Tác giả:

1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,…

Chương 17

Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Ở Cửu Uyên này, nàng sẽ tận dụng thời gian bế quan tối đa để tăng cường tu vi.  Phận nữ nhi vẫn là nên có tu vi cao một chút thì mới có thể tiêu dao tự tại ngoài kia được.Lăng Thần Đế Quân cũng chẳng bận tâm Diệu Diệu đang làm gì, hắn đang mải lướt Tiên Linh Lệnh.  Hắn không hề có ý định "yêu qua mạng", nhưng hắn thấy các vị thần tiên khác ai nấy đều thoát ế nhờ mạng xã hội, còn mình thì lướt mãi chẳng thấy cảm giác gì.  Hắn dùng acc phụ, cũng không tùy tiện kết bạn với ai, vì những kẻ muốn kết bạn với hắn đa phần đều là phường lừa đảo, muốn đào mỏ tài nguyên tu luyện.  Mấy cái kiểu gọi "tiểu ca ca" rồi gửi ảnh "sống ảo" đó, Đế Quân vừa liếc qua đã xóa thẳng tay.Lại thêm một ngày thất bại trong việc tìm đối tượng thoát ế.Đúng lúc này, Lăng Thần Đế Quân bắt gặp một bài đăng: [Xin giúp đỡ.Làm sao để tránh được tình thầy trò, tránh được cái kết truy thê hỏa táng tràng?] Hắn chậc lưỡi, cái bài đăng gì mà kỳ quái thế này.Bên dưới, bình luận nhảy liên tục: [Sư phụ của chủ thớt có tu vô tình đạo không?] [Bài đăng câu like chắc luôn, lừa người ta vào xem à.] [Chỉ cần tu vi của ngươi cao hơn sư phụ, lúc đó ngươi muốn làm gì hắn mà chẳng được.] [Là chủ thớt thích sư phụ hay sư phụ thích chủ thớt vậy?] ...Chủ thớt trả lời: [Đang nỗ lực bế quan, một canh giờ tăng một vạn năm tu vi.] ...Chủ thớt: [Bế quan một canh giờ mà tu vi chỉ tăng có năm nghìn năm.] ...Chủ thớt: [Ta nghi là cái 'bàn tay vàng' này bị hỏng rồi.] ...[Chủ thớt lấy đâu ra cái bàn tay vàng lợi hại vậy?Tu luyện trong đó bao nhiêu năm mà không bị điên à?] [Sự thật chứng minh đây là một bài đăng câu like!] [Tu luyện làm sao mà không gặp bình cảnh được, sao có thể tăng tu vi vèo vèo như thế, phi lý hết sức.] [Chủ thớt đang viết tiểu thuyết à?Thiết lập buff bẩn thế này lúc đầu thì sướng thật đấy, nhưng đoạn sau định viết kiểu gì cho hợp lý?] Lăng Thần Đế Quân cũng cảm thấy chủ thớt này đang nói nhảm.  Làm gì có ai bế quan mà tăng tu vi nhanh đến thế, trừ phi...  Hắn chợt nhớ mình từng nghe về một pháp khí có thể giúp người ta bế quan trong không gian nhiều năm, nhưng pháp khí đó chưa từng nhận chủ, ngay cả bậc đại năng như hắn cũng không biết nó đang ở phương nào.  Số người biết về pháp khí này chỉ đếm trên đầu ngón tay.Bài đăng này chính là của Diệu Diệu.  Nàng không phải kiểu người có thể giữ bí mật được lâu, dù biết mọi người không tin nhưng nàng vẫn thích đăng lên cho vui."Chẳng có ai tin cả." Diệu Diệu cắn đuôi nghĩ thầm, cái không gian tốt thế này mà mọi người lại bảo là giả.

Ở Cửu Uyên này, nàng sẽ tận dụng thời gian bế quan tối đa để tăng cường tu vi.  Phận nữ nhi vẫn là nên có tu vi cao một chút thì mới có thể tiêu dao tự tại ngoài kia được.

Lăng Thần Đế Quân cũng chẳng bận tâm Diệu Diệu đang làm gì, hắn đang mải lướt Tiên Linh Lệnh.  Hắn không hề có ý định "yêu qua mạng", nhưng hắn thấy các vị thần tiên khác ai nấy đều thoát ế nhờ mạng xã hội, còn mình thì lướt mãi chẳng thấy cảm giác gì.  Hắn dùng acc phụ, cũng không tùy tiện kết bạn với ai, vì những kẻ muốn kết bạn với hắn đa phần đều là phường lừa đảo, muốn đào mỏ tài nguyên tu luyện.  Mấy cái kiểu gọi "tiểu ca ca" rồi gửi ảnh "sống ảo" đó, Đế Quân vừa liếc qua đã xóa thẳng tay.

Lại thêm một ngày thất bại trong việc tìm đối tượng thoát ế.

Đúng lúc này, Lăng Thần Đế Quân bắt gặp một bài đăng: [Xin giúp đỡ.

Làm sao để tránh được tình thầy trò, tránh được cái kết truy thê hỏa táng tràng?] Hắn chậc lưỡi, cái bài đăng gì mà kỳ quái thế này.

Bên dưới, bình luận nhảy liên tục: [Sư phụ của chủ thớt có tu vô tình đạo không?] [Bài đăng câu like chắc luôn, lừa người ta vào xem à.] [Chỉ cần tu vi của ngươi cao hơn sư phụ, lúc đó ngươi muốn làm gì hắn mà chẳng được.] [Là chủ thớt thích sư phụ hay sư phụ thích chủ thớt vậy?] ...

Chủ thớt trả lời: [Đang nỗ lực bế quan, một canh giờ tăng một vạn năm tu vi.] ...

Chủ thớt: [Bế quan một canh giờ mà tu vi chỉ tăng có năm nghìn năm.] ...

Chủ thớt: [Ta nghi là cái 'bàn tay vàng' này bị hỏng rồi.] ...

[Chủ thớt lấy đâu ra cái bàn tay vàng lợi hại vậy?

Tu luyện trong đó bao nhiêu năm mà không bị điên à?] [Sự thật chứng minh đây là một bài đăng câu like!] [Tu luyện làm sao mà không gặp bình cảnh được, sao có thể tăng tu vi vèo vèo như thế, phi lý hết sức.] [Chủ thớt đang viết tiểu thuyết à?

Thiết lập buff bẩn thế này lúc đầu thì sướng thật đấy, nhưng đoạn sau định viết kiểu gì cho hợp lý?] Lăng Thần Đế Quân cũng cảm thấy chủ thớt này đang nói nhảm.  Làm gì có ai bế quan mà tăng tu vi nhanh đến thế, trừ phi...  Hắn chợt nhớ mình từng nghe về một pháp khí có thể giúp người ta bế quan trong không gian nhiều năm, nhưng pháp khí đó chưa từng nhận chủ, ngay cả bậc đại năng như hắn cũng không biết nó đang ở phương nào.  Số người biết về pháp khí này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bài đăng này chính là của Diệu Diệu.  Nàng không phải kiểu người có thể giữ bí mật được lâu, dù biết mọi người không tin nhưng nàng vẫn thích đăng lên cho vui.

"Chẳng có ai tin cả." Diệu Diệu cắn đuôi nghĩ thầm, cái không gian tốt thế này mà mọi người lại bảo là giả.

Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Ở Cửu Uyên này, nàng sẽ tận dụng thời gian bế quan tối đa để tăng cường tu vi.  Phận nữ nhi vẫn là nên có tu vi cao một chút thì mới có thể tiêu dao tự tại ngoài kia được.Lăng Thần Đế Quân cũng chẳng bận tâm Diệu Diệu đang làm gì, hắn đang mải lướt Tiên Linh Lệnh.  Hắn không hề có ý định "yêu qua mạng", nhưng hắn thấy các vị thần tiên khác ai nấy đều thoát ế nhờ mạng xã hội, còn mình thì lướt mãi chẳng thấy cảm giác gì.  Hắn dùng acc phụ, cũng không tùy tiện kết bạn với ai, vì những kẻ muốn kết bạn với hắn đa phần đều là phường lừa đảo, muốn đào mỏ tài nguyên tu luyện.  Mấy cái kiểu gọi "tiểu ca ca" rồi gửi ảnh "sống ảo" đó, Đế Quân vừa liếc qua đã xóa thẳng tay.Lại thêm một ngày thất bại trong việc tìm đối tượng thoát ế.Đúng lúc này, Lăng Thần Đế Quân bắt gặp một bài đăng: [Xin giúp đỡ.Làm sao để tránh được tình thầy trò, tránh được cái kết truy thê hỏa táng tràng?] Hắn chậc lưỡi, cái bài đăng gì mà kỳ quái thế này.Bên dưới, bình luận nhảy liên tục: [Sư phụ của chủ thớt có tu vô tình đạo không?] [Bài đăng câu like chắc luôn, lừa người ta vào xem à.] [Chỉ cần tu vi của ngươi cao hơn sư phụ, lúc đó ngươi muốn làm gì hắn mà chẳng được.] [Là chủ thớt thích sư phụ hay sư phụ thích chủ thớt vậy?] ...Chủ thớt trả lời: [Đang nỗ lực bế quan, một canh giờ tăng một vạn năm tu vi.] ...Chủ thớt: [Bế quan một canh giờ mà tu vi chỉ tăng có năm nghìn năm.] ...Chủ thớt: [Ta nghi là cái 'bàn tay vàng' này bị hỏng rồi.] ...[Chủ thớt lấy đâu ra cái bàn tay vàng lợi hại vậy?Tu luyện trong đó bao nhiêu năm mà không bị điên à?] [Sự thật chứng minh đây là một bài đăng câu like!] [Tu luyện làm sao mà không gặp bình cảnh được, sao có thể tăng tu vi vèo vèo như thế, phi lý hết sức.] [Chủ thớt đang viết tiểu thuyết à?Thiết lập buff bẩn thế này lúc đầu thì sướng thật đấy, nhưng đoạn sau định viết kiểu gì cho hợp lý?] Lăng Thần Đế Quân cũng cảm thấy chủ thớt này đang nói nhảm.  Làm gì có ai bế quan mà tăng tu vi nhanh đến thế, trừ phi...  Hắn chợt nhớ mình từng nghe về một pháp khí có thể giúp người ta bế quan trong không gian nhiều năm, nhưng pháp khí đó chưa từng nhận chủ, ngay cả bậc đại năng như hắn cũng không biết nó đang ở phương nào.  Số người biết về pháp khí này chỉ đếm trên đầu ngón tay.Bài đăng này chính là của Diệu Diệu.  Nàng không phải kiểu người có thể giữ bí mật được lâu, dù biết mọi người không tin nhưng nàng vẫn thích đăng lên cho vui."Chẳng có ai tin cả." Diệu Diệu cắn đuôi nghĩ thầm, cái không gian tốt thế này mà mọi người lại bảo là giả.

Chương 17