1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…
Chương 5
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… 6Cung điện rộng rãi, trong lòng đang kích động, ta liền muốn hành đại lễ bái sư.Ở phía trên cao, Tiên Tôn lười biếng mở miệng:"Cái kẻ ngu... ờ, bổn tọa hỏi ngươi, ngươi đã từng nghe qua những lời đồn đại về bổn tọa chưa?"Ta nhất thời khó hiểu, nhưng rất nhanh đã lĩnh ngộ được, vội vàng dập đầu nói:"Đệ tử nghe danh Tiên Tôn là thiên tài không thế xuất, đương thế vô địch. Ngài luôn săn sóc đồng môn, quan tâm kẻ nhỏ yếu, đệ tử Nhiễm Thanh Cơ đã kính ngưỡng Tiên Tôn từ lâu."Sau khi ta nói xong, đại điện chìm vào một mảnh yên tĩnh lạ thường.Trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười nhạt mờ mịt.Ta rất buồn bực.Chẳng lẽ bài "nịnh hót" này ta vỗ mông ngựa không đúng chỗ sao?Ta đang xoay chuyển tâm tư định cố gắng thêm chút nữa, đã bị giọng nói lười nhác của Tiên Tôn đánh gãy:"Ngươi đã từng nghe nói qua Ma Tôn Tứ Trục Lưu chưa?"Đây lại là cái vấn đề gì nữa đây?Tuy ta cảm thấy như đang lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:"Đệ tử đương nhiên là nghe nói qua rồi."Dù sao danh tiếng của Ma Tôn Tứ Trục Lưu so với Tán Tiền Tiên Tôn cũng là một chín một mười.Có điều, một người là danh tiếng tốt, kẻ còn lại thì là tiếng xấu vang xa."Nói thử xem nào."Ta hoảng hốt: "À, Ma Tôn... nghe nói Ma Tôn Tứ Trục Lưu tùy ý làm bậy, hung ác vô đạo, coi trời bằng vung..."Chẳng biết tại sao, ta đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong đại điện hạ thấp hẳn xuống.Ta khiếp đảm ngước mắt lên nhìn, trong tầm mắt mờ mịt, một góc vạt áo ở nơi xa xăm kia mang lại cho ta một cảm giác túc sát lạnh lẽo đến lạ thường.Nằm phục dưới bậc điện, Đại Hoàng khẽ xoay đầu, chóp mũi phun ra nhiệt khí hì hục."Tiếp tục đi.""Những điều trên đều là đệ tử nghe người ta nói thôi ạ."Ta ăn ngay nói thật: "Nhưng mắt thấy chưa chắc đã là thật, những lời đồn đó chẳng qua cũng chỉ là truyền miệng qua lại, đệ tử chưa từng tận mắt chứng kiến."Ta nói như vậy cũng có nguyên nhân của nó.Kể từ khi xuyên không tới nay, hai cái tên xuất hiện với tần suất cao nhất bên tai ta chính là Tán Tiền Tiên Tôn và Ma Tôn Tứ Trục Lưu.Ai nấy đều nói Ma Tôn đáng ghét thế này thế nọ, nhưng ngoại trừ việc hắn thích khiêu khích Tán Tiền Tiên Tôn ra, dường như cũng chưa làm chuyện gì thương thiên hại lý cho lắm.Ta thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng:"Chuyện truyền miệng thì cũng không thể coi là thật được."Đến khi ta hoàn hồn lại, kinh ngạc phát giác ra bầu không khí đông cứng lúc nãy, giờ phút này lại mang đến cho ta một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lạ kỳ.Thật kỳ quái.
6
Cung điện rộng rãi, trong lòng đang kích động, ta liền muốn hành đại lễ bái sư.
Ở phía trên cao, Tiên Tôn lười biếng mở miệng:
"Cái kẻ ngu... ờ, bổn tọa hỏi ngươi, ngươi đã từng nghe qua những lời đồn đại về bổn tọa chưa?"
Ta nhất thời khó hiểu, nhưng rất nhanh đã lĩnh ngộ được, vội vàng dập đầu nói:
"Đệ tử nghe danh Tiên Tôn là thiên tài không thế xuất, đương thế vô địch. Ngài luôn săn sóc đồng môn, quan tâm kẻ nhỏ yếu, đệ tử Nhiễm Thanh Cơ đã kính ngưỡng Tiên Tôn từ lâu."
Sau khi ta nói xong, đại điện chìm vào một mảnh yên tĩnh lạ thường.
Trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười nhạt mờ mịt.
Ta rất buồn bực.
Chẳng lẽ bài "nịnh hót" này ta vỗ mông ngựa không đúng chỗ sao?
Ta đang xoay chuyển tâm tư định cố gắng thêm chút nữa, đã bị giọng nói lười nhác của Tiên Tôn đánh gãy:
"Ngươi đã từng nghe nói qua Ma Tôn Tứ Trục Lưu chưa?"
Đây lại là cái vấn đề gì nữa đây?
Tuy ta cảm thấy như đang lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:
"Đệ tử đương nhiên là nghe nói qua rồi."
Dù sao danh tiếng của Ma Tôn Tứ Trục Lưu so với Tán Tiền Tiên Tôn cũng là một chín một mười.
Có điều, một người là danh tiếng tốt, kẻ còn lại thì là tiếng xấu vang xa.
"Nói thử xem nào."
Ta hoảng hốt: "À, Ma Tôn... nghe nói Ma Tôn Tứ Trục Lưu tùy ý làm bậy, hung ác vô đạo, coi trời bằng vung..."
Chẳng biết tại sao, ta đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong đại điện hạ thấp hẳn xuống.
Ta khiếp đảm ngước mắt lên nhìn, trong tầm mắt mờ mịt, một góc vạt áo ở nơi xa xăm kia mang lại cho ta một cảm giác túc sát lạnh lẽo đến lạ thường.
Nằm phục dưới bậc điện, Đại Hoàng khẽ xoay đầu, chóp mũi phun ra nhiệt khí hì hục.
"Tiếp tục đi."
"Những điều trên đều là đệ tử nghe người ta nói thôi ạ."
Ta ăn ngay nói thật: "Nhưng mắt thấy chưa chắc đã là thật, những lời đồn đó chẳng qua cũng chỉ là truyền miệng qua lại, đệ tử chưa từng tận mắt chứng kiến."
Ta nói như vậy cũng có nguyên nhân của nó.
Kể từ khi xuyên không tới nay, hai cái tên xuất hiện với tần suất cao nhất bên tai ta chính là Tán Tiền Tiên Tôn và Ma Tôn Tứ Trục Lưu.
Ai nấy đều nói Ma Tôn đáng ghét thế này thế nọ, nhưng ngoại trừ việc hắn thích khiêu khích Tán Tiền Tiên Tôn ra, dường như cũng chưa làm chuyện gì thương thiên hại lý cho lắm.
Ta thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng:
"Chuyện truyền miệng thì cũng không thể coi là thật được."
Đến khi ta hoàn hồn lại, kinh ngạc phát giác ra bầu không khí đông cứng lúc nãy, giờ phút này lại mang đến cho ta một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lạ kỳ.
Thật kỳ quái.
Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt. Ta chống một cành cây khô để lên đường. Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng. Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên. Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn. Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng. Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện. Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên. Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… 6Cung điện rộng rãi, trong lòng đang kích động, ta liền muốn hành đại lễ bái sư.Ở phía trên cao, Tiên Tôn lười biếng mở miệng:"Cái kẻ ngu... ờ, bổn tọa hỏi ngươi, ngươi đã từng nghe qua những lời đồn đại về bổn tọa chưa?"Ta nhất thời khó hiểu, nhưng rất nhanh đã lĩnh ngộ được, vội vàng dập đầu nói:"Đệ tử nghe danh Tiên Tôn là thiên tài không thế xuất, đương thế vô địch. Ngài luôn săn sóc đồng môn, quan tâm kẻ nhỏ yếu, đệ tử Nhiễm Thanh Cơ đã kính ngưỡng Tiên Tôn từ lâu."Sau khi ta nói xong, đại điện chìm vào một mảnh yên tĩnh lạ thường.Trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười nhạt mờ mịt.Ta rất buồn bực.Chẳng lẽ bài "nịnh hót" này ta vỗ mông ngựa không đúng chỗ sao?Ta đang xoay chuyển tâm tư định cố gắng thêm chút nữa, đã bị giọng nói lười nhác của Tiên Tôn đánh gãy:"Ngươi đã từng nghe nói qua Ma Tôn Tứ Trục Lưu chưa?"Đây lại là cái vấn đề gì nữa đây?Tuy ta cảm thấy như đang lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:"Đệ tử đương nhiên là nghe nói qua rồi."Dù sao danh tiếng của Ma Tôn Tứ Trục Lưu so với Tán Tiền Tiên Tôn cũng là một chín một mười.Có điều, một người là danh tiếng tốt, kẻ còn lại thì là tiếng xấu vang xa."Nói thử xem nào."Ta hoảng hốt: "À, Ma Tôn... nghe nói Ma Tôn Tứ Trục Lưu tùy ý làm bậy, hung ác vô đạo, coi trời bằng vung..."Chẳng biết tại sao, ta đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong đại điện hạ thấp hẳn xuống.Ta khiếp đảm ngước mắt lên nhìn, trong tầm mắt mờ mịt, một góc vạt áo ở nơi xa xăm kia mang lại cho ta một cảm giác túc sát lạnh lẽo đến lạ thường.Nằm phục dưới bậc điện, Đại Hoàng khẽ xoay đầu, chóp mũi phun ra nhiệt khí hì hục."Tiếp tục đi.""Những điều trên đều là đệ tử nghe người ta nói thôi ạ."Ta ăn ngay nói thật: "Nhưng mắt thấy chưa chắc đã là thật, những lời đồn đó chẳng qua cũng chỉ là truyền miệng qua lại, đệ tử chưa từng tận mắt chứng kiến."Ta nói như vậy cũng có nguyên nhân của nó.Kể từ khi xuyên không tới nay, hai cái tên xuất hiện với tần suất cao nhất bên tai ta chính là Tán Tiền Tiên Tôn và Ma Tôn Tứ Trục Lưu.Ai nấy đều nói Ma Tôn đáng ghét thế này thế nọ, nhưng ngoại trừ việc hắn thích khiêu khích Tán Tiền Tiên Tôn ra, dường như cũng chưa làm chuyện gì thương thiên hại lý cho lắm.Ta thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng:"Chuyện truyền miệng thì cũng không thể coi là thật được."Đến khi ta hoàn hồn lại, kinh ngạc phát giác ra bầu không khí đông cứng lúc nãy, giờ phút này lại mang đến cho ta một cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp lạ kỳ.Thật kỳ quái.