1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…

Chương 12

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Ngũ sư huynh hậm hực f: "Tiểu sư muội cũng có biết đâu..." Phó sư muội nhỏ giọng lên tiếng: "Ngũ sư huynh, xem ra huynh thực sự 'rẻ' thật đấy." Ngũ sư huynh: "?" Cửu sư huynh không nhịn được mà bật cười: "Ý nàng ấy là người quý ở chỗ phải biết tự lượng sức mình." Ngũ sư huynh: "Phó sư muội?Muội..." Ta hớn hở thu hồi tầm mắt rồi nhìn về phía Huyền Ngật.Huynh ấy cũng đang nhìn ta, trong mắt chứa đựng ý cười nhàn nhạt, trông vô cùng dịu dàng.Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim ta bỗng đập nhanh liên hồi, lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn khó tả.Huynh ấy nhìn ta như vậy làm cái gì chứ?Nhìn người ta làm người ta ngại chết đi được.14 Dưới sự dẫn dắt của Huyền Ngật, chúng ta đã băng qua hoang mạc để đến được khu vực trung tâm của bí cảnh.Trên đường đi, chúng ta gặp không ít người tu tiên.Có kẻ thấy nhóm chúng ta có thực lực phi phàm nên muốn lôi kéo, cũng có kẻ vì tranh chấp lợi ích mà vung tay đánh nhau, giết người đoạt bảo.Thỉnh thoảng chúng ta còn gặp phải sự tấn công của linh thú.Huyền Ngật rất ít khi ra tay, đa số trường hợp huynh ấy đều để mọi người tự rèn luyện, chỉ thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ điểm vài câu.Ở trong bí cảnh không thể cảm nhận được thời gian trôi qua, ta chỉ có thể dựa vào cảm giác đói bụng để ước lượng thời gian.Thấy mọi người chém giết không ít linh thú để lấy linh đan, thỉnh thoảng còn tìm được linh dược, ai nấy đều có thu hoạch, tu vi hoặc là ổn định hoặc là đột phá.Duy chỉ có Huyền Ngật vẫn giữ vẻ thản nhiên, như thể chẳng quan tâm đến điều gì.Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, ta nhịn không được ghé sát tai huynh ấy hỏi nhỏ: "Đại sư huynh, huynh không sốt ruột sao?Chúng ta vào đây bao lâu rồi?Huynh không sợ linh vật huynh muốn sẽ bị người khác cướp mất à?" "Không vội.Thứ nhất, linh vật xuất thế cần có thời cơ.Thứ hai, xung quanh linh vật đều có linh thú bảo vệ, hấp tấp xông lên trước chỉ dễ làm bàn đạp cho kẻ khác mà thôi." "Hà, cái này muội hiểu.Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn.Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi." Huyền Ngật khẽ nhếch môi: "Họa Họa thật thông tuệ." Ngay sau câu nói đó không lâu, cả bí cảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội.Ta chưa bao giờ thấy cảnh tượng này: "Đại sư huynh, có chuyện gì vậy?Bí cảnh sắp sập ạ?" "Không phải, cửa chính ở trung tâm bí cảnh đã mở rồi." Huyền Ngật đứng dậy, nhìn mọi người: "Vực dậy tinh thần đi, đây mới thực sự là lúc bắt đầu." Nói xong, huynh ấy nắm lấy tay ta: "Đi thôi, đừng sợ." "Dạ." Vì không biết gì nên ta cũng chẳng thấy sợ, chỉ là nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Huyền Ngật, ta cũng thấy tò mò không biết bên trong đó rốt cuộc có thứ gì.

Ngũ sư huynh hậm hực f: "Tiểu sư muội cũng có biết đâu..." Phó sư muội nhỏ giọng lên tiếng: "Ngũ sư huynh, xem ra huynh thực sự 'rẻ' thật đấy." Ngũ sư huynh: "?" Cửu sư huynh không nhịn được mà bật cười: "Ý nàng ấy là người quý ở chỗ phải biết tự lượng sức mình." Ngũ sư huynh: "Phó sư muội?

Muội..." Ta hớn hở thu hồi tầm mắt rồi nhìn về phía Huyền Ngật.

Huynh ấy cũng đang nhìn ta, trong mắt chứa đựng ý cười nhàn nhạt, trông vô cùng dịu dàng.

Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim ta bỗng đập nhanh liên hồi, lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn khó tả.

Huynh ấy nhìn ta như vậy làm cái gì chứ?

Nhìn người ta làm người ta ngại chết đi được.

14

 Dưới sự dẫn dắt của Huyền Ngật, chúng ta đã băng qua hoang mạc để đến được khu vực trung tâm của bí cảnh.

Trên đường đi, chúng ta gặp không ít người tu tiên.

Có kẻ thấy nhóm chúng ta có thực lực phi phàm nên muốn lôi kéo, cũng có kẻ vì tranh chấp lợi ích mà vung tay đánh nhau, giết người đoạt bảo.

Thỉnh thoảng chúng ta còn gặp phải sự tấn công của linh thú.

Huyền Ngật rất ít khi ra tay, đa số trường hợp huynh ấy đều để mọi người tự rèn luyện, chỉ thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ điểm vài câu.

Ở trong bí cảnh không thể cảm nhận được thời gian trôi qua, ta chỉ có thể dựa vào cảm giác đói bụng để ước lượng thời gian.

Thấy mọi người chém giết không ít linh thú để lấy linh đan, thỉnh thoảng còn tìm được linh dược, ai nấy đều có thu hoạch, tu vi hoặc là ổn định hoặc là đột phá.

Duy chỉ có Huyền Ngật vẫn giữ vẻ thản nhiên, như thể chẳng quan tâm đến điều gì.

Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, ta nhịn không được ghé sát tai huynh ấy hỏi nhỏ: "Đại sư huynh, huynh không sốt ruột sao?

Chúng ta vào đây bao lâu rồi?

Huynh không sợ linh vật huynh muốn sẽ bị người khác cướp mất à?" "Không vội.

Thứ nhất, linh vật xuất thế cần có thời cơ.

Thứ hai, xung quanh linh vật đều có linh thú bảo vệ, hấp tấp xông lên trước chỉ dễ làm bàn đạp cho kẻ khác mà thôi." "Hà, cái này muội hiểu.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn.

Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi." Huyền Ngật khẽ nhếch môi: "Họa Họa thật thông tuệ." Ngay sau câu nói đó không lâu, cả bí cảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Ta chưa bao giờ thấy cảnh tượng này: "Đại sư huynh, có chuyện gì vậy?

Bí cảnh sắp sập ạ?" "Không phải, cửa chính ở trung tâm bí cảnh đã mở rồi." Huyền Ngật đứng dậy, nhìn mọi người: "Vực dậy tinh thần đi, đây mới thực sự là lúc bắt đầu." Nói xong, huynh ấy nắm lấy tay ta: "Đi thôi, đừng sợ." "Dạ." Vì không biết gì nên ta cũng chẳng thấy sợ, chỉ là nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Huyền Ngật, ta cũng thấy tò mò không biết bên trong đó rốt cuộc có thứ gì.

Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1  Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Ngũ sư huynh hậm hực f: "Tiểu sư muội cũng có biết đâu..." Phó sư muội nhỏ giọng lên tiếng: "Ngũ sư huynh, xem ra huynh thực sự 'rẻ' thật đấy." Ngũ sư huynh: "?" Cửu sư huynh không nhịn được mà bật cười: "Ý nàng ấy là người quý ở chỗ phải biết tự lượng sức mình." Ngũ sư huynh: "Phó sư muội?Muội..." Ta hớn hở thu hồi tầm mắt rồi nhìn về phía Huyền Ngật.Huynh ấy cũng đang nhìn ta, trong mắt chứa đựng ý cười nhàn nhạt, trông vô cùng dịu dàng.Ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim ta bỗng đập nhanh liên hồi, lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn khó tả.Huynh ấy nhìn ta như vậy làm cái gì chứ?Nhìn người ta làm người ta ngại chết đi được.14 Dưới sự dẫn dắt của Huyền Ngật, chúng ta đã băng qua hoang mạc để đến được khu vực trung tâm của bí cảnh.Trên đường đi, chúng ta gặp không ít người tu tiên.Có kẻ thấy nhóm chúng ta có thực lực phi phàm nên muốn lôi kéo, cũng có kẻ vì tranh chấp lợi ích mà vung tay đánh nhau, giết người đoạt bảo.Thỉnh thoảng chúng ta còn gặp phải sự tấn công của linh thú.Huyền Ngật rất ít khi ra tay, đa số trường hợp huynh ấy đều để mọi người tự rèn luyện, chỉ thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ điểm vài câu.Ở trong bí cảnh không thể cảm nhận được thời gian trôi qua, ta chỉ có thể dựa vào cảm giác đói bụng để ước lượng thời gian.Thấy mọi người chém giết không ít linh thú để lấy linh đan, thỉnh thoảng còn tìm được linh dược, ai nấy đều có thu hoạch, tu vi hoặc là ổn định hoặc là đột phá.Duy chỉ có Huyền Ngật vẫn giữ vẻ thản nhiên, như thể chẳng quan tâm đến điều gì.Nhân lúc mọi người đang nghỉ ngơi, ta nhịn không được ghé sát tai huynh ấy hỏi nhỏ: "Đại sư huynh, huynh không sốt ruột sao?Chúng ta vào đây bao lâu rồi?Huynh không sợ linh vật huynh muốn sẽ bị người khác cướp mất à?" "Không vội.Thứ nhất, linh vật xuất thế cần có thời cơ.Thứ hai, xung quanh linh vật đều có linh thú bảo vệ, hấp tấp xông lên trước chỉ dễ làm bàn đạp cho kẻ khác mà thôi." "Hà, cái này muội hiểu.Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn.Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi." Huyền Ngật khẽ nhếch môi: "Họa Họa thật thông tuệ." Ngay sau câu nói đó không lâu, cả bí cảnh bắt đầu rung chuyển dữ dội.Ta chưa bao giờ thấy cảnh tượng này: "Đại sư huynh, có chuyện gì vậy?Bí cảnh sắp sập ạ?" "Không phải, cửa chính ở trung tâm bí cảnh đã mở rồi." Huyền Ngật đứng dậy, nhìn mọi người: "Vực dậy tinh thần đi, đây mới thực sự là lúc bắt đầu." Nói xong, huynh ấy nắm lấy tay ta: "Đi thôi, đừng sợ." "Dạ." Vì không biết gì nên ta cũng chẳng thấy sợ, chỉ là nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Huyền Ngật, ta cũng thấy tò mò không biết bên trong đó rốt cuộc có thứ gì.

Chương 12