Tác giả:

1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…

Chương 11

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Tôi lại bị hắn lôi về văn phòng. Lần này tôi không chạy lung tung nữa vì đã thấm mệt, thế là nằm lăn ra sô pha ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, tôi vẫn thấy hắn đang vùi đầu vào đống văn kiện. Đã quá 12 giờ trưa rồi.Thấy tôi tỉnh, hắn hỏi: “Dậy rồi à? Đi thôi, đi ăn cơm, chẳng phải em cứ đòi xuống căng tin ăn thử một lần sao?”22Tôi có chút ngẩn ngơ. Hôm nay hắn mặc bộ vest cắt may vô cùng vừa vặn, trông càng thêm tuấn lãng, đĩnh bạt, khí chất cao lãnh ngời ngời.Khi bàn tay thon dài của hắn đan chặt vào tay tôi, tôi bỗng cảm thấy mình chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa, cứ đi theo hắn là được. Nhưng cứ nghĩ đến việc một người tốt như hắn lại đi yêu Kim Chi Chi, lòng tôi bỗng thấy buồn man mác.Bước vào thang máy chỉ có hai chúng tôi, tôi lập tức nhào vào lòng hắn: “Anh đừng yêu Kim Chi Chi nữa, anh yêu tôi đi, tôi sẽ đối xử thật tốt với anh mà.”Hắn cười, véo má tôi một cái: “Không được, Chi Chi là người phụ nữ duy nhất đời này tôi yêu.”Hắn cười rất dịu dàng, nhưng lời nói lại vô cùng tàn nhẫn. Tôi oán hận thốt lên: “Gương mặt thì rõ đẹp, mà trái tim sao lại sắt đá thế kia!”Thế là tôi xông lên cưỡng hôn hắn. Trong sách nói đoạn thang máy này sẽ diễn ra rất lâu, nam nữ chính có làm bậy trong này cũng chẳng ai biết.Kết quả là tôi đang hôn nồng nhiệt thì cửa thang máy mở ra. Một đám người đứng ngoài trợn mắt há hốc mồm nhìn chúng tôi, ai nấy đều đồng loạt hít một hơi khí lạnh.Thái tử gia vẫn vô cùng bình thản ôm vai tôi đưa đi, còn tôi thì đỏ mặt tía tai, vùi đầu vào lòng hắn không dám ngước lên nhìn ai cả.23Đồ ăn ở công ty hắn thực sự rất ngon, các quầy nhỏ phục vụ đủ loại mỹ thực trên đời. Hai chúng tôi lấy đồ ăn xong thì tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. Giống hệt như trong sách mô tả.Ngồi xuống rồi, tôi khẽ thở dài một tiếng u sầu.“Sao thế?” Hắn vừa bóc tôm vừa hỏi: “Không đúng món em muốn ăn à?”“Giá mà tôi xuất hiện sớm hơn một chút, cùng anh lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã thì tốt biết mấy.”Trong sách, hắn và Kim Chi Chi là thanh mai trúc mã, tình cảm cực kỳ sâu đậm, thế nên đóa tiểu bạch hoa là nữ chính như tôi mới phải chịu ngược tâm dài dài.Hắn lại bật cười. Tôi nhìn hắn bóc xong tôm rồi đẩy đĩa sang cho mình. Ngay cả việc bóc tôm mà hắn làm cũng thật ưu nhã, tự tại. Bảo sao trong số bao nhiêu nam chính, tôi lại yêu hắn nhất.Nhưng tôi không thể để mình tiếp tục lún sâu vào sự dịu dàng này được. Tôi hạ quyết tâm, buổi chiều nhất định phải rời đi.

Tôi lại bị hắn lôi về văn phòng. 

Lần này tôi không chạy lung tung nữa vì đã thấm mệt, thế là nằm lăn ra sô pha ngủ thiếp đi. 

Lúc tỉnh dậy, tôi vẫn thấy hắn đang vùi đầu vào đống văn kiện. 

Đã quá 12 giờ trưa rồi.

Thấy tôi tỉnh, hắn hỏi: “Dậy rồi à? Đi thôi, đi ăn cơm, chẳng phải em cứ đòi xuống căng tin ăn thử một lần sao?”

22

Tôi có chút ngẩn ngơ. 

Hôm nay hắn mặc bộ vest cắt may vô cùng vừa vặn, trông càng thêm tuấn lãng, đĩnh bạt, khí chất cao lãnh ngời ngời.

Khi bàn tay thon dài của hắn đan chặt vào tay tôi, tôi bỗng cảm thấy mình chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa, cứ đi theo hắn là được. 

Nhưng cứ nghĩ đến việc một người tốt như hắn lại đi yêu Kim Chi Chi, lòng tôi bỗng thấy buồn man mác.

Bước vào thang máy chỉ có hai chúng tôi, tôi lập tức nhào vào lòng hắn: “Anh đừng yêu Kim Chi Chi nữa, anh yêu tôi đi, tôi sẽ đối xử thật tốt với anh mà.”

Hắn cười, véo má tôi một cái: “Không được, Chi Chi là người phụ nữ duy nhất đời này tôi yêu.”

Hắn cười rất dịu dàng, nhưng lời nói lại vô cùng tàn nhẫn. 

Tôi oán hận thốt lên: “Gương mặt thì rõ đẹp, mà trái tim sao lại sắt đá thế kia!”

Thế là tôi xông lên cưỡng hôn hắn. 

Trong sách nói đoạn thang máy này sẽ diễn ra rất lâu, nam nữ chính có làm bậy trong này cũng chẳng ai biết.

Kết quả là tôi đang hôn nồng nhiệt thì cửa thang máy mở ra. 

Một đám người đứng ngoài trợn mắt há hốc mồm nhìn chúng tôi, ai nấy đều đồng loạt hít một hơi khí lạnh.

Thái tử gia vẫn vô cùng bình thản ôm vai tôi đưa đi, còn tôi thì đỏ mặt tía tai, vùi đầu vào lòng hắn không dám ngước lên nhìn ai cả.

23

Đồ ăn ở công ty hắn thực sự rất ngon, các quầy nhỏ phục vụ đủ loại mỹ thực trên đời. 

Hai chúng tôi lấy đồ ăn xong thì tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. 

Giống hệt như trong sách mô tả.

Ngồi xuống rồi, tôi khẽ thở dài một tiếng u sầu.

“Sao thế?” Hắn vừa bóc tôm vừa hỏi: “Không đúng món em muốn ăn à?”

“Giá mà tôi xuất hiện sớm hơn một chút, cùng anh lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã thì tốt biết mấy.”

Trong sách, hắn và Kim Chi Chi là thanh mai trúc mã, tình cảm cực kỳ sâu đậm, thế nên đóa tiểu bạch hoa là nữ chính như tôi mới phải chịu ngược tâm dài dài.

Hắn lại bật cười. 

Tôi nhìn hắn bóc xong tôm rồi đẩy đĩa sang cho mình. 

Ngay cả việc bóc tôm mà hắn làm cũng thật ưu nhã, tự tại. 

Bảo sao trong số bao nhiêu nam chính, tôi lại yêu hắn nhất.

Nhưng tôi không thể để mình tiếp tục lún sâu vào sự dịu dàng này được. 

Tôi hạ quyết tâm, buổi chiều nhất định phải rời đi.

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Tôi lại bị hắn lôi về văn phòng. Lần này tôi không chạy lung tung nữa vì đã thấm mệt, thế là nằm lăn ra sô pha ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, tôi vẫn thấy hắn đang vùi đầu vào đống văn kiện. Đã quá 12 giờ trưa rồi.Thấy tôi tỉnh, hắn hỏi: “Dậy rồi à? Đi thôi, đi ăn cơm, chẳng phải em cứ đòi xuống căng tin ăn thử một lần sao?”22Tôi có chút ngẩn ngơ. Hôm nay hắn mặc bộ vest cắt may vô cùng vừa vặn, trông càng thêm tuấn lãng, đĩnh bạt, khí chất cao lãnh ngời ngời.Khi bàn tay thon dài của hắn đan chặt vào tay tôi, tôi bỗng cảm thấy mình chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nữa, cứ đi theo hắn là được. Nhưng cứ nghĩ đến việc một người tốt như hắn lại đi yêu Kim Chi Chi, lòng tôi bỗng thấy buồn man mác.Bước vào thang máy chỉ có hai chúng tôi, tôi lập tức nhào vào lòng hắn: “Anh đừng yêu Kim Chi Chi nữa, anh yêu tôi đi, tôi sẽ đối xử thật tốt với anh mà.”Hắn cười, véo má tôi một cái: “Không được, Chi Chi là người phụ nữ duy nhất đời này tôi yêu.”Hắn cười rất dịu dàng, nhưng lời nói lại vô cùng tàn nhẫn. Tôi oán hận thốt lên: “Gương mặt thì rõ đẹp, mà trái tim sao lại sắt đá thế kia!”Thế là tôi xông lên cưỡng hôn hắn. Trong sách nói đoạn thang máy này sẽ diễn ra rất lâu, nam nữ chính có làm bậy trong này cũng chẳng ai biết.Kết quả là tôi đang hôn nồng nhiệt thì cửa thang máy mở ra. Một đám người đứng ngoài trợn mắt há hốc mồm nhìn chúng tôi, ai nấy đều đồng loạt hít một hơi khí lạnh.Thái tử gia vẫn vô cùng bình thản ôm vai tôi đưa đi, còn tôi thì đỏ mặt tía tai, vùi đầu vào lòng hắn không dám ngước lên nhìn ai cả.23Đồ ăn ở công ty hắn thực sự rất ngon, các quầy nhỏ phục vụ đủ loại mỹ thực trên đời. Hai chúng tôi lấy đồ ăn xong thì tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. Giống hệt như trong sách mô tả.Ngồi xuống rồi, tôi khẽ thở dài một tiếng u sầu.“Sao thế?” Hắn vừa bóc tôm vừa hỏi: “Không đúng món em muốn ăn à?”“Giá mà tôi xuất hiện sớm hơn một chút, cùng anh lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã thì tốt biết mấy.”Trong sách, hắn và Kim Chi Chi là thanh mai trúc mã, tình cảm cực kỳ sâu đậm, thế nên đóa tiểu bạch hoa là nữ chính như tôi mới phải chịu ngược tâm dài dài.Hắn lại bật cười. Tôi nhìn hắn bóc xong tôm rồi đẩy đĩa sang cho mình. Ngay cả việc bóc tôm mà hắn làm cũng thật ưu nhã, tự tại. Bảo sao trong số bao nhiêu nam chính, tôi lại yêu hắn nhất.Nhưng tôi không thể để mình tiếp tục lún sâu vào sự dịu dàng này được. Tôi hạ quyết tâm, buổi chiều nhất định phải rời đi.

Chương 11