1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 19

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Cũng may khóe mắt ta liếc thấy bên cạnh giường có đặt một xấp vải vóc, dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng rạng rỡ.Ta giả vờ cầm lấy "miếng vải" đó lên thưởng thức để che giấu sự bối rối.Cảm xúc của sư tôn mạc danh khởi sắc hơn nhiều: "Ngươi thích sao?""Thích ạ!" Ta ôm miếng vải gật đầu lia lịa.Ôm vào lòng mới phát hiện, đây hẳn là loại vải dệt kim, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh tế, khéo léo tạo nên hoa văn hình vảy, mỏng như cánh ve, hơi lộ ra ánh sáng."Nếu ngươi thích thì thưởng cho ngươi vậy."Ta mừng rỡ khôn xiết, vừa vặn ta chỉ có duy nhất một bộ bào sam đồng phục đệ tử ngoại môn, chẳng có quần áo nào để thay đổi.Sau khi cảm tạ sư tôn, ta ôm miếng vải định bụng sẽ tự may cho mình hai bộ váy áo.Đáng tiếc đỉnh Thanh Sâm hiếm bóng người, mắt ta lại kém, không biết đường xá, ra khỏi đây chưa chắc đã tìm được tiệm may.Nghĩ đi nghĩ lại, ta tự mình ra tay luôn.Phải mất khoảng nửa tháng ta mới hoàn thành xong xuôi.Xong việc, ta vui sướng mặc lên người.Không thể không nói, tấm vải này thật sự rất mỹ lệ.Dưới ánh mặt trời, hoa văn vảy lấp lánh ánh đỏ nhạt. Váy lụa rực rỡ như ráng chiều, khiến phù dung cũng phải thẹn thùng."Sư tôn, ngài xem, trông thế nào ạ?"Ta hớn hở chạy tới khoe với sư tôn.Có thể cảm nhận rõ ràng ngài ấy ngẩn ngơ một hồi lâu, giọng nói thế mà hơi khàn lại."... Cũng được."Nói đoạn, ngài ấy lại quay mặt đi chỗ khác.Thật là ngại ngùng.18Sau khi đã quen thuộc với đỉnh Thanh Sâm, những ngày tháng của ta trôi qua vô cùng nhàn nhã và thư thái.Sư tôn cũng không yêu cầu ta phải ở bên cạnh hầu hạ suốt ngày, ngẫu nhiên ngài sẽ truyền thụ cho ta vài công pháp dễ hiểu, toàn bộ đều dựa vào việc ta tự mình ngộ đạo.Mỗi ngày, ngoại trừ việc đả tọa tu luyện, sinh hoạt của ta có thể nói là muôn màu muôn vẻ.Sáng sớm đến trước mặt sư tôn lắc lư lấy lòng một phen, sau đó chạy khắp vùng núi dắt Đại Hoàng đi dạo để rèn luyện thể lực. Khi về thì ghé qua Linh Lung Các một vòng để mở mang kiến thức.Lúc rảnh rỗi, sư tôn còn lần lượt triển lãm pháp khí cho ta xem.Gần đây ngài còn chỉ cho ta cách chế tác pháp y, bóng gió nhắc nhở ta có thể dùng số vải đó làm thành một bộ hoàn chỉnh, bao gồm cả nội phục, chính là yếm nhỏ ấy.Cuộc sống muốn bao nhiêu ý vị có bấy nhiêu ý vị.Khuyết điểm duy nhất có lẽ là ngày nào cũng chỉ được ăn Tích Cốc Đan, trong miệng nhạt nhẽo đến mức sắp bay ra chim được rồi.Lúc chập choạng tối, ta thay sư tôn đến Linh Lung Các lấy hương.

Cũng may khóe mắt ta liếc thấy bên cạnh giường có đặt một xấp vải vóc, dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng rạng rỡ.

Ta giả vờ cầm lấy "miếng vải" đó lên thưởng thức để che giấu sự bối rối.

Cảm xúc của sư tôn mạc danh khởi sắc hơn nhiều: "Ngươi thích sao?"

"Thích ạ!" Ta ôm miếng vải gật đầu lia lịa.

Ôm vào lòng mới phát hiện, đây hẳn là loại vải dệt kim, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh tế, khéo léo tạo nên hoa văn hình vảy, mỏng như cánh ve, hơi lộ ra ánh sáng.

"Nếu ngươi thích thì thưởng cho ngươi vậy."

Ta mừng rỡ khôn xiết, vừa vặn ta chỉ có duy nhất một bộ bào sam đồng phục đệ tử ngoại môn, chẳng có quần áo nào để thay đổi.

Sau khi cảm tạ sư tôn, ta ôm miếng vải định bụng sẽ tự may cho mình hai bộ váy áo.

Đáng tiếc đỉnh Thanh Sâm hiếm bóng người, mắt ta lại kém, không biết đường xá, ra khỏi đây chưa chắc đã tìm được tiệm may.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta tự mình ra tay luôn.

Phải mất khoảng nửa tháng ta mới hoàn thành xong xuôi.

Xong việc, ta vui sướng mặc lên người.

Không thể không nói, tấm vải này thật sự rất mỹ lệ.

Dưới ánh mặt trời, hoa văn vảy lấp lánh ánh đỏ nhạt. 

Váy lụa rực rỡ như ráng chiều, khiến phù dung cũng phải thẹn thùng.

"Sư tôn, ngài xem, trông thế nào ạ?"

Ta hớn hở chạy tới khoe với sư tôn.

Có thể cảm nhận rõ ràng ngài ấy ngẩn ngơ một hồi lâu, giọng nói thế mà hơi khàn lại.

"... Cũng được."

Nói đoạn, ngài ấy lại quay mặt đi chỗ khác.

Thật là ngại ngùng.

18

Sau khi đã quen thuộc với đỉnh Thanh Sâm, những ngày tháng của ta trôi qua vô cùng nhàn nhã và thư thái.

Sư tôn cũng không yêu cầu ta phải ở bên cạnh hầu hạ suốt ngày, ngẫu nhiên ngài sẽ truyền thụ cho ta vài công pháp dễ hiểu, toàn bộ đều dựa vào việc ta tự mình ngộ đạo.

Mỗi ngày, ngoại trừ việc đả tọa tu luyện, sinh hoạt của ta có thể nói là muôn màu muôn vẻ.

Sáng sớm đến trước mặt sư tôn lắc lư lấy lòng một phen, sau đó chạy khắp vùng núi dắt Đại Hoàng đi dạo để rèn luyện thể lực. 

Khi về thì ghé qua Linh Lung Các một vòng để mở mang kiến thức.

Lúc rảnh rỗi, sư tôn còn lần lượt triển lãm pháp khí cho ta xem.

Gần đây ngài còn chỉ cho ta cách chế tác pháp y, bóng gió nhắc nhở ta có thể dùng số vải đó làm thành một bộ hoàn chỉnh, bao gồm cả nội phục, chính là yếm nhỏ ấy.

Cuộc sống muốn bao nhiêu ý vị có bấy nhiêu ý vị.

Khuyết điểm duy nhất có lẽ là ngày nào cũng chỉ được ăn Tích Cốc Đan, trong miệng nhạt nhẽo đến mức sắp bay ra chim được rồi.

Lúc chập choạng tối, ta thay sư tôn đến Linh Lung Các lấy hương.

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Cũng may khóe mắt ta liếc thấy bên cạnh giường có đặt một xấp vải vóc, dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng rạng rỡ.Ta giả vờ cầm lấy "miếng vải" đó lên thưởng thức để che giấu sự bối rối.Cảm xúc của sư tôn mạc danh khởi sắc hơn nhiều: "Ngươi thích sao?""Thích ạ!" Ta ôm miếng vải gật đầu lia lịa.Ôm vào lòng mới phát hiện, đây hẳn là loại vải dệt kim, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh tế, khéo léo tạo nên hoa văn hình vảy, mỏng như cánh ve, hơi lộ ra ánh sáng."Nếu ngươi thích thì thưởng cho ngươi vậy."Ta mừng rỡ khôn xiết, vừa vặn ta chỉ có duy nhất một bộ bào sam đồng phục đệ tử ngoại môn, chẳng có quần áo nào để thay đổi.Sau khi cảm tạ sư tôn, ta ôm miếng vải định bụng sẽ tự may cho mình hai bộ váy áo.Đáng tiếc đỉnh Thanh Sâm hiếm bóng người, mắt ta lại kém, không biết đường xá, ra khỏi đây chưa chắc đã tìm được tiệm may.Nghĩ đi nghĩ lại, ta tự mình ra tay luôn.Phải mất khoảng nửa tháng ta mới hoàn thành xong xuôi.Xong việc, ta vui sướng mặc lên người.Không thể không nói, tấm vải này thật sự rất mỹ lệ.Dưới ánh mặt trời, hoa văn vảy lấp lánh ánh đỏ nhạt. Váy lụa rực rỡ như ráng chiều, khiến phù dung cũng phải thẹn thùng."Sư tôn, ngài xem, trông thế nào ạ?"Ta hớn hở chạy tới khoe với sư tôn.Có thể cảm nhận rõ ràng ngài ấy ngẩn ngơ một hồi lâu, giọng nói thế mà hơi khàn lại."... Cũng được."Nói đoạn, ngài ấy lại quay mặt đi chỗ khác.Thật là ngại ngùng.18Sau khi đã quen thuộc với đỉnh Thanh Sâm, những ngày tháng của ta trôi qua vô cùng nhàn nhã và thư thái.Sư tôn cũng không yêu cầu ta phải ở bên cạnh hầu hạ suốt ngày, ngẫu nhiên ngài sẽ truyền thụ cho ta vài công pháp dễ hiểu, toàn bộ đều dựa vào việc ta tự mình ngộ đạo.Mỗi ngày, ngoại trừ việc đả tọa tu luyện, sinh hoạt của ta có thể nói là muôn màu muôn vẻ.Sáng sớm đến trước mặt sư tôn lắc lư lấy lòng một phen, sau đó chạy khắp vùng núi dắt Đại Hoàng đi dạo để rèn luyện thể lực. Khi về thì ghé qua Linh Lung Các một vòng để mở mang kiến thức.Lúc rảnh rỗi, sư tôn còn lần lượt triển lãm pháp khí cho ta xem.Gần đây ngài còn chỉ cho ta cách chế tác pháp y, bóng gió nhắc nhở ta có thể dùng số vải đó làm thành một bộ hoàn chỉnh, bao gồm cả nội phục, chính là yếm nhỏ ấy.Cuộc sống muốn bao nhiêu ý vị có bấy nhiêu ý vị.Khuyết điểm duy nhất có lẽ là ngày nào cũng chỉ được ăn Tích Cốc Đan, trong miệng nhạt nhẽo đến mức sắp bay ra chim được rồi.Lúc chập choạng tối, ta thay sư tôn đến Linh Lung Các lấy hương.

Chương 19