1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 20
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Ta còn định nói thêm gì đó thì bức tường đã khép lại.Ta: "..." Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng lời lảm nhảm của Phó sư muội, nào là thật hay giả, cái muội tưởng...Ta vốn thấy mình cũng thông minh đấy, nhưng lúc này đầu óc hình như hơi bị quá tải rồi.19 Ta men theo con đường duy nhất phía trước mà đi.Chẳng mấy chốc lại gặp phải mấy lối rẽ, ta phân vân hai giây rồi bừa một lối.Con đường nhỏ càng đi càng hẹp.Ngay lúc ta nghĩ mình đã chọn sai thì tầm mắt bỗng trở nên thông thoáng, ta thấy một ngôi viện nằm giữa những bụi hoa ở phía xa.Xung quanh sân viện, hoa tươi nở rộ vô cùng xinh đẹp, nhìn từ xa chẳng khác nào tiên cảnh.Ta có chút ngập ngừng, không biết có nên tiến lên hay không.Phó sư muội nói Huyền Ngật ở bên trong, nhưng ngộ nhỡ người ở đây không phải Huyền Ngật thì sao?Lưỡng lự một hồi, ta vẫn quyết định tới xem thử.Lén lút lẻn vào trong sân, ta bám vào bệ cửa sổ nhìn trộm hai cái.Chưa kịp nhìn thấy gì thì một thanh kiếm quen thuộc đã bay tới, dừng lại ngay trước mặt ta chừng một nắm tay.Sau đó, thân kiếm phát sáng rực rỡ, rồi ngoan ngoãn đứng cạnh bên ta.Ta đưa tay nắm lấy, thân kiếm khẽ lóe lên.Lòng ta lập tức nhẹ nhõm, đây là kiếm của Huyền Ngật!Kiếm ở đây, nghĩa là Huyền Ngật cũng ở đây rồi.Thân kiếm lại phát sáng, ta cảm giác thanh kiếm đang dẫn lối cho mình đi về một hướng, ta không chút do dự mà đi theo.Vòng qua mấy dãy hành lang dài, ta dừng lại trước một căn phòng.Ta ướm thử lên tiếng: "Đại sư huynh, huynh có ở trong đó không?" Không có tiếng trả lời.Ta ngập ngừng đẩy cửa bước vào, thấy Huyền Ngật đang tọa thiền, ta mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.Không chọn sai, đã tìm thấy huynh ấy rồi.Ta đặt thanh kiếm sang một bên rồi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh huynh ấy.Nỗi lo lắng bấy lâu cuối cùng cũng được gạt bỏ.Chỉ cần được ở cạnh Huyền Ngật, ta luôn cảm thấy vô cùng an tâm.Ta không dám tùy tiện đánh thức Huyền Ngật vì sợ làm phiền huynh ấy, đành chống cằm ngồi ngắm huynh ấy cho đỡ buồn.Nhìn gương mặt ấy, ta không khỏi nhớ lại những lời Phó sư muội vừa nói.Nàng ấy bảo những gì ta nghĩ đều sai cả, còn khuyên ta hãy cứ làm những gì mình muốn ngay từ đầu.Thế nhưng, mục tiêu vĩ đại ban đầu của ta chính là quyến rũ huynh ấy, phi lễ huynh ấy, và cuối cùng là chiếm đoạt huynh ấy cơ mà!Phó sư muội dường như thực sự biết điều gì đó.Đang mải suy nghĩ, ta ngước mắt lên thì đột nhiên thấy phía trên đầu Huyền Ngật có một thứ giống như bong bóng trong suốt.
Ta còn định nói thêm gì đó thì bức tường đã khép lại.
Ta: "..." Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng lời lảm nhảm của Phó sư muội, nào là thật hay giả, cái muội tưởng...
Ta vốn thấy mình cũng thông minh đấy, nhưng lúc này đầu óc hình như hơi bị quá tải rồi.
19
Ta men theo con đường duy nhất phía trước mà đi.
Chẳng mấy chốc lại gặp phải mấy lối rẽ, ta phân vân hai giây rồi bừa một lối.
Con đường nhỏ càng đi càng hẹp.
Ngay lúc ta nghĩ mình đã chọn sai thì tầm mắt bỗng trở nên thông thoáng, ta thấy một ngôi viện nằm giữa những bụi hoa ở phía xa.
Xung quanh sân viện, hoa tươi nở rộ vô cùng xinh đẹp, nhìn từ xa chẳng khác nào tiên cảnh.
Ta có chút ngập ngừng, không biết có nên tiến lên hay không.
Phó sư muội nói Huyền Ngật ở bên trong, nhưng ngộ nhỡ người ở đây không phải Huyền Ngật thì sao?
Lưỡng lự một hồi, ta vẫn quyết định tới xem thử.
Lén lút lẻn vào trong sân, ta bám vào bệ cửa sổ nhìn trộm hai cái.
Chưa kịp nhìn thấy gì thì một thanh kiếm quen thuộc đã bay tới, dừng lại ngay trước mặt ta chừng một nắm tay.
Sau đó, thân kiếm phát sáng rực rỡ, rồi ngoan ngoãn đứng cạnh bên ta.
Ta đưa tay nắm lấy, thân kiếm khẽ lóe lên.
Lòng ta lập tức nhẹ nhõm, đây là kiếm của Huyền Ngật!
Kiếm ở đây, nghĩa là Huyền Ngật cũng ở đây rồi.
Thân kiếm lại phát sáng, ta cảm giác thanh kiếm đang dẫn lối cho mình đi về một hướng, ta không chút do dự mà đi theo.
Vòng qua mấy dãy hành lang dài, ta dừng lại trước một căn phòng.
Ta ướm thử lên tiếng: "Đại sư huynh, huynh có ở trong đó không?" Không có tiếng trả lời.
Ta ngập ngừng đẩy cửa bước vào, thấy Huyền Ngật đang tọa thiền, ta mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Không chọn sai, đã tìm thấy huynh ấy rồi.
Ta đặt thanh kiếm sang một bên rồi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh huynh ấy.
Nỗi lo lắng bấy lâu cuối cùng cũng được gạt bỏ.
Chỉ cần được ở cạnh Huyền Ngật, ta luôn cảm thấy vô cùng an tâm.
Ta không dám tùy tiện đánh thức Huyền Ngật vì sợ làm phiền huynh ấy, đành chống cằm ngồi ngắm huynh ấy cho đỡ buồn.
Nhìn gương mặt ấy, ta không khỏi nhớ lại những lời Phó sư muội vừa nói.
Nàng ấy bảo những gì ta nghĩ đều sai cả, còn khuyên ta hãy cứ làm những gì mình muốn ngay từ đầu.
Thế nhưng, mục tiêu vĩ đại ban đầu của ta chính là quyến rũ huynh ấy, phi lễ huynh ấy, và cuối cùng là chiếm đoạt huynh ấy cơ mà!
Phó sư muội dường như thực sự biết điều gì đó.
Đang mải suy nghĩ, ta ngước mắt lên thì đột nhiên thấy phía trên đầu Huyền Ngật có một thứ giống như bong bóng trong suốt.
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Ta còn định nói thêm gì đó thì bức tường đã khép lại.Ta: "..." Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng lời lảm nhảm của Phó sư muội, nào là thật hay giả, cái muội tưởng...Ta vốn thấy mình cũng thông minh đấy, nhưng lúc này đầu óc hình như hơi bị quá tải rồi.19 Ta men theo con đường duy nhất phía trước mà đi.Chẳng mấy chốc lại gặp phải mấy lối rẽ, ta phân vân hai giây rồi bừa một lối.Con đường nhỏ càng đi càng hẹp.Ngay lúc ta nghĩ mình đã chọn sai thì tầm mắt bỗng trở nên thông thoáng, ta thấy một ngôi viện nằm giữa những bụi hoa ở phía xa.Xung quanh sân viện, hoa tươi nở rộ vô cùng xinh đẹp, nhìn từ xa chẳng khác nào tiên cảnh.Ta có chút ngập ngừng, không biết có nên tiến lên hay không.Phó sư muội nói Huyền Ngật ở bên trong, nhưng ngộ nhỡ người ở đây không phải Huyền Ngật thì sao?Lưỡng lự một hồi, ta vẫn quyết định tới xem thử.Lén lút lẻn vào trong sân, ta bám vào bệ cửa sổ nhìn trộm hai cái.Chưa kịp nhìn thấy gì thì một thanh kiếm quen thuộc đã bay tới, dừng lại ngay trước mặt ta chừng một nắm tay.Sau đó, thân kiếm phát sáng rực rỡ, rồi ngoan ngoãn đứng cạnh bên ta.Ta đưa tay nắm lấy, thân kiếm khẽ lóe lên.Lòng ta lập tức nhẹ nhõm, đây là kiếm của Huyền Ngật!Kiếm ở đây, nghĩa là Huyền Ngật cũng ở đây rồi.Thân kiếm lại phát sáng, ta cảm giác thanh kiếm đang dẫn lối cho mình đi về một hướng, ta không chút do dự mà đi theo.Vòng qua mấy dãy hành lang dài, ta dừng lại trước một căn phòng.Ta ướm thử lên tiếng: "Đại sư huynh, huynh có ở trong đó không?" Không có tiếng trả lời.Ta ngập ngừng đẩy cửa bước vào, thấy Huyền Ngật đang tọa thiền, ta mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.Không chọn sai, đã tìm thấy huynh ấy rồi.Ta đặt thanh kiếm sang một bên rồi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh huynh ấy.Nỗi lo lắng bấy lâu cuối cùng cũng được gạt bỏ.Chỉ cần được ở cạnh Huyền Ngật, ta luôn cảm thấy vô cùng an tâm.Ta không dám tùy tiện đánh thức Huyền Ngật vì sợ làm phiền huynh ấy, đành chống cằm ngồi ngắm huynh ấy cho đỡ buồn.Nhìn gương mặt ấy, ta không khỏi nhớ lại những lời Phó sư muội vừa nói.Nàng ấy bảo những gì ta nghĩ đều sai cả, còn khuyên ta hãy cứ làm những gì mình muốn ngay từ đầu.Thế nhưng, mục tiêu vĩ đại ban đầu của ta chính là quyến rũ huynh ấy, phi lễ huynh ấy, và cuối cùng là chiếm đoạt huynh ấy cơ mà!Phó sư muội dường như thực sự biết điều gì đó.Đang mải suy nghĩ, ta ngước mắt lên thì đột nhiên thấy phía trên đầu Huyền Ngật có một thứ giống như bong bóng trong suốt.