01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…

Chương 11

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Còn về phía Đức Hiền Hoàng hậu, ta cũng không ít lần qua lại, lễ nghĩa chu toàn không thiếu một phân, dù sao bà cũng có ơn tái tạo đối với ta.Một năm thấm thoát trôi qua, tình cảnh của ta hiện tại so với một năm trước đã khác biệt một trời một vực.Luồng gió dư luận trong kinh thành cũng lập tức xoay chiều.Kẻ trước kia chờ xem Chu gia làm trò cười nay chẳng ai dám cười nữa, dù sao ân sủng của hoàng gia cũng chính là thể diện.Huống chi, mỗi khi nhận được phong thưởng, ta đều trích ra một nửa gửi tới Chu gia.Mức sống của Chu gia nhờ có ta mà được kéo cao lên mấy bậc.Dẫu Chu đại nhân luôn chú trọng khí tiết văn nhân, coi tiền tài như cặn bã, nhưng cũng chẳng ngăn nổi việc ta chở từng xe "cặn bã" vận qua đó.Nàng dâu công chúa này không gây chuyện, lại còn hiếu thuận, khiến Chu gia cũng được nở mày nở mặt.Thành hôn đã một năm, mọi phương diện ta đều coi như đã chuẩn bị chu toàn, ngoại trừ Chu Phỉ.Dù cùng ở trong phủ công chúa, nhưng số lần ta gặp hắn còn ít hơn cả số lần ta gặp phụ hoàng.Đa số những lúc ta tìm Chu Phỉ đều là vì yêu cầu của những trường hợp không thể không dẫn hắn theo.Hai chúng ta luôn "tương kính như tân", diễn trước mặt người ngoài bộ dạng phu thê ân ái, nhưng hễ về tới phủ là ai nấy đều về lãnh địa riêng, không hề can thiệp vào chuyện của nhau.Nếu không cố tình tìm kiếm, thì có khi một hai tháng cũng chẳng gặp nổi một lần.Thời gian dài trôi qua, ta và Chu Phỉ thì không sao, nhưng Trương ma ma và Thúy Châu ở bên cạnh lại sốt ruột không chịu nổi.Sau này, mẹ chồng ta cũng nhận ra manh mối, bóng gió nhắc nhở ta một chút, nhưng ta chỉ giả ngu rồi hàm hồ cho qua chuyện.Chu Phỉ bắt đầu không sờ thấu được tính tình của ta.Hắn cho rằng ta có điểm gì đó cổ quái nên mới cố ý né tránh hắn.Dù sao hai người cũng chẳng có chút tình cảm nào, gượng ép ở cạnh nhau cũng khó chịu.Nhưng về sau, nhìn thấy cách ta xử lý các mối quan hệ với cha mẹ chồng, phụ huynh, thậm chí là với đám hạt nhân đều tích thủy bất lậu, tiến thoái có độ, hắn mới cảm thấy buồn bực.Chỉ là vì sự ngạo khí của bản thân mà hắn không chịu hạ mình tới tìm ta mà thôi.Ta đương nhiên biết rõ sự ngạo khí của Chu Phỉ, loại cao ngạo ấy đã khắc sâu vào trong xương tủy hắn rồi.Hắn từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, lại là thiên tài bẩm sinh nên vô cùng tự tin.Sự tự tin ấy tạo nên một dáng vẻ ôn hòa, nhưng người càng ôn hòa thì nội tâm lại càng kiên định, càng khó lòng thuần phục.

Còn về phía Đức Hiền Hoàng hậu, ta cũng không ít lần qua lại, lễ nghĩa chu toàn không thiếu một phân, dù sao bà cũng có ơn tái tạo đối với ta.

Một năm thấm thoát trôi qua, tình cảnh của ta hiện tại so với một năm trước đã khác biệt một trời một vực.

Luồng gió dư luận trong kinh thành cũng lập tức xoay chiều.

Kẻ trước kia chờ xem Chu gia làm trò cười nay chẳng ai dám cười nữa, dù sao ân sủng của hoàng gia cũng chính là thể diện.

Huống chi, mỗi khi nhận được phong thưởng, ta đều trích ra một nửa gửi tới Chu gia.

Mức sống của Chu gia nhờ có ta mà được kéo cao lên mấy bậc.

Dẫu Chu đại nhân luôn chú trọng khí tiết văn nhân, coi tiền tài như cặn bã, nhưng cũng chẳng ngăn nổi việc ta chở từng xe "cặn bã" vận qua đó.

Nàng dâu công chúa này không gây chuyện, lại còn hiếu thuận, khiến Chu gia cũng được nở mày nở mặt.

Thành hôn đã một năm, mọi phương diện ta đều coi như đã chuẩn bị chu toàn, ngoại trừ Chu Phỉ.

Dù cùng ở trong phủ công chúa, nhưng số lần ta gặp hắn còn ít hơn cả số lần ta gặp phụ hoàng.

Đa số những lúc ta tìm Chu Phỉ đều là vì yêu cầu của những trường hợp không thể không dẫn hắn theo.

Hai chúng ta luôn "tương kính như tân", diễn trước mặt người ngoài bộ dạng phu thê ân ái, nhưng hễ về tới phủ là ai nấy đều về lãnh địa riêng, không hề can thiệp vào chuyện của nhau.

Nếu không cố tình tìm kiếm, thì có khi một hai tháng cũng chẳng gặp nổi một lần.

Thời gian dài trôi qua, ta và Chu Phỉ thì không sao, nhưng Trương ma ma và Thúy Châu ở bên cạnh lại sốt ruột không chịu nổi.

Sau này, mẹ chồng ta cũng nhận ra manh mối, bóng gió nhắc nhở ta một chút, nhưng ta chỉ giả ngu rồi hàm hồ cho qua chuyện.

Chu Phỉ bắt đầu không sờ thấu được tính tình của ta.

Hắn cho rằng ta có điểm gì đó cổ quái nên mới cố ý né tránh hắn.

Dù sao hai người cũng chẳng có chút tình cảm nào, gượng ép ở cạnh nhau cũng khó chịu.

Nhưng về sau, nhìn thấy cách ta xử lý các mối quan hệ với cha mẹ chồng, phụ huynh, thậm chí là với đám hạt nhân đều tích thủy bất lậu, tiến thoái có độ, hắn mới cảm thấy buồn bực.

Chỉ là vì sự ngạo khí của bản thân mà hắn không chịu hạ mình tới tìm ta mà thôi.

Ta đương nhiên biết rõ sự ngạo khí của Chu Phỉ, loại cao ngạo ấy đã khắc sâu vào trong xương tủy hắn rồi.

Hắn từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, lại là thiên tài bẩm sinh nên vô cùng tự tin.

Sự tự tin ấy tạo nên một dáng vẻ ôn hòa, nhưng người càng ôn hòa thì nội tâm lại càng kiên định, càng khó lòng thuần phục.

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Còn về phía Đức Hiền Hoàng hậu, ta cũng không ít lần qua lại, lễ nghĩa chu toàn không thiếu một phân, dù sao bà cũng có ơn tái tạo đối với ta.Một năm thấm thoát trôi qua, tình cảnh của ta hiện tại so với một năm trước đã khác biệt một trời một vực.Luồng gió dư luận trong kinh thành cũng lập tức xoay chiều.Kẻ trước kia chờ xem Chu gia làm trò cười nay chẳng ai dám cười nữa, dù sao ân sủng của hoàng gia cũng chính là thể diện.Huống chi, mỗi khi nhận được phong thưởng, ta đều trích ra một nửa gửi tới Chu gia.Mức sống của Chu gia nhờ có ta mà được kéo cao lên mấy bậc.Dẫu Chu đại nhân luôn chú trọng khí tiết văn nhân, coi tiền tài như cặn bã, nhưng cũng chẳng ngăn nổi việc ta chở từng xe "cặn bã" vận qua đó.Nàng dâu công chúa này không gây chuyện, lại còn hiếu thuận, khiến Chu gia cũng được nở mày nở mặt.Thành hôn đã một năm, mọi phương diện ta đều coi như đã chuẩn bị chu toàn, ngoại trừ Chu Phỉ.Dù cùng ở trong phủ công chúa, nhưng số lần ta gặp hắn còn ít hơn cả số lần ta gặp phụ hoàng.Đa số những lúc ta tìm Chu Phỉ đều là vì yêu cầu của những trường hợp không thể không dẫn hắn theo.Hai chúng ta luôn "tương kính như tân", diễn trước mặt người ngoài bộ dạng phu thê ân ái, nhưng hễ về tới phủ là ai nấy đều về lãnh địa riêng, không hề can thiệp vào chuyện của nhau.Nếu không cố tình tìm kiếm, thì có khi một hai tháng cũng chẳng gặp nổi một lần.Thời gian dài trôi qua, ta và Chu Phỉ thì không sao, nhưng Trương ma ma và Thúy Châu ở bên cạnh lại sốt ruột không chịu nổi.Sau này, mẹ chồng ta cũng nhận ra manh mối, bóng gió nhắc nhở ta một chút, nhưng ta chỉ giả ngu rồi hàm hồ cho qua chuyện.Chu Phỉ bắt đầu không sờ thấu được tính tình của ta.Hắn cho rằng ta có điểm gì đó cổ quái nên mới cố ý né tránh hắn.Dù sao hai người cũng chẳng có chút tình cảm nào, gượng ép ở cạnh nhau cũng khó chịu.Nhưng về sau, nhìn thấy cách ta xử lý các mối quan hệ với cha mẹ chồng, phụ huynh, thậm chí là với đám hạt nhân đều tích thủy bất lậu, tiến thoái có độ, hắn mới cảm thấy buồn bực.Chỉ là vì sự ngạo khí của bản thân mà hắn không chịu hạ mình tới tìm ta mà thôi.Ta đương nhiên biết rõ sự ngạo khí của Chu Phỉ, loại cao ngạo ấy đã khắc sâu vào trong xương tủy hắn rồi.Hắn từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, lại là thiên tài bẩm sinh nên vô cùng tự tin.Sự tự tin ấy tạo nên một dáng vẻ ôn hòa, nhưng người càng ôn hòa thì nội tâm lại càng kiên định, càng khó lòng thuần phục.

Chương 11