01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 12
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta chưa từng nghĩ đến việc thuần phục Chu Phỉ.Ta chỉ là... sợ hắn mà thôi.Trước mặt người ngoài thì không sao, dù là diễn cảnh phu thê đồng lòng, tình sâu như biển ta đều có thể làm bộ làm tịch được.Nhưng hễ chỉ còn lại hai chúng ta ở bên nhau, chỉ cần cách hắn trong vòng ba bước chân là ta đã thấy hô hấp khó khăn, cả người cứng đờ như sắt, hận không thể lập tức quay lưng bỏ chạy ngay tức khắc.Phần lớn thời gian, ta chỉ đứng từ xa quan sát bóng hình của hắn.Nhìn bóng lưng hắn đọc sách trong thư phòng, nhìn dáng vẻ hắn khi dùng bữa...Chỉ cần nhìn một cái thôi là ta đã cảm thấy mãn nguyện, lòng tràn đầy vui sướng.Những ngày tháng như thế, ta hài lòng cực kỳ.06Mắt thấy những ngày ta bước ra khỏi cung như phượng hoàng niết bàn càng lúc càng tốt đẹp, Huệ quý phi không phải chưa từng nảy sinh tâm tư xấu xa.Dẫu sao vị cháu rể mà bà ta ưng ý nhất lại bị kẻ "cóc ghẻ" luôn bị bà ta coi thường như ta đoạt mất.Chỉ là tốc độ ta rửa sạch nhân thủ nhanh hơn bà ta tưởng, huống hồ tay bà ta cũng không thể vươn quá dài ra ngoài cung.Nhưng ta đã đánh giá thấp tâm lý âm u của bà ta, rốt cuộc bà ta vẫn tìm được cơ hội để ra tay.Khi Chu Phỉ mang về một nữ tử nhu nhược kiều mỹ, ta liền biết kẻ này tới không có ý tốt.Chu Phỉ tâm tính thanh sạch, quang minh lỗi lạc, làm sao biết được nữ tử này là do người khác cố tình sắp xếp để chờ hắn tới cứu giúp?Lại nhân nhất thời da mặt mỏng, bị nàng ta bám lấy không buông, hắn đành bất đắc dĩ mang nàng ta về phủ.Ta phái người âm thầm điều tra một phen, liền biết đó là bút tích của Huệ quý phi.Bà ta vốn chỉ quen dùng những mánh khóe gian lận trong các mối quan hệ nam nữ, với tâm trí của bà ta thì quả thực không thể chơi được thủ đoạn nào cao minh hơn.Ta lạnh lùng nhìn cô nương mang phong cách "trà xanh" kia biểu diễn.Lúc thì đưa cơm hỏi han ân cần, lúc thì thêm áo ôn nhu tiểu ý.Ánh mắt nhu tình mật ý ấy, dù là nam nhân bình thường nào nhìn thấy cũng phải say mê.Nhưng Chu Phỉ là ai cơ chứ?Biết bao nữ tử mĩ mạo đứng trước mặt hắn đều phải kém cạnh ba phần.Chưa kể hắn từ nhỏ đã quá quen với việc được các tiểu thư quý tộc vứt mị nhãn, xum xoe lấy lòng.Điều đó khiến hắn hễ bị một nữ tử xa lạ tiếp cận là liền cảm thấy đối phương đang muốn chiếm tiện nghi của mình, sợ bản thân bị chịu thiệt.Thế nên hắn canh phòng nghiêm ngặt, tránh nàng ta như tránh rắn rết, làm ta cười đến mức ngã trước ngã sau, nước mắt cũng trào ra.
Ta chưa từng nghĩ đến việc thuần phục Chu Phỉ.
Ta chỉ là... sợ hắn mà thôi.
Trước mặt người ngoài thì không sao, dù là diễn cảnh phu thê đồng lòng, tình sâu như biển ta đều có thể làm bộ làm tịch được.
Nhưng hễ chỉ còn lại hai chúng ta ở bên nhau, chỉ cần cách hắn trong vòng ba bước chân là ta đã thấy hô hấp khó khăn, cả người cứng đờ như sắt, hận không thể lập tức quay lưng bỏ chạy ngay tức khắc.
Phần lớn thời gian, ta chỉ đứng từ xa quan sát bóng hình của hắn.
Nhìn bóng lưng hắn đọc sách trong thư phòng, nhìn dáng vẻ hắn khi dùng bữa...
Chỉ cần nhìn một cái thôi là ta đã cảm thấy mãn nguyện, lòng tràn đầy vui sướng.
Những ngày tháng như thế, ta hài lòng cực kỳ.
06
Mắt thấy những ngày ta bước ra khỏi cung như phượng hoàng niết bàn càng lúc càng tốt đẹp, Huệ quý phi không phải chưa từng nảy sinh tâm tư xấu xa.
Dẫu sao vị cháu rể mà bà ta ưng ý nhất lại bị kẻ "cóc ghẻ" luôn bị bà ta coi thường như ta đoạt mất.
Chỉ là tốc độ ta rửa sạch nhân thủ nhanh hơn bà ta tưởng, huống hồ tay bà ta cũng không thể vươn quá dài ra ngoài cung.
Nhưng ta đã đánh giá thấp tâm lý âm u của bà ta, rốt cuộc bà ta vẫn tìm được cơ hội để ra tay.
Khi Chu Phỉ mang về một nữ tử nhu nhược kiều mỹ, ta liền biết kẻ này tới không có ý tốt.
Chu Phỉ tâm tính thanh sạch, quang minh lỗi lạc, làm sao biết được nữ tử này là do người khác cố tình sắp xếp để chờ hắn tới cứu giúp?
Lại nhân nhất thời da mặt mỏng, bị nàng ta bám lấy không buông, hắn đành bất đắc dĩ mang nàng ta về phủ.
Ta phái người âm thầm điều tra một phen, liền biết đó là bút tích của Huệ quý phi.
Bà ta vốn chỉ quen dùng những mánh khóe gian lận trong các mối quan hệ nam nữ, với tâm trí của bà ta thì quả thực không thể chơi được thủ đoạn nào cao minh hơn.
Ta lạnh lùng nhìn cô nương mang phong cách "trà xanh" kia biểu diễn.
Lúc thì đưa cơm hỏi han ân cần, lúc thì thêm áo ôn nhu tiểu ý.
Ánh mắt nhu tình mật ý ấy, dù là nam nhân bình thường nào nhìn thấy cũng phải say mê.
Nhưng Chu Phỉ là ai cơ chứ?
Biết bao nữ tử mĩ mạo đứng trước mặt hắn đều phải kém cạnh ba phần.
Chưa kể hắn từ nhỏ đã quá quen với việc được các tiểu thư quý tộc vứt mị nhãn, xum xoe lấy lòng.
Điều đó khiến hắn hễ bị một nữ tử xa lạ tiếp cận là liền cảm thấy đối phương đang muốn chiếm tiện nghi của mình, sợ bản thân bị chịu thiệt.
Thế nên hắn canh phòng nghiêm ngặt, tránh nàng ta như tránh rắn rết, làm ta cười đến mức ngã trước ngã sau, nước mắt cũng trào ra.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Ta chưa từng nghĩ đến việc thuần phục Chu Phỉ.Ta chỉ là... sợ hắn mà thôi.Trước mặt người ngoài thì không sao, dù là diễn cảnh phu thê đồng lòng, tình sâu như biển ta đều có thể làm bộ làm tịch được.Nhưng hễ chỉ còn lại hai chúng ta ở bên nhau, chỉ cần cách hắn trong vòng ba bước chân là ta đã thấy hô hấp khó khăn, cả người cứng đờ như sắt, hận không thể lập tức quay lưng bỏ chạy ngay tức khắc.Phần lớn thời gian, ta chỉ đứng từ xa quan sát bóng hình của hắn.Nhìn bóng lưng hắn đọc sách trong thư phòng, nhìn dáng vẻ hắn khi dùng bữa...Chỉ cần nhìn một cái thôi là ta đã cảm thấy mãn nguyện, lòng tràn đầy vui sướng.Những ngày tháng như thế, ta hài lòng cực kỳ.06Mắt thấy những ngày ta bước ra khỏi cung như phượng hoàng niết bàn càng lúc càng tốt đẹp, Huệ quý phi không phải chưa từng nảy sinh tâm tư xấu xa.Dẫu sao vị cháu rể mà bà ta ưng ý nhất lại bị kẻ "cóc ghẻ" luôn bị bà ta coi thường như ta đoạt mất.Chỉ là tốc độ ta rửa sạch nhân thủ nhanh hơn bà ta tưởng, huống hồ tay bà ta cũng không thể vươn quá dài ra ngoài cung.Nhưng ta đã đánh giá thấp tâm lý âm u của bà ta, rốt cuộc bà ta vẫn tìm được cơ hội để ra tay.Khi Chu Phỉ mang về một nữ tử nhu nhược kiều mỹ, ta liền biết kẻ này tới không có ý tốt.Chu Phỉ tâm tính thanh sạch, quang minh lỗi lạc, làm sao biết được nữ tử này là do người khác cố tình sắp xếp để chờ hắn tới cứu giúp?Lại nhân nhất thời da mặt mỏng, bị nàng ta bám lấy không buông, hắn đành bất đắc dĩ mang nàng ta về phủ.Ta phái người âm thầm điều tra một phen, liền biết đó là bút tích của Huệ quý phi.Bà ta vốn chỉ quen dùng những mánh khóe gian lận trong các mối quan hệ nam nữ, với tâm trí của bà ta thì quả thực không thể chơi được thủ đoạn nào cao minh hơn.Ta lạnh lùng nhìn cô nương mang phong cách "trà xanh" kia biểu diễn.Lúc thì đưa cơm hỏi han ân cần, lúc thì thêm áo ôn nhu tiểu ý.Ánh mắt nhu tình mật ý ấy, dù là nam nhân bình thường nào nhìn thấy cũng phải say mê.Nhưng Chu Phỉ là ai cơ chứ?Biết bao nữ tử mĩ mạo đứng trước mặt hắn đều phải kém cạnh ba phần.Chưa kể hắn từ nhỏ đã quá quen với việc được các tiểu thư quý tộc vứt mị nhãn, xum xoe lấy lòng.Điều đó khiến hắn hễ bị một nữ tử xa lạ tiếp cận là liền cảm thấy đối phương đang muốn chiếm tiện nghi của mình, sợ bản thân bị chịu thiệt.Thế nên hắn canh phòng nghiêm ngặt, tránh nàng ta như tránh rắn rết, làm ta cười đến mức ngã trước ngã sau, nước mắt cũng trào ra.