Tác giả:

1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,…

Chương 21

Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Xong đời rồi, hắn hóa ra lại là một kẻ cuồng nhan sắc, vừa thấy gái xinh là đã nhất kiến chung tình.  Hóa ra hắn cũng có thể "tra" như thế.À không, hắn đã từng nhất kiến chung tình với ai khác đâu.Thế là Đế Quân đứng đợi Diệu Diệu nói cho sướng miệng rồi mới chịu lộ diện.  Chỉ là hắn hơi căng thẳng, mà hễ căng thẳng là biểu tình lại nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, tỏa ra khí thế "người lạ chớ gần".Thấy Đế Quân đến, Lục Kiều cố tình không thèm bò dậy.  Nàng ta còn tìm cách khiến mình phun ra một ngụm máu, tỏ vẻ yếu ớt nhu nhược: "Đế Quân..." Diệu Diệu nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt.  Cốt truyện này chẳng phải là phân đoạn phía sau sao?  Đáng lẽ phải là người khác diễn chứ, sao nàng ta lại tranh vai của người khác thế này?Không đợi Đế Quân lên tiếng, Diệu Diệu đã nói thẳng: "Đúng vậy, là ta đánh đấy!Nàng ta không được sự cho phép đã tự ý xông vào chỗ ở của ta, còn..." "Nên đánh!"  Lăng Thần Đế Quân thầm nghĩ: Ta đây còn chưa được vào nữa là."Còn..."  Diệu Diệu vốn định giải thích thêm vài câu, không phải vì nàng sợ mà nàng ghét nhất kiểu hiểu lầm dây dưa không dứt.  Nàng thích cái gì cũng phải rõ ràng minh bạch.Thế nhưng nghe thấy câu nói của Đế Quân, nàng liền nghẹn lời.Lăng Thần Đế Quân sợ mèo nhỏ hiểu lầm ý mình, vội nhấn mạnh: "Nàng ta...nên đánh." Ôi, sao trước đây hắn không biết mèo nhỏ lại đáng yêu thế này chứ.  Nếu biết sớm, hắn đã để nàng ở ngay cạnh mình rồi.  Hắn  thầm nghĩ lời Cảnh Hạo nói chẳng sai chút nào, hồng loan tinh của hắn thực sự động rồi."..."  Diệu Diệu chớp chớp mắt, kịch bản này có gì đó sai sai thì phải.Lục Kiều rõ ràng không ngờ Đế Quân lại nói thế.  Nàng ta nghiến răng, lại phun thêm một ngụm máu nữa rồi giả vờ ngất lịm đi.Tiểu tiên tử bên cạnh cuống quýt gọi: "Công chúa, công chúa!Đế Quân, công chúa nàng..." "Chưa chết được!" Lăng Thần Đế Quân đến liếc cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.  Mấy cái trò vặt vãnh này sao qua mắt được hắn.  Hắn đã đến từ lâu, dù thấy Diệu Diệu đánh người ra khỏi động hắn cũng chẳng thấy nàng sai chút nào.  Nàng ở Cửu Uyên, không hề chạy sang địa bàn kẻ khác gây chuyện, là kẻ khác tự tìm đến tận cửa thì phải chịu thôi.Lục Kiều đang giả vờ hôn mê: "..." Nàng ta vẫn luôn biết Đế Quân là người lãnh khốc, nhưng không ngờ ngay cả khi mình bị thương ngất xỉu hắn cũng chẳng thèm quan tâm lấy một lời.  Tuy thất vọng nhưng Lục Kiều vẫn quyết không mở mắt, nàng ta phải diễn cho trót để mọi người thấy con mèo này bạo lực đến mức nào.  Một con mèo khát máu như vậy không xứng đáng ở bên cạnh Đế Quân.

Xong đời rồi, hắn hóa ra lại là một kẻ cuồng nhan sắc, vừa thấy gái xinh là đã nhất kiến chung tình.  Hóa ra hắn cũng có thể "tra" như thế.

À không, hắn đã từng nhất kiến chung tình với ai khác đâu.

Thế là Đế Quân đứng đợi Diệu Diệu nói cho sướng miệng rồi mới chịu lộ diện.  Chỉ là hắn hơi căng thẳng, mà hễ căng thẳng là biểu tình lại nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, tỏa ra khí thế "người lạ chớ gần".

Thấy Đế Quân đến, Lục Kiều cố tình không thèm bò dậy.  Nàng ta còn tìm cách khiến mình phun ra một ngụm máu, tỏ vẻ yếu ớt nhu nhược: "Đế Quân..." Diệu Diệu nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt.  Cốt truyện này chẳng phải là phân đoạn phía sau sao?  Đáng lẽ phải là người khác diễn chứ, sao nàng ta lại tranh vai của người khác thế này?

Không đợi Đế Quân lên tiếng, Diệu Diệu đã nói thẳng: "Đúng vậy, là ta đánh đấy!

Nàng ta không được sự cho phép đã tự ý xông vào chỗ ở của ta, còn..." "Nên đánh!"  Lăng Thần Đế Quân thầm nghĩ: Ta đây còn chưa được vào nữa là.

"Còn..."  Diệu Diệu vốn định giải thích thêm vài câu, không phải vì nàng sợ mà nàng ghét nhất kiểu hiểu lầm dây dưa không dứt.  Nàng thích cái gì cũng phải rõ ràng minh bạch.

Thế nhưng nghe thấy câu nói của Đế Quân, nàng liền nghẹn lời.

Lăng Thần Đế Quân sợ mèo nhỏ hiểu lầm ý mình, vội nhấn mạnh: "Nàng ta...

nên đánh." Ôi, sao trước đây hắn không biết mèo nhỏ lại đáng yêu thế này chứ.  Nếu biết sớm, hắn đã để nàng ở ngay cạnh mình rồi.  Hắn  thầm nghĩ lời Cảnh Hạo nói chẳng sai chút nào, hồng loan tinh của hắn thực sự động rồi.

"..."  Diệu Diệu chớp chớp mắt, kịch bản này có gì đó sai sai thì phải.

Lục Kiều rõ ràng không ngờ Đế Quân lại nói thế.  Nàng ta nghiến răng, lại phun thêm một ngụm máu nữa rồi giả vờ ngất lịm đi.

Tiểu tiên tử bên cạnh cuống quýt gọi: "Công chúa, công chúa!

Đế Quân, công chúa nàng..." "Chưa chết được!" Lăng Thần Đế Quân đến liếc cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.  Mấy cái trò vặt vãnh này sao qua mắt được hắn.  Hắn đã đến từ lâu, dù thấy Diệu Diệu đánh người ra khỏi động hắn cũng chẳng thấy nàng sai chút nào.  Nàng ở Cửu Uyên, không hề chạy sang địa bàn kẻ khác gây chuyện, là kẻ khác tự tìm đến tận cửa thì phải chịu thôi.

Lục Kiều đang giả vờ hôn mê: "..." Nàng ta vẫn luôn biết Đế Quân là người lãnh khốc, nhưng không ngờ ngay cả khi mình bị thương ngất xỉu hắn cũng chẳng thèm quan tâm lấy một lời.  Tuy thất vọng nhưng Lục Kiều vẫn quyết không mở mắt, nàng ta phải diễn cho trót để mọi người thấy con mèo này bạo lực đến mức nào.  Một con mèo khát máu như vậy không xứng đáng ở bên cạnh Đế Quân.

Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng  Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng.  Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Xong đời rồi, hắn hóa ra lại là một kẻ cuồng nhan sắc, vừa thấy gái xinh là đã nhất kiến chung tình.  Hóa ra hắn cũng có thể "tra" như thế.À không, hắn đã từng nhất kiến chung tình với ai khác đâu.Thế là Đế Quân đứng đợi Diệu Diệu nói cho sướng miệng rồi mới chịu lộ diện.  Chỉ là hắn hơi căng thẳng, mà hễ căng thẳng là biểu tình lại nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, tỏa ra khí thế "người lạ chớ gần".Thấy Đế Quân đến, Lục Kiều cố tình không thèm bò dậy.  Nàng ta còn tìm cách khiến mình phun ra một ngụm máu, tỏ vẻ yếu ớt nhu nhược: "Đế Quân..." Diệu Diệu nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt.  Cốt truyện này chẳng phải là phân đoạn phía sau sao?  Đáng lẽ phải là người khác diễn chứ, sao nàng ta lại tranh vai của người khác thế này?Không đợi Đế Quân lên tiếng, Diệu Diệu đã nói thẳng: "Đúng vậy, là ta đánh đấy!Nàng ta không được sự cho phép đã tự ý xông vào chỗ ở của ta, còn..." "Nên đánh!"  Lăng Thần Đế Quân thầm nghĩ: Ta đây còn chưa được vào nữa là."Còn..."  Diệu Diệu vốn định giải thích thêm vài câu, không phải vì nàng sợ mà nàng ghét nhất kiểu hiểu lầm dây dưa không dứt.  Nàng thích cái gì cũng phải rõ ràng minh bạch.Thế nhưng nghe thấy câu nói của Đế Quân, nàng liền nghẹn lời.Lăng Thần Đế Quân sợ mèo nhỏ hiểu lầm ý mình, vội nhấn mạnh: "Nàng ta...nên đánh." Ôi, sao trước đây hắn không biết mèo nhỏ lại đáng yêu thế này chứ.  Nếu biết sớm, hắn đã để nàng ở ngay cạnh mình rồi.  Hắn  thầm nghĩ lời Cảnh Hạo nói chẳng sai chút nào, hồng loan tinh của hắn thực sự động rồi."..."  Diệu Diệu chớp chớp mắt, kịch bản này có gì đó sai sai thì phải.Lục Kiều rõ ràng không ngờ Đế Quân lại nói thế.  Nàng ta nghiến răng, lại phun thêm một ngụm máu nữa rồi giả vờ ngất lịm đi.Tiểu tiên tử bên cạnh cuống quýt gọi: "Công chúa, công chúa!Đế Quân, công chúa nàng..." "Chưa chết được!" Lăng Thần Đế Quân đến liếc cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.  Mấy cái trò vặt vãnh này sao qua mắt được hắn.  Hắn đã đến từ lâu, dù thấy Diệu Diệu đánh người ra khỏi động hắn cũng chẳng thấy nàng sai chút nào.  Nàng ở Cửu Uyên, không hề chạy sang địa bàn kẻ khác gây chuyện, là kẻ khác tự tìm đến tận cửa thì phải chịu thôi.Lục Kiều đang giả vờ hôn mê: "..." Nàng ta vẫn luôn biết Đế Quân là người lãnh khốc, nhưng không ngờ ngay cả khi mình bị thương ngất xỉu hắn cũng chẳng thèm quan tâm lấy một lời.  Tuy thất vọng nhưng Lục Kiều vẫn quyết không mở mắt, nàng ta phải diễn cho trót để mọi người thấy con mèo này bạo lực đến mức nào.  Một con mèo khát máu như vậy không xứng đáng ở bên cạnh Đế Quân.

Chương 21