1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 22
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Huyền Ngật khẽ nhướng mày: "Ừm." Ta nhạy bén nhận ra cảm xúc của Huyền Ngật có chút bất ổn, liền lí nhí hỏi: "Đại sư huynh, huynh đang giận ạ?" "Vì sao ta phải giận chứ?" Thôi xong, theo kinh nghiệm của ta, cái giọng điệu này đích thị là đang giận rồi."Đại sư huynh, muội xin lỗi, muội sai rồi." Huynh ấy cười như không cười: "Họa Họa lần nào nhận lỗi cũng là nhanh nhất, nhưng chưa bao giờ chịu sửa đổi cả." Ta: "..." Ta cười gượng hai tiếng: "Đại sư huynh, chẳng phải huynh nên ở cùng các sư huynh sư tỷ khác trong bí cảnh sao?Sao huynh lại lạc vào ảo cảnh do huyễn thú tạo ra này?" Giọng Huyền Ngật rất nhẹ: "Vì ta lo nếu ta không tới, nàng sẽ bảo ta là kẻ thất hứa, rồi từ nay về sau chẳng thèm tin tưởng ta nữa." "..." Đúng là chẳng ai hiểu ta bằng Huyền Ngật cả.Thế nhưng...đã vào ảo cảnh của huyễn thú, thì hoặc là phá vỡ nó để thoát ra, hoặc là bị dẫn dắt bởi những giấc mộng do nó dệt nên, để rồi cuối cùng trở thành thức ăn cho nó.Khoan đã!Huynh ấy phá giải ảo cảnh nhanh như vậy, chẳng lẽ điều đó có nghĩa là giấc mộng vừa rồi không phải là điều huynh ấy thực sự mong muốn sao?Huyền Ngật đưa tay gõ nhẹ vào đầu ta: "Đừng có mà suy nghĩ lung tung.Ta phá giải nhanh như vậy là vì nàng đúng là một khúc gỗ." Ta: "..." Giải thích thì được, chứ nói thế thì hơi quá đáng rồi đấy.Nhưng mà, câu đó của huynh ấy rốt cuộc là có ý gì chứ?"Đại sư huynh, câu đó của huynh là ý gì vậy?" Huyền Ngật định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra sắc mặt huynh ấy đã khẽ biến đổi.Huynh ấy một tay dắt lấy tay ta, tay kia cầm kiếm dẫn ta đi ra ngoài: "Chuyện này để sau ta giải thích.Giờ hãy đi theo ta nhanh lên, chậm trễ là không kịp đâu." Dù còn nhiều thắc mắc, nhưng ta tin Huyền Ngật chắc chắn sẽ không hại mình.Huynh ấy vội vàng như vậy, có lẽ thực sự đã có chuyện lớn xảy ra rồi.22 Sau khi Huyền Ngật phá vỡ ảo cảnh đi ra ngoài, sân viện vừa rồi cũng dần dần tan biến.Ta quay đầu nhìn lại một cái, Huyền Ngật dường như đã nhận ra điều gì: "Đây là kiểu kiến trúc nàng thích, sau khi về tông môn, ta cũng sẽ bài trí lại viện của nàng như thế này nhé?" "Để sau hãy nói đi, sư huynh, không phải huynh đang có việc gấp sao?" "Ừ, rời khỏi đây trước đã." Nói xong, huynh ấy lấy ra một lá bùa.Sau khi lá bùa cháy hết, khung cảnh xung quanh dần trở lại nguyên trạng.Tìm thấy Cửu sư huynh cũng tiến vào cùng Huyền Ngật, sau đó chúng ta hội hợp với Phó sư muội.Huyền Ngật dặn dò Cửu sư huynh và Phó sư muội vài câu đơn giản rồi đưa ta ngự kiếm rời đi.
Huyền Ngật khẽ nhướng mày: "Ừm." Ta nhạy bén nhận ra cảm xúc của Huyền Ngật có chút bất ổn, liền lí nhí hỏi: "Đại sư huynh, huynh đang giận ạ?" "Vì sao ta phải giận chứ?" Thôi xong, theo kinh nghiệm của ta, cái giọng điệu này đích thị là đang giận rồi.
"Đại sư huynh, muội xin lỗi, muội sai rồi." Huynh ấy cười như không cười: "Họa Họa lần nào nhận lỗi cũng là nhanh nhất, nhưng chưa bao giờ chịu sửa đổi cả." Ta: "..." Ta cười gượng hai tiếng: "Đại sư huynh, chẳng phải huynh nên ở cùng các sư huynh sư tỷ khác trong bí cảnh sao?
Sao huynh lại lạc vào ảo cảnh do huyễn thú tạo ra này?" Giọng Huyền Ngật rất nhẹ: "Vì ta lo nếu ta không tới, nàng sẽ bảo ta là kẻ thất hứa, rồi từ nay về sau chẳng thèm tin tưởng ta nữa." "..." Đúng là chẳng ai hiểu ta bằng Huyền Ngật cả.
Thế nhưng...
đã vào ảo cảnh của huyễn thú, thì hoặc là phá vỡ nó để thoát ra, hoặc là bị dẫn dắt bởi những giấc mộng do nó dệt nên, để rồi cuối cùng trở thành thức ăn cho nó.
Khoan đã!
Huynh ấy phá giải ảo cảnh nhanh như vậy, chẳng lẽ điều đó có nghĩa là giấc mộng vừa rồi không phải là điều huynh ấy thực sự mong muốn sao?
Huyền Ngật đưa tay gõ nhẹ vào đầu ta: "Đừng có mà suy nghĩ lung tung.
Ta phá giải nhanh như vậy là vì nàng đúng là một khúc gỗ." Ta: "..." Giải thích thì được, chứ nói thế thì hơi quá đáng rồi đấy.
Nhưng mà, câu đó của huynh ấy rốt cuộc là có ý gì chứ?
"Đại sư huynh, câu đó của huynh là ý gì vậy?" Huyền Ngật định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra sắc mặt huynh ấy đã khẽ biến đổi.
Huynh ấy một tay dắt lấy tay ta, tay kia cầm kiếm dẫn ta đi ra ngoài: "Chuyện này để sau ta giải thích.
Giờ hãy đi theo ta nhanh lên, chậm trễ là không kịp đâu." Dù còn nhiều thắc mắc, nhưng ta tin Huyền Ngật chắc chắn sẽ không hại mình.
Huynh ấy vội vàng như vậy, có lẽ thực sự đã có chuyện lớn xảy ra rồi.
22
Sau khi Huyền Ngật phá vỡ ảo cảnh đi ra ngoài, sân viện vừa rồi cũng dần dần tan biến.
Ta quay đầu nhìn lại một cái, Huyền Ngật dường như đã nhận ra điều gì: "Đây là kiểu kiến trúc nàng thích, sau khi về tông môn, ta cũng sẽ bài trí lại viện của nàng như thế này nhé?" "Để sau hãy nói đi, sư huynh, không phải huynh đang có việc gấp sao?" "Ừ, rời khỏi đây trước đã." Nói xong, huynh ấy lấy ra một lá bùa.
Sau khi lá bùa cháy hết, khung cảnh xung quanh dần trở lại nguyên trạng.
Tìm thấy Cửu sư huynh cũng tiến vào cùng Huyền Ngật, sau đó chúng ta hội hợp với Phó sư muội.
Huyền Ngật dặn dò Cửu sư huynh và Phó sư muội vài câu đơn giản rồi đưa ta ngự kiếm rời đi.
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Huyền Ngật khẽ nhướng mày: "Ừm." Ta nhạy bén nhận ra cảm xúc của Huyền Ngật có chút bất ổn, liền lí nhí hỏi: "Đại sư huynh, huynh đang giận ạ?" "Vì sao ta phải giận chứ?" Thôi xong, theo kinh nghiệm của ta, cái giọng điệu này đích thị là đang giận rồi."Đại sư huynh, muội xin lỗi, muội sai rồi." Huynh ấy cười như không cười: "Họa Họa lần nào nhận lỗi cũng là nhanh nhất, nhưng chưa bao giờ chịu sửa đổi cả." Ta: "..." Ta cười gượng hai tiếng: "Đại sư huynh, chẳng phải huynh nên ở cùng các sư huynh sư tỷ khác trong bí cảnh sao?Sao huynh lại lạc vào ảo cảnh do huyễn thú tạo ra này?" Giọng Huyền Ngật rất nhẹ: "Vì ta lo nếu ta không tới, nàng sẽ bảo ta là kẻ thất hứa, rồi từ nay về sau chẳng thèm tin tưởng ta nữa." "..." Đúng là chẳng ai hiểu ta bằng Huyền Ngật cả.Thế nhưng...đã vào ảo cảnh của huyễn thú, thì hoặc là phá vỡ nó để thoát ra, hoặc là bị dẫn dắt bởi những giấc mộng do nó dệt nên, để rồi cuối cùng trở thành thức ăn cho nó.Khoan đã!Huynh ấy phá giải ảo cảnh nhanh như vậy, chẳng lẽ điều đó có nghĩa là giấc mộng vừa rồi không phải là điều huynh ấy thực sự mong muốn sao?Huyền Ngật đưa tay gõ nhẹ vào đầu ta: "Đừng có mà suy nghĩ lung tung.Ta phá giải nhanh như vậy là vì nàng đúng là một khúc gỗ." Ta: "..." Giải thích thì được, chứ nói thế thì hơi quá đáng rồi đấy.Nhưng mà, câu đó của huynh ấy rốt cuộc là có ý gì chứ?"Đại sư huynh, câu đó của huynh là ý gì vậy?" Huyền Ngật định nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra sắc mặt huynh ấy đã khẽ biến đổi.Huynh ấy một tay dắt lấy tay ta, tay kia cầm kiếm dẫn ta đi ra ngoài: "Chuyện này để sau ta giải thích.Giờ hãy đi theo ta nhanh lên, chậm trễ là không kịp đâu." Dù còn nhiều thắc mắc, nhưng ta tin Huyền Ngật chắc chắn sẽ không hại mình.Huynh ấy vội vàng như vậy, có lẽ thực sự đã có chuyện lớn xảy ra rồi.22 Sau khi Huyền Ngật phá vỡ ảo cảnh đi ra ngoài, sân viện vừa rồi cũng dần dần tan biến.Ta quay đầu nhìn lại một cái, Huyền Ngật dường như đã nhận ra điều gì: "Đây là kiểu kiến trúc nàng thích, sau khi về tông môn, ta cũng sẽ bài trí lại viện của nàng như thế này nhé?" "Để sau hãy nói đi, sư huynh, không phải huynh đang có việc gấp sao?" "Ừ, rời khỏi đây trước đã." Nói xong, huynh ấy lấy ra một lá bùa.Sau khi lá bùa cháy hết, khung cảnh xung quanh dần trở lại nguyên trạng.Tìm thấy Cửu sư huynh cũng tiến vào cùng Huyền Ngật, sau đó chúng ta hội hợp với Phó sư muội.Huyền Ngật dặn dò Cửu sư huynh và Phó sư muội vài câu đơn giản rồi đưa ta ngự kiếm rời đi.