“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…
Chương 428
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Giang Diễm mãi đến khi ăn một đấm của Vân Bắc mới biết cô rất giỏi đánh nhau. Trên mặt đau muốn chết khiến ả nảy sinh hận ý, vươn tay muốn túm tóc Vân Bắc. Vân Bắc sao có thể để ả thực hiện được, trực tiếp tung một cước đá bay ả, sau đó lại đi đối phó những người khác. Đương nhiên, bọn họ người đông thế mạnh, Vân Bắc cũng khó tránh khỏi bị đánh trúng. Sau khi chân bị trúng một đòn, Vân Bắc trực tiếp rắc mê dược ra. Mấy người Lão Nhị nháy mắt liền ngã xuống đất. Vân Bắc lúc này mới cử động cái chân bị thương, sau đó đi về phía Hồ Vi. “Đứng lại, đừng qua đây, nếu không tao nổ súng đấy!” Hồ Vi không ngờ Vân Bắc nhanh như vậy đã đánh gục đám người Giang Diễm. Tuy nói cô cũng dùng chút mánh khóe, dùng một chút độc. Nhưng cô đánh gục người ta là sự thật. Trước khi người của gã đến, bọn họ là một chọi một. Nếu không phải trong tay gã có súng, thật đúng là chưa chắc đã chơi lại Vân Bắc. Vân Bắc dừng bước, cô có không gian nên có thể không sợ súng, nhưng như vậy sẽ bị lộ trước mặt Hồ Vi. Trừ khi cô có thể lập tức g**t ch*t Hồ Vi, nếu không bí mật của cô rất có khả năng sẽ truyền ra ngoài. Vì thế, vì sự an toàn của bản thân, Vân Bắc chỉ có thể tạm thời dừng bước. Suy nghĩ xem cô nên lấy súng ra hay là lấy dao phẫu thuật ra. Rất nhanh, Vân Bắc đã có quyết định, trên tay xuất hiện một con dao phẫu thuật. Cô vừa nghịch dao phẫu thuật, vừa nhìn Hồ Vi, cười nói: “Hồ Vi, anh nói xem súng của anh nhanh hay là dao của tôi nhanh.” Hồ Vi nhìn thấy dao phẫu thuật trên tay Vân Bắc, sắc mặt trở nên khó coi. Gã thế nào cũng không ngờ tới, trên người Vân Bắc không chỉ mang theo độc, vậy mà ngay cả dao cũng có. Hiện tại, cả hai đều có vũ khí, phần thắng của gã liền nhỏ đi. Súng của gã tuy nhanh, nhưng gã cũng biết, có người dùng dao có thể nhanh hơn súng. Bởi vì gã từng gặp người lợi hại như vậy. “Cô rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, lạnh giọng hỏi. “Khương Vãn a, không phải anh biết rồi sao? Còn về việc tôi muốn làm gì? Nếu tôi nói tôi muốn cái vị trí của anh thì sao?” Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên cười rộ lên, nói: “Khương Vãn, dã tâm của cô không nhỏ a, vậy mà dám mơ tưởng vị trí của tôi.” “Không phải có câu nói lính không muốn làm tướng quân không phải là lính tốt sao? Tôi muốn vị trí của anh, có gì kỳ lạ đâu?” “Cô biết vị trí này của tôi có ý nghĩa gì không?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, có chút nhìn không thấu cô. Gã tưởng Vân Bắc là người của công an, hiện tại xem ra lại có chút không giống. Dù sao, nếu cô thật sự là người của công an, hiện tại việc nên làm nhất là nghĩ trăm phương ngàn kế bắt gã quy án. Bởi vì gã chính là đầu sỏ buôn người của cả tỉnh J. Chỉ cần bắt được gã, công lao kia sẽ rất lớn. “Tiền tài, quyền thế.” “Cô không phải công an sao?” Hồ Vi nhịn không được hỏi. Đây vẫn là lần đầu tiên gã nhìn lầm một người. “Ai nói với anh tôi là công an?” Vân Bắc dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Hồ Vi, cô chỉ là một bác sĩ thôi có được không. “Không phải sao?” Hồ Vi vẫn có chút nghi ngờ. “Tin hay không tùy anh.” Vân Bắc cạn lời trợn trắng mắt, sau đó nhân lúc Hồ Vi tinh thần không tập trung, nhanh chóng tới gần gã. Đợi đến khi Hồ Vi phát hiện Vân Bắc đã đến bên cạnh mình, hơn nữa dao phẫu thuật trên tay cô đang kề sát cổ gã thì đã muộn. “Cô?” Gã vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, một là không ngờ mình vậy mà lại thả lỏng cảnh giác với cô, hai là kinh ngạc với tốc độ của cô. Thật sự là quá nhanh, nhanh đến mức còn chưa kịp phản ứng, cô đã đến bên cạnh gã. Nếu cô thật sự muốn giết gã, gã đã sớm chết rồi. Vân Bắc không nói lời nào mà nhìn khẩu súng trên tay Hồ Vi, nói: “Vứt súng đi, hiện tại nó đối với anh mà nói, đã vô dụng rồi.” Hồ Vi nhìn Vân Bắc một cái, ném súng xuống đất. Gã biết, tình huống hiện tại tốt nhất là nghe theo Vân Bắc, nếu không gã chết thế nào cũng không biết. Vân Bắc thấy Hồ Vi ném súng, trực tiếp đánh ngất gã, sau đó đưa vào không gian. Hồ Vi là đầu sỏ của cả tỉnh, thứ biết được chắc chắn rất nhiều. Cô phải nhân lúc viện binh của gã chưa tới, từ trong miệng gã moi ra chút đồ. Sau khi vào không gian, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi tỉnh lại. “Đây là đâu?” Hồ Vi mở mắt, nhìn hoàn cảnh xa lạ, vẻ mặt kinh ngạc. Nghĩ không ra, sao mình chỉ trong chớp mắt đã đổi một chỗ khác. “Hỏi nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì?” Vân Bắc liếc Hồ Vi một cái, nói: “Hiện tại, anh rơi vào tay tôi, ngoại trừ nghe lời tôi, không có con đường thứ hai để đi. Đương nhiên, trừ khi anh muốn chết.” “Cô muốn làm gì?” “Không làm gì cả, hỏi anh mấy câu mà thôi.” Hồ Vi vẻ mặt hồ nghi nhìn Vân Bắc, đợi đến khi gã nghe xong câu hỏi của cô, trực tiếp nhíu mày, hỏi ngược lại: “Cô không phải nói mình không phải công an sao? Vậy cô hỏi cái này làm gì?” “Anh quản nhiều như vậy làm gì? Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi là được, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu. Anh biết đám người Giang Diễm tại sao lại nghe lời tôi không?” Hồ Vi trước lắc lắc đầu, sau đó lại nói một câu: “Bởi vì cô hạ độc bọn họ.” “Không sai, bởi vì tôi hạ độc khiến bọn họ sống không bằng chết, cho nên bọn họ mới nghe lời như vậy. Hiện tại, anh muốn thử một chút không?” Hồ Vi cũng không biết độc của Vân Bắc rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng gã cũng không muốn thử. Cho dù gã có dược bài, cũng không dám đánh cược. Thấy Hồ Vi lắc đầu, Vân Bắc cười rộ lên, nói: “Nếu anh không muốn nếm thử cảm giác sống không bằng chết, vậy anh thành thật trả lời câu hỏi của tôi.” Hồ Vi trầm mặc, gã cũng không muốn trả lời câu hỏi của Vân Bắc. Vì thế, gã đang kéo dài thời gian, gã đang đợi, đợi thủ hạ của gã tới cứu người. Hồ Vi cảm thấy, nếu người dưới tay phát hiện gã mất tích, chắc chắn sẽ tìm gã. Mà theo gã tính toán thời gian, Vân Bắc cho dù đưa gã đi cũng không đi được xa. Thủ hạ tìm được bọn họ, đó là chuyện sớm muộn. Vân Bắc bắt đầu tưởng Hồ Vi đang tổ chức ngôn ngữ, cho nên cần thời gian dài một chút. Nhưng rất nhanh, cô liền hiểu ra, gã đây là đang kéo dài thời gian, là đang đợi thủ hạ của gã tới cứu người. Sau khi nghĩ thông suốt, Vân Bắc không khỏi cười lạnh, nói: “Hồ Vi, tôi khuyên anh vẫn là đừng uổng phí tâm cơ nữa. Cho dù thủ hạ của anh tới, phát hiện anh không thấy đâu, cũng không tìm thấy chúng ta. Trừ khi tôi chủ động hiện thân, nếu không bọn họ vĩnh viễn không tìm thấy chúng ta.” Hồ Vi rõ ràng không tin lời Vân Bắc, cho nên cũng không để ý tới cô. Vân Bắc thấy gã như vậy, tính khí lập tức nổi lên. Cô cũng không đợi nữa, trực tiếp lấy ra ngân châm, châm cho Hồ Vi mấy cái. Thấy Vân Bắc đột nhiên châm kim cho mình, Hồ Vi có chút không hiểu, nhưng cũng không để trong lòng, chỉ tưởng cô đang phát điên. Nhưng rất nhanh, gã liền cảm giác được sự khác thường, sau đó dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, cấp thiết hỏi: “Cô làm gì tôi? Sao cơ thể tôi trở nên kỳ quái như vậy?”
Giang Diễm mãi đến khi ăn một đấm của Vân Bắc mới biết cô rất giỏi đánh nhau.
Trên mặt đau muốn chết khiến ả nảy sinh hận ý, vươn tay muốn túm tóc Vân Bắc.
Vân Bắc sao có thể để ả thực hiện được, trực tiếp tung một cước đá bay ả, sau đó lại đi đối phó những người khác.
Đương nhiên, bọn họ người đông thế mạnh, Vân Bắc cũng khó tránh khỏi bị đánh trúng. Sau khi chân bị trúng một đòn, Vân Bắc trực tiếp rắc mê dược ra.
Mấy người Lão Nhị nháy mắt liền ngã xuống đất.
Vân Bắc lúc này mới cử động cái chân bị thương, sau đó đi về phía Hồ Vi.
“Đứng lại, đừng qua đây, nếu không tao nổ súng đấy!” Hồ Vi không ngờ Vân Bắc nhanh như vậy đã đánh gục đám người Giang Diễm.
Tuy nói cô cũng dùng chút mánh khóe, dùng một chút độc. Nhưng cô đánh gục người ta là sự thật.
Trước khi người của gã đến, bọn họ là một chọi một. Nếu không phải trong tay gã có súng, thật đúng là chưa chắc đã chơi lại Vân Bắc.
Vân Bắc dừng bước, cô có không gian nên có thể không sợ súng, nhưng như vậy sẽ bị lộ trước mặt Hồ Vi.
Trừ khi cô có thể lập tức g**t ch*t Hồ Vi, nếu không bí mật của cô rất có khả năng sẽ truyền ra ngoài.
Vì thế, vì sự an toàn của bản thân, Vân Bắc chỉ có thể tạm thời dừng bước. Suy nghĩ xem cô nên lấy súng ra hay là lấy dao phẫu thuật ra.
Rất nhanh, Vân Bắc đã có quyết định, trên tay xuất hiện một con dao phẫu thuật.
Cô vừa nghịch dao phẫu thuật, vừa nhìn Hồ Vi, cười nói: “Hồ Vi, anh nói xem súng của anh nhanh hay là dao của tôi nhanh.”
Hồ Vi nhìn thấy dao phẫu thuật trên tay Vân Bắc, sắc mặt trở nên khó coi. Gã thế nào cũng không ngờ tới, trên người Vân Bắc không chỉ mang theo độc, vậy mà ngay cả dao cũng có.
Hiện tại, cả hai đều có vũ khí, phần thắng của gã liền nhỏ đi.
Súng của gã tuy nhanh, nhưng gã cũng biết, có người dùng dao có thể nhanh hơn súng. Bởi vì gã từng gặp người lợi hại như vậy.
“Cô rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, lạnh giọng hỏi.
“Khương Vãn a, không phải anh biết rồi sao? Còn về việc tôi muốn làm gì? Nếu tôi nói tôi muốn cái vị trí của anh thì sao?”
Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên cười rộ lên, nói: “Khương Vãn, dã tâm của cô không nhỏ a, vậy mà dám mơ tưởng vị trí của tôi.”
“Không phải có câu nói lính không muốn làm tướng quân không phải là lính tốt sao? Tôi muốn vị trí của anh, có gì kỳ lạ đâu?”
“Cô biết vị trí này của tôi có ý nghĩa gì không?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, có chút nhìn không thấu cô. Gã tưởng Vân Bắc là người của công an, hiện tại xem ra lại có chút không giống.
Dù sao, nếu cô thật sự là người của công an, hiện tại việc nên làm nhất là nghĩ trăm phương ngàn kế bắt gã quy án.
Bởi vì gã chính là đầu sỏ buôn người của cả tỉnh J. Chỉ cần bắt được gã, công lao kia sẽ rất lớn.
“Tiền tài, quyền thế.”
“Cô không phải công an sao?” Hồ Vi nhịn không được hỏi. Đây vẫn là lần đầu tiên gã nhìn lầm một người.
“Ai nói với anh tôi là công an?” Vân Bắc dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Hồ Vi, cô chỉ là một bác sĩ thôi có được không.
“Không phải sao?” Hồ Vi vẫn có chút nghi ngờ.
“Tin hay không tùy anh.” Vân Bắc cạn lời trợn trắng mắt, sau đó nhân lúc Hồ Vi tinh thần không tập trung, nhanh chóng tới gần gã.
Đợi đến khi Hồ Vi phát hiện Vân Bắc đã đến bên cạnh mình, hơn nữa dao phẫu thuật trên tay cô đang kề sát cổ gã thì đã muộn.
“Cô?” Gã vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, một là không ngờ mình vậy mà lại thả lỏng cảnh giác với cô, hai là kinh ngạc với tốc độ của cô.
Thật sự là quá nhanh, nhanh đến mức còn chưa kịp phản ứng, cô đã đến bên cạnh gã.
Nếu cô thật sự muốn giết gã, gã đã sớm chết rồi.
Vân Bắc không nói lời nào mà nhìn khẩu súng trên tay Hồ Vi, nói: “Vứt súng đi, hiện tại nó đối với anh mà nói, đã vô dụng rồi.”
Hồ Vi nhìn Vân Bắc một cái, ném súng xuống đất. Gã biết, tình huống hiện tại tốt nhất là nghe theo Vân Bắc, nếu không gã chết thế nào cũng không biết.
Vân Bắc thấy Hồ Vi ném súng, trực tiếp đánh ngất gã, sau đó đưa vào không gian.
Hồ Vi là đầu sỏ của cả tỉnh, thứ biết được chắc chắn rất nhiều. Cô phải nhân lúc viện binh của gã chưa tới, từ trong miệng gã moi ra chút đồ.
Sau khi vào không gian, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi tỉnh lại.
“Đây là đâu?” Hồ Vi mở mắt, nhìn hoàn cảnh xa lạ, vẻ mặt kinh ngạc. Nghĩ không ra, sao mình chỉ trong chớp mắt đã đổi một chỗ khác.
“Hỏi nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì?” Vân Bắc liếc Hồ Vi một cái, nói: “Hiện tại, anh rơi vào tay tôi, ngoại trừ nghe lời tôi, không có con đường thứ hai để đi. Đương nhiên, trừ khi anh muốn chết.”
“Cô muốn làm gì?”
“Không làm gì cả, hỏi anh mấy câu mà thôi.”
Hồ Vi vẻ mặt hồ nghi nhìn Vân Bắc, đợi đến khi gã nghe xong câu hỏi của cô, trực tiếp nhíu mày, hỏi ngược lại: “Cô không phải nói mình không phải công an sao? Vậy cô hỏi cái này làm gì?”
“Anh quản nhiều như vậy làm gì? Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi là được, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu. Anh biết đám người Giang Diễm tại sao lại nghe lời tôi không?”
Hồ Vi trước lắc lắc đầu, sau đó lại nói một câu: “Bởi vì cô hạ độc bọn họ.”
“Không sai, bởi vì tôi hạ độc khiến bọn họ sống không bằng chết, cho nên bọn họ mới nghe lời như vậy. Hiện tại, anh muốn thử một chút không?”
Hồ Vi cũng không biết độc của Vân Bắc rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng gã cũng không muốn thử. Cho dù gã có dược bài, cũng không dám đánh cược.
Thấy Hồ Vi lắc đầu, Vân Bắc cười rộ lên, nói: “Nếu anh không muốn nếm thử cảm giác sống không bằng chết, vậy anh thành thật trả lời câu hỏi của tôi.”
Hồ Vi trầm mặc, gã cũng không muốn trả lời câu hỏi của Vân Bắc. Vì thế, gã đang kéo dài thời gian, gã đang đợi, đợi thủ hạ của gã tới cứu người.
Hồ Vi cảm thấy, nếu người dưới tay phát hiện gã mất tích, chắc chắn sẽ tìm gã. Mà theo gã tính toán thời gian, Vân Bắc cho dù đưa gã đi cũng không đi được xa.
Thủ hạ tìm được bọn họ, đó là chuyện sớm muộn.
Vân Bắc bắt đầu tưởng Hồ Vi đang tổ chức ngôn ngữ, cho nên cần thời gian dài một chút. Nhưng rất nhanh, cô liền hiểu ra, gã đây là đang kéo dài thời gian, là đang đợi thủ hạ của gã tới cứu người.
Sau khi nghĩ thông suốt, Vân Bắc không khỏi cười lạnh, nói: “Hồ Vi, tôi khuyên anh vẫn là đừng uổng phí tâm cơ nữa. Cho dù thủ hạ của anh tới, phát hiện anh không thấy đâu, cũng không tìm thấy chúng ta. Trừ khi tôi chủ động hiện thân, nếu không bọn họ vĩnh viễn không tìm thấy chúng ta.”
Hồ Vi rõ ràng không tin lời Vân Bắc, cho nên cũng không để ý tới cô.
Vân Bắc thấy gã như vậy, tính khí lập tức nổi lên. Cô cũng không đợi nữa, trực tiếp lấy ra ngân châm, châm cho Hồ Vi mấy cái.
Thấy Vân Bắc đột nhiên châm kim cho mình, Hồ Vi có chút không hiểu, nhưng cũng không để trong lòng, chỉ tưởng cô đang phát điên.
Nhưng rất nhanh, gã liền cảm giác được sự khác thường, sau đó dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, cấp thiết hỏi: “Cô làm gì tôi? Sao cơ thể tôi trở nên kỳ quái như vậy?”
Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.” Xuống nông thôn? Gả chồng? Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn. “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.” Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại. Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.” Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… Giang Diễm mãi đến khi ăn một đấm của Vân Bắc mới biết cô rất giỏi đánh nhau. Trên mặt đau muốn chết khiến ả nảy sinh hận ý, vươn tay muốn túm tóc Vân Bắc. Vân Bắc sao có thể để ả thực hiện được, trực tiếp tung một cước đá bay ả, sau đó lại đi đối phó những người khác. Đương nhiên, bọn họ người đông thế mạnh, Vân Bắc cũng khó tránh khỏi bị đánh trúng. Sau khi chân bị trúng một đòn, Vân Bắc trực tiếp rắc mê dược ra. Mấy người Lão Nhị nháy mắt liền ngã xuống đất. Vân Bắc lúc này mới cử động cái chân bị thương, sau đó đi về phía Hồ Vi. “Đứng lại, đừng qua đây, nếu không tao nổ súng đấy!” Hồ Vi không ngờ Vân Bắc nhanh như vậy đã đánh gục đám người Giang Diễm. Tuy nói cô cũng dùng chút mánh khóe, dùng một chút độc. Nhưng cô đánh gục người ta là sự thật. Trước khi người của gã đến, bọn họ là một chọi một. Nếu không phải trong tay gã có súng, thật đúng là chưa chắc đã chơi lại Vân Bắc. Vân Bắc dừng bước, cô có không gian nên có thể không sợ súng, nhưng như vậy sẽ bị lộ trước mặt Hồ Vi. Trừ khi cô có thể lập tức g**t ch*t Hồ Vi, nếu không bí mật của cô rất có khả năng sẽ truyền ra ngoài. Vì thế, vì sự an toàn của bản thân, Vân Bắc chỉ có thể tạm thời dừng bước. Suy nghĩ xem cô nên lấy súng ra hay là lấy dao phẫu thuật ra. Rất nhanh, Vân Bắc đã có quyết định, trên tay xuất hiện một con dao phẫu thuật. Cô vừa nghịch dao phẫu thuật, vừa nhìn Hồ Vi, cười nói: “Hồ Vi, anh nói xem súng của anh nhanh hay là dao của tôi nhanh.” Hồ Vi nhìn thấy dao phẫu thuật trên tay Vân Bắc, sắc mặt trở nên khó coi. Gã thế nào cũng không ngờ tới, trên người Vân Bắc không chỉ mang theo độc, vậy mà ngay cả dao cũng có. Hiện tại, cả hai đều có vũ khí, phần thắng của gã liền nhỏ đi. Súng của gã tuy nhanh, nhưng gã cũng biết, có người dùng dao có thể nhanh hơn súng. Bởi vì gã từng gặp người lợi hại như vậy. “Cô rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, lạnh giọng hỏi. “Khương Vãn a, không phải anh biết rồi sao? Còn về việc tôi muốn làm gì? Nếu tôi nói tôi muốn cái vị trí của anh thì sao?” Hồ Vi nghe Vân Bắc nói, sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên cười rộ lên, nói: “Khương Vãn, dã tâm của cô không nhỏ a, vậy mà dám mơ tưởng vị trí của tôi.” “Không phải có câu nói lính không muốn làm tướng quân không phải là lính tốt sao? Tôi muốn vị trí của anh, có gì kỳ lạ đâu?” “Cô biết vị trí này của tôi có ý nghĩa gì không?” Hồ Vi nhìn Vân Bắc, có chút nhìn không thấu cô. Gã tưởng Vân Bắc là người của công an, hiện tại xem ra lại có chút không giống. Dù sao, nếu cô thật sự là người của công an, hiện tại việc nên làm nhất là nghĩ trăm phương ngàn kế bắt gã quy án. Bởi vì gã chính là đầu sỏ buôn người của cả tỉnh J. Chỉ cần bắt được gã, công lao kia sẽ rất lớn. “Tiền tài, quyền thế.” “Cô không phải công an sao?” Hồ Vi nhịn không được hỏi. Đây vẫn là lần đầu tiên gã nhìn lầm một người. “Ai nói với anh tôi là công an?” Vân Bắc dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Hồ Vi, cô chỉ là một bác sĩ thôi có được không. “Không phải sao?” Hồ Vi vẫn có chút nghi ngờ. “Tin hay không tùy anh.” Vân Bắc cạn lời trợn trắng mắt, sau đó nhân lúc Hồ Vi tinh thần không tập trung, nhanh chóng tới gần gã. Đợi đến khi Hồ Vi phát hiện Vân Bắc đã đến bên cạnh mình, hơn nữa dao phẫu thuật trên tay cô đang kề sát cổ gã thì đã muộn. “Cô?” Gã vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, một là không ngờ mình vậy mà lại thả lỏng cảnh giác với cô, hai là kinh ngạc với tốc độ của cô. Thật sự là quá nhanh, nhanh đến mức còn chưa kịp phản ứng, cô đã đến bên cạnh gã. Nếu cô thật sự muốn giết gã, gã đã sớm chết rồi. Vân Bắc không nói lời nào mà nhìn khẩu súng trên tay Hồ Vi, nói: “Vứt súng đi, hiện tại nó đối với anh mà nói, đã vô dụng rồi.” Hồ Vi nhìn Vân Bắc một cái, ném súng xuống đất. Gã biết, tình huống hiện tại tốt nhất là nghe theo Vân Bắc, nếu không gã chết thế nào cũng không biết. Vân Bắc thấy Hồ Vi ném súng, trực tiếp đánh ngất gã, sau đó đưa vào không gian. Hồ Vi là đầu sỏ của cả tỉnh, thứ biết được chắc chắn rất nhiều. Cô phải nhân lúc viện binh của gã chưa tới, từ trong miệng gã moi ra chút đồ. Sau khi vào không gian, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi tỉnh lại. “Đây là đâu?” Hồ Vi mở mắt, nhìn hoàn cảnh xa lạ, vẻ mặt kinh ngạc. Nghĩ không ra, sao mình chỉ trong chớp mắt đã đổi một chỗ khác. “Hỏi nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì?” Vân Bắc liếc Hồ Vi một cái, nói: “Hiện tại, anh rơi vào tay tôi, ngoại trừ nghe lời tôi, không có con đường thứ hai để đi. Đương nhiên, trừ khi anh muốn chết.” “Cô muốn làm gì?” “Không làm gì cả, hỏi anh mấy câu mà thôi.” Hồ Vi vẻ mặt hồ nghi nhìn Vân Bắc, đợi đến khi gã nghe xong câu hỏi của cô, trực tiếp nhíu mày, hỏi ngược lại: “Cô không phải nói mình không phải công an sao? Vậy cô hỏi cái này làm gì?” “Anh quản nhiều như vậy làm gì? Anh chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi là được, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh đâu. Anh biết đám người Giang Diễm tại sao lại nghe lời tôi không?” Hồ Vi trước lắc lắc đầu, sau đó lại nói một câu: “Bởi vì cô hạ độc bọn họ.” “Không sai, bởi vì tôi hạ độc khiến bọn họ sống không bằng chết, cho nên bọn họ mới nghe lời như vậy. Hiện tại, anh muốn thử một chút không?” Hồ Vi cũng không biết độc của Vân Bắc rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng gã cũng không muốn thử. Cho dù gã có dược bài, cũng không dám đánh cược. Thấy Hồ Vi lắc đầu, Vân Bắc cười rộ lên, nói: “Nếu anh không muốn nếm thử cảm giác sống không bằng chết, vậy anh thành thật trả lời câu hỏi của tôi.” Hồ Vi trầm mặc, gã cũng không muốn trả lời câu hỏi của Vân Bắc. Vì thế, gã đang kéo dài thời gian, gã đang đợi, đợi thủ hạ của gã tới cứu người. Hồ Vi cảm thấy, nếu người dưới tay phát hiện gã mất tích, chắc chắn sẽ tìm gã. Mà theo gã tính toán thời gian, Vân Bắc cho dù đưa gã đi cũng không đi được xa. Thủ hạ tìm được bọn họ, đó là chuyện sớm muộn. Vân Bắc bắt đầu tưởng Hồ Vi đang tổ chức ngôn ngữ, cho nên cần thời gian dài một chút. Nhưng rất nhanh, cô liền hiểu ra, gã đây là đang kéo dài thời gian, là đang đợi thủ hạ của gã tới cứu người. Sau khi nghĩ thông suốt, Vân Bắc không khỏi cười lạnh, nói: “Hồ Vi, tôi khuyên anh vẫn là đừng uổng phí tâm cơ nữa. Cho dù thủ hạ của anh tới, phát hiện anh không thấy đâu, cũng không tìm thấy chúng ta. Trừ khi tôi chủ động hiện thân, nếu không bọn họ vĩnh viễn không tìm thấy chúng ta.” Hồ Vi rõ ràng không tin lời Vân Bắc, cho nên cũng không để ý tới cô. Vân Bắc thấy gã như vậy, tính khí lập tức nổi lên. Cô cũng không đợi nữa, trực tiếp lấy ra ngân châm, châm cho Hồ Vi mấy cái. Thấy Vân Bắc đột nhiên châm kim cho mình, Hồ Vi có chút không hiểu, nhưng cũng không để trong lòng, chỉ tưởng cô đang phát điên. Nhưng rất nhanh, gã liền cảm giác được sự khác thường, sau đó dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Vân Bắc, cấp thiết hỏi: “Cô làm gì tôi? Sao cơ thể tôi trở nên kỳ quái như vậy?”