01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.…
Chương 34
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Kể từ đó, mỗi ngày ngài đều dâng một phong tấu chương, khóc lóc kể lể chuyện xưa, thương cảm vì đã phụ lòng hoàng ân, có thể nói là từng chữ thấm lệ, từng lời xót xa.Sau khi gửi đi hơn ba mươi phong tấu chương như thế, cuối cùng chúng ta cũng đợi được hồi âm.Hoàng đế ban cho một ít thức ăn, lại phái thêm hai nhũ mẫu đến chăm sóc tiểu hoàng tôn.Trong cung đa số là những kẻ tinh ranh, chỉ cần hoàng đế hơi tỏ chút ý tốt, hướng gió lập tức xoay chuyển.Đám cung nhân trước đây từng chậm trễ, coi khinh Đông Cung nay lại trở nên nhiệt tình lạ thường, chỉ sợ sau này Thái tử sẽ ghi hận.Không lâu sau, Thái Sơn xảy ra động đất.Khâm thiên giám tấu rằng đây là điềm báo từ thiên ý, dự báo Đông Cung bất ổn.Vì thế, Hoàng thượng ngay trên triều đã giải trừ lệnh cấm túc Đông Cung, Thái tử được triệu hồi trở lại triều đình.Trận phong ba phế Thái tử này thế mà lại kết thúc theo cách như vậy.Không thể phủ nhận đằng sau đó là sự đánh đổi và thỏa hiệp của biết bao thế lực, vốn chẳng thể điều tra, mà cũng không được phép điều tra.Thái tử từ đó như biến thành một người khác.Ngài từ bỏ hình ảnh cần chính trước kia, mỗi ngày chỉ quanh quẩn phụng dưỡng bên cạnh Hoàng đế, cùng người cầu đan hỏi thuốc, cực kỳ trung hiếu nghe lời.Trong nhất thời, tình cảm phụ tử giữa hai người tựa hồ đã khôi phục như xưa.Tuy nhiên, triều đình lại rơi vào cảnh bị Nội các nắm giữ hoàn toàn, hiệu suất làm việc cực kỳ thấp kém.Kẻ trên làm sao người dưới theo vậy, các bộ môn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, việc sống qua ngày trở thành quy tắc chính trị bất di bất dịch, chẳng ai dại gì mà đứng ra làm chim đầu đàn.Ta thực sự không thể chịu đựng nổi một triều đình như thế, nên đã tự xin xuống địa phương rèn luyện.Thái tử sắp xếp nơi chốn cho ta, trước khi đi, ngài nắm chặt tay ta nói:"Ngươi hãy chờ ta, ngàn vạn lần đừng để nơi đó mài mòn nhuệ khí. Ta nhất định sẽ triệu ngươi trở về!"Ta ở bên cạnh ngài tuy không lâu, nhưng tình cảm cùng nhau đi qua những năm tháng đen tối nhất vẫn còn đó.Ta tin một ngày nào đó ngài sẽ thực hiện được lý tưởng của mình, và ta cũng có sự kiên trì của riêng ta.Ta gửi cho Minh Hi một phong thư, hy vọng xa vời rằng trước khi đi có thể gặp nàng một lần.Chỉ là ta đợi ở cửa thành suốt nửa ngày, cha mẹ ta cũng chờ đến sốt ruột, nhưng nàng vẫn không xuất hiện.Ta uể oải rời đi.Còn hy vọng cái gì nữa đây? Ta đi chuyến này không biết năm nào tháng nào mới có thể trở lại kinh thành.Ta đã làm lỡ dở Minh Hi quá nhiều năm, những lời hứa cũng chưa từng thực hiện được, ta chẳng còn mặt mũi nào để gặp nàng nữa.
Kể từ đó, mỗi ngày ngài đều dâng một phong tấu chương, khóc lóc kể lể chuyện xưa, thương cảm vì đã phụ lòng hoàng ân, có thể nói là từng chữ thấm lệ, từng lời xót xa.
Sau khi gửi đi hơn ba mươi phong tấu chương như thế, cuối cùng chúng ta cũng đợi được hồi âm.
Hoàng đế ban cho một ít thức ăn, lại phái thêm hai nhũ mẫu đến chăm sóc tiểu hoàng tôn.
Trong cung đa số là những kẻ tinh ranh, chỉ cần hoàng đế hơi tỏ chút ý tốt, hướng gió lập tức xoay chuyển.
Đám cung nhân trước đây từng chậm trễ, coi khinh Đông Cung nay lại trở nên nhiệt tình lạ thường, chỉ sợ sau này Thái tử sẽ ghi hận.
Không lâu sau, Thái Sơn xảy ra động đất.
Khâm thiên giám tấu rằng đây là điềm báo từ thiên ý, dự báo Đông Cung bất ổn.
Vì thế, Hoàng thượng ngay trên triều đã giải trừ lệnh cấm túc Đông Cung, Thái tử được triệu hồi trở lại triều đình.
Trận phong ba phế Thái tử này thế mà lại kết thúc theo cách như vậy.
Không thể phủ nhận đằng sau đó là sự đánh đổi và thỏa hiệp của biết bao thế lực, vốn chẳng thể điều tra, mà cũng không được phép điều tra.
Thái tử từ đó như biến thành một người khác.
Ngài từ bỏ hình ảnh cần chính trước kia, mỗi ngày chỉ quanh quẩn phụng dưỡng bên cạnh Hoàng đế, cùng người cầu đan hỏi thuốc, cực kỳ trung hiếu nghe lời.
Trong nhất thời, tình cảm phụ tử giữa hai người tựa hồ đã khôi phục như xưa.
Tuy nhiên, triều đình lại rơi vào cảnh bị Nội các nắm giữ hoàn toàn, hiệu suất làm việc cực kỳ thấp kém.
Kẻ trên làm sao người dưới theo vậy, các bộ môn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, việc sống qua ngày trở thành quy tắc chính trị bất di bất dịch, chẳng ai dại gì mà đứng ra làm chim đầu đàn.
Ta thực sự không thể chịu đựng nổi một triều đình như thế, nên đã tự xin xuống địa phương rèn luyện.
Thái tử sắp xếp nơi chốn cho ta, trước khi đi, ngài nắm chặt tay ta nói:
"Ngươi hãy chờ ta, ngàn vạn lần đừng để nơi đó mài mòn nhuệ khí. Ta nhất định sẽ triệu ngươi trở về!"
Ta ở bên cạnh ngài tuy không lâu, nhưng tình cảm cùng nhau đi qua những năm tháng đen tối nhất vẫn còn đó.
Ta tin một ngày nào đó ngài sẽ thực hiện được lý tưởng của mình, và ta cũng có sự kiên trì của riêng ta.
Ta gửi cho Minh Hi một phong thư, hy vọng xa vời rằng trước khi đi có thể gặp nàng một lần.
Chỉ là ta đợi ở cửa thành suốt nửa ngày, cha mẹ ta cũng chờ đến sốt ruột, nhưng nàng vẫn không xuất hiện.
Ta uể oải rời đi.
Còn hy vọng cái gì nữa đây?
Ta đi chuyến này không biết năm nào tháng nào mới có thể trở lại kinh thành.
Ta đã làm lỡ dở Minh Hi quá nhiều năm, những lời hứa cũng chưa từng thực hiện được, ta chẳng còn mặt mũi nào để gặp nàng nữa.
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Tam Thất Nhị Thập NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình 01 Năm Sở Nguyên thứ 47, ta cùng Chu Phỉ lại một lần nữa nổi danh khắp kinh thành. Nói một cách chính xác, ta là kẻ bêu danh, còn Chu Phỉ mới là người được ca tụng. Ta nổi danh là vì bị đặc sứ của tộc Hề, một phiên quốc đến triều kiến cầu thân, uyển chuyển từ chối. Là một vị công chúa đang tuổi cập kê trong triều mà lại bị phiên bang ghét bỏ, đây quả thực là chuyện hy hữu nhất từ khi Đại Sở kiến quốc đến nay. Còn Chu Phỉ nổi danh là vì năm mười bảy tuổi đã trúng bảng, trở thành Thứ cát sĩ trẻ tuổi nhất trong Hàn Lâm Viện. Bài luận Luận Quốc Lộ của hắn trong nhất thời được các văn nhân nhã khách tranh nhau sao chép và tán thưởng không ngớt, ngay cả phụ hoàng cũng từng lén khen ngợi vài lần. Sở dĩ nói là "lại nổi danh", bởi lẽ cả hai chúng ta vốn đã là những nhân vật có tiếng tăm. Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong số đông đảo con cái dưới gối phụ hoàng. Mỗi khi có quốc yến hay lễ mừng, phụ hoàng hận không thể để ta đứng ở góc khuất nhất, đừng lộ diện làm ngài mất mặt.… Kể từ đó, mỗi ngày ngài đều dâng một phong tấu chương, khóc lóc kể lể chuyện xưa, thương cảm vì đã phụ lòng hoàng ân, có thể nói là từng chữ thấm lệ, từng lời xót xa.Sau khi gửi đi hơn ba mươi phong tấu chương như thế, cuối cùng chúng ta cũng đợi được hồi âm.Hoàng đế ban cho một ít thức ăn, lại phái thêm hai nhũ mẫu đến chăm sóc tiểu hoàng tôn.Trong cung đa số là những kẻ tinh ranh, chỉ cần hoàng đế hơi tỏ chút ý tốt, hướng gió lập tức xoay chuyển.Đám cung nhân trước đây từng chậm trễ, coi khinh Đông Cung nay lại trở nên nhiệt tình lạ thường, chỉ sợ sau này Thái tử sẽ ghi hận.Không lâu sau, Thái Sơn xảy ra động đất.Khâm thiên giám tấu rằng đây là điềm báo từ thiên ý, dự báo Đông Cung bất ổn.Vì thế, Hoàng thượng ngay trên triều đã giải trừ lệnh cấm túc Đông Cung, Thái tử được triệu hồi trở lại triều đình.Trận phong ba phế Thái tử này thế mà lại kết thúc theo cách như vậy.Không thể phủ nhận đằng sau đó là sự đánh đổi và thỏa hiệp của biết bao thế lực, vốn chẳng thể điều tra, mà cũng không được phép điều tra.Thái tử từ đó như biến thành một người khác.Ngài từ bỏ hình ảnh cần chính trước kia, mỗi ngày chỉ quanh quẩn phụng dưỡng bên cạnh Hoàng đế, cùng người cầu đan hỏi thuốc, cực kỳ trung hiếu nghe lời.Trong nhất thời, tình cảm phụ tử giữa hai người tựa hồ đã khôi phục như xưa.Tuy nhiên, triều đình lại rơi vào cảnh bị Nội các nắm giữ hoàn toàn, hiệu suất làm việc cực kỳ thấp kém.Kẻ trên làm sao người dưới theo vậy, các bộ môn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, việc sống qua ngày trở thành quy tắc chính trị bất di bất dịch, chẳng ai dại gì mà đứng ra làm chim đầu đàn.Ta thực sự không thể chịu đựng nổi một triều đình như thế, nên đã tự xin xuống địa phương rèn luyện.Thái tử sắp xếp nơi chốn cho ta, trước khi đi, ngài nắm chặt tay ta nói:"Ngươi hãy chờ ta, ngàn vạn lần đừng để nơi đó mài mòn nhuệ khí. Ta nhất định sẽ triệu ngươi trở về!"Ta ở bên cạnh ngài tuy không lâu, nhưng tình cảm cùng nhau đi qua những năm tháng đen tối nhất vẫn còn đó.Ta tin một ngày nào đó ngài sẽ thực hiện được lý tưởng của mình, và ta cũng có sự kiên trì của riêng ta.Ta gửi cho Minh Hi một phong thư, hy vọng xa vời rằng trước khi đi có thể gặp nàng một lần.Chỉ là ta đợi ở cửa thành suốt nửa ngày, cha mẹ ta cũng chờ đến sốt ruột, nhưng nàng vẫn không xuất hiện.Ta uể oải rời đi.Còn hy vọng cái gì nữa đây? Ta đi chuyến này không biết năm nào tháng nào mới có thể trở lại kinh thành.Ta đã làm lỡ dở Minh Hi quá nhiều năm, những lời hứa cũng chưa từng thực hiện được, ta chẳng còn mặt mũi nào để gặp nàng nữa.