“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được…

Chương 429

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… “Không có gì, chỉ là cho anh nếm thử mùi vị sống không bằng chết mà thôi.” “Cô?” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, một là vì sự thay đổi trên cơ thể, hai là vì lời nói của Vân Bắc. Sống không bằng chết! Bốn chữ này, xưa nay đều là gã nói với người khác, là xuất hiện trên người người khác. Nhưng hiện tại, những chữ này lại xuất hiện trên người gã. Vân Bắc không nói lời nào, hai tay khoanh trước ngực nhìn Hồ Vi, chờ gã cầu xin tha thứ. Tuy nhiên, theo thời gian từng chút trôi qua, Hồ Vi cũng không lập tức cầu xin tha thứ. Gã vẫn luôn đợi, đợi thủ hạ tới cứu gã. Về phần lời Vân Bắc nói trước đó, gã căn bản không tin. Đây chính là địa bàn của gã, trong vòng mấy trăm dặm đều có người của gã. Tuy rằng nơi này gã rất lạ lẫm, nhưng gã cảm thấy chỉ cần ở trong phạm vi thế lực của gã, thủ hạ của gã nhất định có thể tìm được. “Nghị lực không tồi!” Vân Bắc cũng nhịn không được khen một câu. Thầm nghĩ, cũng khó trách kiếp trước gã có thể trở thành trùm xã hội đen. Cô dùng chiêu này đối phó với không ít người, Hồ Vi vẫn là người đầu tiên chống đỡ được thời gian dài như vậy, hơn nữa còn chưa cầu xin tha thứ. Nghe được lời khen ngợi của Vân Bắc, Hồ Vi lại không vui vẻ gì, gã lạnh lùng nhìn Vân Bắc một cái, cắn chặt răng, không để bản thân phát ra một tia âm thanh đau đớn nào. Gã không thể thua, càng không thể tỏ ra yếu kém trước mặt Vân Bắc. Thấy Hồ Vi không phối hợp, Vân Bắc cũng không vội. Mà trực tiếp cầm một quyển sách qua, vừa xem vừa chờ Hồ Vi không chống đỡ nổi hướng mình cầu xin tha thứ. Tuy nhiên, Vân Bắc cũng không đợi bao lâu liền nghe thấy bên ngoài không gian truyền đến tiếng bước chân. Khoảnh khắc nghe thấy động tĩnh, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi ngất đi. Tuy rằng bọn họ ở trong không gian, người khác không nhìn thấy. Nhưng vì an toàn, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Thủ hạ của Hồ Vi tới, nhưng chỉ nhìn thấy đám người Giang Diễm nằm trên mặt đất. Bọn họ bắt đầu tưởng đám người Giang Diễm đã chết, tiến lên xem xét phát hiện bọn họ còn sống. Vì thế, liền muốn làm bọn họ tỉnh lại, muốn hỏi xem đám người Giang Diễm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lão đại Hồ Vi của bọn họ lại đi đâu rồi? Nhưng bất luận bọn họ lay động hay là tạt nước đều vô dụng, đám người kia vẫn không tỉnh lại. Không làm tỉnh được, bọn họ đành phải thôi, sau đó chia nhau đi tìm Hồ Vi. Nhưng tìm khắp tất cả các phòng, thậm chí ngay cả nơi giam giữ người cũng tìm rồi, nhưng vẫn không tìm thấy người. Nhất thời, bọn họ vừa kinh vừa sợ lại vừa lo lắng. Sợ Hồ Vi xảy ra chuyện gì, càng sợ bọn họ sẽ đi vào vết xe đổ của Hồ Vi. Đương nhiên, cũng có kẻ gan lớn, dã tâm lớn, muốn nhân lúc Hồ Vi không ở đây đoạt quyền. Chẳng qua, người trung thành với Hồ Vi vẫn tương đối nhiều, ý niệm của những kẻ đó vừa nổi lên lại không thể không đè xuống. Lần tìm kiếm này từ buổi tối tìm đến ban ngày, vẫn không nhìn thấy Hồ Vi. Vân Bắc ở trong không gian có ăn có uống, tạm thời cũng không quan tâm người bên ngoài. Về phần những người bị lừa bán kia, cô định đợi buổi tối trời tối hẳn rồi mới ra tay. Tuy nhiên ban ngày, cô có thể nhân cơ hội ra ngoài gọi điện thoại, báo bình an cho Tư Nam Chiêu, đỡ để anh lo lắng cho mình. Nói làm là làm. Vân Bắc nhân lúc thủ hạ của Hồ Vi không ở đây, lặng lẽ từ trong không gian ra ngoài, sau đó trực tiếp dùng điện thoại trong phòng Hồ Vi gọi cho Tư Nam Chiêu. Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu vừa mừng vừa sợ lại vừa lo lắng, hỏi: “Bà xã, em không sao chứ?” “Em không sao.” Vân Bắc cười cười, nói: “Hiện tại em đang ở tỉnh thành.” Nghe nói Vân Bắc ở tỉnh thành, Tư Nam Chiêu cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ dặn dò: “Bà xã, em nhất định phải cẩn thận. Có việc nhất định phải gọi điện thoại cho anh ngay lập tức, biết không?” “Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận.” Nói vài câu, Vân Bắc liền cúp điện thoại, bởi vì cô nghe thấy tiếng bước chân. Để không bị người ta phát hiện, cô vẫn là vào không gian trốn trước đã. Quả nhiên, cô vừa vào không gian không lâu liền có người đi vào, sau đó vẻ mặt kỳ quái lẩm bẩm: “Vừa rồi rõ ràng nghe thấy có người nói chuyện mà, sao lại không có nhỉ?” Nói xong, đối phương lại đi dạo vài vòng trong phòng, còn mở tủ ra, muốn xem người có phải trốn trong tủ hay không. Chỉ là, đối phương tìm khắp phòng cũng không tìm thấy người, đành phải thôi, sau đó một bước ba lần ngoảnh đầu rời đi. Vân Bắc ở trong không gian nhìn thấy dáng vẻ rời đi của đối phương, có chút buồn cười. Cô đợi trong không gian một lát, xác định người tới đã rời đi, lúc này mới lại đi ra, sau đó liên lạc với Chu Ngôn Phương. Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Chu Ngôn Phương rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chị dâu, chị không sao là tốt rồi.” “Yên tâm đi, tôi sẽ không có việc gì. Thời gian không nhiều, tôi nói ngắn gọn.” Vân Bắc đem mấy cứ điểm của bọn buôn người, cũng như việc mình định cứu những cô gái và trẻ em bị bắt cóc ra, đến lúc đó đưa đến cửa cục công an chờ, đều nói cho Chu Ngôn Phương, để anh ta phối hợp tốt, đừng để xảy ra sơ suất gì. Chu Ngôn Phương nhanh chóng ghi chép, đem những việc Vân Bắc giao phó đều ghi lại. Ghi xong, anh ta mới cúp điện thoại, sau đó bắt đầu tiến hành sắp xếp. Liên lạc xong với Chu Ngôn Phương, Vân Bắc lại vào không gian, sau đó bắt đầu nghỉ ngơi. Cô phải dưỡng tinh thần, chuẩn bị cho hành động buổi tối. Đầu tiên, cô phải tìm được nơi giam giữ những cô gái và trẻ em kia, sau đó mới có thể nghĩ cách cứu người ra. Thời gian từng chút trôi qua, Vân Bắc nghỉ ngơi trong không gian trọn vẹn một ngày. Đợi đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm lại, cô lúc này mới bò dậy khỏi giường, chuẩn bị làm cơm ăn. Mà bên ngoài, thủ hạ của Hồ Vi cũng bận rộn một ngày, tìm kiếm tung tích của Hồ Vi khắp nơi, nhưng một chút manh mối cũng không có, cứ như thể gã bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Tìm một ngày không thấy người, mọi người đều có chút mệt mỏi, đồng thời cũng rất thất bại, nhiều hơn nữa vẫn là lo lắng, lo lắng Hồ Vi xảy ra chuyện, cũng lo lắng bản thân có thể đi vào vết xe đổ của gã hay không. Hồ Vi chính là đầu lĩnh của bọn họ, một người lợi hại như gã đều biến mất một cách khó hiểu, càng đừng nói đến bọn họ. Thậm chí còn có người cảm thấy, Hồ Vi có thể đã bị người ta giết rồi. Những suy đoán bên ngoài, Vân Bắc đều không biết. Đương nhiên, cho dù biết, cô cũng sẽ không quan tâm. Nhiệm vụ chủ yếu hiện tại của cô chính là cứu người. Đợi đến khi cô cứu người ra, cô sẽ nghĩ cách từ trên người Hồ Vi, hoặc là nơi khác làm rõ đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào. Muốn triệt để tiêu diệt băng nhóm buôn người, cần phải phá hủy tất cả các cứ điểm của bọn chúng, bắt tất cả bọn chúng lại. Mà cô cũng không có thời gian đi tìm từng nơi một, cho nên cách nhanh nhất tốt nhất chính là tìm được đại bản doanh của bọn chúng, sau đó một mẻ hốt gọn, đồng thời từ đó lấy được địa chỉ các cứ điểm và danh sách nhân viên của bọn buôn người. Đêm đã khuya, Vân Bắc xác định bên ngoài không có người, lại lần nữa từ trong không gian đi ra. Sau khi ra ngoài, cô lập tức rời khỏi phòng khách, sau đó tìm kiếm nơi giam giữ các cô gái. Chỉ là, cô lạ nước lạ cái, tìm một hồi lâu cũng không tìm thấy chỗ. Cuối cùng, cô đành phải bắt một tên thủ hạ của Hồ Vi, từ trong miệng đối phương hỏi ra nơi giam giữ. Đợi Vân Bắc đến nơi mới phát hiện các cô gái và trẻ em đều đã bị đưa lên xe.

“Không có gì, chỉ là cho anh nếm thử mùi vị sống không bằng chết mà thôi.”

 

“Cô?” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, một là vì sự thay đổi trên cơ thể, hai là vì lời nói của Vân Bắc.

 

Sống không bằng chết!

 

Bốn chữ này, xưa nay đều là gã nói với người khác, là xuất hiện trên người người khác. Nhưng hiện tại, những chữ này lại xuất hiện trên người gã.

 

Vân Bắc không nói lời nào, hai tay khoanh trước ngực nhìn Hồ Vi, chờ gã cầu xin tha thứ.

 

Tuy nhiên, theo thời gian từng chút trôi qua, Hồ Vi cũng không lập tức cầu xin tha thứ.

 

Gã vẫn luôn đợi, đợi thủ hạ tới cứu gã. Về phần lời Vân Bắc nói trước đó, gã căn bản không tin.

 

Đây chính là địa bàn của gã, trong vòng mấy trăm dặm đều có người của gã. Tuy rằng nơi này gã rất lạ lẫm, nhưng gã cảm thấy chỉ cần ở trong phạm vi thế lực của gã, thủ hạ của gã nhất định có thể tìm được.

 

“Nghị lực không tồi!” Vân Bắc cũng nhịn không được khen một câu. Thầm nghĩ, cũng khó trách kiếp trước gã có thể trở thành trùm xã hội đen.

 

Cô dùng chiêu này đối phó với không ít người, Hồ Vi vẫn là người đầu tiên chống đỡ được thời gian dài như vậy, hơn nữa còn chưa cầu xin tha thứ.

 

Nghe được lời khen ngợi của Vân Bắc, Hồ Vi lại không vui vẻ gì, gã lạnh lùng nhìn Vân Bắc một cái, cắn chặt răng, không để bản thân phát ra một tia âm thanh đau đớn nào.

 

Gã không thể thua, càng không thể tỏ ra yếu kém trước mặt Vân Bắc.

 

Thấy Hồ Vi không phối hợp, Vân Bắc cũng không vội. Mà trực tiếp cầm một quyển sách qua, vừa xem vừa chờ Hồ Vi không chống đỡ nổi hướng mình cầu xin tha thứ.

 

Tuy nhiên, Vân Bắc cũng không đợi bao lâu liền nghe thấy bên ngoài không gian truyền đến tiếng bước chân.

 

Khoảnh khắc nghe thấy động tĩnh, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi ngất đi. Tuy rằng bọn họ ở trong không gian, người khác không nhìn thấy. Nhưng vì an toàn, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

 

Thủ hạ của Hồ Vi tới, nhưng chỉ nhìn thấy đám người Giang Diễm nằm trên mặt đất. Bọn họ bắt đầu tưởng đám người Giang Diễm đã chết, tiến lên xem xét phát hiện bọn họ còn sống.

 

Vì thế, liền muốn làm bọn họ tỉnh lại, muốn hỏi xem đám người Giang Diễm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lão đại Hồ Vi của bọn họ lại đi đâu rồi?

 

Nhưng bất luận bọn họ lay động hay là tạt nước đều vô dụng, đám người kia vẫn không tỉnh lại.

 

Không làm tỉnh được, bọn họ đành phải thôi, sau đó chia nhau đi tìm Hồ Vi.

 

Nhưng tìm khắp tất cả các phòng, thậm chí ngay cả nơi giam giữ người cũng tìm rồi, nhưng vẫn không tìm thấy người.

 

Nhất thời, bọn họ vừa kinh vừa sợ lại vừa lo lắng. Sợ Hồ Vi xảy ra chuyện gì, càng sợ bọn họ sẽ đi vào vết xe đổ của Hồ Vi.

 

Đương nhiên, cũng có kẻ gan lớn, dã tâm lớn, muốn nhân lúc Hồ Vi không ở đây đoạt quyền.

 

Chẳng qua, người trung thành với Hồ Vi vẫn tương đối nhiều, ý niệm của những kẻ đó vừa nổi lên lại không thể không đè xuống.

 

Lần tìm kiếm này từ buổi tối tìm đến ban ngày, vẫn không nhìn thấy Hồ Vi.

 

Vân Bắc ở trong không gian có ăn có uống, tạm thời cũng không quan tâm người bên ngoài. Về phần những người bị lừa bán kia, cô định đợi buổi tối trời tối hẳn rồi mới ra tay.

 

Tuy nhiên ban ngày, cô có thể nhân cơ hội ra ngoài gọi điện thoại, báo bình an cho Tư Nam Chiêu, đỡ để anh lo lắng cho mình.

 

Nói làm là làm.

 

Vân Bắc nhân lúc thủ hạ của Hồ Vi không ở đây, lặng lẽ từ trong không gian ra ngoài, sau đó trực tiếp dùng điện thoại trong phòng Hồ Vi gọi cho Tư Nam Chiêu.

 

Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu vừa mừng vừa sợ lại vừa lo lắng, hỏi: “Bà xã, em không sao chứ?”

 

“Em không sao.” Vân Bắc cười cười, nói: “Hiện tại em đang ở tỉnh thành.”

 

Nghe nói Vân Bắc ở tỉnh thành, Tư Nam Chiêu cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ dặn dò: “Bà xã, em nhất định phải cẩn thận. Có việc nhất định phải gọi điện thoại cho anh ngay lập tức, biết không?”

 

“Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận.”

 

Nói vài câu, Vân Bắc liền cúp điện thoại, bởi vì cô nghe thấy tiếng bước chân. Để không bị người ta phát hiện, cô vẫn là vào không gian trốn trước đã.

 

Quả nhiên, cô vừa vào không gian không lâu liền có người đi vào, sau đó vẻ mặt kỳ quái lẩm bẩm: “Vừa rồi rõ ràng nghe thấy có người nói chuyện mà, sao lại không có nhỉ?”

 

Nói xong, đối phương lại đi dạo vài vòng trong phòng, còn mở tủ ra, muốn xem người có phải trốn trong tủ hay không.

 

Chỉ là, đối phương tìm khắp phòng cũng không tìm thấy người, đành phải thôi, sau đó một bước ba lần ngoảnh đầu rời đi.

 

Vân Bắc ở trong không gian nhìn thấy dáng vẻ rời đi của đối phương, có chút buồn cười.

 

Cô đợi trong không gian một lát, xác định người tới đã rời đi, lúc này mới lại đi ra, sau đó liên lạc với Chu Ngôn Phương.

 

Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Chu Ngôn Phương rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chị dâu, chị không sao là tốt rồi.”

 

“Yên tâm đi, tôi sẽ không có việc gì. Thời gian không nhiều, tôi nói ngắn gọn.”

 

Vân Bắc đem mấy cứ điểm của bọn buôn người, cũng như việc mình định cứu những cô gái và trẻ em bị bắt cóc ra, đến lúc đó đưa đến cửa cục công an chờ, đều nói cho Chu Ngôn Phương, để anh ta phối hợp tốt, đừng để xảy ra sơ suất gì.

 

Chu Ngôn Phương nhanh chóng ghi chép, đem những việc Vân Bắc giao phó đều ghi lại. Ghi xong, anh ta mới cúp điện thoại, sau đó bắt đầu tiến hành sắp xếp.

 

Liên lạc xong với Chu Ngôn Phương, Vân Bắc lại vào không gian, sau đó bắt đầu nghỉ ngơi. Cô phải dưỡng tinh thần, chuẩn bị cho hành động buổi tối.

 

Đầu tiên, cô phải tìm được nơi giam giữ những cô gái và trẻ em kia, sau đó mới có thể nghĩ cách cứu người ra.

 

Thời gian từng chút trôi qua, Vân Bắc nghỉ ngơi trong không gian trọn vẹn một ngày. Đợi đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm lại, cô lúc này mới bò dậy khỏi giường, chuẩn bị làm cơm ăn.

 

Mà bên ngoài, thủ hạ của Hồ Vi cũng bận rộn một ngày, tìm kiếm tung tích của Hồ Vi khắp nơi, nhưng một chút manh mối cũng không có, cứ như thể gã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

 

Tìm một ngày không thấy người, mọi người đều có chút mệt mỏi, đồng thời cũng rất thất bại, nhiều hơn nữa vẫn là lo lắng, lo lắng Hồ Vi xảy ra chuyện, cũng lo lắng bản thân có thể đi vào vết xe đổ của gã hay không.

 

Hồ Vi chính là đầu lĩnh của bọn họ, một người lợi hại như gã đều biến mất một cách khó hiểu, càng đừng nói đến bọn họ.

 

Thậm chí còn có người cảm thấy, Hồ Vi có thể đã bị người ta giết rồi.

 

Những suy đoán bên ngoài, Vân Bắc đều không biết. Đương nhiên, cho dù biết, cô cũng sẽ không quan tâm. Nhiệm vụ chủ yếu hiện tại của cô chính là cứu người.

 

Đợi đến khi cô cứu người ra, cô sẽ nghĩ cách từ trên người Hồ Vi, hoặc là nơi khác làm rõ đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào.

 

Muốn triệt để tiêu diệt băng nhóm buôn người, cần phải phá hủy tất cả các cứ điểm của bọn chúng, bắt tất cả bọn chúng lại.

 

Mà cô cũng không có thời gian đi tìm từng nơi một, cho nên cách nhanh nhất tốt nhất chính là tìm được đại bản doanh của bọn chúng, sau đó một mẻ hốt gọn, đồng thời từ đó lấy được địa chỉ các cứ điểm và danh sách nhân viên của bọn buôn người.

 

Đêm đã khuya, Vân Bắc xác định bên ngoài không có người, lại lần nữa từ trong không gian đi ra.

 

Sau khi ra ngoài, cô lập tức rời khỏi phòng khách, sau đó tìm kiếm nơi giam giữ các cô gái. Chỉ là, cô lạ nước lạ cái, tìm một hồi lâu cũng không tìm thấy chỗ.

 

Cuối cùng, cô đành phải bắt một tên thủ hạ của Hồ Vi, từ trong miệng đối phương hỏi ra nơi giam giữ.

 

Đợi Vân Bắc đến nơi mới phát hiện các cô gái và trẻ em đều đã bị đưa lên xe.

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ NhânTác giả: Dương Dịch ThầnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh“Vân Bắc, bác biết cháu đã tỉnh. Bác nói cho cháu biết, cháu có làm loạn cũng vô dụng thôi. Công việc mẹ cháu để lại đã cho Tuyết Nhi rồi. Bây giờ, cháu chỉ có hai lựa chọn, một là xuống nông thôn, hai là gả chồng.”   Xuống nông thôn? Gả chồng?   Vân Bắc giật mình, mở choàng mắt. Đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trước giường, vẻ mặt đầy ghét bỏ và mất kiên nhẫn.   “Mày quả nhiên đã tỉnh!” Vân Kiến Quốc thấy Vân Bắc mở mắt, vẻ mặt đầy không vui, nói: “Đã tỉnh rồi thì những lời bác vừa nói, chắc chắn cháu cũng nghe thấy rồi. Hai chọn một, cháu liệu mà suy nghĩ cho kỹ.”   Lúc này, trong đầu dường như có thứ gì đó đang liều mạng chen vào, khiến đầu Vân Bắc đau như búa bổ. Lúc này cô không rảnh để tranh cãi với người đàn ông trước mặt, cũng chưa nắm rõ tình hình hiện tại.   Đành phải trả lời qua loa: “Cháu biết rồi, cháu cần suy nghĩ một chút.”   Không biết có phải do thái độ của Vân Bắc đã dịu đi hay không, Vân Kiến Quốc gật đầu, nói: “Được… “Không có gì, chỉ là cho anh nếm thử mùi vị sống không bằng chết mà thôi.” “Cô?” Sắc mặt Hồ Vi rất khó coi, một là vì sự thay đổi trên cơ thể, hai là vì lời nói của Vân Bắc. Sống không bằng chết! Bốn chữ này, xưa nay đều là gã nói với người khác, là xuất hiện trên người người khác. Nhưng hiện tại, những chữ này lại xuất hiện trên người gã. Vân Bắc không nói lời nào, hai tay khoanh trước ngực nhìn Hồ Vi, chờ gã cầu xin tha thứ. Tuy nhiên, theo thời gian từng chút trôi qua, Hồ Vi cũng không lập tức cầu xin tha thứ. Gã vẫn luôn đợi, đợi thủ hạ tới cứu gã. Về phần lời Vân Bắc nói trước đó, gã căn bản không tin. Đây chính là địa bàn của gã, trong vòng mấy trăm dặm đều có người của gã. Tuy rằng nơi này gã rất lạ lẫm, nhưng gã cảm thấy chỉ cần ở trong phạm vi thế lực của gã, thủ hạ của gã nhất định có thể tìm được. “Nghị lực không tồi!” Vân Bắc cũng nhịn không được khen một câu. Thầm nghĩ, cũng khó trách kiếp trước gã có thể trở thành trùm xã hội đen. Cô dùng chiêu này đối phó với không ít người, Hồ Vi vẫn là người đầu tiên chống đỡ được thời gian dài như vậy, hơn nữa còn chưa cầu xin tha thứ. Nghe được lời khen ngợi của Vân Bắc, Hồ Vi lại không vui vẻ gì, gã lạnh lùng nhìn Vân Bắc một cái, cắn chặt răng, không để bản thân phát ra một tia âm thanh đau đớn nào. Gã không thể thua, càng không thể tỏ ra yếu kém trước mặt Vân Bắc. Thấy Hồ Vi không phối hợp, Vân Bắc cũng không vội. Mà trực tiếp cầm một quyển sách qua, vừa xem vừa chờ Hồ Vi không chống đỡ nổi hướng mình cầu xin tha thứ. Tuy nhiên, Vân Bắc cũng không đợi bao lâu liền nghe thấy bên ngoài không gian truyền đến tiếng bước chân. Khoảnh khắc nghe thấy động tĩnh, Vân Bắc trực tiếp làm Hồ Vi ngất đi. Tuy rằng bọn họ ở trong không gian, người khác không nhìn thấy. Nhưng vì an toàn, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Thủ hạ của Hồ Vi tới, nhưng chỉ nhìn thấy đám người Giang Diễm nằm trên mặt đất. Bọn họ bắt đầu tưởng đám người Giang Diễm đã chết, tiến lên xem xét phát hiện bọn họ còn sống. Vì thế, liền muốn làm bọn họ tỉnh lại, muốn hỏi xem đám người Giang Diễm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lão đại Hồ Vi của bọn họ lại đi đâu rồi? Nhưng bất luận bọn họ lay động hay là tạt nước đều vô dụng, đám người kia vẫn không tỉnh lại. Không làm tỉnh được, bọn họ đành phải thôi, sau đó chia nhau đi tìm Hồ Vi. Nhưng tìm khắp tất cả các phòng, thậm chí ngay cả nơi giam giữ người cũng tìm rồi, nhưng vẫn không tìm thấy người. Nhất thời, bọn họ vừa kinh vừa sợ lại vừa lo lắng. Sợ Hồ Vi xảy ra chuyện gì, càng sợ bọn họ sẽ đi vào vết xe đổ của Hồ Vi. Đương nhiên, cũng có kẻ gan lớn, dã tâm lớn, muốn nhân lúc Hồ Vi không ở đây đoạt quyền. Chẳng qua, người trung thành với Hồ Vi vẫn tương đối nhiều, ý niệm của những kẻ đó vừa nổi lên lại không thể không đè xuống. Lần tìm kiếm này từ buổi tối tìm đến ban ngày, vẫn không nhìn thấy Hồ Vi. Vân Bắc ở trong không gian có ăn có uống, tạm thời cũng không quan tâm người bên ngoài. Về phần những người bị lừa bán kia, cô định đợi buổi tối trời tối hẳn rồi mới ra tay. Tuy nhiên ban ngày, cô có thể nhân cơ hội ra ngoài gọi điện thoại, báo bình an cho Tư Nam Chiêu, đỡ để anh lo lắng cho mình. Nói làm là làm. Vân Bắc nhân lúc thủ hạ của Hồ Vi không ở đây, lặng lẽ từ trong không gian ra ngoài, sau đó trực tiếp dùng điện thoại trong phòng Hồ Vi gọi cho Tư Nam Chiêu. Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Tư Nam Chiêu vừa mừng vừa sợ lại vừa lo lắng, hỏi: “Bà xã, em không sao chứ?” “Em không sao.” Vân Bắc cười cười, nói: “Hiện tại em đang ở tỉnh thành.” Nghe nói Vân Bắc ở tỉnh thành, Tư Nam Chiêu cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ dặn dò: “Bà xã, em nhất định phải cẩn thận. Có việc nhất định phải gọi điện thoại cho anh ngay lập tức, biết không?” “Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận.” Nói vài câu, Vân Bắc liền cúp điện thoại, bởi vì cô nghe thấy tiếng bước chân. Để không bị người ta phát hiện, cô vẫn là vào không gian trốn trước đã. Quả nhiên, cô vừa vào không gian không lâu liền có người đi vào, sau đó vẻ mặt kỳ quái lẩm bẩm: “Vừa rồi rõ ràng nghe thấy có người nói chuyện mà, sao lại không có nhỉ?” Nói xong, đối phương lại đi dạo vài vòng trong phòng, còn mở tủ ra, muốn xem người có phải trốn trong tủ hay không. Chỉ là, đối phương tìm khắp phòng cũng không tìm thấy người, đành phải thôi, sau đó một bước ba lần ngoảnh đầu rời đi. Vân Bắc ở trong không gian nhìn thấy dáng vẻ rời đi của đối phương, có chút buồn cười. Cô đợi trong không gian một lát, xác định người tới đã rời đi, lúc này mới lại đi ra, sau đó liên lạc với Chu Ngôn Phương. Nhận được điện thoại của Vân Bắc, Chu Ngôn Phương rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chị dâu, chị không sao là tốt rồi.” “Yên tâm đi, tôi sẽ không có việc gì. Thời gian không nhiều, tôi nói ngắn gọn.” Vân Bắc đem mấy cứ điểm của bọn buôn người, cũng như việc mình định cứu những cô gái và trẻ em bị bắt cóc ra, đến lúc đó đưa đến cửa cục công an chờ, đều nói cho Chu Ngôn Phương, để anh ta phối hợp tốt, đừng để xảy ra sơ suất gì. Chu Ngôn Phương nhanh chóng ghi chép, đem những việc Vân Bắc giao phó đều ghi lại. Ghi xong, anh ta mới cúp điện thoại, sau đó bắt đầu tiến hành sắp xếp. Liên lạc xong với Chu Ngôn Phương, Vân Bắc lại vào không gian, sau đó bắt đầu nghỉ ngơi. Cô phải dưỡng tinh thần, chuẩn bị cho hành động buổi tối. Đầu tiên, cô phải tìm được nơi giam giữ những cô gái và trẻ em kia, sau đó mới có thể nghĩ cách cứu người ra. Thời gian từng chút trôi qua, Vân Bắc nghỉ ngơi trong không gian trọn vẹn một ngày. Đợi đến khi sắc trời bên ngoài tối sầm lại, cô lúc này mới bò dậy khỏi giường, chuẩn bị làm cơm ăn. Mà bên ngoài, thủ hạ của Hồ Vi cũng bận rộn một ngày, tìm kiếm tung tích của Hồ Vi khắp nơi, nhưng một chút manh mối cũng không có, cứ như thể gã bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Tìm một ngày không thấy người, mọi người đều có chút mệt mỏi, đồng thời cũng rất thất bại, nhiều hơn nữa vẫn là lo lắng, lo lắng Hồ Vi xảy ra chuyện, cũng lo lắng bản thân có thể đi vào vết xe đổ của gã hay không. Hồ Vi chính là đầu lĩnh của bọn họ, một người lợi hại như gã đều biến mất một cách khó hiểu, càng đừng nói đến bọn họ. Thậm chí còn có người cảm thấy, Hồ Vi có thể đã bị người ta giết rồi. Những suy đoán bên ngoài, Vân Bắc đều không biết. Đương nhiên, cho dù biết, cô cũng sẽ không quan tâm. Nhiệm vụ chủ yếu hiện tại của cô chính là cứu người. Đợi đến khi cô cứu người ra, cô sẽ nghĩ cách từ trên người Hồ Vi, hoặc là nơi khác làm rõ đại bản doanh của bọn buôn người ở chỗ nào. Muốn triệt để tiêu diệt băng nhóm buôn người, cần phải phá hủy tất cả các cứ điểm của bọn chúng, bắt tất cả bọn chúng lại. Mà cô cũng không có thời gian đi tìm từng nơi một, cho nên cách nhanh nhất tốt nhất chính là tìm được đại bản doanh của bọn chúng, sau đó một mẻ hốt gọn, đồng thời từ đó lấy được địa chỉ các cứ điểm và danh sách nhân viên của bọn buôn người. Đêm đã khuya, Vân Bắc xác định bên ngoài không có người, lại lần nữa từ trong không gian đi ra. Sau khi ra ngoài, cô lập tức rời khỏi phòng khách, sau đó tìm kiếm nơi giam giữ các cô gái. Chỉ là, cô lạ nước lạ cái, tìm một hồi lâu cũng không tìm thấy chỗ. Cuối cùng, cô đành phải bắt một tên thủ hạ của Hồ Vi, từ trong miệng đối phương hỏi ra nơi giam giữ. Đợi Vân Bắc đến nơi mới phát hiện các cô gái và trẻ em đều đã bị đưa lên xe.

Chương 429