1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,…
Chương 11
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Diệu Diệu không dẫn lôi kiếp về phía Lăng Thần Đế Quân, nàng không ngốc đến thế, đây là lôi kiếp của nàng, không phải của người khác.Sau khi Diệu Diệu độ kiếp thành công, ngọn núi cao kia cũng bị đánh sập mất một nửa. Ngọn núi từng là cao nhất Cửu Uyên giờ chắc phải xếp hạng từ dưới đếm lên.Những người khác đã chạy sang chỗ khác từ khi lôi kiếp thăng cấp, họ không dám đứng xem nàng độ kiếp nữa.Khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang nơi mình đứng, Diệu Diệu có chút chột dạ, không lẽ người ta bắt nàng bồi thường sao?"Diệu Diệu." Đại trưởng lão đã đợi ở đây vài ngày, thấy lôi kiếp kết thúc mới bước tới.Đại trưởng lão không ngờ tu vi của Diệu Diệu lại tăng vọt như vậy. Ban đầu lão lo nàng yếu ớt sẽ bị bắt nạt nên mới tìm cách gửi gắm nàng cho Lăng Thần Đế Quân.Vì cha mẹ Diệu Diệu, đại trưởng lão hạ quyết tâm phải bảo vệ nàng.Nhưng ai mà ngờ tu vi nàng lại tăng vù vù như thế. Đại trưởng lão đỏ mắt, lão nghĩ chắc cha mẹ Diệu Diệu lành ít dữ nhiều rồi, và tu vi trên người nàng không phải do nàng tự tu luyện nên nàng sẽ không thể sử dụng thành thạo, dễ bị kẻ có tu vi tương đương, thậm chí thấp hơn đánh bại."Đại trưởng lão." Diệu Diệu vẫn nhớ rõ đại trưởng lão. Cái không gian kia thật kỳ lạ, dù nàng ở trong đó bao nhiêu năm nhưng khi ra ngoài vẫn nhớ rõ mọi người, không hề quên ai cả. "Ta có được ăn thêm mấy con cá khô không?" Diệu Diệu chìa móng mèo ra, vẫn chưa chịu biến thành hình người.Đại trưởng lão nhìn bộ dạng mèo nhỏ của nàng, hỏi: "Sao không hóa hình?" "Làm mèo cho đáng yêu." Diệu Diệu còn làm động tác mèo chiêu tài, vẫy vẫy móng vuốt với đại trưởng lão: "Ta có thể về..." "Từ hôm nay, ngươi tạm thời ở lại Cửu Uyên." Đại trưởng lão cắt ngang: "Lăng Thần Đế Quân đã đồng ý cho ngươi ở lại đây rồi." "Cái gì?" Diệu Diệu cảm giác như mình bị hóa đá trong gió. Nàng nỗ lực tu luyện trong không gian, một canh giờ bằng một vạn năm kia mà, có con mèo nhỏ nào chăm chỉ như nàng không cơ chứ.Nàng nỗ lực tu luyện chính là để không phải ở lại Cửu Uyên mà!"Ngươi nhìn dưới chân mình đi, ngọn núi này bị ngươi phá hủy hơn phân nửa rồi." Đại trưởng lão nói tiếp: "Tiên thảo linh thực trên núi cũng hỏng hết, dù có mưa cam lộ thì chúng cũng không thể phục hồi ngay lập tức được.Ngươi đã trưởng thành rồi, tự mình gây họa thì phải tự mình gánh vác." "Muốn ta làm Ngu Công dời núi sao?" Diệu Diệu nghiêng đầu: "Chở đất từ nơi khác đến để đắp cho núi cao lại à?" "..." Đại trưởng lão cạn lời với mạch não của nàng: "Ngươi cứ ở lại đây, bao giờ sử dụng thành thạo pháp thuật, trồng lại được đống tiên thảo linh thực kia thì mới được về."
Diệu Diệu không dẫn lôi kiếp về phía Lăng Thần Đế Quân, nàng không ngốc đến thế, đây là lôi kiếp của nàng, không phải của người khác.
Sau khi Diệu Diệu độ kiếp thành công, ngọn núi cao kia cũng bị đánh sập mất một nửa. Ngọn núi từng là cao nhất Cửu Uyên giờ chắc phải xếp hạng từ dưới đếm lên.
Những người khác đã chạy sang chỗ khác từ khi lôi kiếp thăng cấp, họ không dám đứng xem nàng độ kiếp nữa.
Khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang nơi mình đứng, Diệu Diệu có chút chột dạ, không lẽ người ta bắt nàng bồi thường sao?
"Diệu Diệu." Đại trưởng lão đã đợi ở đây vài ngày, thấy lôi kiếp kết thúc mới bước tới.
Đại trưởng lão không ngờ tu vi của Diệu Diệu lại tăng vọt như vậy. Ban đầu lão lo nàng yếu ớt sẽ bị bắt nạt nên mới tìm cách gửi gắm nàng cho Lăng Thần Đế Quân.
Vì cha mẹ Diệu Diệu, đại trưởng lão hạ quyết tâm phải bảo vệ nàng.
Nhưng ai mà ngờ tu vi nàng lại tăng vù vù như thế. Đại trưởng lão đỏ mắt, lão nghĩ chắc cha mẹ Diệu Diệu lành ít dữ nhiều rồi, và tu vi trên người nàng không phải do nàng tự tu luyện nên nàng sẽ không thể sử dụng thành thạo, dễ bị kẻ có tu vi tương đương, thậm chí thấp hơn đánh bại.
"Đại trưởng lão." Diệu Diệu vẫn nhớ rõ đại trưởng lão. Cái không gian kia thật kỳ lạ, dù nàng ở trong đó bao nhiêu năm nhưng khi ra ngoài vẫn nhớ rõ mọi người, không hề quên ai cả. "Ta có được ăn thêm mấy con cá khô không?" Diệu Diệu chìa móng mèo ra, vẫn chưa chịu biến thành hình người.
Đại trưởng lão nhìn bộ dạng mèo nhỏ của nàng, hỏi: "Sao không hóa hình?" "Làm mèo cho đáng yêu." Diệu Diệu còn làm động tác mèo chiêu tài, vẫy vẫy móng vuốt với đại trưởng lão: "Ta có thể về..." "Từ hôm nay, ngươi tạm thời ở lại Cửu Uyên." Đại trưởng lão cắt ngang: "Lăng Thần Đế Quân đã đồng ý cho ngươi ở lại đây rồi." "Cái gì?" Diệu Diệu cảm giác như mình bị hóa đá trong gió. Nàng nỗ lực tu luyện trong không gian, một canh giờ bằng một vạn năm kia mà, có con mèo nhỏ nào chăm chỉ như nàng không cơ chứ.
Nàng nỗ lực tu luyện chính là để không phải ở lại Cửu Uyên mà!
"Ngươi nhìn dưới chân mình đi, ngọn núi này bị ngươi phá hủy hơn phân nửa rồi." Đại trưởng lão nói tiếp: "Tiên thảo linh thực trên núi cũng hỏng hết, dù có mưa cam lộ thì chúng cũng không thể phục hồi ngay lập tức được.
Ngươi đã trưởng thành rồi, tự mình gây họa thì phải tự mình gánh vác." "Muốn ta làm Ngu Công dời núi sao?" Diệu Diệu nghiêng đầu: "Chở đất từ nơi khác đến để đắp cho núi cao lại à?" "..." Đại trưởng lão cạn lời với mạch não của nàng: "Ngươi cứ ở lại đây, bao giờ sử dụng thành thạo pháp thuật, trồng lại được đống tiên thảo linh thực kia thì mới được về."
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Diệu Diệu không dẫn lôi kiếp về phía Lăng Thần Đế Quân, nàng không ngốc đến thế, đây là lôi kiếp của nàng, không phải của người khác.Sau khi Diệu Diệu độ kiếp thành công, ngọn núi cao kia cũng bị đánh sập mất một nửa. Ngọn núi từng là cao nhất Cửu Uyên giờ chắc phải xếp hạng từ dưới đếm lên.Những người khác đã chạy sang chỗ khác từ khi lôi kiếp thăng cấp, họ không dám đứng xem nàng độ kiếp nữa.Khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang nơi mình đứng, Diệu Diệu có chút chột dạ, không lẽ người ta bắt nàng bồi thường sao?"Diệu Diệu." Đại trưởng lão đã đợi ở đây vài ngày, thấy lôi kiếp kết thúc mới bước tới.Đại trưởng lão không ngờ tu vi của Diệu Diệu lại tăng vọt như vậy. Ban đầu lão lo nàng yếu ớt sẽ bị bắt nạt nên mới tìm cách gửi gắm nàng cho Lăng Thần Đế Quân.Vì cha mẹ Diệu Diệu, đại trưởng lão hạ quyết tâm phải bảo vệ nàng.Nhưng ai mà ngờ tu vi nàng lại tăng vù vù như thế. Đại trưởng lão đỏ mắt, lão nghĩ chắc cha mẹ Diệu Diệu lành ít dữ nhiều rồi, và tu vi trên người nàng không phải do nàng tự tu luyện nên nàng sẽ không thể sử dụng thành thạo, dễ bị kẻ có tu vi tương đương, thậm chí thấp hơn đánh bại."Đại trưởng lão." Diệu Diệu vẫn nhớ rõ đại trưởng lão. Cái không gian kia thật kỳ lạ, dù nàng ở trong đó bao nhiêu năm nhưng khi ra ngoài vẫn nhớ rõ mọi người, không hề quên ai cả. "Ta có được ăn thêm mấy con cá khô không?" Diệu Diệu chìa móng mèo ra, vẫn chưa chịu biến thành hình người.Đại trưởng lão nhìn bộ dạng mèo nhỏ của nàng, hỏi: "Sao không hóa hình?" "Làm mèo cho đáng yêu." Diệu Diệu còn làm động tác mèo chiêu tài, vẫy vẫy móng vuốt với đại trưởng lão: "Ta có thể về..." "Từ hôm nay, ngươi tạm thời ở lại Cửu Uyên." Đại trưởng lão cắt ngang: "Lăng Thần Đế Quân đã đồng ý cho ngươi ở lại đây rồi." "Cái gì?" Diệu Diệu cảm giác như mình bị hóa đá trong gió. Nàng nỗ lực tu luyện trong không gian, một canh giờ bằng một vạn năm kia mà, có con mèo nhỏ nào chăm chỉ như nàng không cơ chứ.Nàng nỗ lực tu luyện chính là để không phải ở lại Cửu Uyên mà!"Ngươi nhìn dưới chân mình đi, ngọn núi này bị ngươi phá hủy hơn phân nửa rồi." Đại trưởng lão nói tiếp: "Tiên thảo linh thực trên núi cũng hỏng hết, dù có mưa cam lộ thì chúng cũng không thể phục hồi ngay lập tức được.Ngươi đã trưởng thành rồi, tự mình gây họa thì phải tự mình gánh vác." "Muốn ta làm Ngu Công dời núi sao?" Diệu Diệu nghiêng đầu: "Chở đất từ nơi khác đến để đắp cho núi cao lại à?" "..." Đại trưởng lão cạn lời với mạch não của nàng: "Ngươi cứ ở lại đây, bao giờ sử dụng thành thạo pháp thuật, trồng lại được đống tiên thảo linh thực kia thì mới được về."