1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…
Chương 10
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Dặn dò xong, hắn liền đi về phía bàn làm việc, nơi có một chồng văn kiện cao ngất đang chờ phê duyệt. Các thư ký ra vào nườm nượp, vẻ mặt ai nấy đều rất bận rộn.Tôi chỉ có thể cô đơn ngồi bên sô pha. Tôi là nữ chính mà, có nữ chính nào lại ngồi xem video ăn đồ ăn vặt bao giờ đâu? Phải là u buồn phát ngốc mới đúng chứ. Ngồi một lúc lâu mà chẳng thấy hắn lại an ủi, tôi thấy mất hứng quá nên lén đi ra ngoài.Tôi vừa bước chân ra khỏi cửa, một cô thư ký đã tiến lại, cung kính nói với tôi: “Phu nhân, cô muốn đi phòng tập thể thao sao? Để tôi đưa cô đi.”20“Tôi không phải phu nhân.” Tôi thất thần đáp: “Tôi chỉ là một kẻ thế thân thôi.”Cô ấy sững sờ trong giây lát, nhìn tôi rồi lại nhìn vào văn phòng của thái tử gia, sau đó lấy lại vẻ trấn định hỏi: “Vậy cô có yêu cầu gì không ạ?”“Tôi đi dạo một chút thôi.”Thế là cô ấy lẳng lặng đi theo sau lưng tôi. Lúc đi ngang qua phòng trà nước, có mấy cô gái trẻ nhìn thấy tôi thì mắt nổ đom đóm vì phấn khích.“Á á á á, Tri Chi! Tri Chi! Em là fan của chị nè! Em có thể xin chữ ký của chị được không ạ?”Trông họ có vẻ rất đơn thuần và thực sự thích tôi. Tôi ngượng ngùng định giải thích mình không phải Kim Chi Chi. Kim Chi Chi là đại minh tinh, còn tôi chỉ là một món hàng nhái.Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, eo đã bị một bàn tay siết chặt. Mùi hương quen thuộc xộc tới, chính là thái tử gia: “Sao em lại ra tận đây?”“Tôi đi dạo một chút thôi mà.”Hắn xoa đầu tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền thẳng vào tim, khiến tôi nảy sinh lòng tham luyến sự dịu dàng này. Tiếc thay, người hắn yêu hiện tại vẫn là Kim Chi Chi, chỉ khi tôi rời đi rồi, hắn mới biết tôi trân quý đến nhường nào.21“Em có muốn ký tên cho họ không?”Tôi nhìn những cô gái kia, thật lòng không nỡ làm họ thất vọng. Thôi thì nếu đã làm "hàng giả" lâu như vậy rồi, thì làm thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Tôi ngồi xuống bàn, bắt đầu ký tên theo yêu cầu của họ.Kết quả là càng ký người đến càng đông, thậm chí còn xếp thành một hàng dài.Nhưng mọi người đều rất có trật tự. Tôi kinh ngạc nhìn thái tử gia, hắn vẫn thản nhiên: “Coi như là phúc lợi cho nhân viên đi, nếu không mọi người lại tưởng tôi thích đàn ông mất.”Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, tôi ký xong cái nào là hắn cầm tấm danh thiếp hoặc ảnh chụp đó đưa trả cho đối phương. Trông hắn chẳng khác nào trợ lý của tôi vậy. Ký ròng rã suốt buổi mới xong, tôi thầm nghĩ kỷ luật công ty này tệ thật, đang giờ làm việc mà mọi người lại đua nhau truy tinh.
Dặn dò xong, hắn liền đi về phía bàn làm việc, nơi có một chồng văn kiện cao ngất đang chờ phê duyệt.
Các thư ký ra vào nườm nượp, vẻ mặt ai nấy đều rất bận rộn.
Tôi chỉ có thể cô đơn ngồi bên sô pha.
Tôi là nữ chính mà, có nữ chính nào lại ngồi xem video ăn đồ ăn vặt bao giờ đâu?
Phải là u buồn phát ngốc mới đúng chứ.
Ngồi một lúc lâu mà chẳng thấy hắn lại an ủi, tôi thấy mất hứng quá nên lén đi ra ngoài.
Tôi vừa bước chân ra khỏi cửa, một cô thư ký đã tiến lại, cung kính nói với tôi: “Phu nhân, cô muốn đi phòng tập thể thao sao? Để tôi đưa cô đi.”
20
“Tôi không phải phu nhân.”
Tôi thất thần đáp: “Tôi chỉ là một kẻ thế thân thôi.”
Cô ấy sững sờ trong giây lát, nhìn tôi rồi lại nhìn vào văn phòng của thái tử gia, sau đó lấy lại vẻ trấn định hỏi: “Vậy cô có yêu cầu gì không ạ?”
“Tôi đi dạo một chút thôi.”
Thế là cô ấy lẳng lặng đi theo sau lưng tôi.
Lúc đi ngang qua phòng trà nước, có mấy cô gái trẻ nhìn thấy tôi thì mắt nổ đom đóm vì phấn khích.
“Á á á á, Tri Chi! Tri Chi! Em là fan của chị nè! Em có thể xin chữ ký của chị được không ạ?”
Trông họ có vẻ rất đơn thuần và thực sự thích tôi.
Tôi ngượng ngùng định giải thích mình không phải Kim Chi Chi.
Kim Chi Chi là đại minh tinh, còn tôi chỉ là một món hàng nhái.
Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, eo đã bị một bàn tay siết chặt.
Mùi hương quen thuộc xộc tới, chính là thái tử gia: “Sao em lại ra tận đây?”
“Tôi đi dạo một chút thôi mà.”
Hắn xoa đầu tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền thẳng vào tim, khiến tôi nảy sinh lòng tham luyến sự dịu dàng này.
Tiếc thay, người hắn yêu hiện tại vẫn là Kim Chi Chi, chỉ khi tôi rời đi rồi, hắn mới biết tôi trân quý đến nhường nào.
21
“Em có muốn ký tên cho họ không?”
Tôi nhìn những cô gái kia, thật lòng không nỡ làm họ thất vọng.
Thôi thì nếu đã làm "hàng giả" lâu như vậy rồi, thì làm thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Tôi ngồi xuống bàn, bắt đầu ký tên theo yêu cầu của họ.
Kết quả là càng ký người đến càng đông, thậm chí còn xếp thành một hàng dài.
Nhưng mọi người đều rất có trật tự.
Tôi kinh ngạc nhìn thái tử gia, hắn vẫn thản nhiên: “Coi như là phúc lợi cho nhân viên đi, nếu không mọi người lại tưởng tôi thích đàn ông mất.”
Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, tôi ký xong cái nào là hắn cầm tấm danh thiếp hoặc ảnh chụp đó đưa trả cho đối phương.
Trông hắn chẳng khác nào trợ lý của tôi vậy.
Ký ròng rã suốt buổi mới xong, tôi thầm nghĩ kỷ luật công ty này tệ thật, đang giờ làm việc mà mọi người lại đua nhau truy tinh.
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn. Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về. Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia. Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Dặn dò xong, hắn liền đi về phía bàn làm việc, nơi có một chồng văn kiện cao ngất đang chờ phê duyệt. Các thư ký ra vào nườm nượp, vẻ mặt ai nấy đều rất bận rộn.Tôi chỉ có thể cô đơn ngồi bên sô pha. Tôi là nữ chính mà, có nữ chính nào lại ngồi xem video ăn đồ ăn vặt bao giờ đâu? Phải là u buồn phát ngốc mới đúng chứ. Ngồi một lúc lâu mà chẳng thấy hắn lại an ủi, tôi thấy mất hứng quá nên lén đi ra ngoài.Tôi vừa bước chân ra khỏi cửa, một cô thư ký đã tiến lại, cung kính nói với tôi: “Phu nhân, cô muốn đi phòng tập thể thao sao? Để tôi đưa cô đi.”20“Tôi không phải phu nhân.” Tôi thất thần đáp: “Tôi chỉ là một kẻ thế thân thôi.”Cô ấy sững sờ trong giây lát, nhìn tôi rồi lại nhìn vào văn phòng của thái tử gia, sau đó lấy lại vẻ trấn định hỏi: “Vậy cô có yêu cầu gì không ạ?”“Tôi đi dạo một chút thôi.”Thế là cô ấy lẳng lặng đi theo sau lưng tôi. Lúc đi ngang qua phòng trà nước, có mấy cô gái trẻ nhìn thấy tôi thì mắt nổ đom đóm vì phấn khích.“Á á á á, Tri Chi! Tri Chi! Em là fan của chị nè! Em có thể xin chữ ký của chị được không ạ?”Trông họ có vẻ rất đơn thuần và thực sự thích tôi. Tôi ngượng ngùng định giải thích mình không phải Kim Chi Chi. Kim Chi Chi là đại minh tinh, còn tôi chỉ là một món hàng nhái.Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, eo đã bị một bàn tay siết chặt. Mùi hương quen thuộc xộc tới, chính là thái tử gia: “Sao em lại ra tận đây?”“Tôi đi dạo một chút thôi mà.”Hắn xoa đầu tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền thẳng vào tim, khiến tôi nảy sinh lòng tham luyến sự dịu dàng này. Tiếc thay, người hắn yêu hiện tại vẫn là Kim Chi Chi, chỉ khi tôi rời đi rồi, hắn mới biết tôi trân quý đến nhường nào.21“Em có muốn ký tên cho họ không?”Tôi nhìn những cô gái kia, thật lòng không nỡ làm họ thất vọng. Thôi thì nếu đã làm "hàng giả" lâu như vậy rồi, thì làm thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Tôi ngồi xuống bàn, bắt đầu ký tên theo yêu cầu của họ.Kết quả là càng ký người đến càng đông, thậm chí còn xếp thành một hàng dài.Nhưng mọi người đều rất có trật tự. Tôi kinh ngạc nhìn thái tử gia, hắn vẫn thản nhiên: “Coi như là phúc lợi cho nhân viên đi, nếu không mọi người lại tưởng tôi thích đàn ông mất.”Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, tôi ký xong cái nào là hắn cầm tấm danh thiếp hoặc ảnh chụp đó đưa trả cho đối phương. Trông hắn chẳng khác nào trợ lý của tôi vậy. Ký ròng rã suốt buổi mới xong, tôi thầm nghĩ kỷ luật công ty này tệ thật, đang giờ làm việc mà mọi người lại đua nhau truy tinh.