Tác giả:

1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi…

Chương 12

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Lúc ăn cơm, hắn cứ luôn miệng nói chuyện này chuyện kia. Có thể thấy hắn vốn không phải người nói nhiều, nhưng vẫn cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện cùng tôi. Hắn nói năng thong dong, thi thoảng lại quăng ra vài câu hỏi nhỏ để tôi trả lời.Tôi chỉ đáp lại một cách thất thần. Hắn bảo buổi chiều sẽ đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa.24Thừa dịp hắn đi họp, tôi lừa cô thư ký rằng mình muốn đi vệ sinh rồi bí mật lẻn ra ngoài. Lúc rời bỏ hắn, trái tim tôi thực sự rất đau đớn.Lang thang vô định trên đường, tôi không biết nơi nào mới là chỗ dung thân của mình. Kết quả là đi được một lúc, tôi thấy xe của anh Kim bám theo sau rồi bấm còi inh ỏi. Anh ta ra hiệu cho tôi lên xe, tôi liền vội vàng leo lên.Xem ra đây chính là nam chính tiếp theo rồi.“Khiên Chu đâu? Sao hắn lại để em ra ngoài một mình thế này?”“Tôi trốn ra đấy.” Tôi sụt sịt mũi: “Anh Kim, anh thu lưu tôi đi, tôi không muốn bị anh ta nhốt lại nữa đâu.”Tôi vừa dứt lời, anh ta liền nhận được một cuộc điện thoại: “Ừ... nó đang trên xe anh đây... ha ha ha... ừ ừ... lát nữa anh đưa nó về trả cho em...”Anh ta xoa đầu tôi: “Đừng khóc nữa, anh đưa em qua tiệm trà sữa của em xem nhé.”Cái gì cơ? Tôi còn có cả tiệm trà sữa sao?Đó là một cửa hàng trà sữa cực kỳ nổi tiếng, người xếp hàng dài dằng dặc phía trước. Tiệm trang trí rất có đặc sắc. Tôi đội mũ và đeo khẩu trang, được anh Kim kéo vào một góc trong tiệm ngồi xuống.25Tôi cảm thấy không tự nhiên chút nào, cứ như thể đang lén lút ngoại tình sau lưng thái tử gia vậy.Lương tâm tôi dâng lên một nỗi bất an lạ lùng. Xem ra tôi vẫn chưa thích nghi được với giá trị quan của cái thế giới này.Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh như một người đã từng trải đời. Trên tường của tiệm treo rất nhiều bưu thiếp, có nhiều học sinh viết đủ điều về tình yêu và tình bạn, trông có vẻ đã được lưu giữ nhiều năm rồi.Một nhân viên phục vụ cầm tấm bưu thiếp lại gần tôi, nói: “Vị khách này, đây là bưu thiếp của tiệm tặng, cô có thể viết những lời muốn gửi cho người yêu hoặc bạn bè rồi đính lên tường, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đấy ạ.”Tôi cầm lấy tấm bưu thiếp, lật mặt sau ra xem. Đó là ảnh một người đàn ông cầm ô, dáng người cao lớn với đôi chân dài miên man, đang đứng giữa đường phố đông người qua lại. Những giọt nước mưa đọng trên mặt kính, nhiếp ảnh gia đứng từ bên trong chụp ra ngoài.Cơn mưa bụi tí tách khiến người đàn ông đó mang một vẻ đẹp bí ẩn và mông lung. 

Lúc ăn cơm, hắn cứ luôn miệng nói chuyện này chuyện kia. 

Có thể thấy hắn vốn không phải người nói nhiều, nhưng vẫn cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện cùng tôi. 

Hắn nói năng thong dong, thi thoảng lại quăng ra vài câu hỏi nhỏ để tôi trả lời.

Tôi chỉ đáp lại một cách thất thần. 

Hắn bảo buổi chiều sẽ đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa.

24

Thừa dịp hắn đi họp, tôi lừa cô thư ký rằng mình muốn đi vệ sinh rồi bí mật lẻn ra ngoài. 

Lúc rời bỏ hắn, trái tim tôi thực sự rất đau đớn.

Lang thang vô định trên đường, tôi không biết nơi nào mới là chỗ dung thân của mình. 

Kết quả là đi được một lúc, tôi thấy xe của anh Kim bám theo sau rồi bấm còi inh ỏi. 

Anh ta ra hiệu cho tôi lên xe, tôi liền vội vàng leo lên.

Xem ra đây chính là nam chính tiếp theo rồi.

“Khiên Chu đâu? Sao hắn lại để em ra ngoài một mình thế này?”

“Tôi trốn ra đấy.” 

Tôi sụt sịt mũi: “Anh Kim, anh thu lưu tôi đi, tôi không muốn bị anh ta nhốt lại nữa đâu.”

Tôi vừa dứt lời, anh ta liền nhận được một cuộc điện thoại: “Ừ... nó đang trên xe anh đây... ha ha ha... ừ ừ... lát nữa anh đưa nó về trả cho em...”

Anh ta xoa đầu tôi: “Đừng khóc nữa, anh đưa em qua tiệm trà sữa của em xem nhé.”

Cái gì cơ? 

Tôi còn có cả tiệm trà sữa sao?

Đó là một cửa hàng trà sữa cực kỳ nổi tiếng, người xếp hàng dài dằng dặc phía trước. 

Tiệm trang trí rất có đặc sắc. 

Tôi đội mũ và đeo khẩu trang, được anh Kim kéo vào một góc trong tiệm ngồi xuống.

25

Tôi cảm thấy không tự nhiên chút nào, cứ như thể đang lén lút ngoại tình sau lưng thái tử gia vậy.

Lương tâm tôi dâng lên một nỗi bất an lạ lùng. 

Xem ra tôi vẫn chưa thích nghi được với giá trị quan của cái thế giới này.

Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh như một người đã từng trải đời. 

Trên tường của tiệm treo rất nhiều bưu thiếp, có nhiều học sinh viết đủ điều về tình yêu và tình bạn, trông có vẻ đã được lưu giữ nhiều năm rồi.

Một nhân viên phục vụ cầm tấm bưu thiếp lại gần tôi, nói: “Vị khách này, đây là bưu thiếp của tiệm tặng, cô có thể viết những lời muốn gửi cho người yêu hoặc bạn bè rồi đính lên tường, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đấy ạ.”

Tôi cầm lấy tấm bưu thiếp, lật mặt sau ra xem. 

Đó là ảnh một người đàn ông cầm ô, dáng người cao lớn với đôi chân dài miên man, đang đứng giữa đường phố đông người qua lại. 

Những giọt nước mưa đọng trên mặt kính, nhiếp ảnh gia đứng từ bên trong chụp ra ngoài.

Cơn mưa bụi tí tách khiến người đàn ông đó mang một vẻ đẹp bí ẩn và mông lung. 

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện PoTác giả: Kính Trung HoaTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình 1. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi phát hiện mình đã xuyên vào một quyển truyện "NP vô tam quan, cân nhắc trước khi nhảy hố", chính là cuốn tiểu thuyết tôi vừa mới nghiên cứu gần đây. Đại khái cốt truyện thế này, nam chính là thái tử gia giới thượng lưu chốn kinh thành, còn nữ chính là "tôi" (dưới đây gọi tắt là "tôi"). Tôi đến nhà hắn ứng tuyển làm giúp việc, sau đó bị thái tử gia phát hiện có ngoại hình rất giống bạch nguyệt quang Kim Chi Chi của hắn.  Thế là hắn biến tôi thành kẻ thế thân, dùng quyền lực cưỡng ép tôi ở bên nhau. Đoạn sau chính là chuỗi ngày tôi chạy trốn còn hắn thì cầm tù, đại bộ phận cốt truyện đều là những màn "lăn giường" không hề tiết chế. Hiện tại, cốt truyện đã tiến vào giai đoạn cao trào, bạch nguyệt quang Kim Chi Chi từ nước ngoài trở về.  Tôi bắt đầu rơi vào cảnh vừa bị thái tử gia ngược đãi, vừa lén lút ở bên cạnh đám anh em tốt của hắn để trả thù. Cuối cùng, tôi nhận ra mình yêu cả hắn lẫn hội anh em kia.  Mà bọn họ cũng yêu tôi sâu đậm, không nỡ nhìn tôi… Lúc ăn cơm, hắn cứ luôn miệng nói chuyện này chuyện kia. Có thể thấy hắn vốn không phải người nói nhiều, nhưng vẫn cố gắng tìm chủ đề để trò chuyện cùng tôi. Hắn nói năng thong dong, thi thoảng lại quăng ra vài câu hỏi nhỏ để tôi trả lời.Tôi chỉ đáp lại một cách thất thần. Hắn bảo buổi chiều sẽ đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa.24Thừa dịp hắn đi họp, tôi lừa cô thư ký rằng mình muốn đi vệ sinh rồi bí mật lẻn ra ngoài. Lúc rời bỏ hắn, trái tim tôi thực sự rất đau đớn.Lang thang vô định trên đường, tôi không biết nơi nào mới là chỗ dung thân của mình. Kết quả là đi được một lúc, tôi thấy xe của anh Kim bám theo sau rồi bấm còi inh ỏi. Anh ta ra hiệu cho tôi lên xe, tôi liền vội vàng leo lên.Xem ra đây chính là nam chính tiếp theo rồi.“Khiên Chu đâu? Sao hắn lại để em ra ngoài một mình thế này?”“Tôi trốn ra đấy.” Tôi sụt sịt mũi: “Anh Kim, anh thu lưu tôi đi, tôi không muốn bị anh ta nhốt lại nữa đâu.”Tôi vừa dứt lời, anh ta liền nhận được một cuộc điện thoại: “Ừ... nó đang trên xe anh đây... ha ha ha... ừ ừ... lát nữa anh đưa nó về trả cho em...”Anh ta xoa đầu tôi: “Đừng khóc nữa, anh đưa em qua tiệm trà sữa của em xem nhé.”Cái gì cơ? Tôi còn có cả tiệm trà sữa sao?Đó là một cửa hàng trà sữa cực kỳ nổi tiếng, người xếp hàng dài dằng dặc phía trước. Tiệm trang trí rất có đặc sắc. Tôi đội mũ và đeo khẩu trang, được anh Kim kéo vào một góc trong tiệm ngồi xuống.25Tôi cảm thấy không tự nhiên chút nào, cứ như thể đang lén lút ngoại tình sau lưng thái tử gia vậy.Lương tâm tôi dâng lên một nỗi bất an lạ lùng. Xem ra tôi vẫn chưa thích nghi được với giá trị quan của cái thế giới này.Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh như một người đã từng trải đời. Trên tường của tiệm treo rất nhiều bưu thiếp, có nhiều học sinh viết đủ điều về tình yêu và tình bạn, trông có vẻ đã được lưu giữ nhiều năm rồi.Một nhân viên phục vụ cầm tấm bưu thiếp lại gần tôi, nói: “Vị khách này, đây là bưu thiếp của tiệm tặng, cô có thể viết những lời muốn gửi cho người yêu hoặc bạn bè rồi đính lên tường, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đấy ạ.”Tôi cầm lấy tấm bưu thiếp, lật mặt sau ra xem. Đó là ảnh một người đàn ông cầm ô, dáng người cao lớn với đôi chân dài miên man, đang đứng giữa đường phố đông người qua lại. Những giọt nước mưa đọng trên mặt kính, nhiếp ảnh gia đứng từ bên trong chụp ra ngoài.Cơn mưa bụi tí tách khiến người đàn ông đó mang một vẻ đẹp bí ẩn và mông lung. 

Chương 12