“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…

Chương 410

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Tên buôn người nghe vậy lập tức cảnh giác, nhìn Vân Bắc với vẻ nghi ngờ. Vân Bắc làm như không thấy sự nghi ngờ của đối phương, nói tiếp: "Dù sao tôi cũng chưa nhìn thấy người, cũng không biết triệu chứng anh nói có đúng không. Hay là thế này đi, phía sau tôi cũng không còn mấy bệnh nhân nữa, lát nữa khám xong tôi đi cùng anh xem sao." "Không cần không cần, cô cứ kê thuốc cho tôi là được." Tên buôn người lắc đầu, phản ứng hơi thái quá. Đùa gì chứ, đó đâu phải con hắn, là đứa trẻ bắt cóc được. Nếu để Vân Bắc đến đó, phát hiện ra sự thật thì làm thế nào? Hắn khó khăn lắm mới từ đồn công an ra được, không muốn vào lại lần nữa đâu. Nói ra thì, lần trước hắn còn quên béng mất mình vào đó bằng cách nào. Cũng may, cái đồn công an đó hắn có người quen, tốn chút tiền mới được thả ra. Nếu không, đổi lại là nơi khác, hắn không chết cũng phải lột một lớp da, cuối cùng nói không chừng còn phải ngồi tù, thậm chí ăn kẹo đồng. Sau vụ đó, bây giờ hắn cảnh giác hơn nhiều. Cộng thêm việc dạo này cảnh sát muốn tóm gọn bọn hắn, cài cắm nằm vùng khắp nơi, hắn càng phải cẩn thận hơn nữa. Còn về việc đối phương nói không an toàn gì đó, nếu thật sự như vậy thì cũng là số mệnh của bọn nó. Bọn nó có phải con hắn đâu, hắn đau lòng làm gì. Nếu bọn nó chết thật, cùng lắm thì đào cái hố chôn là xong. Chỉ là sẽ tốn chút tiền của thôi. Đối với hắn, tiền nhiều đến mấy cũng không quan trọng bằng cái mạng. Hắn làm buôn người bao nhiêu năm nay, vẫn quý mạng sống lắm. Vân Bắc nghe tên buôn người nói vậy, vốn dĩ không muốn kê đơn cho hắn. Nhưng lại sợ làm lỡ bệnh tình của đứa bé, cuối cùng vẫn kê đơn, còn dặn đi dặn lại nếu uống thuốc xong có vấn đề gì thì nhất định phải đưa đứa bé đến tìm cô ngay. "Được, tôi biết rồi. Nếu đứa bé uống thuốc không đỡ, tôi sẽ đưa nó qua đây khám." Tên buôn người cầm thuốc Vân Bắc kê, vội vàng rời đi. Vân Bắc muốn đi theo, nhưng vẫn còn bệnh nhân đang xếp hàng, đành phải tạm thời nhịn xuống. Nghĩ bụng, đợi khám xong cho bệnh nhân rồi tính. Lại qua nửa tiếng nữa, Vân Bắc mới khám xong cho bệnh nhân. Sau đó, cô báo với Viện trưởng Tô một tiếng là mình có việc phải ra ngoài, rồi đóng cửa phòng khám lại. Rời khỏi bệnh viện, Vân Bắc nhất thời không biết phải đi hướng nào để tìm người. Cuối cùng, cô quyết định đến đồn công an nghe ngóng tình hình. Dù sao lần trước khi cô đưa người đến đó, đã nói rõ với người trong đồn rằng đối phương là kẻ buôn người. Theo lý mà nói, người của đồn công an đã biết đối phương là kẻ buôn người thì chắc chắn sẽ giam giữ hắn lại. Nhưng bây giờ, đối phương lại bình an vô sự, chẳng sứt mẻ miếng nào xuất hiện trước mặt cô, chuyện này nếu nói không có uẩn khúc thì đánh chết cô cũng không tin. Đến đồn công an, Vân Bắc hỏi thăm mới biết tên buôn người đó được người bên trong thả ra. Vì trong đó có một đồng chí quen biết với tên buôn người, đứng ra bảo lãnh cho hắn. Sau đó, Vân Bắc lại hỏi nhà tên buôn người ở đâu, đồng chí công an kia cũng biết thật, bèn nói cho Vân Bắc. Có được địa chỉ nhà tên buôn người, Vân Bắc quyết định đi xem sao. Tuy nhiên, đi được nửa đường, nhớ đến lời hứa với Tư Nam Chiêu, cô lại đi gọi điện cho anh. Tư Nam Chiêu biết tin tên buôn người lần trước lại được thả bổng, cũng rất kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ. Đó là người Vân Bắc vất vả lắm mới bắt được, hơn nữa lúc bọn họ đưa người đến còn đặc biệt nói với người trong đồn đó là kẻ buôn người. Tất nhiên, Tư Nam Chiêu biết cảnh sát sẽ không hoàn toàn tin tưởng, còn phải đi điều tra. Chỉ cần họ điều tra, tên buôn người chắc chắn không chạy thoát được. Nhưng bây giờ thì sao, tên buôn người không bị bắt, còn nhởn nhơ bên ngoài, thậm chí còn xuất hiện trước mặt Vân Bắc lần nữa. Mặc dù Vân Bắc nói đối phương không nhận ra cô, nhưng Tư Nam Chiêu vẫn lo lắng. Lo lắng đối phương nhắm vào Vân Bắc. Bây giờ, nghe nói Vân Bắc muốn đến nhà tên buôn người xem tình hình, anh càng lo lắng hơn. "Bà xã, em đừng vội đi. Đợi anh tan làm sẽ đi cùng em." "Thế không hay lắm đâu? Có làm lỡ việc của anh không?" "Yên tâm, bên này anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó em cứ đợi anh ở bệnh viện là được. Trước khi anh đến, em tuyệt đối đừng hành động một mình nhé." "Được rồi, vậy em đợi anh đến rồi cùng đi." Tư Nam Chiêu không đồng ý, Vân Bắc đành phải quay lại bệnh viện. Nghĩ bụng, dù sao cũng chỉ nửa ngày, cô vẫn đợi được. Nếu tối nay Tư Nam Chiêu không đến, cô sẽ tự đi. Người ta nói tài cao gan lớn, Vân Bắc tin mình có không gian, võ lực cũng không tệ, thoát thân vẫn không thành vấn đề. Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan làm, Tư Nam Chiêu dặn dò Chính ủy vài câu, lại xin phép lãnh đạo, về khu gia thuộc lấy xe đạp rồi phi thẳng đến bệnh viện nơi Vân Bắc làm việc. Vì Tư Nam Chiêu sẽ đến, nên tan làm Vân Bắc không vội về mà đi nhà ăn lấy cơm, sau đó ngồi đợi Tư Nam Chiêu ở phòng khám. Nửa tiếng sau, Tư Nam Chiêu đến bệnh viện, thấy Vân Bắc vẫn đang đợi mình trong phòng khám, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. "Nam Chiêu, anh đến rồi, chưa ăn cơm phải không?" "Anh tan làm là đến ngay. Em cũng chưa ăn đúng không? Đi, chúng ta ra tiệm cơm quốc doanh ăn cơm trước. Ăn xong rồi tính tiếp." "Tiệm cơm quốc doanh thì thôi, em lấy cơm rồi. Lát nữa ăn tạm ở đây một chút, ăn xong chúng ta đi làm việc." "Được, vậy ăn ở đây." Tư Nam Chiêu nói rồi đi về phía chậu nước bên cạnh. Trong chậu có nước, là Vân Bắc chuyên dùng để rửa tay. Rửa tay xong, Tư Nam Chiêu và Vân Bắc cùng ngồi xuống ăn cơm. Cơm canh Vân Bắc vẫn luôn để trong không gian giữ ấm, lúc này ăn vừa khéo, không nóng không nguội. Lùa vài miếng là hết cơm, Tư Nam Chiêu rửa sạch hộp cơm, lúc này mới hỏi Vân Bắc: "Bà xã, em chỉ muốn đi thám thính tình hình, hay là định cứu người rồi bắt luôn tên buôn người?" "Muốn cả hai. Nhưng có lẽ sẽ không dễ dàng đâu. Chuyện của Lâm Song Song anh cũng biết rồi đấy. Gần đây bọn buôn người chắc sẽ cảnh giác hơn nhiều, nên chuyến đi này của chúng ta có thể sẽ nguy hiểm." "Biết nguy hiểm mà em vẫn muốn đi?" "Đương nhiên phải đi chứ. Lâm Song Song bảo em, hơn một tháng, bọn chúng đã bán mười mấy đứa trẻ và năm phụ nữ rồi." "Đã vậy thì chúng ta cứ đi xem tình hình trước. Cứu được người thì cứu, không cứu được thì tính cách khác." "Được, nghe anh." Bàn bạc xong, hai vợ chồng lên đường. Để thuận tiện, mỗi người đạp một chiếc xe đạp. Dù sao Vân Bắc cũng có không gian, đến lúc đó ném thẳng xe đạp vào không gian là được. Tên buôn người không sống ở huyện thành mà ở một ngôi làng ngoại ô. Vân Bắc và Tư Nam Chiêu còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng chó sủa. Rõ ràng ngôi làng này nuôi rất nhiều chó, người lạ bình thường rất khó vào làng. Nghe tiếng chó sủa, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đành phải dừng lại. "Chó trong làng này nhiều quá, chúng ta vào rất dễ bị lộ." Vân Bắc cũng hơi rầu rĩ. Không gian của cô có thuốc, dùng cũng không tốn sức. Nhưng làm vậy dễ bứt dây động rừng.

Tên buôn người nghe vậy lập tức cảnh giác, nhìn Vân Bắc với vẻ nghi ngờ.

 

Vân Bắc làm như không thấy sự nghi ngờ của đối phương, nói tiếp: "Dù sao tôi cũng chưa nhìn thấy người, cũng không biết triệu chứng anh nói có đúng không. Hay là thế này đi, phía sau tôi cũng không còn mấy bệnh nhân nữa, lát nữa khám xong tôi đi cùng anh xem sao."

 

"Không cần không cần, cô cứ kê thuốc cho tôi là được." Tên buôn người lắc đầu, phản ứng hơi thái quá.

 

Đùa gì chứ, đó đâu phải con hắn, là đứa trẻ bắt cóc được. Nếu để Vân Bắc đến đó, phát hiện ra sự thật thì làm thế nào?

 

Hắn khó khăn lắm mới từ đồn công an ra được, không muốn vào lại lần nữa đâu.

 

Nói ra thì, lần trước hắn còn quên béng mất mình vào đó bằng cách nào. Cũng may, cái đồn công an đó hắn có người quen, tốn chút tiền mới được thả ra.

 

Nếu không, đổi lại là nơi khác, hắn không chết cũng phải lột một lớp da, cuối cùng nói không chừng còn phải ngồi tù, thậm chí ăn kẹo đồng.

 

Sau vụ đó, bây giờ hắn cảnh giác hơn nhiều.

 

Cộng thêm việc dạo này cảnh sát muốn tóm gọn bọn hắn, cài cắm nằm vùng khắp nơi, hắn càng phải cẩn thận hơn nữa.

 

Còn về việc đối phương nói không an toàn gì đó, nếu thật sự như vậy thì cũng là số mệnh của bọn nó.

 

Bọn nó có phải con hắn đâu, hắn đau lòng làm gì.

 

Nếu bọn nó chết thật, cùng lắm thì đào cái hố chôn là xong. Chỉ là sẽ tốn chút tiền của thôi.

 

Đối với hắn, tiền nhiều đến mấy cũng không quan trọng bằng cái mạng. Hắn làm buôn người bao nhiêu năm nay, vẫn quý mạng sống lắm.

 

Vân Bắc nghe tên buôn người nói vậy, vốn dĩ không muốn kê đơn cho hắn. Nhưng lại sợ làm lỡ bệnh tình của đứa bé, cuối cùng vẫn kê đơn, còn dặn đi dặn lại nếu uống thuốc xong có vấn đề gì thì nhất định phải đưa đứa bé đến tìm cô ngay.

 

"Được, tôi biết rồi. Nếu đứa bé uống thuốc không đỡ, tôi sẽ đưa nó qua đây khám."

 

Tên buôn người cầm thuốc Vân Bắc kê, vội vàng rời đi.

 

Vân Bắc muốn đi theo, nhưng vẫn còn bệnh nhân đang xếp hàng, đành phải tạm thời nhịn xuống.

 

Nghĩ bụng, đợi khám xong cho bệnh nhân rồi tính.

 

Lại qua nửa tiếng nữa, Vân Bắc mới khám xong cho bệnh nhân. Sau đó, cô báo với Viện trưởng Tô một tiếng là mình có việc phải ra ngoài, rồi đóng cửa phòng khám lại.

 

Rời khỏi bệnh viện, Vân Bắc nhất thời không biết phải đi hướng nào để tìm người.

 

Cuối cùng, cô quyết định đến đồn công an nghe ngóng tình hình. Dù sao lần trước khi cô đưa người đến đó, đã nói rõ với người trong đồn rằng đối phương là kẻ buôn người.

 

Theo lý mà nói, người của đồn công an đã biết đối phương là kẻ buôn người thì chắc chắn sẽ giam giữ hắn lại.

 

Nhưng bây giờ, đối phương lại bình an vô sự, chẳng sứt mẻ miếng nào xuất hiện trước mặt cô, chuyện này nếu nói không có uẩn khúc thì đánh chết cô cũng không tin.

 

Đến đồn công an, Vân Bắc hỏi thăm mới biết tên buôn người đó được người bên trong thả ra. Vì trong đó có một đồng chí quen biết với tên buôn người, đứng ra bảo lãnh cho hắn.

 

Sau đó, Vân Bắc lại hỏi nhà tên buôn người ở đâu, đồng chí công an kia cũng biết thật, bèn nói cho Vân Bắc.

 

Có được địa chỉ nhà tên buôn người, Vân Bắc quyết định đi xem sao. Tuy nhiên, đi được nửa đường, nhớ đến lời hứa với Tư Nam Chiêu, cô lại đi gọi điện cho anh.

 

Tư Nam Chiêu biết tin tên buôn người lần trước lại được thả bổng, cũng rất kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ.

 

Đó là người Vân Bắc vất vả lắm mới bắt được, hơn nữa lúc bọn họ đưa người đến còn đặc biệt nói với người trong đồn đó là kẻ buôn người.

 

Tất nhiên, Tư Nam Chiêu biết cảnh sát sẽ không hoàn toàn tin tưởng, còn phải đi điều tra. Chỉ cần họ điều tra, tên buôn người chắc chắn không chạy thoát được.

 

Nhưng bây giờ thì sao, tên buôn người không bị bắt, còn nhởn nhơ bên ngoài, thậm chí còn xuất hiện trước mặt Vân Bắc lần nữa.

 

Mặc dù Vân Bắc nói đối phương không nhận ra cô, nhưng Tư Nam Chiêu vẫn lo lắng. Lo lắng đối phương nhắm vào Vân Bắc.

 

Bây giờ, nghe nói Vân Bắc muốn đến nhà tên buôn người xem tình hình, anh càng lo lắng hơn.

 

"Bà xã, em đừng vội đi. Đợi anh tan làm sẽ đi cùng em."

 

"Thế không hay lắm đâu? Có làm lỡ việc của anh không?"

 

"Yên tâm, bên này anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó em cứ đợi anh ở bệnh viện là được. Trước khi anh đến, em tuyệt đối đừng hành động một mình nhé."

 

"Được rồi, vậy em đợi anh đến rồi cùng đi."

 

Tư Nam Chiêu không đồng ý, Vân Bắc đành phải quay lại bệnh viện. Nghĩ bụng, dù sao cũng chỉ nửa ngày, cô vẫn đợi được.

 

Nếu tối nay Tư Nam Chiêu không đến, cô sẽ tự đi.

 

Người ta nói tài cao gan lớn, Vân Bắc tin mình có không gian, võ lực cũng không tệ, thoát thân vẫn không thành vấn đề.

 

Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan làm, Tư Nam Chiêu dặn dò Chính ủy vài câu, lại xin phép lãnh đạo, về khu gia thuộc lấy xe đạp rồi phi thẳng đến bệnh viện nơi Vân Bắc làm việc.

 

Vì Tư Nam Chiêu sẽ đến, nên tan làm Vân Bắc không vội về mà đi nhà ăn lấy cơm, sau đó ngồi đợi Tư Nam Chiêu ở phòng khám.

 

Nửa tiếng sau, Tư Nam Chiêu đến bệnh viện, thấy Vân Bắc vẫn đang đợi mình trong phòng khám, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

"Nam Chiêu, anh đến rồi, chưa ăn cơm phải không?"

 

"Anh tan làm là đến ngay. Em cũng chưa ăn đúng không? Đi, chúng ta ra tiệm cơm quốc doanh ăn cơm trước. Ăn xong rồi tính tiếp."

 

"Tiệm cơm quốc doanh thì thôi, em lấy cơm rồi. Lát nữa ăn tạm ở đây một chút, ăn xong chúng ta đi làm việc."

 

"Được, vậy ăn ở đây."

 

Tư Nam Chiêu nói rồi đi về phía chậu nước bên cạnh. Trong chậu có nước, là Vân Bắc chuyên dùng để rửa tay.

 

Rửa tay xong, Tư Nam Chiêu và Vân Bắc cùng ngồi xuống ăn cơm.

 

Cơm canh Vân Bắc vẫn luôn để trong không gian giữ ấm, lúc này ăn vừa khéo, không nóng không nguội.

 

Lùa vài miếng là hết cơm, Tư Nam Chiêu rửa sạch hộp cơm, lúc này mới hỏi Vân Bắc: "Bà xã, em chỉ muốn đi thám thính tình hình, hay là định cứu người rồi bắt luôn tên buôn người?"

 

"Muốn cả hai. Nhưng có lẽ sẽ không dễ dàng đâu. Chuyện của Lâm Song Song anh cũng biết rồi đấy. Gần đây bọn buôn người chắc sẽ cảnh giác hơn nhiều, nên chuyến đi này của chúng ta có thể sẽ nguy hiểm."

 

"Biết nguy hiểm mà em vẫn muốn đi?"

 

"Đương nhiên phải đi chứ. Lâm Song Song bảo em, hơn một tháng, bọn chúng đã bán mười mấy đứa trẻ và năm phụ nữ rồi."

 

"Đã vậy thì chúng ta cứ đi xem tình hình trước. Cứu được người thì cứu, không cứu được thì tính cách khác."

 

"Được, nghe anh."

 

Bàn bạc xong, hai vợ chồng lên đường.

 

Để thuận tiện, mỗi người đạp một chiếc xe đạp. Dù sao Vân Bắc cũng có không gian, đến lúc đó ném thẳng xe đạp vào không gian là được.

 

Tên buôn người không sống ở huyện thành mà ở một ngôi làng ngoại ô.

 

Vân Bắc và Tư Nam Chiêu còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng chó sủa. Rõ ràng ngôi làng này nuôi rất nhiều chó, người lạ bình thường rất khó vào làng.

 

Nghe tiếng chó sủa, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đành phải dừng lại.

 

"Chó trong làng này nhiều quá, chúng ta vào rất dễ bị lộ."

 

Vân Bắc cũng hơi rầu rĩ.

 

Không gian của cô có thuốc, dùng cũng không tốn sức. Nhưng làm vậy dễ bứt dây động rừng.

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Tên buôn người nghe vậy lập tức cảnh giác, nhìn Vân Bắc với vẻ nghi ngờ. Vân Bắc làm như không thấy sự nghi ngờ của đối phương, nói tiếp: "Dù sao tôi cũng chưa nhìn thấy người, cũng không biết triệu chứng anh nói có đúng không. Hay là thế này đi, phía sau tôi cũng không còn mấy bệnh nhân nữa, lát nữa khám xong tôi đi cùng anh xem sao." "Không cần không cần, cô cứ kê thuốc cho tôi là được." Tên buôn người lắc đầu, phản ứng hơi thái quá. Đùa gì chứ, đó đâu phải con hắn, là đứa trẻ bắt cóc được. Nếu để Vân Bắc đến đó, phát hiện ra sự thật thì làm thế nào? Hắn khó khăn lắm mới từ đồn công an ra được, không muốn vào lại lần nữa đâu. Nói ra thì, lần trước hắn còn quên béng mất mình vào đó bằng cách nào. Cũng may, cái đồn công an đó hắn có người quen, tốn chút tiền mới được thả ra. Nếu không, đổi lại là nơi khác, hắn không chết cũng phải lột một lớp da, cuối cùng nói không chừng còn phải ngồi tù, thậm chí ăn kẹo đồng. Sau vụ đó, bây giờ hắn cảnh giác hơn nhiều. Cộng thêm việc dạo này cảnh sát muốn tóm gọn bọn hắn, cài cắm nằm vùng khắp nơi, hắn càng phải cẩn thận hơn nữa. Còn về việc đối phương nói không an toàn gì đó, nếu thật sự như vậy thì cũng là số mệnh của bọn nó. Bọn nó có phải con hắn đâu, hắn đau lòng làm gì. Nếu bọn nó chết thật, cùng lắm thì đào cái hố chôn là xong. Chỉ là sẽ tốn chút tiền của thôi. Đối với hắn, tiền nhiều đến mấy cũng không quan trọng bằng cái mạng. Hắn làm buôn người bao nhiêu năm nay, vẫn quý mạng sống lắm. Vân Bắc nghe tên buôn người nói vậy, vốn dĩ không muốn kê đơn cho hắn. Nhưng lại sợ làm lỡ bệnh tình của đứa bé, cuối cùng vẫn kê đơn, còn dặn đi dặn lại nếu uống thuốc xong có vấn đề gì thì nhất định phải đưa đứa bé đến tìm cô ngay. "Được, tôi biết rồi. Nếu đứa bé uống thuốc không đỡ, tôi sẽ đưa nó qua đây khám." Tên buôn người cầm thuốc Vân Bắc kê, vội vàng rời đi. Vân Bắc muốn đi theo, nhưng vẫn còn bệnh nhân đang xếp hàng, đành phải tạm thời nhịn xuống. Nghĩ bụng, đợi khám xong cho bệnh nhân rồi tính. Lại qua nửa tiếng nữa, Vân Bắc mới khám xong cho bệnh nhân. Sau đó, cô báo với Viện trưởng Tô một tiếng là mình có việc phải ra ngoài, rồi đóng cửa phòng khám lại. Rời khỏi bệnh viện, Vân Bắc nhất thời không biết phải đi hướng nào để tìm người. Cuối cùng, cô quyết định đến đồn công an nghe ngóng tình hình. Dù sao lần trước khi cô đưa người đến đó, đã nói rõ với người trong đồn rằng đối phương là kẻ buôn người. Theo lý mà nói, người của đồn công an đã biết đối phương là kẻ buôn người thì chắc chắn sẽ giam giữ hắn lại. Nhưng bây giờ, đối phương lại bình an vô sự, chẳng sứt mẻ miếng nào xuất hiện trước mặt cô, chuyện này nếu nói không có uẩn khúc thì đánh chết cô cũng không tin. Đến đồn công an, Vân Bắc hỏi thăm mới biết tên buôn người đó được người bên trong thả ra. Vì trong đó có một đồng chí quen biết với tên buôn người, đứng ra bảo lãnh cho hắn. Sau đó, Vân Bắc lại hỏi nhà tên buôn người ở đâu, đồng chí công an kia cũng biết thật, bèn nói cho Vân Bắc. Có được địa chỉ nhà tên buôn người, Vân Bắc quyết định đi xem sao. Tuy nhiên, đi được nửa đường, nhớ đến lời hứa với Tư Nam Chiêu, cô lại đi gọi điện cho anh. Tư Nam Chiêu biết tin tên buôn người lần trước lại được thả bổng, cũng rất kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ. Đó là người Vân Bắc vất vả lắm mới bắt được, hơn nữa lúc bọn họ đưa người đến còn đặc biệt nói với người trong đồn đó là kẻ buôn người. Tất nhiên, Tư Nam Chiêu biết cảnh sát sẽ không hoàn toàn tin tưởng, còn phải đi điều tra. Chỉ cần họ điều tra, tên buôn người chắc chắn không chạy thoát được. Nhưng bây giờ thì sao, tên buôn người không bị bắt, còn nhởn nhơ bên ngoài, thậm chí còn xuất hiện trước mặt Vân Bắc lần nữa. Mặc dù Vân Bắc nói đối phương không nhận ra cô, nhưng Tư Nam Chiêu vẫn lo lắng. Lo lắng đối phương nhắm vào Vân Bắc. Bây giờ, nghe nói Vân Bắc muốn đến nhà tên buôn người xem tình hình, anh càng lo lắng hơn. "Bà xã, em đừng vội đi. Đợi anh tan làm sẽ đi cùng em." "Thế không hay lắm đâu? Có làm lỡ việc của anh không?" "Yên tâm, bên này anh sẽ sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó em cứ đợi anh ở bệnh viện là được. Trước khi anh đến, em tuyệt đối đừng hành động một mình nhé." "Được rồi, vậy em đợi anh đến rồi cùng đi." Tư Nam Chiêu không đồng ý, Vân Bắc đành phải quay lại bệnh viện. Nghĩ bụng, dù sao cũng chỉ nửa ngày, cô vẫn đợi được. Nếu tối nay Tư Nam Chiêu không đến, cô sẽ tự đi. Người ta nói tài cao gan lớn, Vân Bắc tin mình có không gian, võ lực cũng không tệ, thoát thân vẫn không thành vấn đề. Khó khăn lắm mới đợi đến giờ tan làm, Tư Nam Chiêu dặn dò Chính ủy vài câu, lại xin phép lãnh đạo, về khu gia thuộc lấy xe đạp rồi phi thẳng đến bệnh viện nơi Vân Bắc làm việc. Vì Tư Nam Chiêu sẽ đến, nên tan làm Vân Bắc không vội về mà đi nhà ăn lấy cơm, sau đó ngồi đợi Tư Nam Chiêu ở phòng khám. Nửa tiếng sau, Tư Nam Chiêu đến bệnh viện, thấy Vân Bắc vẫn đang đợi mình trong phòng khám, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. "Nam Chiêu, anh đến rồi, chưa ăn cơm phải không?" "Anh tan làm là đến ngay. Em cũng chưa ăn đúng không? Đi, chúng ta ra tiệm cơm quốc doanh ăn cơm trước. Ăn xong rồi tính tiếp." "Tiệm cơm quốc doanh thì thôi, em lấy cơm rồi. Lát nữa ăn tạm ở đây một chút, ăn xong chúng ta đi làm việc." "Được, vậy ăn ở đây." Tư Nam Chiêu nói rồi đi về phía chậu nước bên cạnh. Trong chậu có nước, là Vân Bắc chuyên dùng để rửa tay. Rửa tay xong, Tư Nam Chiêu và Vân Bắc cùng ngồi xuống ăn cơm. Cơm canh Vân Bắc vẫn luôn để trong không gian giữ ấm, lúc này ăn vừa khéo, không nóng không nguội. Lùa vài miếng là hết cơm, Tư Nam Chiêu rửa sạch hộp cơm, lúc này mới hỏi Vân Bắc: "Bà xã, em chỉ muốn đi thám thính tình hình, hay là định cứu người rồi bắt luôn tên buôn người?" "Muốn cả hai. Nhưng có lẽ sẽ không dễ dàng đâu. Chuyện của Lâm Song Song anh cũng biết rồi đấy. Gần đây bọn buôn người chắc sẽ cảnh giác hơn nhiều, nên chuyến đi này của chúng ta có thể sẽ nguy hiểm." "Biết nguy hiểm mà em vẫn muốn đi?" "Đương nhiên phải đi chứ. Lâm Song Song bảo em, hơn một tháng, bọn chúng đã bán mười mấy đứa trẻ và năm phụ nữ rồi." "Đã vậy thì chúng ta cứ đi xem tình hình trước. Cứu được người thì cứu, không cứu được thì tính cách khác." "Được, nghe anh." Bàn bạc xong, hai vợ chồng lên đường. Để thuận tiện, mỗi người đạp một chiếc xe đạp. Dù sao Vân Bắc cũng có không gian, đến lúc đó ném thẳng xe đạp vào không gian là được. Tên buôn người không sống ở huyện thành mà ở một ngôi làng ngoại ô. Vân Bắc và Tư Nam Chiêu còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng chó sủa. Rõ ràng ngôi làng này nuôi rất nhiều chó, người lạ bình thường rất khó vào làng. Nghe tiếng chó sủa, Vân Bắc và Tư Nam Chiêu đành phải dừng lại. "Chó trong làng này nhiều quá, chúng ta vào rất dễ bị lộ." Vân Bắc cũng hơi rầu rĩ. Không gian của cô có thuốc, dùng cũng không tốn sức. Nhưng làm vậy dễ bứt dây động rừng.

Chương 410