1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 14
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Đang mải suy nghĩ thì Ngũ sư huynh đã lên tiếng trêu chọc: "Đại sư huynh, nếu mấy sư huynh muội chúng đệ chẳng may cũng đánh mất lý trí, g·iết đỏ cả mắt như bọn họ thì phải làm sao?" Huyền Ngật không chút nể tình đáp: "Vậy thì dùng Khổn Tiên Tác trói lại, bóp nát ngọc bài truyền tống gửi thẳng về tông môn, rồi treo ở cổng tông môn mà đánh roi, để đệ tử ngoại môn nhìn vào đó mà biết hậu quả của việc tàn sát lẫn nhau trong môn phái." Ngũ sư huynh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu tiểu sư muội mà như vậy, đại sư huynh chắc chắn sẽ không nhẫn tâm như thế đâu." Nói xong, huynh ấy như chợt nhớ ra điều gì: "Mà tiểu sư muội tu vi thấp lè tè, có đánh nhau thì chắc cũng chỉ bị người ta tẩn cho một trận thôi." "Nếu tiểu sư muội bị bắt nạt, đại sư huynh chắc chắn sẽ không đứng nhìn đâu.Đại sư huynh thật là thiên vị quá đi." Ta: "???" Nhất thời ta chẳng phân biệt được huynh ấy đang mỉa mai Huyền Ngật hay là đang trêu chọc ta nữa.Tam sư tỷ cười cười nhưng không nói gì.Ở phía bên kia, Phó sư muội đang chau mày.Thấy ta nhìn sang, nàng ấy xích lại gần ta, thấp giọng nói: "Đối với người tu tiên mà nói thì vàng bạc châu báu là vật ngoài thân, nhưng đối với ta thì đó là chân ái.Ai mà không yêu tiền chứ?Ta thấy mình xong đời rồi, lần tới mà gặp cái bẫy kiểu này chắc chắn ta sẽ sa chân ngay lập tức." Ta gật đầu tán đồng: "Ta cũng rất thích những thứ lấp lánh quý giá đó." Dù chúng ta nói chuyện rất nhỏ nhưng những người ở đây đều là những tu sĩ mạnh hơn chúng ta rất nhiều, đương nhiên họ nghe thấy rõ mồn một.Ngũ sư huynh dựa vào vai Cửu sư huynh, nhìn ta với ánh mắt đầy ghét bỏ: "Chậc chậc, tiểu sư muội, muội sao thế hả?Phó sư muội mới vào tông môn, tai chưa sạch thì còn hiểu được, chứ muội là lớn lên ở sư môn từ nhỏ kia mà." Nói xong, huynh ấy cười hì hì nhìn Huyền Ngật: "Đại sư huynh, huynh nghe thấy rồi chứ?Huynh mau quản lý tiểu sư muội đi..." Vừa chạm phải ánh mắt của Huyền Ngật, giọng huynh ấy cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn.Cửu sư huynh chắn trước mặt Phó sư muội: "Đại sư huynh, sau khi trở về tông môn, đệ sẽ đích thân dạy bảo Phó sư muội." "???" Ta theo bản năng nhìn sang Cửu sư huynh.Huynh ấy có gì đó không đúng!Ngày thường huynh ấy toàn lười biếng, dùng mánh khóe với ta, mà giờ đòi dạy bảo nữ chính sao?Nhưng đó chưa phải trọng điểm, trọng điểm là nữ chính đương nhiên phải để nam chính dạy chứ!"Cửu sư huynh..." Vẫn là nên để đại sư huynh dạy bảo Phó sư muội thì hơn.Lời chưa kịp nói hết, Huyền Ngật đã lên tiếng: "Như thế cũng tốt."
Đang mải suy nghĩ thì Ngũ sư huynh đã lên tiếng trêu chọc: "Đại sư huynh, nếu mấy sư huynh muội chúng đệ chẳng may cũng đánh mất lý trí, g·iết đỏ cả mắt như bọn họ thì phải làm sao?" Huyền Ngật không chút nể tình đáp: "Vậy thì dùng Khổn Tiên Tác trói lại, bóp nát ngọc bài truyền tống gửi thẳng về tông môn, rồi treo ở cổng tông môn mà đánh roi, để đệ tử ngoại môn nhìn vào đó mà biết hậu quả của việc tàn sát lẫn nhau trong môn phái." Ngũ sư huynh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu tiểu sư muội mà như vậy, đại sư huynh chắc chắn sẽ không nhẫn tâm như thế đâu." Nói xong, huynh ấy như chợt nhớ ra điều gì: "Mà tiểu sư muội tu vi thấp lè tè, có đánh nhau thì chắc cũng chỉ bị người ta tẩn cho một trận thôi." "Nếu tiểu sư muội bị bắt nạt, đại sư huynh chắc chắn sẽ không đứng nhìn đâu.
Đại sư huynh thật là thiên vị quá đi." Ta: "???" Nhất thời ta chẳng phân biệt được huynh ấy đang mỉa mai Huyền Ngật hay là đang trêu chọc ta nữa.
Tam sư tỷ cười cười nhưng không nói gì.
Ở phía bên kia, Phó sư muội đang chau mày.
Thấy ta nhìn sang, nàng ấy xích lại gần ta, thấp giọng nói: "Đối với người tu tiên mà nói thì vàng bạc châu báu là vật ngoài thân, nhưng đối với ta thì đó là chân ái.
Ai mà không yêu tiền chứ?
Ta thấy mình xong đời rồi, lần tới mà gặp cái bẫy kiểu này chắc chắn ta sẽ sa chân ngay lập tức." Ta gật đầu tán đồng: "Ta cũng rất thích những thứ lấp lánh quý giá đó." Dù chúng ta nói chuyện rất nhỏ nhưng những người ở đây đều là những tu sĩ mạnh hơn chúng ta rất nhiều, đương nhiên họ nghe thấy rõ mồn một.
Ngũ sư huynh dựa vào vai Cửu sư huynh, nhìn ta với ánh mắt đầy ghét bỏ: "Chậc chậc, tiểu sư muội, muội sao thế hả?
Phó sư muội mới vào tông môn, tai chưa sạch thì còn hiểu được, chứ muội là lớn lên ở sư môn từ nhỏ kia mà." Nói xong, huynh ấy cười hì hì nhìn Huyền Ngật: "Đại sư huynh, huynh nghe thấy rồi chứ?
Huynh mau quản lý tiểu sư muội đi..." Vừa chạm phải ánh mắt của Huyền Ngật, giọng huynh ấy cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Cửu sư huynh chắn trước mặt Phó sư muội: "Đại sư huynh, sau khi trở về tông môn, đệ sẽ đích thân dạy bảo Phó sư muội." "???" Ta theo bản năng nhìn sang Cửu sư huynh.
Huynh ấy có gì đó không đúng!
Ngày thường huynh ấy toàn lười biếng, dùng mánh khóe với ta, mà giờ đòi dạy bảo nữ chính sao?
Nhưng đó chưa phải trọng điểm, trọng điểm là nữ chính đương nhiên phải để nam chính dạy chứ!
"Cửu sư huynh..." Vẫn là nên để đại sư huynh dạy bảo Phó sư muội thì hơn.
Lời chưa kịp nói hết, Huyền Ngật đã lên tiếng: "Như thế cũng tốt."
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Đang mải suy nghĩ thì Ngũ sư huynh đã lên tiếng trêu chọc: "Đại sư huynh, nếu mấy sư huynh muội chúng đệ chẳng may cũng đánh mất lý trí, g·iết đỏ cả mắt như bọn họ thì phải làm sao?" Huyền Ngật không chút nể tình đáp: "Vậy thì dùng Khổn Tiên Tác trói lại, bóp nát ngọc bài truyền tống gửi thẳng về tông môn, rồi treo ở cổng tông môn mà đánh roi, để đệ tử ngoại môn nhìn vào đó mà biết hậu quả của việc tàn sát lẫn nhau trong môn phái." Ngũ sư huynh nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu tiểu sư muội mà như vậy, đại sư huynh chắc chắn sẽ không nhẫn tâm như thế đâu." Nói xong, huynh ấy như chợt nhớ ra điều gì: "Mà tiểu sư muội tu vi thấp lè tè, có đánh nhau thì chắc cũng chỉ bị người ta tẩn cho một trận thôi." "Nếu tiểu sư muội bị bắt nạt, đại sư huynh chắc chắn sẽ không đứng nhìn đâu.Đại sư huynh thật là thiên vị quá đi." Ta: "???" Nhất thời ta chẳng phân biệt được huynh ấy đang mỉa mai Huyền Ngật hay là đang trêu chọc ta nữa.Tam sư tỷ cười cười nhưng không nói gì.Ở phía bên kia, Phó sư muội đang chau mày.Thấy ta nhìn sang, nàng ấy xích lại gần ta, thấp giọng nói: "Đối với người tu tiên mà nói thì vàng bạc châu báu là vật ngoài thân, nhưng đối với ta thì đó là chân ái.Ai mà không yêu tiền chứ?Ta thấy mình xong đời rồi, lần tới mà gặp cái bẫy kiểu này chắc chắn ta sẽ sa chân ngay lập tức." Ta gật đầu tán đồng: "Ta cũng rất thích những thứ lấp lánh quý giá đó." Dù chúng ta nói chuyện rất nhỏ nhưng những người ở đây đều là những tu sĩ mạnh hơn chúng ta rất nhiều, đương nhiên họ nghe thấy rõ mồn một.Ngũ sư huynh dựa vào vai Cửu sư huynh, nhìn ta với ánh mắt đầy ghét bỏ: "Chậc chậc, tiểu sư muội, muội sao thế hả?Phó sư muội mới vào tông môn, tai chưa sạch thì còn hiểu được, chứ muội là lớn lên ở sư môn từ nhỏ kia mà." Nói xong, huynh ấy cười hì hì nhìn Huyền Ngật: "Đại sư huynh, huynh nghe thấy rồi chứ?Huynh mau quản lý tiểu sư muội đi..." Vừa chạm phải ánh mắt của Huyền Ngật, giọng huynh ấy cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn.Cửu sư huynh chắn trước mặt Phó sư muội: "Đại sư huynh, sau khi trở về tông môn, đệ sẽ đích thân dạy bảo Phó sư muội." "???" Ta theo bản năng nhìn sang Cửu sư huynh.Huynh ấy có gì đó không đúng!Ngày thường huynh ấy toàn lười biếng, dùng mánh khóe với ta, mà giờ đòi dạy bảo nữ chính sao?Nhưng đó chưa phải trọng điểm, trọng điểm là nữ chính đương nhiên phải để nam chính dạy chứ!"Cửu sư huynh..." Vẫn là nên để đại sư huynh dạy bảo Phó sư muội thì hơn.Lời chưa kịp nói hết, Huyền Ngật đã lên tiếng: "Như thế cũng tốt."