1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,…

Chương 24

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Tán Tiền Tiên Tôn nhìn ta một cái đầy ẩn ý.Ta đáp lại bằng một ánh mắt ngây thơ mờ mịt.Trưa hôm ấy đang lúc nghỉ ngơi, ta chợt nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng hai người đang trò chuyện:"Tán Tiền Tiên Tôn thế mà lại đem thứ quan trọng như vậy đưa cho cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia sao?""Tán Tiền Tiên Tôn vốn là người thanh cao chính trực, đối xử với ái đồ của mình quả thực rất tốt. Dù chính hắn đang bị bệnh cũ hành hạ cũng không hề có ý định đòi lại món đồ đó.""Ầy!"Cùng với những tiếng thở dài thườn thượt, hai bóng người cùng nhau đi xa dần.Ta nghĩ đến mảnh vảy mà vị "sư tôn" kia đã giao cho mình.Sau khi hạ quyết tâm, ta cố ý hẹn sư tôn ra ngoài.Sơn thủy tú lệ, vị Tiên Tôn hồng y đạp mây mù mà đến, nụ cười ấm áp."Thanh Cơ, ngươi mời bản tôn đến đây là có chuyện gì?"Ta mời sư tôn cùng tản bộ.Hắn đi trước.Ta theo sau.Sương mờ ảo, liễu rủ gió bay.Ta ngắt lấy một bông hoa dại màu vàng, mở miệng hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."Tán Tiền Tiên Tôn đi phía trước chợt dừng bước.Ta ngẩng đầu cười nhìn hắn: "Cái hộ đầu gối của ngài dùng có thuận tiện không?"Sắc mặt Tán Tiền Tiên Tôn trầm xuống, nhưng rất nhanh đã thay bằng nụ cười: "Dùng cũng coi như thuận tiện."Chúng ta tiếp tục một trước một sau mà đi.Ta nhìn chằm chằm con chim hoàng oanh trên cây, lại hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."Bước chân Tán Tiền Tiên Tôn lại khựng lại, cảnh giác nhìn xoáy vào ta.Ta nhếch môi cười với hắn: "Cái hộ eo của ngài có lót bông không?"Năm lần bảy lượt như vậy, Tán Tiền Tiên Tôn đã xác định được là ta cố ý.Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rốt cuộc rũ bỏ vẻ khoan dung nhu hòa, sắc mặt trở nên lạnh lùng như băng."Ngươi là cố ý?"Ta gật đầu.Đương nhiên là cố ý rồi."Ngươi phát hiện từ khi nào?"Thật ra ngay từ lúc mở mắt ra ta đã phát hiện rồi.Ta thở dài: "Tán Tiền Tiên Tôn, ta chỉ bị cận thị chứ không phải bị mù."Cho dù Tán Tiền Tiên Tôn có cố ý bắt chước giọng nói của người nọ, nhưng hơi thở trên người bọn họ khác nhau một trời một vực, chưa nói đến những thói quen hành sự khác biệt rõ rệt.Để có được Hộ Tâm Lân của người nọ, Tán Tiền Tiên Tôn cố tình phái hai người đến trước cửa sổ phòng ta nghị luận, đủ loại chi tiết sơ hở không chỉ có một, ta đâu có ngốc.Thế là, ta lại một lần nữa bàng hoàng nhận ra, hóa ra, người bấy lâu nay ta coi là tiên môn tôn giả, lại chính là Ma Tôn Tứ Trục Lưu trong truyền thuyết!Thông thường trong tiểu thuyết, đều là nhân vật chính tự khoác áo choàng cho mình.

Tán Tiền Tiên Tôn nhìn ta một cái đầy ẩn ý.

Ta đáp lại bằng một ánh mắt ngây thơ mờ mịt.

Trưa hôm ấy đang lúc nghỉ ngơi, ta chợt nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng hai người đang trò chuyện:

"Tán Tiền Tiên Tôn thế mà lại đem thứ quan trọng như vậy đưa cho cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia sao?"

"Tán Tiền Tiên Tôn vốn là người thanh cao chính trực, đối xử với ái đồ của mình quả thực rất tốt. Dù chính hắn đang bị bệnh cũ hành hạ cũng không hề có ý định đòi lại món đồ đó."

"Ầy!"

Cùng với những tiếng thở dài thườn thượt, hai bóng người cùng nhau đi xa dần.

Ta nghĩ đến mảnh vảy mà vị "sư tôn" kia đã giao cho mình.

Sau khi hạ quyết tâm, ta cố ý hẹn sư tôn ra ngoài.

Sơn thủy tú lệ, vị Tiên Tôn hồng y đạp mây mù mà đến, nụ cười ấm áp.

"Thanh Cơ, ngươi mời bản tôn đến đây là có chuyện gì?"

Ta mời sư tôn cùng tản bộ.

Hắn đi trước.

Ta theo sau.

Sương mờ ảo, liễu rủ gió bay.

Ta ngắt lấy một bông hoa dại màu vàng, mở miệng hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."

Tán Tiền Tiên Tôn đi phía trước chợt dừng bước.

Ta ngẩng đầu cười nhìn hắn: "Cái hộ đầu gối của ngài dùng có thuận tiện không?"

Sắc mặt Tán Tiền Tiên Tôn trầm xuống, nhưng rất nhanh đã thay bằng nụ cười: "Dùng cũng coi như thuận tiện."

Chúng ta tiếp tục một trước một sau mà đi.

Ta nhìn chằm chằm con chim hoàng oanh trên cây, lại hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."

Bước chân Tán Tiền Tiên Tôn lại khựng lại, cảnh giác nhìn xoáy vào ta.

Ta nhếch môi cười với hắn: "Cái hộ eo của ngài có lót bông không?"

Năm lần bảy lượt như vậy, Tán Tiền Tiên Tôn đã xác định được là ta cố ý.

Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rốt cuộc rũ bỏ vẻ khoan dung nhu hòa, sắc mặt trở nên lạnh lùng như băng.

"Ngươi là cố ý?"

Ta gật đầu.

Đương nhiên là cố ý rồi.

"Ngươi phát hiện từ khi nào?"

Thật ra ngay từ lúc mở mắt ra ta đã phát hiện rồi.

Ta thở dài: "Tán Tiền Tiên Tôn, ta chỉ bị cận thị chứ không phải bị mù."

Cho dù Tán Tiền Tiên Tôn có cố ý bắt chước giọng nói của người nọ, nhưng hơi thở trên người bọn họ khác nhau một trời một vực, chưa nói đến những thói quen hành sự khác biệt rõ rệt.

Để có được Hộ Tâm Lân của người nọ, Tán Tiền Tiên Tôn cố tình phái hai người đến trước cửa sổ phòng ta nghị luận, đủ loại chi tiết sơ hở không chỉ có một, ta đâu có ngốc.

Thế là, ta lại một lần nữa bàng hoàng nhận ra, hóa ra, người bấy lâu nay ta coi là tiên môn tôn giả, lại chính là Ma Tôn Tứ Trục Lưu trong truyền thuyết!

Thông thường trong tiểu thuyết, đều là nhân vật chính tự khoác áo choàng cho mình.

Tu Tiên Trị Cận Thị - Tuần Long Dũng SĩTác giả: Tuần Long Dũng SĩTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không 1 Mây mù vây khốn, ánh chiều tà chợt tắt.  Ta chống một cành cây khô để lên đường.  Đi được nửa đường, ta dừng lại nghỉ ngơi chốc lát, không nhịn được mà thở dài. Ta nhìn quanh một vòng.  Thanh sơn liền với ráng chiều, nơi nơi đều là sương khói xám xịt, cộng thêm ánh sáng tối tăm, ta lại chẳng quen thuộc địa hình nên mãi mà vẫn chưa đi ra khỏi cánh rừng này. "Ai dà!" Người khác xuyên không đều là hồn xuyên, đến lượt ta lại là thân xuyên.  Thân xuyên cũng đành đi, dù sao cơ thể mình dùng vẫn thuận tay hơn.  Nhưng khổ nỗi, ta lại là một kẻ cận thị nặng. Cận thị thì thôi đi, lúc xuyên qua kính mắt lại không theo cùng.  Điều này dẫn đến việc ta làm gì cũng không thuận tiện.  Tu chân giới suốt ngày mây mù lờ mờ, tiên khí lượn lờ, đối với kẻ mười mét ngoài kia nhân súc bất phân như ta lại càng là cực hình. Nghe nói tu tiên có thể giúp sáng mắt, ta lập tức hạ quyết tâm phải tu tiên.  Gần đây ta mới bái nhập Thanh Hợp Tông, bởi vì thiên phú bình thường nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn,… Tán Tiền Tiên Tôn nhìn ta một cái đầy ẩn ý.Ta đáp lại bằng một ánh mắt ngây thơ mờ mịt.Trưa hôm ấy đang lúc nghỉ ngơi, ta chợt nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng hai người đang trò chuyện:"Tán Tiền Tiên Tôn thế mà lại đem thứ quan trọng như vậy đưa cho cái người tên Nhiễm Thanh Cơ kia sao?""Tán Tiền Tiên Tôn vốn là người thanh cao chính trực, đối xử với ái đồ của mình quả thực rất tốt. Dù chính hắn đang bị bệnh cũ hành hạ cũng không hề có ý định đòi lại món đồ đó.""Ầy!"Cùng với những tiếng thở dài thườn thượt, hai bóng người cùng nhau đi xa dần.Ta nghĩ đến mảnh vảy mà vị "sư tôn" kia đã giao cho mình.Sau khi hạ quyết tâm, ta cố ý hẹn sư tôn ra ngoài.Sơn thủy tú lệ, vị Tiên Tôn hồng y đạp mây mù mà đến, nụ cười ấm áp."Thanh Cơ, ngươi mời bản tôn đến đây là có chuyện gì?"Ta mời sư tôn cùng tản bộ.Hắn đi trước.Ta theo sau.Sương mờ ảo, liễu rủ gió bay.Ta ngắt lấy một bông hoa dại màu vàng, mở miệng hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."Tán Tiền Tiên Tôn đi phía trước chợt dừng bước.Ta ngẩng đầu cười nhìn hắn: "Cái hộ đầu gối của ngài dùng có thuận tiện không?"Sắc mặt Tán Tiền Tiên Tôn trầm xuống, nhưng rất nhanh đã thay bằng nụ cười: "Dùng cũng coi như thuận tiện."Chúng ta tiếp tục một trước một sau mà đi.Ta nhìn chằm chằm con chim hoàng oanh trên cây, lại hỏi: "Sư tôn, sư tôn, cái hộ..."Bước chân Tán Tiền Tiên Tôn lại khựng lại, cảnh giác nhìn xoáy vào ta.Ta nhếch môi cười với hắn: "Cái hộ eo của ngài có lót bông không?"Năm lần bảy lượt như vậy, Tán Tiền Tiên Tôn đã xác định được là ta cố ý.Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rốt cuộc rũ bỏ vẻ khoan dung nhu hòa, sắc mặt trở nên lạnh lùng như băng."Ngươi là cố ý?"Ta gật đầu.Đương nhiên là cố ý rồi."Ngươi phát hiện từ khi nào?"Thật ra ngay từ lúc mở mắt ra ta đã phát hiện rồi.Ta thở dài: "Tán Tiền Tiên Tôn, ta chỉ bị cận thị chứ không phải bị mù."Cho dù Tán Tiền Tiên Tôn có cố ý bắt chước giọng nói của người nọ, nhưng hơi thở trên người bọn họ khác nhau một trời một vực, chưa nói đến những thói quen hành sự khác biệt rõ rệt.Để có được Hộ Tâm Lân của người nọ, Tán Tiền Tiên Tôn cố tình phái hai người đến trước cửa sổ phòng ta nghị luận, đủ loại chi tiết sơ hở không chỉ có một, ta đâu có ngốc.Thế là, ta lại một lần nữa bàng hoàng nhận ra, hóa ra, người bấy lâu nay ta coi là tiên môn tôn giả, lại chính là Ma Tôn Tứ Trục Lưu trong truyền thuyết!Thông thường trong tiểu thuyết, đều là nhân vật chính tự khoác áo choàng cho mình.

Chương 24