1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội…
Chương 35
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Tiểu sư muội bắt đầu tu luyện nghiêm túc, và ta cũng bắt đầu nỗ lực hơn. Học tập theo thần tượng để hoàn thiện bản thân mới là việc một fan trung thành nên làm. Quan trọng nhất là nếu thuyền của ta phi thăng mà ta thì không, thì ta biết đi đâu để mà đẩy thuyền tiếp đây?! Sư tôn coi ta là đệ tử chân truyền, rất kiên nhẫn dạy bảo ta. Lúc riêng tư, Cửu sư huynh cũng giảng giải cho ta rất nhiều kiến thức thường thức. Có lẽ do bầu không khí chung, hoặc cũng có thể vì ta lôi kéo mà Cửu sư huynh cũng bắt đầu tu luyện nghiêm túc hẳn lên. Có lẽ do sức hút từ việc những đệ tử vốn lười biếng đột nhiên chăm chỉ quá lớn, nên sau đó cả tông môn đều bắt đầu lao vào "cuộc đua" tu luyện.Đương nhiên, đó là chuyện của sau này rồi.13 Trong lúc tu luyện mệt mỏi, ta thường tìm đến tiểu sư muội. Trên người tiểu sư muội luôn có một loại ma lực khiến người ta thả lỏng, khiến ai cũng muốn ở bên cạnh nàng ấy. Đương nhiên, ta cũng có chút tâm tư riêng, dù sao ở cạnh tiểu sư muội là có thể tận mắt chứng kiến chính chủ rải đường ở cự ly gần. Niềm vui sướng khi đẩy thuyền đủ để xua tan mọi mệt nhọc của việc tu luyện.Ngày nọ khi đi tìm tiểu sư muội, thấy nàng ấy đang rất nghiêm túc đọc sách, ta lặng lẽ tiến lại gần định dọa nàng một phen, kết quả là lại thấy nàng đang xem một vài thứ...không thể miêu tả. Nàng ấy chẳng chút giấu giếm mà rủ ta xem cùng. Mắt ta dán vào cuốn sách, nhưng trong đầu không khỏi nhớ về cốt truyện. Sau khi ta xuyên tới đã làm thay đổi mạch truyện, không còn tình tiết phòng tối hay các loại "play" này nọ nên ta căn bản chẳng biết cốt truyện đã đi đến đâu, nhưng cuốn sách này...Đây chính là thứ chỉ xuất hiện trong ngoại truyện thôi!Ta không kìm được nụ cười, lấy ra những món bảo vật mà mình có được khi xuống núi trước đây, rồi dùng cách kể chuyện để bóng gió nói cho tiểu sư muội biết toàn bộ cốt truyện. Nhìn dáng vẻ kinh nghi bất định của nàng, ta bảo nàng đừng sợ! Người nàng phải đối mặt là Huyền Ngật kia mà! Cứ lao lên là xong việc! Huyền Ngật ấy à, tiểu sư muội chẳng cần làm gì nhiều đâu, huynh ấy sẽ tự mình cắn câu thôi!14 Hoắc hoắc hoắc!Tiểu sư muội xông lên rồi!!! Ta lén lút định đi nghe góc tường của thuyền mình, nhưng vừa đến ngoài sân đã bị Cửu sư huynh với gương mặt đỏ bừng lôi đi mất. Ta: "..." 15 Ngày thuyền của ta thành thân, ta được ngồi ở mâm chính luôn đấy! Còn ai làm được như ta không!Ha ha ha!Có chút kích động!Huhu...Cũng có chút cảm động nữa. Cái cảm giác như gả con gái đi là thế nào đây chứ! Cửu sư huynh cho ta mượn bờ vai để tựa vào, huhu, lại càng cảm động hơn.16 Rất lâu về sau, Cửu sư huynh mới kể cho ta nghe về những chuyện xảy ra sau khi rơi xuống bí cảnh ngày ấy. Huynh ấy nói, đại sư huynh chẳng thèm che giấu sự thiên vị của mình chút nào. Huynh ấy hỏi ta có còn nhớ dáng vẻ của đại sư huynh khi ba vị sư huynh sáu, bảy, tám bị rơi xuống không. Lúc đó ta chưa rơi xuống, đương nhiên là nhớ rõ. Khi ấy Nhị sư huynh lo lắng cho ba người họ nên muốn đi tìm, nhưng đại sư huynh lại vô cùng bình tĩnh, nói rằng ba người họ đều có ngọc bài truyền tống, gặp nguy hiểm thì cứ bóp nát là được. Lời ra tiếng vào đều có ý rằng lần này tới đây là để rèn luyện, không cần quá lo lắng, càng không nên can thiệp quá nhiều.Cửu sư huynh kể, lúc tiểu sư muội rơi xuống, mặc dù Ngũ sư huynh đã nhắc nhở rằng nàng ấy cũng có ngọc bài truyền tống, nhưng đại sư huynh vẫn hoảng hốt vô cùng. Huynh ấy nhíu chặt đôi mày, chẳng còn chút dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, nôn nóng đến cực điểm. Ta nghe xong vẫn không nhịn được cười. Ta nói: "Đó chính là sự thiên vị dành riêng cho tiểu sư muội." Cửu sư huynh im lặng hồi lâu rồi lên tiếng: "Phó sư muội, huynh cũng có thể dành cho muội sự thiên vị dành riêng của huynh." Ta ngẩn ngơ, kinh ngạc, rồi sau đó không kìm được mà bật cười hạnh phúc. Ha!Tình yêu ngọt ngào cuối cùng cũng đến lượt ta rồi!Hết
Tiểu sư muội bắt đầu tu luyện nghiêm túc, và ta cũng bắt đầu nỗ lực hơn. Học tập theo thần tượng để hoàn thiện bản thân mới là việc một fan trung thành nên làm. Quan trọng nhất là nếu thuyền của ta phi thăng mà ta thì không, thì ta biết đi đâu để mà đẩy thuyền tiếp đây?! Sư tôn coi ta là đệ tử chân truyền, rất kiên nhẫn dạy bảo ta. Lúc riêng tư, Cửu sư huynh cũng giảng giải cho ta rất nhiều kiến thức thường thức. Có lẽ do bầu không khí chung, hoặc cũng có thể vì ta lôi kéo mà Cửu sư huynh cũng bắt đầu tu luyện nghiêm túc hẳn lên. Có lẽ do sức hút từ việc những đệ tử vốn lười biếng đột nhiên chăm chỉ quá lớn, nên sau đó cả tông môn đều bắt đầu lao vào "cuộc đua" tu luyện.
Đương nhiên, đó là chuyện của sau này rồi.
13
Trong lúc tu luyện mệt mỏi, ta thường tìm đến tiểu sư muội. Trên người tiểu sư muội luôn có một loại ma lực khiến người ta thả lỏng, khiến ai cũng muốn ở bên cạnh nàng ấy. Đương nhiên, ta cũng có chút tâm tư riêng, dù sao ở cạnh tiểu sư muội là có thể tận mắt chứng kiến chính chủ rải đường ở cự ly gần. Niềm vui sướng khi đẩy thuyền đủ để xua tan mọi mệt nhọc của việc tu luyện.
Ngày nọ khi đi tìm tiểu sư muội, thấy nàng ấy đang rất nghiêm túc đọc sách, ta lặng lẽ tiến lại gần định dọa nàng một phen, kết quả là lại thấy nàng đang xem một vài thứ...
không thể miêu tả. Nàng ấy chẳng chút giấu giếm mà rủ ta xem cùng. Mắt ta dán vào cuốn sách, nhưng trong đầu không khỏi nhớ về cốt truyện. Sau khi ta xuyên tới đã làm thay đổi mạch truyện, không còn tình tiết phòng tối hay các loại "play" này nọ nên ta căn bản chẳng biết cốt truyện đã đi đến đâu, nhưng cuốn sách này...
Đây chính là thứ chỉ xuất hiện trong ngoại truyện thôi!
Ta không kìm được nụ cười, lấy ra những món bảo vật mà mình có được khi xuống núi trước đây, rồi dùng cách kể chuyện để bóng gió nói cho tiểu sư muội biết toàn bộ cốt truyện. Nhìn dáng vẻ kinh nghi bất định của nàng, ta bảo nàng đừng sợ! Người nàng phải đối mặt là Huyền Ngật kia mà! Cứ lao lên là xong việc! Huyền Ngật ấy à, tiểu sư muội chẳng cần làm gì nhiều đâu, huynh ấy sẽ tự mình cắn câu thôi!
14
Hoắc hoắc hoắc!
Tiểu sư muội xông lên rồi!!! Ta lén lút định đi nghe góc tường của thuyền mình, nhưng vừa đến ngoài sân đã bị Cửu sư huynh với gương mặt đỏ bừng lôi đi mất. Ta: "..."
15
Ngày thuyền của ta thành thân, ta được ngồi ở mâm chính luôn đấy! Còn ai làm được như ta không!
Ha ha ha!
Có chút kích động!
Huhu...
Cũng có chút cảm động nữa. Cái cảm giác như gả con gái đi là thế nào đây chứ! Cửu sư huynh cho ta mượn bờ vai để tựa vào, huhu, lại càng cảm động hơn.
16
Rất lâu về sau, Cửu sư huynh mới kể cho ta nghe về những chuyện xảy ra sau khi rơi xuống bí cảnh ngày ấy. Huynh ấy nói, đại sư huynh chẳng thèm che giấu sự thiên vị của mình chút nào. Huynh ấy hỏi ta có còn nhớ dáng vẻ của đại sư huynh khi ba vị sư huynh sáu, bảy, tám bị rơi xuống không. Lúc đó ta chưa rơi xuống, đương nhiên là nhớ rõ. Khi ấy Nhị sư huynh lo lắng cho ba người họ nên muốn đi tìm, nhưng đại sư huynh lại vô cùng bình tĩnh, nói rằng ba người họ đều có ngọc bài truyền tống, gặp nguy hiểm thì cứ bóp nát là được. Lời ra tiếng vào đều có ý rằng lần này tới đây là để rèn luyện, không cần quá lo lắng, càng không nên can thiệp quá nhiều.
Cửu sư huynh kể, lúc tiểu sư muội rơi xuống, mặc dù Ngũ sư huynh đã nhắc nhở rằng nàng ấy cũng có ngọc bài truyền tống, nhưng đại sư huynh vẫn hoảng hốt vô cùng. Huynh ấy nhíu chặt đôi mày, chẳng còn chút dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, nôn nóng đến cực điểm. Ta nghe xong vẫn không nhịn được cười. Ta nói: "Đó chính là sự thiên vị dành riêng cho tiểu sư muội." Cửu sư huynh im lặng hồi lâu rồi lên tiếng: "Phó sư muội, huynh cũng có thể dành cho muội sự thiên vị dành riêng của huynh." Ta ngẩn ngơ, kinh ngạc, rồi sau đó không kìm được mà bật cười hạnh phúc. Ha!
Tình yêu ngọt ngào cuối cùng cũng đến lượt ta rồi!
Hết
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Ý Định Quyến Rũ Nam Chính Trong Truyện Tu TiênTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp 1 Thời điểm ta ý thức được mình là một nữ phụ ác độc trong truyện tu tiên, đang tìm cách quyến rũ nam chính, là lúc ta đang ngồi trên cây nhìn trộm Huyền Ngật tắm rửa. Hơi nước mịt mờ của suối nước nóng dần che phủ cơ thể huynh ấy, khiến ta chẳng nhìn rõ được gì. Ngay khoảnh khắc ta tiếc nuối chuẩn bị rời đi, cành cây đột nhiên gãy rắc. Lúc rơi từ trên cây xuống, trong đầu ta nảy ra một ý nghĩ, liền thầm niệm khẩu quyết rồi lao thẳng vào lòng huynh ấy. Không có sự ngượng ngùng hay tức giận như trong tưởng tượng, huynh ấy vô cùng bình tĩnh đón lấy ta: "Tiểu sư muội thật nhã hứng. Hôm nay ở đây chỉ có ta thì không sao, nếu có người khác, nàng tuyệt đối không được hồ nháo như thế này nữa." "..." Ta đang định nói gì đó để chiếm chút tiện nghi, thì chưa kịp mở miệng, trong đầu đột nhiên xuất hiện một đoạn ký ức kỳ lạ. Ta nhìn Huyền Ngật trước mặt, rồi lại nhìn bàn tay đang đặt trên ngực huynh ấy của mình, nghĩ đến cốt truyện vừa hiện ra, ta hoàn toàn ngây người. "Sao thế? Tiểu sư muội… Tiểu sư muội bắt đầu tu luyện nghiêm túc, và ta cũng bắt đầu nỗ lực hơn. Học tập theo thần tượng để hoàn thiện bản thân mới là việc một fan trung thành nên làm. Quan trọng nhất là nếu thuyền của ta phi thăng mà ta thì không, thì ta biết đi đâu để mà đẩy thuyền tiếp đây?! Sư tôn coi ta là đệ tử chân truyền, rất kiên nhẫn dạy bảo ta. Lúc riêng tư, Cửu sư huynh cũng giảng giải cho ta rất nhiều kiến thức thường thức. Có lẽ do bầu không khí chung, hoặc cũng có thể vì ta lôi kéo mà Cửu sư huynh cũng bắt đầu tu luyện nghiêm túc hẳn lên. Có lẽ do sức hút từ việc những đệ tử vốn lười biếng đột nhiên chăm chỉ quá lớn, nên sau đó cả tông môn đều bắt đầu lao vào "cuộc đua" tu luyện.Đương nhiên, đó là chuyện của sau này rồi.13 Trong lúc tu luyện mệt mỏi, ta thường tìm đến tiểu sư muội. Trên người tiểu sư muội luôn có một loại ma lực khiến người ta thả lỏng, khiến ai cũng muốn ở bên cạnh nàng ấy. Đương nhiên, ta cũng có chút tâm tư riêng, dù sao ở cạnh tiểu sư muội là có thể tận mắt chứng kiến chính chủ rải đường ở cự ly gần. Niềm vui sướng khi đẩy thuyền đủ để xua tan mọi mệt nhọc của việc tu luyện.Ngày nọ khi đi tìm tiểu sư muội, thấy nàng ấy đang rất nghiêm túc đọc sách, ta lặng lẽ tiến lại gần định dọa nàng một phen, kết quả là lại thấy nàng đang xem một vài thứ...không thể miêu tả. Nàng ấy chẳng chút giấu giếm mà rủ ta xem cùng. Mắt ta dán vào cuốn sách, nhưng trong đầu không khỏi nhớ về cốt truyện. Sau khi ta xuyên tới đã làm thay đổi mạch truyện, không còn tình tiết phòng tối hay các loại "play" này nọ nên ta căn bản chẳng biết cốt truyện đã đi đến đâu, nhưng cuốn sách này...Đây chính là thứ chỉ xuất hiện trong ngoại truyện thôi!Ta không kìm được nụ cười, lấy ra những món bảo vật mà mình có được khi xuống núi trước đây, rồi dùng cách kể chuyện để bóng gió nói cho tiểu sư muội biết toàn bộ cốt truyện. Nhìn dáng vẻ kinh nghi bất định của nàng, ta bảo nàng đừng sợ! Người nàng phải đối mặt là Huyền Ngật kia mà! Cứ lao lên là xong việc! Huyền Ngật ấy à, tiểu sư muội chẳng cần làm gì nhiều đâu, huynh ấy sẽ tự mình cắn câu thôi!14 Hoắc hoắc hoắc!Tiểu sư muội xông lên rồi!!! Ta lén lút định đi nghe góc tường của thuyền mình, nhưng vừa đến ngoài sân đã bị Cửu sư huynh với gương mặt đỏ bừng lôi đi mất. Ta: "..." 15 Ngày thuyền của ta thành thân, ta được ngồi ở mâm chính luôn đấy! Còn ai làm được như ta không!Ha ha ha!Có chút kích động!Huhu...Cũng có chút cảm động nữa. Cái cảm giác như gả con gái đi là thế nào đây chứ! Cửu sư huynh cho ta mượn bờ vai để tựa vào, huhu, lại càng cảm động hơn.16 Rất lâu về sau, Cửu sư huynh mới kể cho ta nghe về những chuyện xảy ra sau khi rơi xuống bí cảnh ngày ấy. Huynh ấy nói, đại sư huynh chẳng thèm che giấu sự thiên vị của mình chút nào. Huynh ấy hỏi ta có còn nhớ dáng vẻ của đại sư huynh khi ba vị sư huynh sáu, bảy, tám bị rơi xuống không. Lúc đó ta chưa rơi xuống, đương nhiên là nhớ rõ. Khi ấy Nhị sư huynh lo lắng cho ba người họ nên muốn đi tìm, nhưng đại sư huynh lại vô cùng bình tĩnh, nói rằng ba người họ đều có ngọc bài truyền tống, gặp nguy hiểm thì cứ bóp nát là được. Lời ra tiếng vào đều có ý rằng lần này tới đây là để rèn luyện, không cần quá lo lắng, càng không nên can thiệp quá nhiều.Cửu sư huynh kể, lúc tiểu sư muội rơi xuống, mặc dù Ngũ sư huynh đã nhắc nhở rằng nàng ấy cũng có ngọc bài truyền tống, nhưng đại sư huynh vẫn hoảng hốt vô cùng. Huynh ấy nhíu chặt đôi mày, chẳng còn chút dáng vẻ bình tĩnh thường ngày, nôn nóng đến cực điểm. Ta nghe xong vẫn không nhịn được cười. Ta nói: "Đó chính là sự thiên vị dành riêng cho tiểu sư muội." Cửu sư huynh im lặng hồi lâu rồi lên tiếng: "Phó sư muội, huynh cũng có thể dành cho muội sự thiên vị dành riêng của huynh." Ta ngẩn ngơ, kinh ngạc, rồi sau đó không kìm được mà bật cười hạnh phúc. Ha!Tình yêu ngọt ngào cuối cùng cũng đến lượt ta rồi!Hết