1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,…
Chương 23
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Trong khi đó, Diệu Diệu hoàn toàn không biết có người đang muốn tìm thêm đồng bọn để đối phó mình, nàng chỉ đang bận xoa xoa khóe môi.Diệu Diệu hỏi: "Đế Quân, ngài là hàng giả sao?" Nàng thực sự vẫn còn chút sợ hắn. Trong mơ, nàng đã phải trải qua mối tình thầy trò bi thảm. Dựa theo tình hình hiện tại, nam chính trong mộng chẳng phải chính là Lăng Thần Đế Quân đây sao, thật là đáng sợ quá đi mất. Hắn lớn hơn nàng bao nhiêu là tuổi, dù trông trẻ trung thật đấy nhưng bảo nàng đi ngược luyến tình thâm với bậc trưởng bối này... Diệu Diệu cảm giác chắc nàng bị mù rồi. Một người nam nhân dù có soái đến đâu thì có ích gì, đâu có mài ra mà ăn được, lại còn phải chịu cảnh hành hạ đau khổ nữa chứ. Tìm một lão già mà lão ấy lại còn đối xử tệ với mình, chuyện đó càng thêm đáng sợ."Không phải." Lăng Thần Đế Quân không ngờ nàng lại nghĩ như thế, hắn ho nhẹ một tiếng: "Ở đây có tốt không?" "Đế Quân bị cảm lạnh sao?Nếu cảm lạnh thì ngài nên về nghỉ sớm đi." Diệu Diệu không muốn hỏi nhiều tại sao hắn lại hôn mình, nàng cũng chẳng định đòi một lời giải thích. Nàng tuyệt đối không muốn thể hiện quá khác biệt trước mặt hắn. Cứ tỏ ra bình thường thôi, như vậy hắn sẽ không chú ý đến nàng nữa. Nàng rất muốn biến ngay về nguyên hình, nhưng lại sợ hắn sẽ trực tiếp bế xốc mình lên đem về. Nàng mới không thèm đi theo hắn, nàng không muốn làm con mèo nằm trong lòng hắn đâu.Lăng Thần Đế Quân trả lời: "Không cảm lạnh.Người có tu vi cao thường rất ít khi sinh bệnh." Hắn không nói là "không bao giờ" sinh bệnh, lỡ đâu sau này hắn muốn giả bệnh thì sao?"Vậy...vậy là ta cảm lạnh rồi, ta phải về đây.Cáo từ!" Diệu Diệu xoay người định chạy nhưng mới đi được vài bước thì góc áo đã bị hắn tóm chặt."Có...có hoa." Đế Quân mở lời, hắn còn vươn tay kia phủi phủi góc áo cho nàng rồi mới buông ra."..." Diệu Diệu thầm nghĩ nếu người trước mặt không phải Đế Quân, và nếu hắn không đủ soái, thì hành động này đích thị là đang sàm sỡ rồi. Nàng lập tức biến thành mèo, chạy biến vào sơn động.Lăng Thần Đế Quân nhìn theo cái sơn động, tự hỏi có phải mình đã làm mèo nhỏ sợ rồi không. Nhưng hắn đâu có bắt nàng làm gì quá đáng, cũng không bắt nàng phải úp mặt vào tường gì đâu.Trở về động, Diệu Diệu nhìn chằm chằm vào móng vuốt nhỏ. Tại sao nàng phải ở lại đây mãi cơ chứ, đại trưởng lão đáng lẽ không nên để nàng lại đây, nếu lão cho nàng về tộc thì tốt biết mấy.Lục Kiều sau khi về thì lập tức tìm huynh trưởng. Huynh trưởng của nàng có tu vi cao hơn nàng một chút, Lục Kiều nghĩ nếu mình đánh không lại Diệu Diệu thì hai huynh muội cùng ra tay chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Trong khi đó, Diệu Diệu hoàn toàn không biết có người đang muốn tìm thêm đồng bọn để đối phó mình, nàng chỉ đang bận xoa xoa khóe môi.
Diệu Diệu hỏi: "Đế Quân, ngài là hàng giả sao?" Nàng thực sự vẫn còn chút sợ hắn. Trong mơ, nàng đã phải trải qua mối tình thầy trò bi thảm. Dựa theo tình hình hiện tại, nam chính trong mộng chẳng phải chính là Lăng Thần Đế Quân đây sao, thật là đáng sợ quá đi mất. Hắn lớn hơn nàng bao nhiêu là tuổi, dù trông trẻ trung thật đấy nhưng bảo nàng đi ngược luyến tình thâm với bậc trưởng bối này... Diệu Diệu cảm giác chắc nàng bị mù rồi. Một người nam nhân dù có soái đến đâu thì có ích gì, đâu có mài ra mà ăn được, lại còn phải chịu cảnh hành hạ đau khổ nữa chứ. Tìm một lão già mà lão ấy lại còn đối xử tệ với mình, chuyện đó càng thêm đáng sợ.
"Không phải." Lăng Thần Đế Quân không ngờ nàng lại nghĩ như thế, hắn ho nhẹ một tiếng: "Ở đây có tốt không?" "Đế Quân bị cảm lạnh sao?
Nếu cảm lạnh thì ngài nên về nghỉ sớm đi." Diệu Diệu không muốn hỏi nhiều tại sao hắn lại hôn mình, nàng cũng chẳng định đòi một lời giải thích. Nàng tuyệt đối không muốn thể hiện quá khác biệt trước mặt hắn. Cứ tỏ ra bình thường thôi, như vậy hắn sẽ không chú ý đến nàng nữa. Nàng rất muốn biến ngay về nguyên hình, nhưng lại sợ hắn sẽ trực tiếp bế xốc mình lên đem về. Nàng mới không thèm đi theo hắn, nàng không muốn làm con mèo nằm trong lòng hắn đâu.
Lăng Thần Đế Quân trả lời: "Không cảm lạnh.
Người có tu vi cao thường rất ít khi sinh bệnh." Hắn không nói là "không bao giờ" sinh bệnh, lỡ đâu sau này hắn muốn giả bệnh thì sao?
"Vậy...
vậy là ta cảm lạnh rồi, ta phải về đây.
Cáo từ!" Diệu Diệu xoay người định chạy nhưng mới đi được vài bước thì góc áo đã bị hắn tóm chặt.
"Có...
có hoa." Đế Quân mở lời, hắn còn vươn tay kia phủi phủi góc áo cho nàng rồi mới buông ra.
"..." Diệu Diệu thầm nghĩ nếu người trước mặt không phải Đế Quân, và nếu hắn không đủ soái, thì hành động này đích thị là đang sàm sỡ rồi. Nàng lập tức biến thành mèo, chạy biến vào sơn động.
Lăng Thần Đế Quân nhìn theo cái sơn động, tự hỏi có phải mình đã làm mèo nhỏ sợ rồi không. Nhưng hắn đâu có bắt nàng làm gì quá đáng, cũng không bắt nàng phải úp mặt vào tường gì đâu.
Trở về động, Diệu Diệu nhìn chằm chằm vào móng vuốt nhỏ. Tại sao nàng phải ở lại đây mãi cơ chứ, đại trưởng lão đáng lẽ không nên để nàng lại đây, nếu lão cho nàng về tộc thì tốt biết mấy.
Lục Kiều sau khi về thì lập tức tìm huynh trưởng. Huynh trưởng của nàng có tu vi cao hơn nàng một chút, Lục Kiều nghĩ nếu mình đánh không lại Diệu Diệu thì hai huynh muội cùng ra tay chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên ĐàiTác giả: Thu LăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp 1- Ác Mộng Trong các tiểu thuyết tiên hiệp kỳ ảo thể loại "truy thê hỏa táng tràng", các tác giả dường như đã không còn thỏa mãn với tam sinh tam thế nữa, mà đã nâng cấp lên thành chín sinh chín thế, mười sinh mười thế... Là một con Huyền Miêu có chín cái đuôi, Diệu Diệu cảm thấy tương lai của mình lành ít dữ nhiều, đặc biệt là sau khi nàng gặp một giấc mộng. Nàng mơ thấy mình trở thành nữ chính trong một quyển tiểu thuyết, còn nam chính vì vị bạch nguyệt quang là nữ phụ mà muốn đào tâm, đào gan, đào xương của nàng... Nam chính còn mỉm cười với nàng: "Diệu Diệu à, ngươi chỉ là mất đi một cái đuôi, một mạng thôi mà, còn nàng ấy nếu không có tâm, gan và xương của ngươi thì sẽ mất mạng đấy." Vị nam chính áo trắng phiêu dật kia còn nói: "Ngươi vẫn còn tận tám cái đuôi, tám cái mạng kia mà, chỉ cần ngươi đủ nỗ lực là có thể tu luyện lại cái đuôi đã mất, lúc đó ngươi lại có đủ chín cái đuôi thôi." Nam chính cầm kiếm chỉ vào nàng: "Ngoan, ngươi nhảy Tru Tiên Đài đi, ta sẽ bồi ngươi,… Trong khi đó, Diệu Diệu hoàn toàn không biết có người đang muốn tìm thêm đồng bọn để đối phó mình, nàng chỉ đang bận xoa xoa khóe môi.Diệu Diệu hỏi: "Đế Quân, ngài là hàng giả sao?" Nàng thực sự vẫn còn chút sợ hắn. Trong mơ, nàng đã phải trải qua mối tình thầy trò bi thảm. Dựa theo tình hình hiện tại, nam chính trong mộng chẳng phải chính là Lăng Thần Đế Quân đây sao, thật là đáng sợ quá đi mất. Hắn lớn hơn nàng bao nhiêu là tuổi, dù trông trẻ trung thật đấy nhưng bảo nàng đi ngược luyến tình thâm với bậc trưởng bối này... Diệu Diệu cảm giác chắc nàng bị mù rồi. Một người nam nhân dù có soái đến đâu thì có ích gì, đâu có mài ra mà ăn được, lại còn phải chịu cảnh hành hạ đau khổ nữa chứ. Tìm một lão già mà lão ấy lại còn đối xử tệ với mình, chuyện đó càng thêm đáng sợ."Không phải." Lăng Thần Đế Quân không ngờ nàng lại nghĩ như thế, hắn ho nhẹ một tiếng: "Ở đây có tốt không?" "Đế Quân bị cảm lạnh sao?Nếu cảm lạnh thì ngài nên về nghỉ sớm đi." Diệu Diệu không muốn hỏi nhiều tại sao hắn lại hôn mình, nàng cũng chẳng định đòi một lời giải thích. Nàng tuyệt đối không muốn thể hiện quá khác biệt trước mặt hắn. Cứ tỏ ra bình thường thôi, như vậy hắn sẽ không chú ý đến nàng nữa. Nàng rất muốn biến ngay về nguyên hình, nhưng lại sợ hắn sẽ trực tiếp bế xốc mình lên đem về. Nàng mới không thèm đi theo hắn, nàng không muốn làm con mèo nằm trong lòng hắn đâu.Lăng Thần Đế Quân trả lời: "Không cảm lạnh.Người có tu vi cao thường rất ít khi sinh bệnh." Hắn không nói là "không bao giờ" sinh bệnh, lỡ đâu sau này hắn muốn giả bệnh thì sao?"Vậy...vậy là ta cảm lạnh rồi, ta phải về đây.Cáo từ!" Diệu Diệu xoay người định chạy nhưng mới đi được vài bước thì góc áo đã bị hắn tóm chặt."Có...có hoa." Đế Quân mở lời, hắn còn vươn tay kia phủi phủi góc áo cho nàng rồi mới buông ra."..." Diệu Diệu thầm nghĩ nếu người trước mặt không phải Đế Quân, và nếu hắn không đủ soái, thì hành động này đích thị là đang sàm sỡ rồi. Nàng lập tức biến thành mèo, chạy biến vào sơn động.Lăng Thần Đế Quân nhìn theo cái sơn động, tự hỏi có phải mình đã làm mèo nhỏ sợ rồi không. Nhưng hắn đâu có bắt nàng làm gì quá đáng, cũng không bắt nàng phải úp mặt vào tường gì đâu.Trở về động, Diệu Diệu nhìn chằm chằm vào móng vuốt nhỏ. Tại sao nàng phải ở lại đây mãi cơ chứ, đại trưởng lão đáng lẽ không nên để nàng lại đây, nếu lão cho nàng về tộc thì tốt biết mấy.Lục Kiều sau khi về thì lập tức tìm huynh trưởng. Huynh trưởng của nàng có tu vi cao hơn nàng một chút, Lục Kiều nghĩ nếu mình đánh không lại Diệu Diệu thì hai huynh muội cùng ra tay chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.