1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 9

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Ánh trăng như nước, tiếng nước róc rách.Ta bắt đầu mở máy hát."Không giấu gì tỷ, mặc dù ta đã bái Tán Tiền Tiên Tôn làm sư phụ, nhưng thực ra đến tận hôm nay ta còn chưa nhìn rõ sư tôn lão nhân gia ngài ấy trông như thế nào. May mà ngài ấy thích mặc áo đỏ, nếu không thì thật sự là khó mà nhận ra được.""Nhưng mà, sư tôn nhất định là vô cùng tuấn mỹ. Chỉ cần nhìn qua hình dáng thôi cũng đủ thấy vẻ ngoài bất phàm, ngoại hình tất nhiên là tuấn dật siêu thoát rồi. Chẳng biết đến bao giờ ta mới có thể nhìn rõ dung nhan tuyệt thế của sư tôn đây."Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm thấm đẫm tâm tỳ.Vị sư tỷ đối diện bỗng nhiên đứng dậy.Mặc dù nhìn không rõ người, ta vẫn mơ hồ cảm nhận được ánh mắt của nàng đang mang theo một tia đánh giá, còn có cả sự sung sướng khó tả.Đoán là sư tỷ định rời đi, ta nhiệt tình vẫy tay với nàng:"Sư tỷ, lần sau gặp lại nhé!"Ta một mình tận hưởng bể tắm, nhắm mắt ngân nga vài câu hát, thỉnh thoảng lại vục nước ấm dội lên người.Mà ở cách đó không xa, vị "sư tỷ" vừa rời đi khẽ quay đầu lại, nheo mắt quan sát một lúc, bỗng nhiên vươn cánh tay dài ra, từ trên cành cây gần đó kéo xuống một kiện…Ngoại thường đỏ rực như máu!Tứ Trục Lưu đi chân trần bước đi trong cung điện rộng lớn.Nơi hắn đi qua để lại những dấu chân thấm ướt, kéo dài dưới ánh đèn dầu mờ ảo.Hắn búi lại mái tóc dài rối tung. Si Vọng Thú nghe thấy tiếng bước chân liền từ tẩm cung đi ra nghênh đón."Tôn thượng, tâm trạng ngài có vẻ rất tốt?"Trước mắt nó, Tứ Trục Lưu mày mắt lười biếng, ý cười tràn đầy.Tứ Trục Lưu hừ nhẹ một tiếng, trước khi bước vào tẩm điện, hắn bỗng nhiên dừng chân lại."Vẻ ngoài bất phàm, tuấn dật siêu thoát... Thực lực thì vô dụng, nhưng ánh mắt trái lại không hề tầm thường."Si Vọng Thú kinh ngạc, run run cái tai hỏi:"Tôn thượng, ngài đang nói vị nào vậy?"Chẳng lẽ lại là...Tứ Trục Lưu liếc nhìn nó một cái, rồi sung sướng vươn vai một cái thật dài."Không phải gián điệp, bổn tọa có thể bảo đảm."Si Vọng Thú càng kinh hãi hơn.Không phải chứ?Tôn thượng, nàng ta mới nói có vài câu mà ngài đã bị dỗ dành cho vui vẻ thế này rồi sao?"Ta cũng không muốn đâu.""Nhưng nàng ấy nói bổn tọa có dung nhan tuyệt thế mà."9Si Vọng Thú sống trên đời đã được một trăm mười hai năm, từng thấy qua không ít kẻ nịnh bợ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vỗ mông ngựa "thần sầu" như Nhiễm Thanh Cơ.Suốt cả ngày trời, câu nói mà nó nghe thấy nhiều nhất chính là:"Sư tôn, cứ để đệ tử!""..."Kể từ khi trời vừa hửng sáng, ta đã dậy sớm, đứng đợi sẵn bên ngoài tẩm điện của Tán Tiền Tiên Tôn.

Ánh trăng như nước, tiếng nước róc rách.

Ta bắt đầu mở máy hát.

"Không giấu gì tỷ, mặc dù ta đã bái Tán Tiền Tiên Tôn làm sư phụ, nhưng thực ra đến tận hôm nay ta còn chưa nhìn rõ sư tôn lão nhân gia ngài ấy trông như thế nào. May mà ngài ấy thích mặc áo đỏ, nếu không thì thật sự là khó mà nhận ra được."

"Nhưng mà, sư tôn nhất định là vô cùng tuấn mỹ. Chỉ cần nhìn qua hình dáng thôi cũng đủ thấy vẻ ngoài bất phàm, ngoại hình tất nhiên là tuấn dật siêu thoát rồi. Chẳng biết đến bao giờ ta mới có thể nhìn rõ dung nhan tuyệt thế của sư tôn đây."

Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm thấm đẫm tâm tỳ.

Vị sư tỷ đối diện bỗng nhiên đứng dậy.

Mặc dù nhìn không rõ người, ta vẫn mơ hồ cảm nhận được ánh mắt của nàng đang mang theo một tia đánh giá, còn có cả sự sung sướng khó tả.

Đoán là sư tỷ định rời đi, ta nhiệt tình vẫy tay với nàng:

"Sư tỷ, lần sau gặp lại nhé!"

Ta một mình tận hưởng bể tắm, nhắm mắt ngân nga vài câu hát, thỉnh thoảng lại vục nước ấm dội lên người.

Mà ở cách đó không xa, vị "sư tỷ" vừa rời đi khẽ quay đầu lại, nheo mắt quan sát một lúc, bỗng nhiên vươn cánh tay dài ra, từ trên cành cây gần đó kéo xuống một kiện…

Ngoại thường đỏ rực như máu!

Tứ Trục Lưu đi chân trần bước đi trong cung điện rộng lớn.

Nơi hắn đi qua để lại những dấu chân thấm ướt, kéo dài dưới ánh đèn dầu mờ ảo.

Hắn búi lại mái tóc dài rối tung. 

Si Vọng Thú nghe thấy tiếng bước chân liền từ tẩm cung đi ra nghênh đón.

"Tôn thượng, tâm trạng ngài có vẻ rất tốt?"

Trước mắt nó, Tứ Trục Lưu mày mắt lười biếng, ý cười tràn đầy.

Tứ Trục Lưu hừ nhẹ một tiếng, trước khi bước vào tẩm điện, hắn bỗng nhiên dừng chân lại.

"Vẻ ngoài bất phàm, tuấn dật siêu thoát... Thực lực thì vô dụng, nhưng ánh mắt trái lại không hề tầm thường."

Si Vọng Thú kinh ngạc, run run cái tai hỏi:

"Tôn thượng, ngài đang nói vị nào vậy?"

Chẳng lẽ lại là...

Tứ Trục Lưu liếc nhìn nó một cái, rồi sung sướng vươn vai một cái thật dài.

"Không phải gián điệp, bổn tọa có thể bảo đảm."

Si Vọng Thú càng kinh hãi hơn.

Không phải chứ?

Tôn thượng, nàng ta mới nói có vài câu mà ngài đã bị dỗ dành cho vui vẻ thế này rồi sao?

"Ta cũng không muốn đâu."

"Nhưng nàng ấy nói bổn tọa có dung nhan tuyệt thế mà."

9

Si Vọng Thú sống trên đời đã được một trăm mười hai năm, từng thấy qua không ít kẻ nịnh bợ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vỗ mông ngựa "thần sầu" như Nhiễm Thanh Cơ.

Suốt cả ngày trời, câu nói mà nó nghe thấy nhiều nhất chính là:

"Sư tôn, cứ để đệ tử!"

"..."

Kể từ khi trời vừa hửng sáng, ta đã dậy sớm, đứng đợi sẵn bên ngoài tẩm điện của Tán Tiền Tiên Tôn.

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Ánh trăng như nước, tiếng nước róc rách.Ta bắt đầu mở máy hát."Không giấu gì tỷ, mặc dù ta đã bái Tán Tiền Tiên Tôn làm sư phụ, nhưng thực ra đến tận hôm nay ta còn chưa nhìn rõ sư tôn lão nhân gia ngài ấy trông như thế nào. May mà ngài ấy thích mặc áo đỏ, nếu không thì thật sự là khó mà nhận ra được.""Nhưng mà, sư tôn nhất định là vô cùng tuấn mỹ. Chỉ cần nhìn qua hình dáng thôi cũng đủ thấy vẻ ngoài bất phàm, ngoại hình tất nhiên là tuấn dật siêu thoát rồi. Chẳng biết đến bao giờ ta mới có thể nhìn rõ dung nhan tuyệt thế của sư tôn đây."Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm thấm đẫm tâm tỳ.Vị sư tỷ đối diện bỗng nhiên đứng dậy.Mặc dù nhìn không rõ người, ta vẫn mơ hồ cảm nhận được ánh mắt của nàng đang mang theo một tia đánh giá, còn có cả sự sung sướng khó tả.Đoán là sư tỷ định rời đi, ta nhiệt tình vẫy tay với nàng:"Sư tỷ, lần sau gặp lại nhé!"Ta một mình tận hưởng bể tắm, nhắm mắt ngân nga vài câu hát, thỉnh thoảng lại vục nước ấm dội lên người.Mà ở cách đó không xa, vị "sư tỷ" vừa rời đi khẽ quay đầu lại, nheo mắt quan sát một lúc, bỗng nhiên vươn cánh tay dài ra, từ trên cành cây gần đó kéo xuống một kiện…Ngoại thường đỏ rực như máu!Tứ Trục Lưu đi chân trần bước đi trong cung điện rộng lớn.Nơi hắn đi qua để lại những dấu chân thấm ướt, kéo dài dưới ánh đèn dầu mờ ảo.Hắn búi lại mái tóc dài rối tung. Si Vọng Thú nghe thấy tiếng bước chân liền từ tẩm cung đi ra nghênh đón."Tôn thượng, tâm trạng ngài có vẻ rất tốt?"Trước mắt nó, Tứ Trục Lưu mày mắt lười biếng, ý cười tràn đầy.Tứ Trục Lưu hừ nhẹ một tiếng, trước khi bước vào tẩm điện, hắn bỗng nhiên dừng chân lại."Vẻ ngoài bất phàm, tuấn dật siêu thoát... Thực lực thì vô dụng, nhưng ánh mắt trái lại không hề tầm thường."Si Vọng Thú kinh ngạc, run run cái tai hỏi:"Tôn thượng, ngài đang nói vị nào vậy?"Chẳng lẽ lại là...Tứ Trục Lưu liếc nhìn nó một cái, rồi sung sướng vươn vai một cái thật dài."Không phải gián điệp, bổn tọa có thể bảo đảm."Si Vọng Thú càng kinh hãi hơn.Không phải chứ?Tôn thượng, nàng ta mới nói có vài câu mà ngài đã bị dỗ dành cho vui vẻ thế này rồi sao?"Ta cũng không muốn đâu.""Nhưng nàng ấy nói bổn tọa có dung nhan tuyệt thế mà."9Si Vọng Thú sống trên đời đã được một trăm mười hai năm, từng thấy qua không ít kẻ nịnh bợ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vỗ mông ngựa "thần sầu" như Nhiễm Thanh Cơ.Suốt cả ngày trời, câu nói mà nó nghe thấy nhiều nhất chính là:"Sư tôn, cứ để đệ tử!""..."Kể từ khi trời vừa hửng sáng, ta đã dậy sớm, đứng đợi sẵn bên ngoài tẩm điện của Tán Tiền Tiên Tôn.

Chương 9