏi Vân Bắc: "Vân Bắc, tôi nhớ cô ở Lương Thành mà? Sao lại chạy đến đây rồi?" "Chồng tôi chuyển công tác đến quân khu bên này nên tôi đi theo." "Cô kết hôn rồi?" Lâm Song Song vẻ mặt kinh ngạc. Theo cô ấy biết thì tuổi của Vân Bắc không lớn lắm. "Đúng vậy, kết hôn hơn một năm rồi." Vân Bắc cười cười giải thích: "Hồi đó tôi đến Lương Thành là để tìm vị hôn phu của tôi đấy." "Hóa ra là vậy." Lâm Song Song gật đầu, lại hỏi: "Vậy cô có con chưa?" "Vẫn chưa. Tôi còn trẻ, chưa muốn sinh con sớm thế. Đúng rồi, cô chắc chưa kết hôn đâu nhỉ, có người yêu chưa? Có cần tôi giới thiệu cho một người không?" "Tạm thời không cần đâu, tôi chưa muốn kết hôn sớm." Lâm Song Song cười lắc đầu, nhưng trong mắt lại thoáng nét buồn bã. Vốn dĩ cô ấy cũng có chút tình cảm với Cao Lượng Minh, chỉ là chưa kịp chọc thủng lớp giấy mỏng đó thì đã nhận nhiệm vụ nằm vùng trong băng nhóm buôn người. Bây giờ, cô ấy lại bị bọn buôn người tra tấn thành ra thế này, cũng chỉ đành chôn chặt tình cảm với Cao Lượng Minh trong lòng. Vân Bắc nhìn ra nỗi buồn của Lâm Song Song nhưng cũng không tiện hỏi nhiều. Cũng may chỉ một lát sau, Cao Lượng Minh đã quay lại. Vân Bắc không làm phiền hai người, ra khỏi phòng đi ăn sáng. Ăn sáng xong, Vân Bắc lại gọi điện cho Tư Nam Chiêu, kể chuyện của Lâm Song Song cho anh nghe, đồng thời cảm thán: "Bọn buôn người đó lộng hành quá, làm em ngứa cả tay, hận không thể kết liễu bọn chúng ngay lập tức." "Bà xã, em đừng có manh động đấy." "Em biết rồi. Em sẽ không manh động đâu, cho dù em thực sự muốn làm gì, chắc chắn sẽ bàn bạc trước với anh." Nghe vậy, Tư Nam Chiêu yên tâm hơn. Anh do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói cho cô biết những lời Chu Ngôn Phương đã nói. Tư Nam Chiêu hiểu Vân Bắc, nếu nói cho cô biết chuyện này, nói không chừng cô sẽ chủ động xin đi nằm vùng trong ổ buôn người ngay. Cúp điện thoại, Vân Bắc quay lại bên cạnh Lâm Song Song, xác định vết thương trên người cô ấy đang chuyển biến tốt mới chuẩn bị về bệnh viện đi làm. Tuy hôm qua cô đã báo cáo với Viện trưởng Tô là đi khám bệnh bên ngoài, nhưng cũng không thể ở bên ngoài mãi được. Nếu tình hình Lâm Song Song không tốt thì không nói làm gì. Bây giờ cô ấy đã không còn vấn đề gì lớn, chỉ cần chú ý đừng cử động mạnh, đừng làm rách vết thương là được. Vì vậy, Vân Bắc cảm thấy mình vẫn nên về bệnh viện khám bệnh cho bệnh nhân thì hơn. Nếu không, rảnh rỗi quá cô lại dễ suy nghĩ lung tung. Khi Vân Bắc về đến bệnh viện thì đã muộn giờ làm. Cũng may Viện trưởng Tô biết cô đi khám bệnh bên ngoài nên không nói gì. Về đến phòng khám, Vân Bắc bắt đầu khám bệnh. Đang khám, cô chợt phát hiện có một bệnh nhân đang xếp hàng trông khá quen mặt. Nếu cô nhớ không lầm thì đối phương chính là tên buôn người cô bắt lần trước. Vân Bắc không biến sắc, vừa khám bệnh cho bệnh nhân vừa để ý đến hắn. Rất nhanh đã đến lượt tên buôn người. Tuy nhiên, hắn có vẻ không nhận ra Vân Bắc. Cũng phải, lần trước khi Vân Bắc đưa hắn đến đồn công an đã thôi miên hắn, xóa bỏ ký ức hắn từng gặp cô. "Anh thấy khó chịu ở đâu?" Vân Bắc nhìn tên buôn người, thản nhiên hỏi. "Bác sĩ, không phải tôi khó chịu, là đứa bé nhà tôi bị bệnh, tôi muốn bốc cho nó ít thuốc." Nghe vậy, ánh mắt Vân Bắc lóe lên, hỏi: "Đứa bé? Đứa bé bao nhiêu tuổi? Có triệu chứng gì?" Tên buôn người không nghĩ nhiều, kể luôn tình trạng của đứa bé cho Vân Bắc nghe. Nghe xong lời kể của tên buôn người, Vân Bắc phán đoán đứa bé chắc là ăn phải đồ hỏng. Bệnh này dễ chữa, nhưng cô không vội kê đơn mà nói với tên buôn người: "Anh nói như vậy thì tôi kê đơn được, nhưng sợ không an toàn."