1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 16
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Người ta dù sao cũng là nữ chính, biết đâu đây là thời cơ để nàng ấy gặp được cơ duyên kỳ ngộ, kết quả là ta lại chen chân vào.Túi trữ vật mất, đan dược không còn, ngọc bài cũng chẳng thấy, thực lực lại không có...Cảm giác như đi một vòng luẩn quẩn rồi vẫn không thoát khỏi cái vận mệnh bi thảm vậy.Tự oán tự trách một hồi, ta lại xốc lại tinh thần, lần mò trong bóng tối, cố gắng dựa sát vào tường mà đi.Tuy rằng trong bóng tối, những cơn gió lạnh lùa qua sau lưng rất dọa người, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, có gió nghĩa là có lối thoát.Đời này của ta đại khái là không có duyên với việc tu luyện phi thăng rồi, nhưng ta còn chưa tìm được ý trung nhân mà mình ưng ý...Ta không thể ch·ết ở đây được.Không biết đã đi bao lâu nhưng vẫn chưa thấy lối ra.Quen dần với bóng tối, ta cũng không còn sợ hãi như lúc đầu.Ngay lúc dựa lưng vào vách tường định ngồi xuống nghỉ ngơi, ta khẽ thở dài.Chẳng biết Huyền Ngật có đi tìm ta không.Huynh ấy đã hứa sẽ bảo vệ ta, không bỏ rơi ta mà.Dù huynh ấy là nam chính của nữ chính, nhưng giữa chúng ta dù sao cũng có tình cảm lớn lên bên nhau từ nhỏ kia mà."Biết thế này bí cảnh nguy hiểm vậy thì ta đã chẳng xuống núi làm gì.Cũng không biết Phó sư muội sao rồi, ôi, phiền chết đi được!" Vừa dứt lời lẩm bẩm than vãn, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ.Ta sợ tới mức nhảy dựng lên: "Ai?Ai ở đó?" Ta cẩn thận quan sát xung quanh.Khi đã quen với bóng tối, ta mơ hồ nhìn thấy một bóng người ở cách đó không xa.Ta nuốt nước miếng cái ực: "Ngươi là ai?Sao ngươi lại ở đây?" "Ngươi đoán xem." Ta thèm vào mà đoán!Ta nhìn chuẩn hướng đi, đứng dậy định chạy thục mạng thì giây tiếp theo đã bị một luồng sức mạnh trói buộc, không thể nhúc nhích.Kẻ này là hạng há sắc sao?Hay là muốn g·iết người đoạt bảo?Hay là một con quỷ cuồng sát?Trong đầu ta nháy mắt hiện ra vô số khả năng, mà cái nào cũng dẫn đến cái ch·ết.Ta: "..." "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?Ta chẳng có gì cả, nhưng ngươi có thể đi theo con đường ta vừa đi để tìm thử xem, biết đâu lại tìm thấy túi trữ vật của ta, trong đó có nhiều bảo bối lắm đấy." Dù sao thì chính ta cũng chẳng tìm thấy.Ta có thể cảm nhận được hắn đang tiến về phía mình, trong giọng nói mang theo chút ý cười: "Mấy cái vật ngoài thân đó làm sao thú vị bằng một nha đầu nhỏ như ngươi chứ." Ta: "!!!" Quả nhiên là hạng há sắc sao?!Xong đời rồi!Tất cả đều tại ta quá xinh đẹp mà ra.Nhưng đẹp đâu phải là lỗi của ta chứ.
Người ta dù sao cũng là nữ chính, biết đâu đây là thời cơ để nàng ấy gặp được cơ duyên kỳ ngộ, kết quả là ta lại chen chân vào.
Túi trữ vật mất, đan dược không còn, ngọc bài cũng chẳng thấy, thực lực lại không có...
Cảm giác như đi một vòng luẩn quẩn rồi vẫn không thoát khỏi cái vận mệnh bi thảm vậy.
Tự oán tự trách một hồi, ta lại xốc lại tinh thần, lần mò trong bóng tối, cố gắng dựa sát vào tường mà đi.
Tuy rằng trong bóng tối, những cơn gió lạnh lùa qua sau lưng rất dọa người, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, có gió nghĩa là có lối thoát.
Đời này của ta đại khái là không có duyên với việc tu luyện phi thăng rồi, nhưng ta còn chưa tìm được ý trung nhân mà mình ưng ý...
Ta không thể ch·ết ở đây được.
Không biết đã đi bao lâu nhưng vẫn chưa thấy lối ra.
Quen dần với bóng tối, ta cũng không còn sợ hãi như lúc đầu.
Ngay lúc dựa lưng vào vách tường định ngồi xuống nghỉ ngơi, ta khẽ thở dài.
Chẳng biết Huyền Ngật có đi tìm ta không.
Huynh ấy đã hứa sẽ bảo vệ ta, không bỏ rơi ta mà.
Dù huynh ấy là nam chính của nữ chính, nhưng giữa chúng ta dù sao cũng có tình cảm lớn lên bên nhau từ nhỏ kia mà.
"Biết thế này bí cảnh nguy hiểm vậy thì ta đã chẳng xuống núi làm gì.
Cũng không biết Phó sư muội sao rồi, ôi, phiền chết đi được!" Vừa dứt lời lẩm bẩm than vãn, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ.
Ta sợ tới mức nhảy dựng lên: "Ai?
Ai ở đó?" Ta cẩn thận quan sát xung quanh.
Khi đã quen với bóng tối, ta mơ hồ nhìn thấy một bóng người ở cách đó không xa.
Ta nuốt nước miếng cái ực: "Ngươi là ai?
Sao ngươi lại ở đây?" "Ngươi đoán xem." Ta thèm vào mà đoán!
Ta nhìn chuẩn hướng đi, đứng dậy định chạy thục mạng thì giây tiếp theo đã bị một luồng sức mạnh trói buộc, không thể nhúc nhích.
Kẻ này là hạng há sắc sao?
Hay là muốn g·iết người đoạt bảo?
Hay là một con quỷ cuồng sát?
Trong đầu ta nháy mắt hiện ra vô số khả năng, mà cái nào cũng dẫn đến cái ch·ết.
Ta: "..." "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
Ta chẳng có gì cả, nhưng ngươi có thể đi theo con đường ta vừa đi để tìm thử xem, biết đâu lại tìm thấy túi trữ vật của ta, trong đó có nhiều bảo bối lắm đấy." Dù sao thì chính ta cũng chẳng tìm thấy.
Ta có thể cảm nhận được hắn đang tiến về phía mình, trong giọng nói mang theo chút ý cười: "Mấy cái vật ngoài thân đó làm sao thú vị bằng một nha đầu nhỏ như ngươi chứ." Ta: "!!!" Quả nhiên là hạng há sắc sao?!
Xong đời rồi!
Tất cả đều tại ta quá xinh đẹp mà ra.
Nhưng đẹp đâu phải là lỗi của ta chứ.
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Người ta dù sao cũng là nữ chính, biết đâu đây là thời cơ để nàng ấy gặp được cơ duyên kỳ ngộ, kết quả là ta lại chen chân vào.Túi trữ vật mất, đan dược không còn, ngọc bài cũng chẳng thấy, thực lực lại không có...Cảm giác như đi một vòng luẩn quẩn rồi vẫn không thoát khỏi cái vận mệnh bi thảm vậy.Tự oán tự trách một hồi, ta lại xốc lại tinh thần, lần mò trong bóng tối, cố gắng dựa sát vào tường mà đi.Tuy rằng trong bóng tối, những cơn gió lạnh lùa qua sau lưng rất dọa người, nhưng bình tĩnh nghĩ lại, có gió nghĩa là có lối thoát.Đời này của ta đại khái là không có duyên với việc tu luyện phi thăng rồi, nhưng ta còn chưa tìm được ý trung nhân mà mình ưng ý...Ta không thể ch·ết ở đây được.Không biết đã đi bao lâu nhưng vẫn chưa thấy lối ra.Quen dần với bóng tối, ta cũng không còn sợ hãi như lúc đầu.Ngay lúc dựa lưng vào vách tường định ngồi xuống nghỉ ngơi, ta khẽ thở dài.Chẳng biết Huyền Ngật có đi tìm ta không.Huynh ấy đã hứa sẽ bảo vệ ta, không bỏ rơi ta mà.Dù huynh ấy là nam chính của nữ chính, nhưng giữa chúng ta dù sao cũng có tình cảm lớn lên bên nhau từ nhỏ kia mà."Biết thế này bí cảnh nguy hiểm vậy thì ta đã chẳng xuống núi làm gì.Cũng không biết Phó sư muội sao rồi, ôi, phiền chết đi được!" Vừa dứt lời lẩm bẩm than vãn, ta đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ.Ta sợ tới mức nhảy dựng lên: "Ai?Ai ở đó?" Ta cẩn thận quan sát xung quanh.Khi đã quen với bóng tối, ta mơ hồ nhìn thấy một bóng người ở cách đó không xa.Ta nuốt nước miếng cái ực: "Ngươi là ai?Sao ngươi lại ở đây?" "Ngươi đoán xem." Ta thèm vào mà đoán!Ta nhìn chuẩn hướng đi, đứng dậy định chạy thục mạng thì giây tiếp theo đã bị một luồng sức mạnh trói buộc, không thể nhúc nhích.Kẻ này là hạng há sắc sao?Hay là muốn g·iết người đoạt bảo?Hay là một con quỷ cuồng sát?Trong đầu ta nháy mắt hiện ra vô số khả năng, mà cái nào cũng dẫn đến cái ch·ết.Ta: "..." "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?Ta chẳng có gì cả, nhưng ngươi có thể đi theo con đường ta vừa đi để tìm thử xem, biết đâu lại tìm thấy túi trữ vật của ta, trong đó có nhiều bảo bối lắm đấy." Dù sao thì chính ta cũng chẳng tìm thấy.Ta có thể cảm nhận được hắn đang tiến về phía mình, trong giọng nói mang theo chút ý cười: "Mấy cái vật ngoài thân đó làm sao thú vị bằng một nha đầu nhỏ như ngươi chứ." Ta: "!!!" Quả nhiên là hạng há sắc sao?!Xong đời rồi!Tất cả đều tại ta quá xinh đẹp mà ra.Nhưng đẹp đâu phải là lỗi của ta chứ.